Thẩm Tuế vô cảm thu hồi Thương Ngô, nhưng Thương Ngô đặt một thứ lòng bàn tay nàng.
Nàng xem, đó là một viên đ-á nhỏ ngũ sắc.
Thẩm Tuế tò mò hỏi:
“Đây là cái gì?"
“Người trở thành khôi thì giữa chân mày sẽ thứ , nếu lấy , khi ch-ết kẻ đó sẽ biến thành xác sống."
Giọng điệu Thương Ngô nhàn nhạt, vẻ ghét thứ .
“Khôi là gì?"
Thẩm Tuế hỏi, “Có là chỉ những tu luyện môn tà pháp ?"
“À thì, tà pháp cũng những điểm khác biệt.
Dù tu luyện tà pháp cũng Ma tộc, nhưng tà pháp khôi lấy việc đốt cháy thọ nguyên của bản cái giá, đổi lấy sự thăng tiến trong thời gian ngắn.
Nhìn thì vẻ lời to, nhưng thực chất đầy rẫy sơ hở."
Giọng của Thanh Sương vang lên trong đầu Thẩm Tuế.
Thẩm Tuế chằm chằm th-i th-ể Chu Diệc Hành từ từ rơi xuống đáy hồ, những dải đỏ của Long Lân Huyết Thụ quấn lấy, nàng khỏi thắc mắc:
“Có thể đổi lấy sự thăng tiến trong thời gian ngắn?"
“Muội tu vi của tu sĩ tăng lên một giai đoạn là thể tăng thêm thọ nguyên chứ?
Cho nên tu sĩ khi thấy tà pháp khôi sẽ nảy sinh một hiểu lầm, đó là pháp môn thể giúp thăng tiến tu vi, mà tu vi tăng lên thì thọ nguyên cũng sẽ tăng."
Thương Ngô tiếp lời Thanh Sương.
“ tu sĩ sẽ ngờ rằng, tà pháp khôi khi giúp họ thăng tiến trong đoản kỳ sẽ đặt một nút thắt cổ chai mà họ v-ĩnh vi-ễn thể vượt qua.
Tu sĩ vì nút thắt mà dần dần đ-ánh mất tâm trí của ."
“ lúc nãy chỉ khi ch-ết mới biến thành xác sống mà?"
Thẩm Tuế bắt trọng điểm trong lời .
Thương Ngô khổ:
“Đây chính là điểm khác biệt giữa tà pháp khôi và tà pháp của Ma tộc.
Tà pháp Ma tộc khi chạm đến nút thắt sẽ khiến tu luyện gặp chuyện gì quá lớn, nhưng tà pháp khôi sẽ khiến tu sĩ nảy sinh tâm ma vì mãi phá nút thắt.
Tâm ma sẽ dụ dỗ tu sĩ g-iết , lấy m-áu để lấp đầy cái nút thắt v-ĩnh vi-ễn bao giờ đầy ."
Thẩm Tuế hít sâu một :
“Nghe các , khôi còn thâm hiểm hơn cả Ma tộc nữa."
Thương Ngô trầm giọng:
“Nếu nghĩ tại phản ứng của tụi lớn như ."
“Vậy là, vô đời chủ nhân của các chuyên môn xử lý khôi ?"
Thẩm Tuế chớp chớp mắt về phía Long Lân Huyết Thụ.
Thẩm Tinh Lan vẫn kết thúc, nên nàng nhiều thời gian để tán gẫu với các kiếm linh của .
“Không, thật cũng cái khôi từ , chắc là do cảm nhận tên dùng tà pháp khôi chăng."
Thương Ngô phủ nhận ngay lập tức, “Thanh Sương, Đào Ngột, các thì ?"
“Đệ cũng ."
Giọng Thanh Sương đầy vẻ nghi hoặc, “Thật kỳ lạ, những chủ nhân của cũng từng trảm yêu trừ ma nhiều năm, nhưng chuyện khôi chỉ mới hiện trong ý thức của thôi."
“Vậy khi về, chuyện với Tông chủ nhé?"
Thẩm Tuế rõ ràng cũng nhận thấy mức độ nghiêm trọng của việc dường như một nàng thể gánh vác.
“Muội cứ thử xem.
Vừa mấy kiếm linh khác của chúng cùng thử thăm dò tà pháp khôi đó, đó dường như một loại cấm chế nào đó, ngoại trừ tu luyện thì chỉ đến sự tồn tại của nó."
Đào Ngột vốn im lặng tiếng bấy lâu nay, mở miệng tung tin chấn động, “Hơn nữa nếu với khác, họ sẽ chỉ coi là kẻ điên thôi."
Thẩm Tuế chấn kinh:
“Vậy chẳng là vô dụng ."
Đào Ngột:
“Hừ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-la-thien-tai-kiem-tu-tren-nguoi-mang-them-chut-phu-luc-thi-co-sao/chuong-75.html.]
Chẳng trách Đào Ngột lúc nãy cứ im lặng mãi.
Thẩm Tuế bỗng thấy chột , chắc nó cũng cạn lời với tình huống .
Chỉ để một mới ở Luyện Khí đại viên mãn chuyện đủ để đảo lộn cả giới tu tiên , chẳng khác nào một giọt nước hiện giờ cách nào ảnh hưởng đến cả cái hồ .
“Vậy việc thể là thấy một đứa g-iết một đứa ."
Thẩm Tuế nhỏ giọng an ủi mấy kiếm linh của .
Tuy các kiếm linh khác lên tiếng nhưng rõ ràng Thẩm Tuế thể cảm nhận suy nghĩ của họ cũng chẳng khác Đào Ngột là mấy.
“Dù thì g-iết tên Thái Cực Tông cũng nhờ Long Lân Huyết Thụ, chứ một Luyện Khí đại viên mãn như mà đấu Kim Đan..."
“Ơ?
Thương Ngô xem, phía rễ cây Long Lân Huyết Thụ đằng hình như cái gì đó đang lấp lánh thì ."
Thẩm Tuế chằm chằm một chỗ nàng phát hiện, sợ đó chỉ là ảo giác.
Thương Ngô hiện từ trong não nàng dạng một quầng sáng vàng, đậu vai nàng:
“Để xem, nhưng coi như xin đó, đừng coi là con muỗi mà đ-ập nữa ?"
Thẩm Tuế:
“Haha."
Thương Ngô:
“?"
Chương 66 Kim Ngọc Chi
“ là đồ thật."
Thương Ngô đầy hứng thú :
“Này Thanh Sương, chủ nhân của từng gì về cây Long Lân Huyết Thụ ?"
“Không nhiều lắm."
Thanh Sương cũng khỏi não Thẩm Tuế, quầng sáng đen trắng đan xen đậu lên vai của nàng, “Dù cũng , lão dùng tới ít đến t.h.ả.m thương, cơ bản là cứ vứt trong gian chứa đồ thôi."
“Hả, lão để gì?"
Thương Ngô trợn to mắt.
Thanh Sương chậm rãi :
“Để khoe khoang."
Thẩm Tuế:
“6"
“ cũng loáng thoáng một chút, dù cũng là thiên tài địa bảo như Long Lân Huyết Thụ mà."
Thanh Sương chìm hồi ức, “Ừm, nhớ lão khoác lác với mấy lão già khác nhắc tới một câu, đối với Long Lân Huyết Thụ mà , thứ quý giá nhất là lõi của nó, hình như gọi là Kim Ngọc Chi?"
“Kim Ngọc Chi?!"
Thẩm Tuế kêu lên một tiếng.
Thương Ngô ngạc nhiên:
“Sao kiếm chủ, Kim Ngọc Chi là cái thứ gì ?"
Thẩm Tuế mặt đổi sắc :
“Cái đó thì , chẳng qua cái tên Kim Ngọc Chi thấy nó là đồ ."
Thương Ngô:
“..."
Thanh Sương ha hả:
“ , Kim Ngọc Chi đó là đồ , nó cũng chẳng tác dụng gì khác, chỉ duy nhất một công dụng, đó là cải t.ử sinh."
Thẩm Tuế chấn động:
“Thương Ngô thấy , Kim Ngọc Chi tác dụng gì ?
Muội cảm giác ở nước cứ ảo giác, rõ lắm."
Thương Ngô cũng chấn động:
“Sao bảo sư cho rửa não , mà trực tiếp rửa đến mức não nước luôn ."