Ta Làm Thầy Bắt Ma - Phần 1: (6)

Cập nhật lúc: 2026-02-04 05:40:34
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu gia ở phía tây trấn Thanh Khê.

So với những ngôi nhà gỗ thấp bé xung quanh, Triệu trạch lớn hơn hẳn, tường cao, cổng gỗ sơn đen, xà ngang treo một tấm biển cũ kỹ phai chữ. Bên ngoài , gì quá khác thường — thậm chí còn vẻ hoang phế, như một gia đình sa sút từ lâu.

khi Lục An Nhiên cổng, chuông bạc bên hông nàng tự động rung lên.

Không vì âm khí.

Mà là vì tà khí phong ấn.

“Quả nhiên…”

An Nhiên khẽ .

“Nhà thứ nên tồn tại.”

Hồng Nghi cạnh nàng, ánh mắt lạnh lẽo cánh cổng.

“Hai trăm năm ,” nàng , “Triệu gia ở đây. Họ chuyển đến khi c.h.ế.t.”

“Để canh giữ bí mật.”

An Nhiên tiếp lời.

Nàng gõ cửa.

Chỉ lấy một cây đinh bạc, cắm xuống đất cổng, miệng niệm chú phá trận.

Trong khoảnh khắc, cánh cổng gỗ phát tiếng “rắc” khô khốc, tự động mở .

Bên trong là một khu sân tối om.

Không đèn l.ồ.ng.

Không tiếng .

Chỉ mùi tanh nhè nhẹ, như mùi m.á.u ngấm gỗ quá lâu.

Hai bước .

Vừa qua khỏi ngưỡng cửa, An Nhiên lập tức dừng .

Trên nền đất, ngay chính giữa sân, vẽ một đồ án tròn bằng tro đen và m.á.u khô. Đồ án thuộc bất kỳ pháp môn chính đạo nào — nó là một tà trận hiến tế.

“Đây là…”

An Nhiên hít sâu.

“Trận hôn phối âm tà.”

Hồng Nghi sững .

“Cái gì?”

“Hôn lễ m.á.u.”

An Nhiên chậm rãi.

“Không để cưới sống… mà là để kết hôn với thứ thuộc về dương thế.”

Ký ức trong đầu Hồng Nghi bỗng rung lên dữ dội.

Nàng nhớ .

Đêm khi dìm c.h.ế.t, Triệu gia yêu cầu đổi ngày hôn lễ. Không rằm tháng bảy… mà là đêm huyết nguyệt.

Khi , nàng chỉ nghĩ đó là kiêng kỵ.

hóa

Nàng từng là tân nương của Triệu gia.

Nàng là vật tế.

“Triệu Phúc Sinh…”

Hồng Nghi nghiến răng.

“Là đề nghị hôn lễ .”

“Và cũng là ,” An Nhiên , “đề nghị đóng bảy cây đinh trấn hồn.”

Hai .

Sự thật rõ.

Triệu gia sợ Hồng Nghi thành quỷ.

Họ cần nàng thành quỷ.

Ngay lúc đó, tiếng gậy gỗ gõ xuống đất vang lên từ đại sảnh.

“Cạch.”

“Cạch.”

Một bóng già nua chậm rãi bước .

Triệu Phúc Sinh.

Lão mặc áo dài xám, lưng còng, tóc bạc gần hết, nhưng đôi mắt sáng bất thường — ánh sáng của sống, mà là thứ ánh sáng lạnh lẽo, nhiệt độ.

“Lục gia…”

Lão khàn.

“Cuối cùng cũng đến.”

An Nhiên thẳng .

“Triệu Phúc Sinh,” nàng , “hai trăm năm , ông dùng một cô nương mười tám tuổi để hiến tế.”

Triệu Phúc Sinh phủ nhận.

Lão , nụ nhăn nheo đến ghê .

“Hiến tế thì ?”

Lão hỏi.

“Nhờ mà trấn Thanh Khê mưa thuận gió hòa suốt trăm năm.”

Hồng Nghi lao lên.

Sát khí bùng phát, bạch y hóa thành m.á.u.

“Ngươi dám ?”

Giọng nàng run lên vì hận.

“Ta c.h.ế.t oan, ngươi còn dám lấy đổi phúc?”

Triệu Phúc Sinh nàng, ánh mắt nửa phần sợ hãi.

“Ngươi oan.”

Lão .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-lam-thay-bat-ma/phan-1-6.html.]

“Ngươi chọn.”

An Nhiên lập tức rút kiếm.

“Câm miệng.”

Triệu Phúc Sinh bật lớn.

“Pháp sư Lục gia,” lão thẳng An Nhiên, “ngươi chọn Hồng Nghi ?”

An Nhiên đáp.

“Hồng Nghi là âm mệnh.”

Triệu Phúc Sinh .

“Sinh giờ âm, c.h.ế.t ngày âm, mang danh tiết hủy. Oán khí của nàng… là hảo.”

“Ta cần một tân nương huyết nguyệt.”

Lão chống gậy, từng bước tiến gần đồ án.

“Nhờ nàng,” lão , “ kết hôn với Âm Thần Hồ Nguyệt.”

Không khí đông cứng.

An Nhiên mở to mắt.

“Âm Thần?”

“Thứ sống nhờ oán hồn.”

Triệu Phúc Sinh .

“Nó cho tuổi thọ, quyền thế, bảo vệ Triệu gia. Đổi cung cấp cho nó oan khí.”

Hồng Nghi lảo đảo.

Nàng chỉ g.i.ế.c.

Nàng bán.

Hai trăm năm qua, mỗi mạng nàng g.i.ế.c… đều dẫn tà trận .

Không để báo thù.

Mà để nuôi thứ khác.

“Cho nên,” An Nhiên , giọng lạnh đến mức run ,

“ông cố tình kích động Hồng Nghi, để nàng g.i.ế.c ?”

.”

Triệu Phúc Sinh gật đầu.

“Yêu nữ càng mạnh, Âm Thần càng no.”

Ngay khoảnh khắc đó, đồ án đất phát sáng.

Một tiếng gầm trầm thấp vang lên từ lòng đất.

Mặt đất nứt .

Từ khe nứt, một cánh tay đen sì đầy ký hiệu bò lên, theo là một thứ hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối bóng tối quặn vặn, nhưng khí tức nặng đến mức khiến An Nhiên khó thở.

Âm Thần.

Hồng Nghi hét lên đau đớn.

Đinh trấn hồn trong cơ thể nàng bắt đầu rung lên, xé nát hồn phách nàng từ bên trong.

“Quỳ xuống.”

Triệu Phúc Sinh gầm lên.

“Ngươi là tân nương của nó!”

An Nhiên do dự.

Nàng cắt thẳng lòng bàn tay, m.á.u tuôn , vẽ phá trận ngay giữa đồ án.

“Ta lấy danh Lục gia!”

Nàng quát lớn.

“Cắt hôn khế âm tà!”

Trận pháp rung chuyển dữ dội.

Âm Thần gào thét.

Triệu Phúc Sinh biến sắc.

“Ngươi dám?!”

“Ta dám.”

An Nhiên đáp.

cái giá… sẽ trả.”

Nàng sang Hồng Nghi.

“Nghe .”

Giọng nàng gấp gáp.

“Nếu tự do, rút đinh trấn hồn. đau… sẽ chịu nổi.”

Hồng Nghi nàng.

Hai trăm năm chịu đau còn đủ.

Nàng gật đầu.

“Ta chịu .”

Tiếng gầm của Âm Thần vang lên, đồ án bắt đầu sụp đổ.

Triệu Phúc Sinh lùi , ánh mắt điên loạn.

“Các ngươi sẽ hối hận!”

Lão hét lên.

“Âm Thần c.h.ế.t !”

An Nhiên .

Thứ đó thể diệt.

hôn lễ m.á.u… phá.

Và từ khoảnh khắc , Hồng Nghi còn là tân nương của quỷ nữa.

Chỉ là một oan hồn…

đang chờ giải thoát.

Loading...