Tiêu Viêm hài lòng gật đầu: "Thế mới . Ngoan ngoãn dùng bữa, đừng suốt ngày nghĩ những chuyện viển vông."
Ta bàn sơn hào hải vị mà nuốt như nhai sáp. Tiêu Viêm, ngươi chờ đó. Tên ngốc , sớm muộn cũng tính sổ với ngươi.
Tuyệt thực tuyên cáo thất bại. Ta quyết định đổi kịch bản tìm c.h.ế.t. Đã thể tự kết liễu, cũng thể liên lụy vô tội, chỉ còn cách ép Tiêu Viêm tự tay tay. Dẫu thành độc phụ ngàn chỉ trích, cũng khiến hận đến tận xương.
Ta nghĩ tới Liễu Như Yên – "Bạch nguyệt quang" Tiêu Viêm nâng niu nơi đầu tim. Nếu nhục tâm can của , với tính tình của ắt sẽ vì hồng nhan tri kỷ mà băm thành trăm mảnh. Nói là !
Nghe Liễu Như Yên đang thưởng hoa ở ngự hoa viên, lập tức dẫn hai ma ma thẳng tiến tới đó. Khi , Liễu Như Yên đang cầm đoàn phiến vẻ yếu đuối, hưởng thụ lời nịnh bợ của đám phi tần. Dáng vẻ yểu điệu bộ tịch khiến nổi cả da gà.
Ta bước tới, âm dương quái khí mở lời: "Ồ, chẳng Liễu Trắc phi ? Sao lười biếng ở đây ?"
Liễu Như Yên lập tức biến sắc, tủi hành lễ. Ta để ý, vòng quanh nàng , buông lời châm chọc: "Vóc gấm vân cẩm quả thực tệ, mặc ngươi thật là phí phạm."
Liễu Như Yên bắt đầu giả bộ yếu đuối, mắt đẫm lệ cầu xin tha. Ta hai lời, bưng thẳng chén hắt tới: "Bổn cung chính là chướng mắt ngươi, rửa mặt cho ngươi đó, ? Không phục ?"
Liễu Như Yên hét lên, ngã rạp xuống đất. Diễn xuất hát hí khúc quả là uổng phí.
Ta cũng chống nạnh, bày dáng vẻ ác độc của phản diện hung tàn: "Thế gọi là hung độc ? Ngươi đúng là thấy việc đời!"
"Dừng tay!" Tiêu Viêm quát lớn.
Nhìn sắc mặt âm trầm của , trong lòng nở hoa: Ha ha! Đến , đến , mau ban c.h.ế.t !
Hắn bước nhanh tới. Liễu Như Yên như hoa lê dính mưa tố cáo. Tiêu Viêm đầu chất vấn . Ta ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, hiên ngang thừa nhận: "Không sai, là hắt đó! Có bản lĩnh thì g.i.ế.c !"
Tiêu Viêm hồi lâu, bỗng thở dài một tiếng. Giây , đỡ Bạch nguyệt quang mà rút khăn tay, nhẹ nhàng lau nước tay : "Tay nàng đau hử?"
Gà xốt phô mai cay
Cả sân c.h.ế.t lặng.
Tiêu Viêm dịu dàng như nước: "Sau việc thô nặng thế , cứ để hạ nhân là . Cần tất tự tay động thủ, lỡ đau tay, cô sẽ đau lòng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-muon-ve-nha-cho-ta-chet-di-ma/2.html.]
Tiêu Viêm, trong đầu ngươi chứa bùn ? Ta ức h.i.ế.p tâm can bảo bối của ngươi thế , ngươi còn hỏi tay đau ? Không thấy kẻ đất ?
Tiêu Viêm dường như lúc mới nhớ đất còn . Hắn lạnh lùng liếc một cái bảo: "Lui xuống."
Chỉ một tiếng "lui xuống", Liễu Như Yên lóc chạy . Ta cảnh , trong lòng vạn mã bôn đằng. Kịch bản sai ! Ta là nữ phụ ác độc tới để phá uyên ương chứ tới nhận kịch bản sủng ngọt!
Tiêu Viêm, ngươi đúng là kẻ si tình cấp cao, mau tỉnh ! Ngươi nên g.i.ế.c mới !
Ta tuyệt vọng. Tiêu Viêm dầu muối ăn, mềm cứng đều chịu. Mặc loạn thế nào, mà cũng tự tưởng tượng đối với tình sâu nghĩa nặng. Ta hắt Liễu Như Yên, cho rằng ghen tuông. Ta mắng , tưởng là liếc mắt đưa tình. Ta tuyệt thực, nghĩ gây sự chú ý của .
Cuộc sống thế thật hết chịu nổi, quyết định rời nhà bỏ . Thà ở trong cung hao mòn đến c.h.ế.t, chi bằng ngoài thử vận may. Biết gặp tên cướp mù mắt nào đó, hoặc tên Thác Bạt đột nhiên khai khiếu, một đao kết liễu giữa đêm trăng mờ gió lớn.
Ta đeo một túi hành lý nhỏ, lén lút trèo lên tường Đông cung. Bức tường cũng khá cao, tốn bao công sức mới trèo lên . Vừa định nhảy xuống thì thấy chân tường một xổm đen thùi lùi, tối om chẳng rõ mặt, chỉ thấy một đôi mắt xanh lè như sói đói.
Ta giật trượt chân, cả ngã thẳng xuống. Cơn đau dự liệu hề ập tới, rơi một vòng tay nồng nặc mùi thịt dê.
Người đó đỡ lấy , hề hề: "Thái t.ử phi đêm hôm thế là định ?"
Giọng chút quen tai. Ta ngẩng đầu nhờ ánh trăng, nhận rõ khuôn mặt râu ria xồm xoàm . Thác Bạt Dã!
Ta mừng rỡ khôn xiết. là đạp rách giày sắt tìm chẳng thấy, nay tự nhiên đưa tới mặt. Ta đang lo tìm g.i.ế.c , mà tự dâng tới một kẻ.
Ta túm lấy cổ áo Thác Bạt Dã, xúc động đến rưng rưng nước mắt: "Đại ca! Người của đó! Mau mang ngay bây giờ! Mau!"
Thác Bạt Dã sự nhiệt tình của dọa cho giật , rụt : "Ấy, Thái t.ử phi, chúng gì thì từ từ , đừng động tay động chân. Lần đến để g.i.ế.c , là đến cướp sắc."
"Không! Là đến cướp ! Cướp càng !" Ta gào lên. Cướp , Tiêu Viêm ắt sẽ nổi trận lôi đình. Đến khi hai quân giao chiến, chỉ cần lao lưỡi đao... Hoàn mỹ!
Ta buông tay vỗ vai : "Không thành vấn đề, theo ngươi."
"Ngươi... ngươi cứ thế theo ? Không phản kháng chút nào? Không la hét vài tiếng ?" "La cái gì? Sợ khác ? Mau , nữa sẽ phi lễ đó!"