Ta Không Thành Tiên - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-01-31 18:38:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ phút , dường như là nửa đêm về sáng, phía khe nước ít phù du bay động, giống như một đám bụi trần, trong suốt nhỏ bé.
Một con phù du mới sinh chậm rãi vỗ đôi cánh trong suốt, rơi cây Cửu Tiết Trúc xanh biếc bên cạnh Kiến Sầu, tĩnh chỉ bất động.
Ánh mắt Kiến Sầu dời xuống, rơi Cửu Tiết Trúc, cũng chú ý tới một điểm phù du nho nhỏ, để ý lắm.
"Sinh linh trong thiên hạ... Mạng của ai, là mạng?"
Cảm tưởng vô cớ sinh , khiến chính Kiến Sầu cũng ngẩn một lát.
Trên hòn đảo khổng lồ , chỉ một Kiến Sầu, vẻ lẻ loi trơ trọi.
Sao trời dần dần thưa thớt, trăng cũng ẩn trong tầng mây, chỉ để một cái bóng mơ hồ.
Tiếng sóng biển vỗ bờ biển vẫn còn, tiếng chim biển kêu to loáng thoáng cũng vẫn còn.
Chỉ là tâm của Kiến Sầu, bỗng nhiên thả lỏng.
Hơn mười ngày nay, xảy nhiều nhiều chuyện.
Những chuyện tính toán , phảng phất còn nhiều hơn hai mươi mấy năm đó của nàng trải qua.
Trượng phu phản bội, mất con trong bụng, bái sư Phù Đạo Sơn Nhân, rời khỏi sơn thôn, một đường tới, thậm chí còn bắt đầu tu luyện, thế mà cũng thủ đoạn và tu vi khác với thường, mặc dù vô cùng thấp kém.
Thậm chí, nàng còn kết một ít cừu nhân, gặp một thú vị, kết giao một ...
Bằng hữu.
Nếu lấy ánh mắt của nàng mười mấy ngày để , hết thảy những thứ đều thể tưởng tượng nổi.
Mà hiện giờ, chân thực xảy nàng như thế.
Thiên địa rộng lớn như thế, là nàng năm xưa tuyệt đối thể tưởng tượng.
Giống như nàng giờ phút , bên đầm đá , cô đảo, cạnh biển rộng, bốn phía một cái, là vũ trụ hạo hãn vô tận.
Biển rộng và lục địa, liền là bộ ?
Không nhất định.
Kiến Sầu ngước mắt, tinh đấu di chuyển chậm rãi , suy nghĩ dần dần trầm xuống, cũng thuần túy .
Nàng nhớ tới sự trầm mặc và thỏa của Trương Toại, nhớ tới sự hàm hậu và cuồng vọng của Chu Cuồng, nhớ tới sự hoang đường bất kinh và trí tuệ cường đại của Phù Đạo Sơn Nhân, nhớ tới Hứa Lam Nhi vì ác niệm nhất thời trong lòng mà tay với Nhiếp Tiểu Vãn, thậm chí...
Nhớ tới Tạ Bất Thần vì tầm tiên vấn đạo mà g.i.ế.c nàng.
Tầm tiên vấn đạo?
Đó là tiên nàng tìm, cũng đạo nàng hỏi.
Nếu tiên liền đại biểu cho diệt tuyệt nhân d.ụ.c, vô tình vô ngã, Kiến Sầu tìm tiên, hỏi cũng đạo.
Nàng nhớ tới Phật kinh và Đạo thư chép cho Tạ mẫu lâu lâu , vốn tưởng rằng thời gian vội vã, qua lâu như , nàng sớm nên quên sạch sẽ , nhưng ký ức giấu đáy đầu óc nhoáng một cái, thế mà bộ hiện .
"Hữu vật hỗn thành, tiên thiên địa sinh, tịch mạc! Độc lập bất cải, chu hành bất đãi, khả dĩ vi thiên hạ mẫu. Bất tri kỳ danh, tự chi đạo, vi chi cường danh đại. Đại thệ, thệ viễn, viễn phản. Đạo đại, thiên đại, địa đại, vương đại. Vực trung hữu tứ đại, nhi vương xử nhất. Nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên..."
Đạo, cái gì là đạo đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khong-thanh-tien/chuong-41.html.]
Nếu dựa theo sách , "Đạo khả đạo, phi thường đạo."
Kiến Sầu nghĩ, nhẹ giọng nỉ non.
Con phù du rơi Cửu Tiết Trúc vỗ vỗ cánh, bay lên, rơi về chỗ cũ.
Kiến Sầu nhớ tới nguồn gốc cái tên Tạ Bất Thần : "Đạo thường vô danh, phác tuy tiểu, thiên hạ mạc cảm bất thần."
Cho nên, Tạ Bất Thần, họ Tạ, tên Bất Thần, tự Vô Danh.
Kiến Sầu nhất thời thế mà chút phân biệt tên rốt cuộc là hàm nghĩa nào.
Là đạo khiến thiên hạ dám thần phục, là sẽ thần phục với đạo đây?
Nghĩ đến đây, nàng mạc danh một tiếng.
Dưới đáy lòng, ngoài ý bình tĩnh.
Trong tay áo, giấu cái khóa bạc nàng để lâu, lúc Kiến Sầu lấy nó , màu sắc dây đỏ vẫn tươi đến ch.ói mắt.
Đầu ngón tay ấm áp của nàng, từng chút từng chút vuốt ve hoa văn dây đỏ.
Một chữ "Tạ" khóa bạc, vẫn khiến nàng đau lòng như cắt.
Cừu hận.
Chỉ lúc vắng vẻ , nàng mới thể thấy âm thanh điên cuồng sinh trưởng đáy lòng , xuyên qua đất đai, nhổ lên mà lên, xông tầng mây, quấn quanh cả thiên địa.
Gió phật mặt.
Kiến Sầu cầm cái khóa bạc , trong đầu hiện lên, là trung tâm thôn xóm, từng dải lụa đỏ bay phất phơ cây cổ thụ .
Chẳng qua mới trôi qua mười ngày, nhớ tới từng cọc từng kiện ngày xưa, giống như qua cả một đời.
Kiến Sầu chậm rãi hít một ngụm khí tanh nồng hải đảo, chậm rãi thở .
Nàng rốt cục bình tĩnh .
Những đồ án vẽ Trảm Nghiệp Đảo ban ngày, lập tức xuất hiện trong ký ức của nàng.
Kiến Sầu rốt cục nhớ tới, còn một việc .
Nàng lật quyển sách nhỏ mang theo bên , mấy trang cuối cùng cách dùng linh thạch, Kiến Sầu xếp bằng xuống, bắt chước nắm lấy một viên linh thạch Trương Toại lưu , nhắm mắt .
Mắt thường thể thấy từng luồng bạch quang, từ linh thạch trong tay Kiến Sầu u u sáng lên, thuận theo kinh mạch nơi lòng bàn tay nàng, hội tụ cánh tay nàng, đó du tẩu một vòng giữa các huyệt khiếu .
Cùng lúc đó, Đấu Bàn cũng bắt đầu xoay tròn, hơn nữa như ẩn như hiện.
Cũng vì ban ngày Kiến Sầu một trận chiến tiêu hao quá lớn , hai sợi Khôn Tuyến vốn thắp sáng Đấu Bàn, đều chút ảm đạm.
Bất quá, theo linh lực mới rót , chúng nó dần dần no đủ sáng ngời lên.
Linh khí chảy xuôi đến nơi nào trong cơ thể Kiến Sầu, Đấu Bàn liền sẽ một chỗ đặc biệt sáng ngời.
Đấu Bàn và kinh mạch huyệt khiếu trong cơ thể tu sĩ quan hệ mật thiết, mỗi một "Đạo Tử" đối ứng vị trí chính là một cái huyệt khiếu, mỗi một sợi "Khôn Tuyến" đối ứng đều là một đường kinh mạch.
Dần dần, viên hạ phẩm linh thạch dần dần biến thành màu trắng xám chút linh khí nào, đồng thời với lúc một luồng linh khí cuối cùng rút , nó phát một tiếng kêu ai oán "bốp", rốt cục vỡ vụn thành bột phấn, chảy xuống từ kẽ ngón tay nắm c.h.ặ.t của Kiến Sầu.