TA MỞ TIỆM, KIẾM TIỀN, CƯỚI TRI HUYỆN - 74

Cập nhật lúc: 2026-03-05 03:15:24
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

74.

Thằng bé mập đời bấy lâu vẫn tên chữ. Nhị tỷ phu khăng khăng gọi là Vương Chính, còn cha thì cứ gọi Triệu Chính.

 

Cuối năm, trời rét căm căm, cả hai nhà tỷ tỷ đều về núi Nương Nương Lĩnh tặng lễ cuối năm. 

 

Hồng di ở nha môn rảnh rỗi đến mốc cả , liền kéo Lục Phỉ theo, xách quà đến nhà ăn chực uống chực.

 

Trong bữa tiệc, Nhị tỷ phu và cha , như năm, cãi long trời.

 

“Cha , con từng thề ! Nếu Hạ Hoa sinh con trai, nó mang họ Vương, để nối dõi hương hỏa Vương gia!”

Nhị tỷ phu đỏ mặt, men say bốc nóng rực.

Cha cũng say lử:

“Con trai của con, tất nhiên họ Triệu!

Ta hiểu lòng con , cha ghi nhận.”

 

“Không, thằng A Chính họ Vương!

Năm con nghèo rớt, là cha gả Hạ Hoa cho con, còn giúp con chăm Nguyệt Nhi. Con tuyệt đối hạng vong ân bội nghĩa!”

 

“Ai dám con vong ân bội nghĩa hả?!

Cha đây đập ch,ế.t ngay! Triệu Chính , cha con say ,con mau đỡ cha lên giường ngủ!”

 

“Vương Chính, cha con say, đỡ ông ngoại nào!”

 

“……”

 

Nương bên, nhíu mày hai kẻ say rượu lải nhải mãi dứt. 

 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Vì trong nhà còn khách quý, bà cố nhịn hết đến khác, nhịn nhịn, cuối cùng, thật sự nhịn nổi nữa!

 

Bà giận đùng đùng đập mạnh bàn, trừng mắt lườm Đại tỷ và Nhị tỷ:

“Nhanh! Kéo hai kẻ mất mặt ngoài cho !”

 

Trong nhà rộn ràng, tiếng , la hét, ồn ào như chợ, âm thanh theo gió bấc bay là là tận ngoài tường.

 

Mà ngoài tường, đúng lúc Tống góa phụ uốn éo cái eo, đầu đội hoa ngang. Bà vểnh tai lỏm, ghé sát vách tường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-mo-tiem-kiem-tien-cuoi-tri-huyen/74.html.]

 

Ơ?

“Vong ân bội nghĩa? Bạc tình bạc tánh? Không tha cho ?”

 

Hê hê hê

 

Sáng hôm , cả núi Nương Nương Lĩnh đồn ầm lên:

 

“Con rể Vương gia vong ân bội nghĩa, bạc tình bạc tánh, sắp bỏ vợ đó!”

 

Thoắt cái, thêm một năm trôi qua. Trên trời ngỗng về đầu thu, trong sân cúc vàng nở rộ.

 

Ba năm nhiệm kỳ ở Đường huyện của Lục Phỉ mãn, đầu tháng chín triều đình hạ chiếu, sai tháng mười một đến Bộ Lại nhận chức Chủ sự lục phẩm.

 

khi nhậm chức ở kinh thành sẽ càng bận rộn, Hồng di bàn với cha nương , định luôn hôn kỳ cuối tháng chín.

 

Trước ngày thành một hôm, nương bí mật gọi buồng, cầm một tờ danh sách hồi môn màu đỏ phe phẩy mặt.

 

“Vương Đậu Nha, con xem , hồi môn của con còn nhiều hơn của hai tỷ tỷ đấy!”

 

Ta đón lấy, cúi xem, liếc một hàng, sợ đến trợn tròn mắt:

“Trời ơi Nương ơi, nhiều thế ?!”

 

Tờ danh sách dài đến ba thước, chữ ken đặc, liệt kê thứ quý giá: ruộng đất, cửa hàng, nhà cửa, đồ gỗ, vàng bạc, đầu trâm, gấm vóc, chăn nệm…

 

Nương đếm, giọng đầy kiêu hãnh:

“Trăm mẫu rừng là bà nội con lén mua năm ngoái, căn nhà ở Đường huyện là ông con cho, ba tiệm phố Quả T.ử tỷ tỷ đều sang tên cho con, còn mấy bộ trâm vàng là hai đứa góp thêm của hồi môn.”

 

Giọng Nương run run, còn mắt thì dần dần mờ . Những dòng chữ đỏ, từng con , từng món đồ, bỗng trở nên nhòe nhoẹt như nước mắt.

 

“Đậu Nha , ngày mai con thành , Nương… Nương xin con. Năm xưa Nương nên mắng con như thế.”

 

“Nương ơi”

 

Một tiếng “nương” nghẹn ngào bật , chúng ôm c.h.ặ.t lấy , như trút hết bao năm ấm ức, bao nỗi cay đắng và tình thương kìm nén trong lòng.

 

Loading...