Ta - Một Trà Xanh - Lại Bị Trói Định Với Hệ Thống Người Chồng Quốc Dân? Không Hợp Lắm Thì Phải? - Chương 214: Rốt Cuộc Hắn Có Ý Đồ Gì?
Cập nhật lúc: 2026-01-22 17:29:52
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Càng Trang Ấu Nam , cảm giác bất an trong lòng Chu Dịch An càng mãnh liệt.
Nàng một linh cảm mơ hồ, vị ... thể là đến vì nàng.
Không, nên là đến vì Đại Bằng.
Từ đến nay, tầm mắt của nàng chỉ dừng ở Thịnh Kinh, cũng chỉ là những ý kiến của các học trò Thịnh Kinh về cuốn "Đại Tần Đế Quốc".
Quan tâm cũng là cuốn sách mang những đổi gì cho Hoàng thượng.
Chưa bao giờ quan tâm đến bên ngoài Thịnh Kinh, cuốn sách khuấy động những sóng gió nào khác .
Càng nghĩ đến cuốn sách còn truyền đến các quốc gia khác.
Chu Dịch An đám đông náo nhiệt lầu, trái tim như đặt lửa nướng ngừng.
Vị ... đến thì đến, sẽ gây sự với nàng chứ?
lặn lội ngàn dặm đến đây, gây sự hình như cũng chút hợp lý.
Chu Dịch An gãi đầu, đột nhiên hiểu tại Tần Thắng đợi về .
Nghĩ , nàng chút yên .
Đã nhiều tin tức như , theo lý Tần Thắng và Tần Hoài Thư chỉ thể sớm hơn mới đúng, tại hai đều nhắc nhở nàng?
Thấy Chu Dịch An yên, Trang Ấu Nam quan tâm hỏi: "Dịch An tỷ tỷ, ?"
"A?" Chu Dịch An hồn, vội vàng lắc đầu: "Không gì, gì."
Lại cúi đầu xuống lầu: "Đổng đại gia khi nào đến ?"
Đám học trò lầu nào nấy trò chuyện sôi nổi, tràn đầy mong đợi sự xuất hiện của Đổng Tĩnh Văn.
Hoàn cảm thấy chờ đợi là một sự dày vò.
Trang Ấu Nam: "Còn một lúc nữa, xe ngựa của Đổng đại gia đến cách thành mười dặm."
Còn mười dặm!
Vậy đợi ở đây sớm như ?
Còn các ngươi, đám sách, chịu sách cho mà đến đây sớm gì?
Chu Dịch An nghẹn lời, bất lực xuống.
Tuy , nhưng đến , gặp mặt vị Đổng đại gia , hình như chút hợp lý.
Trò chuyện linh tinh với Trang Ấu Nam, Chu Dịch An gần như đếm từng giây để qua ngày.
Đợi bao lâu, cuối cùng thấy một giọng kích động truyền đến: "Đến !"
Nàng kích động lập tức dậy, đến bên cửa sổ ngoài.
Chưa thấy xe ngựa nghi trượng của Đổng Tĩnh Văn, thấy đám học trò nào nấy quy củ hai bên đường, chắp tay cúi đầu về phía ngoài thành.
Tiếng ồn ào cũng lập tức yên tĩnh.
Giây phút , quy củ và giáo dưỡng của sách thể hiện một cách triệt để.
Chu Dịch An thật sự cảm nhận từ họ cái gọi là tôn sư trọng đạo.
Tuy Đổng Tĩnh Văn là thầy của họ, nhưng đối với đại nho, họ kính trọng đến tận xương tủy.
Không chỉ lầu, mà cả lầu cũng ít.
Ngược , nàng, một thẳng lưng, vẻ khác biệt.
may mắn là những mặt tất cả đều là sách, cũng ít rõ nguyên do đến xem náo nhiệt.
Trang Ấu Nam cũng đến bên cửa sổ.
Không lâu , một chiếc xe ngựa cổ kính từ từ tiến từ ngoài thành.
Chiếc xe ngựa đó cực kỳ khiêm tốn, thậm chí chút cũ kỹ, hai con ngựa đen khỏe mạnh giữa đường, móng ngựa đạp đất phát tiếng lộc cộc giòn tan.
Nếu phía xe ngựa ít theo, thật khó tin đây là chiếc xe ngựa của vị đại nho nổi tiếng thiên hạ.
Chỉ là rèm xe ngựa rủ xuống, từng vén lên, thấy bên trong trông như thế nào.
Người bên trong cũng từng ngoài chào hỏi bên ngoài, thể hiện sự thiết.
Chu Dịch An cúi đầu, mắt sắp trợn lên trời.
Tuy những đại nho thời cổ đại kiêu ngạo, một ngạo cốt, thường thà c.h.ế.t chứ chịu khuất phục.
nàng, một từ thời hiện đại đến, thật sự thể thích ứng với sự kiêu ngạo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-mot-tra-xanh-lai-bi-troi-dinh-voi-he-thong-nguoi-chong-quoc-dan-khong-hop-lam-thi-phai/chuong-214-rot-cuoc-han-co-y-do-gi.html.]
Dù ở thế giới mà nàng sống, nếu cuộc diễu hành công khai như thế , ngay cả lãnh đạo cao nhất cũng sẽ thiện chào hỏi .
Trên đường ngoài tiếng móng ngựa và tiếng bánh xe lăn, còn một âm thanh nào khác.
Kỳ Trạch cưỡi ngựa đầu, hai bên quân đội mở đường, thẳng tiến cung.
Đợi xe ngựa qua, quân đội thu , tiếng bàn tán của các học trò mới dần dần vang lên.
"A a, gặp Đổng đại gia ! Ta gặp Đổng đại gia , đời còn gì hối tiếc."
Chu Dịch An: ...
Ngươi gặp cái b.úa, ngươi chỉ thấy bánh xe ngựa của Đổng đại gia thôi.
Nghe tiếng kích động lầu, Chu Dịch An còn hứng thú ở , cáo từ Trang Ấu Nam: "Hôm nay ngoài lâu, nên về , Ấu Nam , cáo từ ."
Trang Ấu Nam phúc : "Tỷ tỷ thong thả, ngày khác sẽ đến cửa bái tạ tỷ tỷ."
Chu Dịch An xua tay: "Nói gì đến bái tạ, ngươi đến lúc nào cũng , với một tiếng là , sợ ở nhà."
Trang Ấu Nam , gì.
Chu Dịch An xem như hiểu.
So với Thịnh Niệm Dao, còn trọng quy củ hơn, hành vi cử chỉ cũng giống một tiểu thư khuê các vượt quá khuôn phép hơn.
Rời khỏi quán , Chu Dịch An trực tiếp về Tần Quốc công phủ, lang thang nữa.
Tự suy nghĩ một lúc về chuyện của Đổng Tĩnh Văn, nghĩ mãi , bèn lấy một cái xô múc nước, tưới cho mấy cây đào con, đợi Tần Thắng về.
Tần Thắng hôm nay quả nhiên về sớm hơn khi.
Cùng với việc Tần Thắng về ngày càng sớm, Tần Quốc công về ngày càng muộn.
Cũng đẩy bao nhiêu việc cho cha , hề thương xót cha già dần lớn tuổi của .
Thấy Tần Thắng, Chu Dịch An ném cái gáo xô, vội vàng tiến lên hỏi chuyện Đổng Tĩnh Văn.
Tần Thắng quét mắt xung quanh, trầm giọng lệnh: "Tất cả lui ."
Người hầu vội vàng cúi đầu khỏi sân, mới : "Vào nhà ."
Chu Dịch An "ừm" một tiếng, cùng Tần Thắng về phòng.
Tần Thắng đóng cửa phòng, ngay chuyện của Đổng Tĩnh Văn, mà mở lối mật đạo.
Vừa mở lâu, Tần Hoài Thư cầm một ngọn đèn dầu tới, sắc mặt cũng chút ngưng trọng, khiến cả bớt vài phần khí chất ôn hòa.
Chu Dịch An Tần Thắng, Tần Hoài Thư.
Tần Hoài Thư từ trong mật đạo , thổi tắt ngọn đèn dầu trong tay.
Chu Dịch An chớp mắt, đúng lúc : "Hai em các thật là ăn ý."
Một Tần Thắng về liền lập tức đến, một Tần Hoài Thư sắp đến liền ở đây đợi.
Tần Thắng & Tần Hoài Thư: ...
Hai em cùng về phía nàng.
Đối diện với hai đôi mắt đó, Chu Dịch An co giật khóe miệng, ho một tiếng, cố gắng chuyển chủ đề: "Làm gì mà mặt mày như , bình tĩnh, đừng hoảng."
Tần Thắng xoa trán, đến bên bàn xuống.
Tần Hoài Thư đối diện , Chu Dịch An vội vàng bên cạnh Tần Thắng.
Im lặng một lát, Tần Thắng đầu Chu Dịch An hỏi: "Hôm nay nàng đến cổng thành ?"
Chu Dịch An "ừm" một tiếng: "Đến xem một chút."
Do dự một lát, Chu Dịch An suy đoán của : "Cái đó, Tiểu Thắng t.ử, cái gì mà Đổng Tĩnh Văn, là đến vì ?"
Tần Thắng mím môi, giấu nàng: "Ừm, đến Thịnh Kinh vì chuyện gì khác, chỉ vì nàng mà đến."
Tần Hoài Thư cũng : "Bất kể là địch bạn, lúc đến, nếu còn chỉ đích danh gặp nàng, thì chắc chắn chuyện ."
Thân phận của Chu Dịch An giấu kỹ như , nên chỉ cần chỉ đích danh gặp nàng, bất cứ lúc nào cũng là chuyện .
Chu Dịch An nhíu c.h.ặ.t mày: "Ta quan tâm vì cái gì mà đến Thịnh Kinh, đều Đại Bằng ẩn dật ngoài, lý nào đến nhất định ngoài gặp ?"
"Hắn ngạo cốt của , thể ngạo cốt của ?"
"Ta ngay cả Hoàng thượng cũng gặp, gặp gì?"
"Ép khó, nhất định để Đại Bằng lộ diện ánh mặt trời, rốt cuộc ý đồ gì?"