Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta há hốc miệng. Ngài tiếp tục:
- Việc ngươi cần đơn giản. Phía Đông Noãn Các một gian nhỏ, ngươi ở đó việc như . Những suy nghĩ chân thật của ngươi về trong cung, về trẫm, cứ như thường ngày mà , coi như trẫm tồn tại . Tiền tháng phát theo lương nhất đẳng cung nữ, gấp đôi bình thường.
Thì hoàng đế thích mắng, mà là ngài thích bát quái!
Hôm , đến gian nhỏ ở Dưỡng Tâm Điện. Nơi ngon, điểm tâm tinh xảo và cả hạt thông bóc vỏ. Ta bắt đầu công việc "lải nhải" của .
- Xem hạt thông bóc sạch sẽ thật, tốn bao nhân lực. Chi bằng thêm bánh bao thịt cho đám việc chúng , chẳng hơn ?
Bên bức tường truyền đến một tiếng rõ ràng.
Thời gian thấm thoắt trôi qua hơn nửa năm. Có lúc ngài thở dài vì triều sự, an ủi vài câu. Có khi ngài nhiễm phong hàn, hỏi han. Một ngày nọ, khẽ hỏi về phía tường:
- Vị ở cách vách, ngài xem bốn năm nhanh ? Theo quy củ, bốn năm nữa nô tỳ tròn hai mươi lăm sẽ xuất cung.
Bên là một lặng dài lâu.
Sóng gió bất ngờ ập đến khi Đàn Hương cô cô hặc tội tư tàng vải Vân Cẩm. Tại Dưỡng Tâm Điện, lấy hết can đảm chứng, vạch mặt tên tiểu thái giám vu khống và giải oan cho cô cô. Sở Dã với ánh mắt phức tạp:
- Tự tiện can gián ngự tiền, nhưng niệm ngươi nóng lòng cứu , lời vô căn, công tội tương trừ, truy cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-lam-cung-nu-ca-man-trong-cung-cam/4-het.html.]
Gà xốt phô mai cay
Sau chuyện đó, với bức tường:
- Đa tạ ngài nguyện ý nô tỳ lải nhải, tạ ơn ngài đuổi nô tỳ .
- Biết là . - Tiếng ngài đáp trầm thấp.
Năm thứ mười một, mười hai... cũng đến năm thứ mười bốn. Ngày xuất cung định ba ngày . Ta nâng chén , nghẹn ngào:
- Vị ở cách vách, ngày mai nô tỳ tới nữa.
Cánh cửa ngầm lặng lẽ mở . Sở Dã đó, trao cho một chiếc hộp gấm minh hoàng:
- Cầm lấy. Xuất cung hẵng mở xem.
- Bệ hạ, nô tỳ đây. Ngài bảo trọng.
Ngày xuất cung, trời mây quang đãng. Ta bước qua cánh cung môn giam cầm suốt mười năm. Khi ngoài, run rẩy mở chiếc hộp gấm. Bên trong hai vật: một chiếc khăn tay trắng tinh năm xưa ngài cho mượn, và một tờ địa khế đóng ấn ngọc tỷ đỏ tươi. Trên địa khế ghi rõ tên đất, bên cạnh hàng chữ nhỏ: "Vĩnh miễn điền phú" (Vĩnh viễn miễn thuế ruộng).
Ta siết c.h.ặ.t tờ địa khế, nước mắt nhòe . Thì sớm giấc mộng điền viên của , nên cho thứ nhất.
Vĩnh biệt thâm cung. Vĩnh biệt ở cách vách .