Ta đầy đầu dấu hỏi: Đại ca ơi, đang tạo phản đấy! Đây là mưu nghịch đó! Chàng thể tôn trọng nghề nghiệp của một chút ?
Tiêu Viêm sang với Hoàng đế: "Phụ hoàng thứ tội, Thái t.ử phi hôm nay sách quá độ sinh chút di chứng. Nhi thần lập tức đưa nàng về uống t.h.u.ố.c."
Hoàng đế lau mồ hôi lạnh, phất tay: "Mau lui, mau lui, đừng ở đây mất mặt."
Vậy là cuộc tạo phản oanh oanh liệt liệt của định nghĩa thành trò giả trang của Thái t.ử phi, tuyên cáo thất bại . Ta triệt để im mặc kệ. Tiêu Viêm quả thực là một NPC mở sẵn chế độ vô địch. Dù quậy phá thế nào, cũng dự liệu chính xác hóa giải mỹ.
Nằm chiếc giường chạm trổ, trong đầu là nước ngọt yêu thích. Cung mạng Nam ghi và bát ma lạt thang của chẳng thể nữa. Chẳng lẽ thật sự già c.h.ế.t ở nơi quỷ quái bồn cầu xả nước ?
Ngay lúc định ăn chờ c.h.ế.t, Thác Bạt Dã – tên gián bất t.ử lén . "Muội t.ử, ca đến đón nàng ."
Gà xốt phô mai cay
Ta lật , hứng thú nhạt nhòa: "Đại ca, thôi . Huynh coi hoàng cung là chợ rau chắc?"
Ai ngờ rút một bọc đen xì, thần thần bí bí : "Đặc sản Tây Vực, Thiên Lôi."
Ta bệnh sắp c.h.ế.t cũng bật dậy. Thuốc nổ! Thứ chỉ là hàng cấm, rõ ràng là vé hồi hương của ! Ta nổ , dùng nó ép Tiêu Viêm g.i.ế.c chứ?
"Đa tạ đại ca!"
Ta ôm bọc t.h.u.ố.c nổ, lao thẳng ngự thư phòng như chạy nước rút trăm mét. Tiêu Viêm đang phê tấu chương, thấy ôm bọc t.h.u.ố.c nổ xông , khẽ nhíu mày: "Đêm hôm khuya khoắt, ôm cái vò đen gì?"
Ta rút hỏa chiếc, châm lửa, thẳng tay chỉ Tiêu Viêm: "Tối hậu thư đây! Cho một kết cục, bằng chúng cùng rơi xuống vực sâu!"
Dây dẫn cháy xèo xèo, tia lửa b.ắ.n tung. Tiêu Viêm cuối cùng cũng hoảng: "Lăng Vãn, nàng điên ? Mau ném !"
Ta ôm c.h.ặ.t buông: "Có gan thì g.i.ế.c ngay bây giờ!"
Mắt thấy dây cháy hết, Tiêu Viêm phát cuồng lao tới tranh đoạt. Giữa lúc giằng co, rút kiếm định c.h.é.m đứt dây dẫn. Ta ánh kiếm lạnh lẽo , khóe môi cong lên nụ đắc thắng. Ngay khoảnh khắc mũi kiếm chạm tới, né, trái còn chủ động nghênh lên.
Chớp mắt , cơn đau tưởng tượng hề ập đến, thể hóa thành vô điểm sáng lung linh. Thanh kiếm trong tay Tiêu Viêm chỉ đ.â.m hư . Hắn đang tan vỡ tiêu tán, biểu cảm sụp đổ trong nháy mắt, đáy mắt tràn đầy tuyệt vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-muon-ve-nha-cho-ta-chet-di-ma/5-het.html.]
Ta những ngón tay dần trong suốt, vui từng : "Đa tạ, về nhà ."
Tiếng gào thét của gió cuốn tan, chỉ còn âm thanh hệ thống vang lên rõ ràng: "Nhiệm vụ thành, đếm ngược rời khỏi 3... 2... 1..."
Thế giới trong khoảnh khắc đông cứng. Ta hóa thành lưu quang, biến mất.
Lần nữa mở đôi mi nặng trĩu, mắt là trần nhà trắng toát, trong mũi ngập mùi t.h.u.ố.c sát trùng hăng hắc, bên tai vang vọng tiếng "tích tích" lạnh lẽo.
Ta thử cử động ngón tay cứng đờ. Ta... mà vẫn còn sống!
Ta bật dậy thẳng. Lúc mới phát hiện đang giường bệnh của bệnh viện. Khuê mật bên cạnh gọt táo, thấy đột ngột sống , nàng sợ đến mức rơi cả con d.a.o, hét lên: "Tỉnh ! Y tá, mau gọi ! Cô tỉnh !"
Một đám áo blouse trắng ùa , kiểm tra một lượt, cuối cùng kết luận: là kỳ tích y học! Người thực vật nửa năm trời mà tỉnh .
Hóa ở hiện đại gặp t.a.i n.ạ.n xe, trở thành thực vật. Những chuyện gọi là xuyên cung đấu với Tiêu Viêm chỉ là một giấc mộng hoàng lương khi hôn mê. Dù thế nào nữa, trở về ! Cuối cùng cũng thể ôm lấy wifi, điều hòa và cuộc sống tiện nghi của . Ta kích động đến mức nước mắt ròng ròng. Mặc kệ Tiêu Viêm, mặc kệ Thác Bạt Dã, tất cả cút hết cho ! Tỷ đây ôm trọn cuộc sống hiện đại tươi !
Sau khi xuất viện tĩnh dưỡng, trở công ty, tiếp tục nhân viên văn phòng cần mẫn của . Cuộc sống bình lặng an . Cho đến một ngày, công ty điều tới một tân Tổng giám đốc. Nghe là tinh du học trở về, trẻ tuổi, tuấn tú, lắm tiền, độc , khiến bộ nữ đồng nghiệp sôi sục.
Ta cũng chen đám đông xem náo nhiệt, tận mắt vị bá tổng trong truyền thuyết. Thế nhưng khi rõ gương mặt , cảm giác m.á.u đông cứng.
Hàng mày, ánh mắt quen thuộc ... thần sắc lạnh lùng, khí tràng " sống chớ gần" ... Chẳng chính là Tiêu Viêm mặc âu phục ?!
Trên đời thể trùng hợp đến hoang đường như ? Ngay lúc đầu óc c.h.ế.t máy, tân Tổng giám đốc trực tiếp bước về phía , dừng mặt, từ cao xuống. Khóe môi cong lên nụ khiến sống lưng lạnh buốt:
"Lăng Vãn, cô ở công ty thường xuyên trễ về sớm, còn dám lén lút lười biếng?"
Giọng điệu quen thuộc , âm sắc đáng ghét ... Chưa đợi mở lời giải thích, bỗng cúi , kề sát tai thì thầm:
"Thái t.ử phi của cô. Ở hiện đại chơi đủ ? Chơi đủ thì theo cô về nhà."
Hệ thống! Mau đây cho ! Ta trả hàng! Có chuyện xuyên còn kèm cả dịch vụ hậu mãi ?!