Thẩm Tuế hi hì :
“Biết mà.”
Ngày hôm qua ngay khi từ ngoại trường , Thẩm Tuế thương Huyền Sinh đưa , mà các t.ử truyền khác của Huyền Thiên Tông ngơ ngác Tông chủ Huyền Đạo vốn dĩ uy nghiêm lấy bộ dạng hận sắt thành kim quở trách hai Thẩm Tinh Lan và Tạ Vãn Ngu.
“Có ai từng đến ?”
Thẩm Tinh Lan đưa bánh trái cho Thẩm Tuế.
Thẩm Tuế đón lấy, bắt đầu bóc lớp giấy dầu niêm phong:
“Huynh cái chuông gió đó hả, là Ngưng sư tỷ đưa tới, tỷ sợ ở trong viện buồn chán, nên đưa tới một chuỗi chuông gió cho giải khuây.”
Thẩm Tinh Lan chằm chằm một lúc chuỗi chuông gió tinh xảo đang đung đưa phát âm thanh trong trẻo êm tai bên cạnh đình đài, đó gật gật đầu:
“ là tồi.”
Thẩm Tuế nhai bánh trái, ú ớ :
“Ngưng sư tỷ cãi với Mặc sư .”
Thẩm Tinh Lan kéo một chiếc ghế, bên cạnh Thẩm Tuế:
“Hai họ chẳng ngày nào cũng cãi , một lạ hai quen, bây giờ Ngưng sư tỷ chọc tức Mặc sư đúng là chuẩn cần chỉnh.”
Thẩm Tuế nuốt miếng bánh nhai xong xuống, đó 'oa' một tiếng:
“ mà cãi cũng mà, chứng tỏ tình cảm .”
Thẩm Tinh Lan như :
“Vậy tình cảm hai hả.”
Thẩm Tuế nhếch môi , đó ngoắc ngoắc ngón tay với Thẩm Tinh Lan:
“Lại đây, cho một bí mật.”
Thẩm Tinh Lan hừ một tiếng, nhưng vẫn ghé sát .
Sau khi Thẩm Tinh Lan ghé sát bên Thẩm Tuế, nóng Thẩm Tuế thở rơi bên tai Thẩm Tinh Lan, Thẩm Tinh Lan cảm thấy ngứa, nhận cách giữa hai lúc chút quá gần, bèn định né một chút, Thẩm Tuế một tay ấn c.h.ặ.t lấy .
Thẩm Tinh Lan:
“!”
“Sư ,” Thẩm Tuế trầm giọng , “Đừng động, sắp cái bí mật luôn giấu đây, rằng mỗi ngày vì thể cho bí mật , lòng chịu đủ giày vò, sống ch-ết xong nha.”
Thẩm Tinh Lan:
“......
Ngươi .”
Thẩm Tuế hít sâu một , đó ghé tai Thẩm Tinh Lan nhỏ giọng :
“Bí mật chính là......”
Thẩm Tinh Lan nín thở tập trung, suýt nữa thì quên cả thở, chỉ Thẩm Tuế .
“......
Bí mật, xong xong .”
Thẩm Tinh Lan:
“???”
Thẩm Tinh Lan như :
“Ngươi......”
Hắn kịp gì, Thẩm Tuế nghiêng đầu, khẽ đặt một nụ hôn lên má của .
Nụ hôn , nhẹ như cánh hoa rơi xuống mặt nước, nhẹ như sợi lông vũ rụng xuống lòng bàn tay, mang theo một loại ý tứ thích thú gần như ẩn mật khó thể che giấu.
Thẩm Tinh Lan sững sờ.
Thẩm Tuế ha ha lớn, kéo giãn cách với Thẩm Tinh Lan, ánh mắt nàng tinh quái:
“Lần thật sự xong nha, sư , trêu chọc đấy.”
Thẩm Tinh Lan:
“......”
Trên Thủy Tạ Đình Đài bỗng chốc trở nên yên tĩnh, Thẩm Tuế ngửa mặt lên chớp chớp mắt, đó giả vờ chút buồn ngủ.
Ngay lúc nàng từ từ nhắm mắt , Thẩm Tinh Lan chút nương tay đưa tay vỗ vỗ mặt nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-la-thien-tai-kiem-tu-tren-nguoi-mang-them-chut-phu-luc-thi-co-sao/chuong-170.html.]
Thẩm Tuế:
“!”
Giây tiếp theo, Thẩm Tinh Lan liền ôm nàng lòng.
Hơi thở của Thẩm Tinh Lan gần trong gang tấc, khiến trái tim Thẩm Tuế tự chủ mà đ-ập loạn nhịp, Thẩm Tuế cứ thế đăm đăm khuôn mặt thanh tú của Thẩm Tinh Lan.
Thẩm Tinh Lan cúi đầu cũng nàng như , gần như chiếm trọn tầm mắt của nàng, nàng thậm chí thể thấy muôn vàn tinh tú từ trong mắt Thẩm Tinh Lan.
Thẩm Tinh Lan gì, nàng cũng gì.
Sau đó Thẩm Tinh Lan khẽ ghé sát , thở ấm áp của hai cứ thế giao hòa .
Thế là giữa tiếng chuông gió gió nhẹ đung đưa phát tiếng đinh linh leng keng, hai nhắm mắt , yên tĩnh hôn .
Điều đối với Thẩm Tuế mà , là một cảm nhận vô cùng mới mẻ, lẽ thử nghiệm từng xảy , nhưng nàng tẩy ký ức tự nhiên nhớ nổi cảm nhận .
hiện tại nàng , cảm nhận rạo rực như hoa xuân nở rộ khắp núi đồi, như tuyết rơi mỏng manh tiêu sơ khắp trời đất, nhưng trái tim nàng vô cùng nóng bỏng.
Nụ hôn dịu dàng thắm thiết đầu tiên giữa nàng và Thẩm Tinh Lan đủ để khiến Thẩm Tuế say đắm.
Cho đến khi thở hai chút dồn dập mới tách , Thẩm Tuế liền hi hì mân mê mấy sợi tóc của Thẩm Tinh Lan, quấn quanh đầu ngón tay mà nghịch ngợm, Thẩm Tinh Lan thì lười biếng ôm lấy eo Thẩm Tuế:
“Vết thương chạm chứ.”
Thẩm Tuế 'ừm' một tiếng, đó dường như phàn nàn:
“Chỉ là thôi mà cũng sắp mốc meo , mới luyện tập mấy tấm bùa chú lúc .”
Thẩm Tinh Lan ngáp một cái:
“Quá hai ngày nữa đưa ngươi xuống phố chơi một chút, Tông chủ và những khác đến Diễn Thần Tông bàn bạc chuyện nội trường , ước chừng nửa tháng nữa mới quyết định nội dung nội trường.”
“Không định hố chúng chứ?”
Thẩm Tuế lạnh lùng hừ một tiếng.
Thẩm Tinh Lan nheo mắt :
“Ta thể lựa chọn giả ch-ết gì ?”
Thẩm Tuế lộ một nụ dữ tợn:
“Không thể!”
Thẩm Tinh Lan hừ một tiếng:
“Vậy , chỉ thể lựa chọn bỏ qua .”
Thẩm Tuế nghiến răng nghiến lợi đưa tay nhéo nhéo mặt Thẩm Tinh Lan, đó nàng đột nhiên nhớ điều gì đó:
“ , cái bồi thường đó.......”
Thẩm Tinh Lan vô cùng bất lực:
“Sao ngươi vẫn còn canh cánh cái , bộ bồi thường đến ?”
Thẩm Tuế:
“......
Cái đó thì , chẳng qua lão (kẻ quỵt nợ).”
“Lão là cái gì?”
Thẩm Tinh Lan tò mò.
Thẩm Tuế 'ừm' một tiếng:
“Chính là kẻ nợ tiền trả đấy.”
Không chữ nào chọc đúng điểm của Thẩm Tinh Lan, Thẩm Tinh Lan cả buổi trời, mãi cho đến khi Thẩm Tuế nhịn đ-ánh một trận, Thẩm Tinh Lan mới giơ tay đầu hàng, nhưng trong mắt vẫn đầy ý , :
“Ta chỉ đang nghĩ, nếu ngươi là lão , hò hét đ-ánh g-iết ngươi ước chừng chỉ thôi.”
Thẩm Tuế chột một cách lạ lùng:
“Cái đó cũng hết cách mà......”
Nàng đột nhiên nghĩ điều gì đó, vui vẻ :
“Thế , sẽ nỗ lực kiếm linh thạch trả nhé.”
Dù hàng tỷ linh thạch, nàng ước chừng trả đến ch-ết cũng xong.
Như Thẩm Tinh Lan sẽ trói buộc với nàng cả đời .
“Phải ,” Thẩm Tinh Lan thấp giọng một tiếng, “Ta đợi ngươi kiếm tiền về trả .”