Ta Ở Liêu Trai Tu Công Đức - Chương 131: Bồi khảo

Cập nhật lúc: 2026-03-01 16:00:50
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Ngọc Thiện khẽ lắc đầu: "Tạm thời thì ."

 

Nàng cũng chỉ là ghé qua xem náo nhiệt một phen, chứ thực lúc cũng chẳng ý định nhận lấy nhiệm vụ nào.

 

Thù lao từ nhiệm vụ đối với nàng mà , quả thực chẳng mấy sức hấp dẫn.

 

Trong thư khố của đạo quan vẫn còn vô sách vở, Tống Ngọc Thiện cảm thấy giàu vô cùng, bảo khố của Tiên Sư viện đối với nàng giảm sức hút nhiều.

 

Sau khi hiểu rõ ngọn ngành, nàng thấy cũng chẳng cần thiết dạo xem xét kỹ càng thêm nữa.

 

Tống Ngọc Thiện bèn sang hỏi Hương Hương về chuyện khảo thí tư cách thuật pháp.

 

Những gì Hương Hương cũng tương tự như lời sư tỷ, chỉ là phần tỉ mỉ hơn một chút.

 

Kỳ khảo thí tư cách do Tiên Sư viện lập , tên gọi đầy đủ là "khảo thí tư cách lợi nhuận thuật pháp", chủ yếu là để ngăn chặn việc tu sĩ dùng thuật pháp lừa gạt tiền bạc của bá tánh.

 

Cho nên, một cách chính xác, chỉ khi dùng thuật pháp để kiếm tiền của bá tánh thì mới cần tư cách lợi nhuận thuật pháp tương ứng, còn giữa tu sĩ với thì hạn chế .

 

Điều cũng tương đồng với phong cách nay của Tiên Sư viện, là giữ gìn sự bình yên cho một phương, mà cụ thể là sự bình yên của bá tánh trong quận thành.

 

Những mâu thuẫn và xung đột giữa các tu sĩ, chỉ cần tự giải quyết bên ngoài thành, liên lụy đến dân chúng vô tội, thì Tiên Sư viện sẽ can thiệp.

 

Tất cả các kỳ khảo thí tư cách thuật pháp đều tổ chức ngày mùng một hàng tháng, từ giờ Thìn chính đến giờ Dậu chính.

 

"Hương Hương đạo hữu, nơi khảo thí thuật pháp ở ? Ta qua đó đợi sư tỷ nhà ."

 

"Mời theo ."

 

Các nàng đến một tiểu quảng trường phía Nhiệm Vụ điện, Hương Hương chỉ đại điện phía : "Khảo thí chính là ở nơi ."

 

Tiểu quảng trường rõ ràng náo nhiệt hơn hẳn, chỉ tu sĩ mà còn cả phàm nhân.

 

Tống Ngọc Thiện đoán rằng họ đều là những đến để phụ giúp khảo thí.

 

"Bách tính nào hiệp trợ khảo thí thì mau tới đây!"

 

Bỗng lớn tiếng hô hào ở cửa điện.

 

Đám đông ở một bên tiểu quảng trường lập tức xôn xao, chen chúc hướng về phía đó.

 

"Ngươi, ngươi, ngươi... theo !"

 

Người nọ bên hông treo một tấm lệnh bài chữ Tiên, vận trang phục t.ử Tiên Sư viện, chọn mười bách tính đặc điểm riêng biệt dẫn trong đại điện.

 

Tống Ngọc Thiện cũng kìm lòng, bèn mon men đến một góc quảng trường, kiễng chân ngóng bên trong đại điện đang mở toang cánh cửa.

 

"Cứ đến mùng một hàng tháng, thế nào cũng bá tánh cố ý tìm đến đây, chờ cơ hội phụ giúp khảo thí, thù lao ít nhất cũng một lượng bạc." Hương Hương thấy nàng vẻ hứng thú, bèn giải thích.

 

những là đến để kiếm tiền.

 

Tống Ngọc Thiện còn tưởng họ đến để phụ giúp khảo thí cho vui!

 

Tiếc là thể rõ tình hình bên trong đại điện, chẳng sư tỷ bây giờ .

 

*

 

Bên trong khảo thí điện của Tiên Sư viện, trong một gian phòng nhỏ riêng biệt, Tần Duyên đang miệt mài vung b.út giấy.

 

Cả gian phòng chỉ một nàng là dự thí.

 

Thiên phú bói toán vốn hiếm , chẳng kém gì tu chân tứ nghệ, gian phòng nhỏ chuyên dùng để khảo thí bói toán mười tháng thì đến chín tháng bỏ trống.

 

Nén hương nhanh cháy hết, lập tức đến thu bài thi của nàng.

 

Tần Duyên lúc mới thở phào một , xoa xoa cổ tay.

 

Lượng câu hỏi trong bài thi lớn, chỉ một phần nhỏ khảo về kiến thức bói toán căn bản, phần nhiều hơn là khảo về tam quan và đạo đức của tu sĩ.

 

Lúc khảo thí tư cách xem khí, Tần Duyên thuộc làu những điều , nhưng dù , khi nén hương tàn, nàng vẫn còn vài câu hỏi nhỏ xong.

 

nàng cũng hề hoảng hốt, chuyện quá đỗi bình thường.

 

Đề thi của Tiên Sư viện, dẫu cho là thánh nhân giáng thế cũng chẳng thể nào xong trong thời gian quy định.

 

Bởi vì Tiên Sư viện vốn dĩ chẳng hề dự thí cho xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/chuong-131-boi-khao.html.]

 

Thậm chí, với lượng đề lớn như , mục đích chính là để khảo tra những lựa chọn theo bản năng của tu sĩ. Tiên Sư viện cho rằng, kết quả khảo thí như thế mới thể chân thực đ.á.n.h giá phẩm hạnh của một tu sĩ, và xem hoặc nàng rốt cuộc phù hợp dùng môn thuật pháp để mưu sinh .

 

Bài thi chấm ngay tại chỗ, thành tích cũng công bố tức thì.

 

"Khảo thí tư cách lợi nhuận thuật pháp, phần thi về bói toán thuật, dự thí Tần Duyên, thành tích Ất nhất đẳng, hợp cách!"

 

Tần Duyên khẽ mỉm : "Đa tạ tiền bối."

 

Kết quả nàng sớm liệu .

 

"Bây giờ bắt đầu tiến hành khảo thí thực hành bói toán thuật!" Giám khảo vỗ tay, bên ngoài liền ba bước .

 

"Mời ngươi dùng bói toán thuật, tính thông tin của ba họ, kết quả trình lên giấy, mỗi tính ít nhất ba thông tin chuẩn xác mới tính là hợp cách. Đây là tiền quẻ của họ, thời gian giới hạn là một nén hương!"

 

Tần Duyên ba đồng bạc tiền quẻ, đến cong cả mắt.

 

Tiên Sư viện cũng quá chu đáo, khảo thí mà cũng cho tiền quẻ, tuy chỉ là mức giá thấp nhất của việc bói toán, nhưng cũng là một niềm vui bất ngờ.

 

Nàng nhập môn bói toán thuật từ tháng , việc tính toán quá khứ của phàm nhân đối với nàng chẳng gì khó, huống hồ chỉ cần tính ba điều cho mỗi , quả thực chút áp lực nào.

 

Nàng lấy ba đồng tiền, định dùng phép sáu hào để tính...

 

Một canh giờ , Tần Duyên tay cầm lá cờ bói toán mới lò, nghênh ngang bước khỏi khảo thí điện.

 

Một cây cờ đôi, một bên viền lam xem khí, một bên viền xám bói toán, cả cái quận thành còn tu sĩ nào phong cách hơn nàng!

 

"Sư tỷ!" Tống Ngọc Thiện dùng dũng khí lớn mới gọi tiếng sư tỷ .

 

Gương mặt tròn tròn, đôi mắt tròn xoe, vị sư tỷ đáng yêu khả ái đang ở mặt bao quảng trường, bước với khí thế kiêu ngạo ngang tàng. Nàng sớm, ánh mắt đổ dồn về phía nàng cũng chẳng gì là khoa trương.

 

"Sư !" Giữa đám đông, Tần Duyên chỉ cần đảo mắt một lượt khóa c.h.ặ.t ngay bóng hình sư thương của , ba chân bốn cẳng, hớn hở "nhảy" tới bên cạnh nàng: "Sư đến đây thế! Ngươi xem lá cờ của , lợi hại ! Ta cầm lá cờ ngoài, chắc chắn việc ăn sẽ cuồn cuộn kéo đến, kiếm thật nhiều tiền!"

 

"Chúc mừng sư tỷ!" Tống Ngọc Thiện : "Ta xong việc, thấy thời gian còn sớm nên dứt khoát đến đây xem , ngờ sư tỷ nhanh như , sớm hơn tất cả !"

 

"Ha ha ha!" Tần Duyên vuốt chòm râu hề tồn tại của , một cách sảng khoái.

 

"Sư tỷ, khảo những gì ?" Tống Ngọc Thiện tò mò hỏi.

 

"Ôi, khảo nhiều thứ lắm..."

 

...

 

Các tu sĩ đang chờ đợi xung quanh bóng lưng hai nàng tay trong tay rời , nở một nụ thiện.

 

Đối với đôi chân giống hệt , đặc biệt to khỏe của các nàng, chẳng ai thấy gì kỳ lạ.

 

Tu sĩ trang điểm kiểu gì cũng , hai vị đạo hữu trẻ tuổi chỉ là gu thẩm mỹ đặc biệt một chút mà thôi.

 

*

 

Tại cổng Tiên Sư viện, Hương Hương chút ngượng ngùng lấy một tờ giấy.

 

Không cần nàng , Tống Ngọc Thiện tỏ ý: "Ta hiểu mà, quy củ cũ thôi!"

 

Nàng nhận lấy tờ giấy, thuần thục đ.á.n.h giá giáp đẳng.

 

"Tạ tạ tiền bối!" Hương Hương hì hì: "Chúc hai vị tiền bối đạo đồ hanh thông, tiền đồ như gấm!"

 

"Đa tạ!" Tống Ngọc Thiện vẫy vẫy tay.

 

Tiên Sư viện cũng tu sĩ nào đến cũng cần đồng t.ử dẫn đường cùng, chỉ hai đầu tiên đến sẽ đồng t.ử dẫn đường tiếp đãi miễn phí, những nếu còn cần thì trả tiền.

 

Tống Ngọc Thiện hiểu về Tiên Sư viện kha khá , lẽ cần đến đồng t.ử dẫn đường nữa.

 

...

 

"Sư tỷ, chúng đến Tiên Khách Lai ! Gọi một bàn rượu ngon thức ăn thịnh soạn, ăn mừng một bữa cho trò!"

 

Tống Ngọc Thiện trò chuyện cùng sư tỷ, dần dần quên ánh mắt của những xung quanh, phảng phất như trở về núi, giọng cũng lớn hơn hẳn.

 

"Được thôi! Hôm nay sư tỷ sẽ khách khí với ngươi !" Tần Duyên vui vẻ đáp lời: "Đi lối , gần hơn đó!"

 

Hai trò chuyện, bước khỏi con đường với một tư thế hiên ngang.

 

 

Loading...