Ta - Một Trà Xanh - Lại Bị Trói Định Với Hệ Thống Người Chồng Quốc Dân? Không Hợp Lắm Thì Phải? - Chương 231: Bọn Họ Coi Ta Như Đại Tá

Cập nhật lúc: 2026-01-22 17:30:09
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phương Cẩm Tâm gật đầu thật mạnh, trân trọng cất kỹ thư thả và văn kiện hộ tịch.

 

Nàng đưa hai tờ khế ước nhà đất cho Chu Dịch An, : "Ngươi giúp quá nhiều , thể, thể nhận đồ của ngươi nữa."

 

Chu Dịch An lắc đầu: " nhận cái , ngươi định sống thế nào?"

 

Phương Cẩm Tâm cúi đầu, mím môi, khẽ : "Ta thể cứ ở trang t.ử mãi."

 

"Ta sợ khổ, thể cùng các nàng xuống ruộng, cùng việc."

 

Chu Dịch An nhíu mày: "Ngươi chắc chắn đây?"

 

Phương Cẩm Tâm gật đầu, cố chấp trả hai tờ khế ước cho Chu Dịch An.

 

Chu Dịch An chút gì cho . Vốn tưởng rằng Phương Cẩm Tâm cũng sẽ giống như Bạch Tiểu Trúc, khi rời khỏi những chuyện lộn xộn sẽ việc khác. Tuy bây giờ rõ ràng, nhưng một ngày nào đó trong tương lai sẽ thực hiện giá trị của .

 

Phương Cẩm Tâm ngoài.

 

Hoặc lẽ là ngoài nữa.

 

So với việc gì đó, cuộc sống bình đạm ngược càng khiến nàng vui vẻ hơn.

 

Nhìn sự kiên định trong mắt Phương Cẩm Tâm, Chu Dịch An bỗng nhiên bật , dịu dàng : "Được, nếu ngươi đây thì cứ ở mãi , nếu ngày nào đó chán cuộc sống như cũng thể tới tìm ."

 

Nàng càng như , càng khiến Phương Cẩm Tâm cảm thấy lựa chọn của dường như phụ sự kỳ vọng của nàng , chỉ đành cúi đầu, khẽ : "Cảm ơn ngươi."

 

Chu Dịch An xua tay, vẫn nhét hai tờ khế ước tay nàng.

 

"Cảm ơn thì cần, chuyện nhỏ thôi mà. hai tờ khế ước ngươi cứ nhận lấy , coi như là Tưởng gia bồi tội cho ngươi."

 

"Nữ t.ử sống đời luôn cần chút vốn liếng để lập , ngươi một xu dính túi, dù ở trang t.ử cũng cần tiền bạc để sinh hoạt chứ?"

 

"Sau thiếu tiền thì bán những thứ , cũng đủ cho ngươi tiêu xài một thời gian dài."

 

Chỉ là Chu Dịch An giúp nàng đủ nhiều, Phương Cẩm Tâm dù thế nào cũng chịu nhận nữa.

 

Chu Dịch An hết cách, đành giữ hai tờ khế ước đó ở chỗ .

 

Trò chuyện với Phương Cẩm Tâm thêm một lúc lâu, thấy tia u ám nơi đáy mắt nàng đều tan hết, mới cáo từ rời .

 

Lúc còn quên dặn dò Trương bà bà vài câu, nếu Phương Cẩm Tâm chuyện gì thì cứ việc báo lên.

 

Dặn dò xong mới dẫn Tiểu Phù rời khỏi trang t.ử.

 

Quay đầu trang t.ử, thấy Phương Cẩm Tâm vẫn ở cửa dõi mắt tiễn nàng rời .

 

Chu Dịch An vẫy vẫy tay, hiệu cho nàng về.

 

Phương Cẩm Tâm từ xa hành lễ một cái, nhưng vẫn chịu rời .

 

Chu Dịch An đành thôi.

 

Tiểu Phù thở dài, chút tiếc nuối : "Phương tiểu thư cũng coi như chút học thức, cứ cảm thấy ở đây chút lãng phí."

 

Chu Dịch An Tiểu Phù, nha nhỏ bé mà đáy mắt là tiếc nuối, trông buồn c.h.ế.t .

 

Nàng nhịn : "Em cảm thán cái gì? Ngàn vạn ngàn vạn cách sống, em thể yêu cầu mỗi đều theo đuổi danh lợi tiền tài, cũng cho một cơ hội, để họ sống những ngày tháng bình đạm chứ."

 

"Câu đó thế nào nhỉ?"

 

"Bình bình đạm đạm mới là chân ái, thích lăn lộn, nhưng nhiều thực đều bình yên hơn."

 

Tiểu Phù ngẫm nghĩ kỹ càng, hình như đúng là như .

 

Giống như nàng, nàng thực cũng hy vọng sống những ngày tháng bình yên, hy vọng cuộc sống sẽ biến động quá lớn.

 

Nghĩ Tiểu Phù liền thấy nhẹ nhõm, vui vẻ trở .

 

Nàng vui , Chu Dịch An ngoài lượn một vòng, tuy uất khí trong lòng tan ít, nhưng vẫn cảm thấy chút thoải mái.

 

Nàng vén rèm xe ngựa lên: "Dừng một chút."

 

Xe ngựa dừng , Chu Dịch An nhảy xuống xe, đầu Tiểu Phù cũng đang xuống, ngăn cản động tác của nàng : "Em cứ ở yên đây, về ngay."

 

Tiểu Phù: ?

 

Tuy hiểu, nhưng tiểu thư , Tiểu Phù cũng chỉ đành ngoan ngoãn xe ngựa, yên tâm dặn dò: "Vậy, tiểu thư, đừng xa quá nhé."

 

Chu Dịch An: "Biết ."

 

Nhìn quanh bốn phía, Chu Dịch An nhanh ch.óng trốn một nơi ai thấy, khẽ gọi: "Tần Nhị."

 

Giây tiếp theo, một bóng đen xuất hiện mặt nàng.

 

Chu Dịch An vẫy vẫy tay với : "Ngươi thấp xuống một chút."

 

Tần Nhị cúi xuống.

 

Chu Dịch An ghé sát thì thầm gì đó, xong lùi hai bước kéo giãn cách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-mot-tra-xanh-lai-bi-troi-dinh-voi-he-thong-nguoi-chong-quoc-dan-khong-hop-lam-thi-phai/chuong-231-bon-ho-coi-ta-nhu-dai-ta.html.]

 

"Hiểu ?"

 

Tần Nhị đeo mặt nạ, Chu Dịch An thấy biểu cảm của .

 

Hắn : "Hiểu ."

 

Chu Dịch An yên tâm : " cũng cần quá nghiêm túc, lấy an của ngươi trọng, nếu vì mà để bản thương thì đáng."

 

Tần Nhị cúi đầu: "Vâng."

 

Thấy Tần Nhị xong vẫn , Chu Dịch An chút khó hiểu: "Còn chuyện gì khác ?"

 

Tần Nhị: "Chuyện bảo thuộc hạ tra, tra hòm hòm ."

 

Chu Dịch An ngẩn , chuyện gì nhỉ?

 

Nhìn thấy sự mờ mịt trong mắt nàng, Tần Nhị im lặng một lát, : "Những nữ quyến ở hậu trạch của Tưởng gia lão gia."

 

Chu Dịch An bừng tỉnh đại ngộ, nữ quyến Tưởng gia tới tìm nàng, ngoại trừ cơ của Tưởng Chí Kiệt, thì cơ của cha cũng tới.

 

Những rốt cuộc sống ở Tưởng gia bao nhiêu năm .

 

Nay Tưởng gia gặp nạn, rời .

 

Chu Dịch An tuy sẵn lòng giúp đỡ những nữ t.ử chịu sự đối xử bất công, nhưng bọn họ khi sống hạnh phúc ở Tưởng gia bao nhiêu năm kẻ vô ơn bạc nghĩa .

 

Cho nên bảo Tần Nhị tra xét một chút tình cảnh của bọn họ ở Tưởng gia.

 

Nếu Tưởng gia quả thực với bọn họ thì thôi, nếu kẻ nào đó ở Tưởng gia tác oai tác quái, thấy Tưởng gia xảy chuyện liền rời tiêu d.a.o tự tại, đời chuyện như ?

 

Tần Nhị lấy một phong thư đưa cho Chu Dịch An: "Tình hình của những đó đều ghi ở trong ."

 

Chu Dịch An nhận lấy thư: "Vất vả ."

 

Tần Nhị chắp tay, nhanh biến mất thấy tăm .

 

Nhớ tới ám vệ nhiệm vụ đều là lấy mạng , Chu Dịch An yên tâm gọi nhỏ: "Này Tần Nhị, nhiệm vụ thì , thì thôi, đừng lấy bản đùa giỡn nhé."

 

"Hay là ngươi gọi cả Tần Tam cùng , khi về kiểm tra, hai các ngươi đều thương."

 

Không khí yên tĩnh một hồi, từ truyền đến tiếng của Tần Nhị: "Vâng."

 

Chu Dịch An lúc mới yên tâm, vui vẻ .

 

Lộ Vân Hiên dám uy h.i.ế.p nàng, hơ hơ.

 

Nàng cũng dễ chọc nhé?

 

Mở phong thư xem, một cái mặt Chu Dịch An đen sì.

 

Tuy Tưởng Chí Kiệt tính tình nóng nảy, nhưng cha đối với ít cơ của thực đều , nhiều thậm chí là chủ động phủ cho ông .

 

Chỉ trừ vài .

 

trong những hôm đó tới tìm nàng, ít sống ở Tưởng gia cũng khá .

 

Những sống , ngược đãi ngược tới tìm nàng.

 

Chu Dịch An tức quá hóa .

 

Bọn họ lúc ở Tưởng gia thì bắt nạt khác, ăn ngon mặc .

 

Mắt thấy ngày tháng của sắp dễ sống nữa, nóng lòng nhảy khỏi vũng bùn đó.

 

Muốn nhảy thì tự nhảy, tìm nàng? Hơ hơ.

 

Thật sự coi nàng là oan đại đầu, là Bồ Tát sống chắc?

 

Chu Dịch An bất bình, xe ngựa, xe ngựa từ từ trong thành.

 

Vào thành liền thẳng tới Quốc công phủ.

 

Dày vò một hồi như , sắc trời cũng dần tối xuống.

 

Sau khi xuống xe ngựa, Chu Dịch An chạy thẳng tới Phù Hoa Viện, cũng thèm Tần Thắng và Tần Hoài Thư đang đợi trong phòng lấy một cái, rút hai tờ giấy trắng, đưa một tờ cho Tần Thắng.

 

Ánh mắt sáng rực : "Nào, giúp một cái bái , ngày mai bái phỏng Lộ Vân Hiên, ngàn vạn đừng để chạy thoát."

 

Lại đưa tờ giấy khác cho Tần Hoài Thư, bất bình : "Nhân lúc Tưởng gia còn , giúp một bức thư gửi tới Tưởng gia."

 

"Ta coi các nàng là chị em, các nàng coi là đại tá."

 

"Thế đúng ? Các tự xem thế đúng ?"

 

Tần Thắng: ...

 

Tần Hoài Thư: ...

 

 

Loading...