Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 147: Đó Có Thể Là Huynh Đệ Song Sinh Của Ta, Kính Tịnh

Cập nhật lúc: 2026-04-02 23:05:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên đường trở về, Thịnh Tịch kể bộ tình hình mà nàng từ Cố Ngật Sơn, và chút lo lắng: “Bây giờ Thủy Nguyệt Kính trận nhãn vô tình mang ngoài, ảnh hưởng đến phong ấn Ma tộc ?”

 

Ngôn Triệt trận đồ trầm tư: “Chắc vấn đề lớn, chúng sửa chữa trận pháp, trực tiếp dùng lõi bí cảnh của Phổ Mật Sơn trận nhãn . Ta đoán vị đại lão phong ấn Cố Ngật Sơn đó, là vì thời gian sửa chữa đại trận phong ấn, nên mới tiện tay lấy Thủy Nguyệt Kính trận nhãn.”

 

Nghĩ như , Thịnh Tịch thậm chí còn cảm thấy bí cảnh mới xuất hiện ở Phổ Mật Sơn đều là tác phẩm của vị đại lão đó.

 

Lợi dụng sự tò mò của các tông môn lớn đối với bí cảnh mới, công khai chuyện nơi từng là chiến trường cổ, thu hút sự giám sát c.h.ặ.t chẽ của Thất Tông đối với nơi , ngăn chặn Ma tộc xâm lược.

 

Còn Cố Ngật Sơn, chỉ là một con mồi.

 

Anh Bạch Tuộc ở trong bí cảnh còn phát hiện sự tồn tại của , huống chi là những trưởng lão chặn ở ngoài bí cảnh.

 

Nếu Cố Ngật Sơn nhận nàng, ép ý thức của Thịnh Tịch gian do Thủy Nguyệt Kính tạo , e rằng ai thể tìm thấy .

 

Thịnh Tịch suy nghĩ về chuyện , thấy Kính Trần Nguyên Quân từ trong khoang thuyền , nhớ đến vị tu sĩ Hợp Thể kỳ giao đấu với Cố Ngật Sơn ngày đó.

 

“Sư phụ, vị tu sĩ Hợp Thể kỳ phong ấn Cố Ngật Sơn cách đây lâu là ai ?” Thịnh Tịch hỏi.

 

Kính Trần Nguyên Quân ôn hòa nàng: “Vi sư một Nguyên Anh kỳ, chuyện của tu sĩ cao cấp chứ?”

 

Thịnh Tịch lừa gạt nữa: “Vậy một trong đó tên là Cố Ngật Sơn?”

 

Kính Trần Nguyên Quân mỉm : “Bởi vì vi sư Đại Thừa kỳ tiên tôn b.a.o n.u.ô.i mà.”

 

Thịnh Tịch: “…” Sư phụ hỏng !

 

Thịnh Tịch cứng đầu hỏi: “Vậy Đại Thừa kỳ tiên tôn cho vị đại lão là ai ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân tiếc nuối lắc đầu: “Không .”

 

Thịnh Tịch càng nghĩ càng thấy bóng lưng đó giống sư phụ, cam lòng thăm dò: “Sư phụ, con may mắn thấy vị đại lão đó, cảm thấy và ngài trông giống .”

 

Kính Trần Nguyên Quân nhướng mày, quan sát Thịnh Tịch vài : “Con hỏi gì?”

 

Thịnh Tịch siêu dũng cảm mở miệng: “Vị đại lão phong ấn Cố Ngật Sơn , chính là sư phụ ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân khẽ một tiếng: “Đó thể là song sinh của , Kính Tịnh.”

 

Thịnh Tịch: “?”

 

Kính Tịnh?

 

Sư phụ bán manh thật đáng hổ!

 

 

Đoàn nhanh ch.óng trở về Vấn Tâm Tông, còn xuống linh thuyền, thấy bầu trời Vấn Tâm Tông mây sấm giăng kín, hội tụ trung của Tâm Duyên Phong.

 

Ôn Triết Minh vui mừng : “Là tứ sư sắp độ kiếp .”

 

Mây sấm dày đặc bầu trời ngừng cuồn cuộn, khi họ đến gần, dường như đang cuộn trào về phía họ.

 

Kính Trần Nguyên Quân nhíu mày, đầu thuyền, lái linh thuyền đến một ngọn núi trống bên cạnh: “Tiểu Tịch, xuống thuyền.”

 

Thịnh Tịch hiểu tại xuống thuyền, Uyên Tiện theo, Kính Trần Nguyên Quân ngăn .

 

Kính Trần Nguyên Quân lấy một bộ trận bàn, bao bọc Thịnh Tịch trong, đó đưa một túi trữ vật cho Thịnh Tịch: “Tiểu Tịch, vi sư mua mấy quả quýt. Con cứ ở đây, đừng cả.”

 

Thịnh Tịch: “?”

 

Thịnh Tịch: “Sư phụ, nếu cha con, cần vòng vo như .”

 

Kính Trần Nguyên Quân trai như , nàng là một con ch.ó mê trai, cha chắc chắn cũng sẽ nhận.

 

Mây sấm bầu trời ngày càng dày đặc, tia chớp màu bạc xuyên qua trong đó, như thể bất cứ lúc nào cũng thể x.é to.ạc bầu trời, ầm ầm rơi xuống.

 

Kính Trần Nguyên Quân vung tay, linh thuyền mang theo những còn rời .

 

Uyên Tiện lo lắng: “Sư phụ, để tiểu sư một ở Vô Danh Phong gì?”

 

“Độ kiếp.” Lời của Kính Trần Nguyên Quân dứt, bầu trời đen kịt đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, một tia sét nổ tung, tia chớp sáng rực c.h.é.m thẳng về phía Thịnh Tịch.

 

Thịnh Tịch ngây , căn bản kịp chạy, nhanh ch.óng lấy Thủy Nguyệt Kính đỡ sét.

 

Thiên lôi ầm ầm rơi xuống, trận pháp chân Thịnh Tịch sáng lên một vầng sáng, chặn nó .

 

Thịnh Tịch định thở phào một , mây sấm dày đặc rơi xuống, liên tục ngừng, như thác nước chảy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-147-do-co-the-la-huynh-de-song-sinh-cua-ta-kinh-tinh.html.]

 

Trận pháp phòng hộ vận hành nhanh ch.óng, chặn từng tia lôi kiếp c.h.é.m xuống.

 

Thịnh Tịch kinh hãi trong trận pháp phòng hộ, hiểu rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

Luyện Khí kỳ tấn thăng Trúc Cơ kỳ cần độ kiếp, huống chi nàng chỉ là một Luyện Khí tầng hai, căn bản tiến giai.

 

“Ngươi gì?” Giọng của Cố Ngật Sơn truyền qua Thủy Nguyệt Kính, rõ ràng thể hiểu chuyện đang xảy mắt.

 

Thịnh Tịch còn buồn bực hơn : “Ta gì cả, về đến nhà sét đ.á.n.h.”

 

Cố Ngật Sơn nhớ lúc nàng lắc Thủy Nguyệt Kính nhảy vũ điệu vung hành, dùng nước hồ bên trong để hành hạ , liền vô cùng nghi ngờ lời của Thịnh Tịch: “Thật ? Ta tin.”

 

“Thật! Ta lừa ngươi gì?” Thịnh Tịch phát hiện mây sấm độ kiếp vốn tập trung trung của Tâm Duyên Phong chuyển đến chỗ , đột nhiên một dự cảm lành.

 

“Đại lão, Hợp Thể kỳ thể một mức độ thiên nhân cảm ứng nhất định. Hỏi một chút nhé, Thiên Đạo của chúng , là một kẻ nhỏ mọn ?”

 

Cố Ngật Sơn: “…”

 

Một Luyện Khí tầng hai hỏi vấn đề , thật khiến sợ hãi.

 

“Ngươi gì với Thiên Đạo?” Cố Ngật Sơn hỏi.

 

Thịnh Tịch uất ức: “Tu vi của thể chứ?”

 

“Tu vi của ngươi thể hành hạ ! Ngươi thành thật khai báo cho , rốt cuộc gì?!” Cố Ngật Sơn bắt đầu hối hận, sớm ngoài sẽ sét đ.á.n.h, ngoan ngoãn ở trong bí cảnh !

 

Ở trong đó ngủ cả đời, cũng hơn là ngoài sét đ.á.n.h c.h.ế.t!

 

Thịnh Tịch lí nhí : “Cũng gì, chỉ là giúp Anh Bạch Tuộc độ kiếp, khiêu khích Thiên Đạo một chút.”

 

Cố Ngật Sơn: “!”

 

Cố Ngật Sơn: “Ngươi mau nhân lúc tia sét tiếp theo rơi xuống ném ngoài! Ta chôn cùng ngươi!”

 

Thịnh Tịch những ném , mà còn luồn một sợi dây qua gương treo n.g.ự.c: “Trẫm quan tài cũng xong , ái khanh ngươi chiếm chỗ, đặc biệt cho phép chôn cùng.”

 

Cố Ngật Sơn gầm lên: “Ta từ chối!”

 

Thịnh Tịch: “Kháng nghị vô hiệu!”

 

“Tiểu Tịch, bố trận.” Giọng của Kính Trần Nguyên Quân đột nhiên vang lên trong tai, Thịnh Tịch hồn, thấy trận pháp chân sắp vỡ, lập tức lấy một trận bàn mới từ túi trữ vật mà Kính Trần Nguyên Quân đưa cho để thế.

 

Theo một tia thiên lôi rơi xuống, trận pháp cũ vỡ tan, trận pháp mới sáng lên, bảo vệ Thịnh Tịch.

 

Lữ Tưởng vốn chuẩn sẵn sàng thứ để đối phó với thiên lôi, ngơ ngác bay lên từ Tâm Duyên Phong, đến chính điện hội hợp với Kính Trần Nguyên Quân và những khác.

 

Trên Vô Danh Phong xa liên tiếp rơi xuống thiên lôi, như san bằng cả ngọn núi.

 

Lữ Tưởng thể tin cảnh , cảm thấy khó tin: “Sư phụ, đây là lôi kiếp của con ? Tại đ.á.n.h tiểu sư ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân nhíu c.h.ặ.t mày, vẻ mặt ngưng trọng ba chữ: “Muốn nàng c.h.ế.t.”

 

Sắc mặt Uyên Tiện đổi, cầm kiếm định tìm Thịnh Tịch, Quy Trưởng lão ngăn : “Đừng kích động, con bây giờ qua đó cũng giúp gì!”

 

Uyên Tiện để ý, đẩy Quy Trưởng lão tiếp tục về phía .

 

Kính Trần Nguyên Quân gọi : “Tiểu Tịch sẽ .”

 

Uyên Tiện nghiến răng: “…”

 

Kính Trần Nguyên Quân ngắt lời : “Nếu con thật sự cứu nàng, bằng hãy nghĩ xem tại Thiên Đạo nhất quyết nàng c.h.ế.t.”

 

Giây tiếp theo, Vô Danh Phong xuất hiện một hư ảnh Thịnh Tịch khổng lồ.

 

Trong trống giữa những tia sét, nàng giơ một ngón giữa lên trời, dùng giọng mà tất cả đều thể thấy hét lớn: “Thiên Đạo ch.ó má! Đồ nhỏ mọn!”

 

Uyên Tiện: “…” Hắn hình như câu trả lời .

 

————

 

Lời tác giả:

 

Bật mí cho các độc giả yêu quý một bí mật nhỏ nhé, dùng bàn tay phát tài của bạn nhấn “Thúc giục chương” và “Đánh giá năm ” là miễn phí, nhưng thể khiến tác giả vui vẻ lâu đó~

 

Hôm nay cố gắng ba chương , cầu xin các độc giả yêu nhấn “Thúc giục chương” và “Đánh giá năm ” nhé~ Yêu các bạn!

 

 

Loading...