Ta là thiên tài kiếm tu, trên người mang thêm chút phù lục thì có sao? - Chương 169

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:39:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Còn thể khiến Lạc Phồn Âm nhớ mãi quên?”

 

Thẩm Tinh Lan giữ im lặng, thèm để ý, đó Lạc Phồn Âm một lúc cũng cùng vài t.ử rời .

 

Hỏa Tủy Tinh lấy , nhưng chỉ Thẩm Tuế sở hữu tư cách thăng cấp, cho nên các t.ử còn trong ngoại trường còn tiến hành đấu đ-á, tranh đoạt một trăm danh ngạch còn .

 

Thế là Thẩm Tinh Lan chọc chọc Thẩm Tuế đang liệt đùi , cố gắng giảm cảm giác tồn tại của :

 

“Đừng giả vờ nữa, ngươi lộ tẩy .”

 

Thẩm Tuế mở to mắt, chút vô tội Thẩm Tinh Lan:

 

“Sư , đang gì thế, giả vờ chứ, chỉ là lúc tỉnh dậy còn choáng váng nên nhắm mắt một lát thôi.”

 

Sắc mặt Thẩm Tinh Lan chút đổi:

 

“Người ngất xỉu mà cái bộ dạng nửa nửa như thế ?”

 

Thẩm Tuế:

 

“...”

 

Thẩm Tuế:

 

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha khụ khụ khụ...”

 

Cười đến mức suýt chút nữa nàng nội thương.

 

Thẩm Tinh Lan thấy nàng ho lên, chỉ đành ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nàng, vuốt khí cho nàng:

 

“Vui ?

 

Ta còn tưởng ngươi vẫn đang phiền lòng chuyện bồi thường cho Diễn Thần Tông đấy.”

 

Không nhắc đến cái thì thôi, hễ nhắc đến cái , mặt Thẩm Tuế lập tức xị xuống.

 

Nhìn tình hình hiện tại, mức độ phá hoại như thế , nàng bán cũng chắc đền nổi cho Diễn Thần Tông nha, Thẩm Tuế chút u oán nghĩ thầm.

 

một ý tưởng tuyệt diệu đột nhiên hiện lên trong đầu nàng.

 

Nàng đền nổi, nhưng đền nổi mà.

 

Thẩm Tuế lập tức mềm giọng, lời đường mật với Thẩm Tinh Lan:

 

“Muội nhất , đúng , sư phát hiện một ưu điểm mà khác , là gì ?”

 

Thẩm Tinh Lan hứng thú :

 

“Cái gì.”

 

Thẩm Tuế híp mắt đưa tay , nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt Thẩm Tinh Lan:

 

“Sẽ tiêu nhiều tiền cho nha.”

 

Động tác của nàng nhẹ nhàng, như một cánh lông vũ rơi mặt Thẩm Tinh Lan.

 

Thẩm Tinh Lan:

 

“...”

 

Thẩm Tinh Lan trong lòng thầm mắng một tiếng, đó để che giấu sự tự nhiên của , bèn khẽ ho một tiếng:

 

“Ngươi cũng tinh mắt đấy.”

 

“...”

 

Nếu Thẩm Tuế đang ở quảng trường Diễn Thần lúc , chắc chắn sẽ ngâm một câu im lặng là cầu Khang Kiều của quảng trường Diễn Thần ngày hôm nay.

 

Mà Huyền Đạo hận sắt thành kim:

 

“Không , Thẩm sư điệt, , , chậc, cái , , aiz...”

 

Huyền Sinh u u :

 

“Sư , lời của chúng thể cho dứt khoát một chút , trực tiếp khi về Huyền Thiên Tông cần thêm môn quy gì là .”

 

Huyền Đạo:

 

“...”

 

Huyền Đạo nghiến răng nghiến lợi:

 

“Để t.ử trong tông môn học thuộc... học thuộc cuốn 《Ba mươi sáu tâm kế của nữ nhân 》.”

 

Huyền Sinh bừng tỉnh đại ngộ:

 

“Hóa cũng cuốn sách đó , cũng đang đây, đừng nha đúng là khá , chỉ là dọa ba đêm dám ở một .”

 

Huyền Đạo:

 

“...”

 

“Còn một cuốn kèm là 《Ba mươi sáu tâm kế của nam nhân 》, sư ,” Huyền Sinh nhỏ giọng , “Cuốn đó dọa năm đêm dám ở một đấy.”

 

Huyền Đạo:

 

“Cút.”

 

Huyền Đạo một nữa cảm nhận ánh mắt xung quanh đồng loạt hội tụ , nhưng , lão là một vị Tông chủ vô cùng thành thục , thế là lão mặt đổi sắc xách Huyền Sinh lên, ghé tai Huyền Sinh thì thầm.

 

“Thằng nhãi ranh ngươi khi về, nhất là đem cuốn 《Ba mươi sáu kế của nam nhân 》 đó nộp cho sư .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-la-thien-tai-kiem-tu-tren-nguoi-mang-them-chut-phu-luc-thi-co-sao/chuong-169.html.]

 

Huyền Sinh:

 

“...”

 

Sau khi tàn ảnh Tất Phương Điểu giải quyết, ngoại trường chỉ còn tranh chấp giữa các t.ử truyền của các đại tông môn, nhưng kết quả hiển hiện rõ ràng.

 

Tạ Vãn Ngu tìm thấy Thẩm Tuế và Thẩm Tinh Lan, khi thấy Thẩm Tuế đang như xác ch-ết trong lòng Thẩm Tinh Lan, Tạ Vãn Ngu im lặng nửa buổi, :

 

“Nàng từ cái xó xỉnh nào chui thế, bẩn thỉu thế .”

 

Thẩm Tuế lúc mới phát hiện dính ít lá khô cành mục, nàng lập tức phát kháng nghị:

 

“Muội mới từ cái xó xỉnh nào chui nha, sư tỷ, tỷ cũng...”

 

Thẩm Tinh Lan vỗ vỗ nàng:

 

“Đừng cử động lung tung.”

 

Tạ Vãn Ngu xổm xuống, cho dù khí tức đạm mạc như tuyết, nhưng vẫn nhịn tan chảy khi đối mặt với Thẩm Tuế, nàng hạ giọng dịu dàng hơn một chút :

 

“Vết thương thế nào , ...

 

Sau khi ngoài tìm Huyền Sinh sư thúc xem giúp nhé?”

 

Thẩm Tuế lười biếng :

 

“Không , sư cho ăn Hồi Xuân Đan , cảm thấy hiện tại thể xử gọn hai mươi cái màn thầu trắng.”

 

Tạ Vãn Ngu:

 

“...”

 

Thẩm Tinh Lan cảm thán:

 

“Hai mươi cái màn thầu trắng, Tuế ngươi đúng là quá thực lực .”

 

Tạ Vãn Ngu:

 

“...”

 

Tạ Vãn Ngu như :

 

“Nhị sư , thấy cùng một chỗ với tiểu sư đấy nhỉ.”

 

Thẩm Tinh Lan lập tức ha ha rộ lên:

 

“Ấy da, sư tỷ, tỷ xem tỷ đùa cái gì thế, là chúng chuyển địa bàn nhé?

 

Ngoại trường cũng sắp kết thúc .”

 

Tạ Vãn Ngu hừ một tiếng:

 

“Là sắp kết thúc , điều vì chuyển địa bàn, chi bằng giải thích cho hẳn hoi xem, tại tiểu sư thương .”

 

Thẩm Tinh Lan:

 

“...”

 

Thẩm Tuế đang ngáp dài lập tức giơ tay:

 

“Muội , sư tỷ, rõ lắm, để cho tỷ .”

 

Thẩm Tinh Lan:

 

“...”

 

Tạ Vãn Ngu nheo mắt :

 

“Vậy tiểu sư tự ngươi xem vì ngươi thương .”

 

Thẩm Tinh Lan vốn định che giấu, nhưng vì Thẩm Tuế tự , cũng đành mặc kệ nàng.

 

Thế là hai Thẩm Tuế hưng phấn :

 

“Để màu!”

 

Tạ Vãn Ngu:

 

“?”

 

Thẩm Tinh Lan:

 

“?”

 

Chương 147 Khẽ khàng

 

“Cảm thấy thế nào.”

 

Thẩm Tinh Lan xách theo một phần bánh trái đóng gói mang về, gõ cửa viện của Thẩm Tuế, khi Thẩm Tuế mời , Thẩm Tinh Lan mới đẩy cửa .

 

Thẩm Tuế đang ngâm nga một giai điệu thành lời, sấp chiếc sập mềm phía Thủy Tạ Đình Đài, đang vẽ cái gì.

 

“Cũng ạ, chỉ là vết thương ngứa một chút.”

 

Thẩm Tuế trả lời.

 

Thẩm Tinh Lan thuận tay đóng cửa viện :

 

“Ừm, xem hồi phục khá , gãi ?”

 

 

Loading...