Ta Ở Liêu Trai Tu Công Đức - Chương 129: Khánh Dư

Cập nhật lúc: 2026-03-01 16:00:48
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Ngọc Thiện rời khỏi con phố , rảo bước đến con phố khác ngay tường thành phía đông.

 

Nơi cũng tựa như con phố chuyên lo việc ma chay ở phía tây huyện Phù Thủy, các cửa hàng san sát phố đều chuyên kinh doanh đồ tang lễ.

 

Bên ngoài tường thành phía đông chính là nơi tọa lạc của nghĩa trang trong quận thành.

 

Vừa đến nơi , Tống Ngọc Thiện liếc mắt một cái liền chú ý ngay đến một cửa hàng tên là "Khánh Dư đường".

 

Cửa hàng chỉ bề thế, mặt tiền sang trọng, chiếm giữ vị trí đắc địa nhất, mà điều mấu chốt nhất là, bên ngoài cửa tiệm còn treo một tấm cờ vải trông vẻ cổ xưa mộc mạc, ăn nhập gì với dáng vẻ của cửa hàng.

 

Góc tấm cờ vải còn thêu một chữ "Tiên" bằng phù văn.

 

Bây giờ Tống Ngọc Thiện , những tấm cờ vải như thế đều là bằng chứng xác nhận tư cách thuật pháp do Tiên Sư viện cấp phát.

 

Tấm cờ viền trắng, mặt cờ đề hai chữ "Giấy Trát", cho thấy chủ nhân của cửa hàng là một tu sĩ giấy trát thuật đạt đến cảnh giới tiểu thành.

 

Trên con phố tất cả ba cửa hàng treo cờ vải, nhưng chỉ duy nhất nhà là viền trắng, vị trí cũng là nhất.

 

Hai nhà còn đều trong góc hẻm, cửa hàng cũng lớn, cờ vải đều là viền xám, giấy trát thuật của chủ quán hẳn là chỉ mới nhập môn.

 

Sau khi qua tất cả các cửa hàng con phố, cuối cùng Tống Ngọc Thiện vẫn bước Khánh Dư đường.

 

Trong vô cửa hàng, chỉ nhà ngoài việc bán các vật phẩm giấy trát dùng trong mai táng, còn kiêm luôn cả việc bán nguyên liệu giấy trát, chỉ đủ loại giấy màu trang trí, mà ngay cả nan tre vót sẵn cũng .

 

Vừa bước cửa hàng, Tống Ngọc Thiện liền thẳng đến khu vực chuyên bán giấy.

 

Trên kệ bày la liệt đủ loại giấy mẫu, trông vô cùng mắt mà giá cả chăng, tất cả đều là loại thích hợp để giấy trát, mà hoa cả mắt, nhiều loại giấy mà đây nàng từng thấy qua.

 

"Xin hỏi tiên sư, ngài mua loại giấy nào?" Gã tiểu nhị của cửa hàng thấy nàng dừng chân liền bước đến chào hỏi.

 

Lần Tống Ngọc Thiện chủ yếu một hình nhân giấy trát thế trong cõi Âm, nên yêu cầu đối với chất lượng giấy cũng cao hơn một chút.

 

Chỉ điều, đây là loại giấy chất lượng cao dùng để chữ vẽ tranh, mà là loại giấy yêu cầu độ bền chắc và cứng cáp hơn.

 

Suy cho cùng, hình nhân sẽ đốt xuống cõi Âm.

 

Loại giấy trát dù ở dương thế trông sống động như thật, tựa như sinh linh, nhưng thực tế bản chất của nó ban đầu cũng thoát khỏi phạm trù vật liệu gốc. Ngược , nó cũng giống như hình nhân giấy mà phàm đ.â.m xuống cõi Âm, đều chỉ là một dạng mô phỏng hình dáng mà thôi.

 

Phải mất một thời gian dài chậm rãi nuôi dưỡng, chất liệu của nó mới thể ngày càng trở nên chân thực hơn.

 

Giống như Tiểu Giáp, trông nó vẻ cùng chất liệu với Tiểu Nhất, Tiểu Nhị, Tiểu Tam, đều cắt từ cùng một loại giấy.

 

khi Tiểu Nhất và đồng bọn đốt xuống cõi Âm, chúng chỉ trông giống như giấy, còn thực tế thể vô cùng mềm mại và dẻo dai, sợ nước lửa, khó tổn hại.

 

Còn Tiểu Giáp, thể của nó trông giống như giấy, mà thực tế cũng chính là giấy.

 

Cần trải qua một thời gian dài đằng đẵng, dùng chân khí để uẩn dưỡng, nó mới thể đạt đến trình độ như của Tiểu Nhất và đồng bọn.

 

Tống Ngọc Thiện một hình nhân giấy trát thế , để nó thể phát huy tác dụng, thì chắc chắn thể dùng loại giấy quá mỏng quá mềm .

 

"Ta cần loại giấy càng cứng càng , bền một chút, nếu độ dẻo dai cũng nữa thì càng , các ngươi ?" Tống Ngọc Thiện hỏi.

 

"Có, !" Gã tiểu nhị lấy một tờ giấy từ một xấp giấy đặt ở nơi cao nhất kệ hàng xuống: "Ngài xem loại giấy , từ da trâu, mỏng hơn giấy nháp dày, nhưng bền chắc vô cùng, sợ nước, độ dẻo dai cũng , hơn nữa trông mỏng nhẹ, nặng nề, còn loại nào phù hợp với yêu cầu của ngài hơn loại !"

 

Tống Ngọc Thiện sờ thử tờ giấy da trâu, gật gù: "Quả thật tệ, giá bán thế nào?"

 

"Vì là da trâu thật nên giá ba lạng bạc một đao." Gã tiểu nhị tươi .

 

Loại giấy , thích thì thiếu, nhưng chẳng ai nỡ bỏ tiền mua về giấy trát.

 

Ngay cả đông gia cũng nỡ, sở dĩ loại giấy là do một cơ duyên xảo hợp, đông gia mới nhập về một ít, từ đó liền trở thành món hàng quý hiếm cất đáy hòm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/chuong-129-khanh-du.html.]

"Lấy cho một trăm đao!" Tống Ngọc Thiện hào sảng .

 

Một trăm đao cũng tức là một vạn tờ giấy.

 

Tích trữ nhiều một chút, dùng hết, giấy trát cấp viên mãn cũng thể dùng tới, thể bù đắp cho nhược điểm về chất liệu của giấy trát cấp viên mãn khi mới xong, ba lạng bạc một đao cũng coi như đáng giá.

 

Tích trữ một cho đủ, cũng đỡ cho nàng thành mua giấy.

 

"Một... một trăm đao?" Gã tiểu nhị của cửa hàng sợ đến ngây : "Khách, khách quan, tiểu điếm chúng tổng cộng chỉ còn mười đao thôi."

 

"Vậy cũng , lấy hết cho ." Tống Ngọc Thiện .

 

Gã tiểu nhị mời nàng chờ một lát, vội vã chạy kho lấy giấy, chạy tới hai chuyến mới khuân hết giấy ngoài.

 

Tống Ngọc Thiện đặt bạc chuẩn sẵn lên quầy, đoạn vung tay một cái, thu gọn mười đao giấy da trâu trong túi càn khôn.

 

Hiện giờ bên hông nàng treo hai cái túi càn khôn, một cái là đổi từ ngọc ấn công đức, một cái là do Tần sư tỷ cho.

 

Trong mắt các tu sĩ khác, họ chỉ thể nhận cái túi mà Tần sư tỷ cho là túi càn khôn, còn cái chỉ là một túi thơm thêu hoa bình thường.

 

Mua loại giấy ưng ý, chuyến xem như viên mãn, Tống Ngọc Thiện chuẩn rời .

 

Khi nàng bước khỏi cửa lớn của Khánh Dư đường, gã tiểu nhị mới sực tỉnh, vỗ đầu một cái vội vàng đuổi theo: "Tiên sư!"

 

"Hửm?" Tống Ngọc Thiện dừng bước.

 

"Tiên sư, nếu giấy trát thuật của ngài nhập môn, thể đem tác phẩm đặt ở cửa hàng chúng ký gửi, chỉ mất một chút phí hoa hồng thôi. Nếu ngài gặp bình cảnh khi luyện tập giấy trát thuật, cũng thể đăng ký lớp dạy giấy trát của cửa hàng chúng , bao dạy nhập môn! Phần lớn các tu sĩ giấy trát thuật nhập môn trong thành đều là do đông gia của chúng dạy đó! Một buổi học thấp nhất chỉ cần ba mươi lạng bạc thôi!"

 

Gã tiểu nhị liền lanh lẹ chào hàng một cách vô cùng thuần thục, ánh mắt tràn đầy vẻ nhiệt thành.

 

Các vị tiên sư đến cửa hàng mua nguyên liệu giấy trát đa phần đều mấy giàu , hiếm vị tiên sư nào tiêu tiền như nước thế , đây là khách sộp thì là gì?

 

Tống Ngọc Thiện gật đầu, tỏ vẻ , cất bước về phía đầu phố.

 

"Tiên sư hoan nghênh đến!"

 

Gã tiểu nhị vẫn còn ở cửa tiệm xa xa tiễn khách.

 

Tống Ngọc Thiện: "..."

 

Không ngờ cửa hàng chỉ bán nguyên liệu, mà còn bán cả khóa học!

 

Thảo nào chỉ dựa nghề giấy trát mà thể mở cửa hàng lớn đến như .

 

Khoan , đông gia của cửa hàng bán khóa học, nàng cũng thể bán khóa học mà!

 

Thế là gã tiểu nhị liền thấy vị "khách sộp" đột nhiên trở , bèn tươi rạng rỡ chào hỏi: "Tiên sư!"

 

Hì hì, thành tích phen tới ? Chắc chắn là đến đăng ký khóa học đây mà.

 

"Ngươi giúp hỏi đông gia của các ngươi, tham gia lớp học giấy trát của ? Viên mãn thì dám hứa chắc, nhưng thể đảm bảo dạy cho đến đại thành! Giá cả cũng đắt, một trăm lạng bạc trắng, chỉ đạo một buổi." Tống Ngọc Thiện .

 

Nụ gương mặt gã tiểu nhị dần dần đông cứng : "???"

 

"Tiểu Giáp!" Tống Ngọc Thiện khẽ gảy Tiểu Giáp đang giả c.h.ế.t gài bên hông nàng từ lúc thành, hiệu cho nó động đậy một chút: "Thấy , giấy trát thuật của viên mãn ."

 

Gã tiểu nhị hình nhân giấy nhỏ bé gió mà tự bay, vội dụi dụi mắt.

 

Tống Ngọc Thiện chợt nhớ , gã tiểu nhị chỉ là phàm, chắc đặc điểm của từng cấp giấy trát thuật: "Ngươi cứ miêu tả dáng vẻ của Tiểu Giáp cho đông gia của ngươi sẽ , mau hỏi , ở đây chờ."

 

"Vâng, tiên sư ngài chờ một lát." Gã tiểu nhị vội vã chạy trong.

 

 

Loading...