Ta Là Kẻ Có Thù Tất Báo - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-30 09:12:04
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

trận bại chiến năm đó là cơn ác mộng cả đời .

Địch quân trá hàng, ba trăm binh do đích dẫn dắt quân diệt, phó tướng vì bảo vệ đoạn hậu mà loạn tiễn b.ắ.n thành cái sàng.

Sau khi hồi kinh, giải giáp quy điền, với bên ngoài là chán ghét sa trường, thực chất là đêm đêm ác mộng cho bừng tỉnh.

Những năm nay trốn ở hậu trạch chưởng quầy phủi tay, chẳng qua là tự lừa dối , dựa bạc của Thẩm gia mà sống tàn.

Ta bộ dạng của , ngán ngẩm : “Hiện tại, sổ sách công của Hầu phủ chỉ còn một trăm hai mươi lượng bạc, ngay cả tiền than lửa tháng cũng đủ. Cái đám cốt nhục phó tướng của , cửa đòi ăn cháo yến sào, còn đòi mặc lăng la tơ lụa.”

Những khoản khi xuyên sách đối chiếu với tình tiết ẩn trong nguyên tác mà tính toán từng khoản một.

Trong sách , Vĩnh An Hầu phủ sớm lão Hầu gia tiêu xài sạch sẽ, Cố Trường Phong khi tập tước càng chỉ ăn núi lở.

Một trăm hai mươi lượng là do khi tiếp quản việc bếp núc, chi tiêu dè sẻn, bóp mồm bóp miệng mới tiết kiệm .

“Ba đứa mang về hôm nay, cộng thêm đống của Đại phòng và Tam phòng, ít nhất cũng mười mấy miệng ăn.”

“Cố Trường Phong, định dựa cái gì để nuôi sống bọn họ?”

“Là dựa sự thanh cao rởm đời của , là cái thể diện đáng một xu ?”

Tay Cố Trường Phong run rẩy lật cuốn sổ sách, Hầu phủ là cái vỏ rỗng, chuyện .

ngờ rỗng đến mức độ .

“Vậy… cũng thể đón hết !” Hắn yếu ớt phản bác.

“Không đón , để bọn họ ở bên ngoài bôi tro trát trấu danh tiếng Hầu phủ ?”

Ta đến mặt, từ cao xuống : “Đón , tức là ở ngay mi mắt . Ta là đương gia chủ mẫu của Hầu phủ , bạc trong tay , bọn họ tròn thì bọn họ tròn, bọn họ méo thì bọn họ méo.”

Cố Trường Phong , trong mắt xẹt qua một tia sợ hãi.

Có lẽ từng thấy nữ t.ử nào như , nháo, chỉ bàn lợi ích.

“Vậy nàng thế nào?” Hắn hỏi.

“Rất đơn giản.”

Ta giơ ba ngón tay: “Trước tiên đem ba đứa trẻ ghi danh nghĩa của , coi như con dòng chính, nhưng dạy dỗ thế nào, quyết định. Đám ngoại thất của Đại phòng Tam phòng, cũng đừng quản đại tẩu và tam loạn , bộ đều giữ cho .”

“Giữ gì, chọc tức c.h.ế.t mẫu ?”

“Giữ việc.”

Khóe miệng nhếch lên, lộ một nụ đầy thâm ý: “Hầu phủ lớn như , khéo thiếu nhân thủ. Đám ngoại thất trẻ trung khỏe mạnh, còn hát xướng đàn ca, đây đều là tài nguyên cả đấy.”

“Còn về đám trẻ con…”

Ta khuôn mặt tuấn tú nhưng phần nhu nhược của Cố Trường Phong: “Hầu phủ chúng cũng nên mở một cái học đường , khéo, thấy ba đứa con của tướng mạo cũng tệ, đặc biệt là đứa lớn nhất, cái vẻ lanh lợi đó là một hạt giống .”

Cố Trường Phong mà như lọt trong sương mù: “Hạt giống gì?”

“Hạt giống cây rụng tiền.”

3

Sáng sớm hôm , triệu tập cả gia đình đến chính sảnh.

Ngoại trừ bà bà vẫn còn đang giả bệnh, tất cả đều mặt đông đủ.

Đại tẩu mang theo hai quầng thâm mắt đen sì, bằng ánh mắt như d.a.o cau; Tam vẫn còn đang thút thít, rõ ràng tối qua ít.

Còn đám ngoại thất và con riêng thì chen chúc một góc, run lẩy bẩy trông thật đáng yêu.

Cố Trường Phong bên cạnh , im thin thít, nhưng ba đứa con của gan lớn, mắt đảo như rang lạc, chằm chằm đĩa bánh ngọt bàn mà nuốt nước miếng.

Ta im lặng quan sát, trong lòng quá rõ ràng, nếu cứ theo quỹ đạo nguyên tác, quá nửa năm, Hầu phủ sẽ lũ sâu mọt gặm cho đến xương cũng chẳng còn.

Tình yêu? Đó là thứ rẻ rúng nhất đời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-la-ke-co-thu-tat-bao/chuong-2.html.]

Thẩm Vạn Kim xưa nay chỉ tin bạc, con sinh là để trâu ngựa cho .

Ta gõ nhẹ lên bàn, lập tức đổ dồn ánh mắt về phía .

“Đã đông đủ cả thì chúng lập quy tắc thôi.”

Ta lấy một xấp khế ước, sai ma ma phát xuống.

“Đây là văn thư thuê mướn, ai chữ thì tự , chữ thì .”

“Từ hôm nay trở , Hầu phủ nuôi kẻ rảnh rỗi.”

“Ngoại thất Liễu thị của Đại phòng, ngươi xuất là tú nương? Vậy thì đến phòng kim chỉ, việc may vá sửa sang quần áo trong Hầu phủ giao cho ngươi, nguyệt tiễn hai lượng, thưởng thêm.”

Liễu thị ngẩn , ả vốn tưởng phủ là để hưởng phúc, ngờ là đến công.

“Ta …”

“Không thì cút ngoài.” Ta cắt ngang lời ả.

Đại gia Cố Trường Lôi định lên tiếng, Đại tẩu véo mạnh một cái, đau đến nhe răng trợn mắt, rốt cuộc dám ho he.

“Trương thị của Tam phòng, ngươi giọng hát , còn gảy tỳ bà?”

Trương thị ôm con, rụt rè gật đầu.

“Tốt, trong phủ tiệc đãi khách, hoặc Lão phu nhân hát, sẽ do ngươi hầu hạ. Ngoài , cũng mở một lâu trong thành, đang thiếu hát chính, ngươi thể đến đó thêm, tiền kiếm chia ba bảy, phủ ba phần, ngươi bảy phần.”

Mắt Trương thị sáng rực lên, ả ở bên ngoài sống chật vật, Cố Trường Điện là kẻ keo kiệt bủn xỉn, một tháng chẳng đưa mấy đồng bạc.

Giờ thể tự kiếm tiền, còn chia bảy phần, đây quả là chuyện từ trời rơi xuống.

Xử lý xong đám ngoại thất, sang đám củ cải nhỏ lố nhố .

Đứa lớn nhất mười tuổi, đứa nhỏ nhất mới chập chững .

“Còn về lũ trẻ…”

Ánh mắt dừng đứa con lớn nhất mà Cố Trường Phong mang về.

Nó tên là Cẩu Đản, tên thì hèn mọn, nhưng sinh tuấn tú, mày thanh mắt sáng.

“Trong phủ sẽ mở một tư thục, nhưng cũng đừng chỉ sách c.h.ế.t.”

Ta : “Thời buổi , sách khoa cử là con đường độc mộc, chúng chuẩn cả hai tay.”

“Ta thấy Cẩu Đản thủ linh hoạt, là hạt giống luyện võ. Sau mỗi ngày theo hộ viện luyện hai canh giờ, nếu luyện , đưa Cấm quân kiếm một chức quan, cũng coi như rạng rỡ tổ tông.”

Cố Trường Phong nhịn xen : “Nó mới tám tuổi!”

“Tám tuổi còn nhỏ nữa, con nhà nghèo sớm lo liệu.”

Ta liếc xéo : “Đã là cốt nhục phó tướng, thì phong phạm hổ t.ử nhà tướng. Suốt ngày ru rú ở hậu trạch ăn bám, tương lai thì tiền đồ gì?”

Cố Trường Phong chặn họng đến mức lời nào.

Đại tẩu và Tam dứt khoát biến những củ khoai lang nóng bỏng tay thành công trường việc, sắc mặt biến ảo khôn lường.

Đám ngoại thất nào nấy im thin thít, mắng khắc nghiệt, nhưng quả thực chừa cho họ một con đường sống, còn phát tiền công.

Muốn khen ư, cảm thấy cách của thực sự là… quá mất thể diện quý tộc.

quan tâm.

Thể diện? Thể diện mài ăn ?

Sổ sách Hầu phủ thâm hụt đến mức ghê , nếu tăng thu giảm chi, hai năm nữa cả nhà đều đường uống gió Tây Bắc.

“Cuối cùng, còn một việc nữa.”

Ánh mắt quét qua ba Cố gia, cuối cùng dừng Cố Trường Phong.

“Hầu phủ chúng tuy sa sút, nhưng cái biển hiệu vàng Vĩnh An Hầu vẫn còn đó, trong kinh thành thiếu những trọc phú dính chút khí thế quý tộc.”

Loading...