Ta quay về để gi-ếc hết bọn họ - C11

Cập nhật lúc: 2026-03-20 03:25:01
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta , thần sắc nghiêm túc.

 

Lễ Bộ Thị Lang Thôi Khiêm, tuy là phụ của , nhưng thái độ đối với xa cách đến cực điểm.

 

Ngày hồi kinh, đến thỉnh an ông , hề bỏ sót ánh chán ghét thoáng qua trong mắt ôngi.

 

Ông lạnh nhạt :

 

“Về thì . Phụ bận rộn công vụ, từ nay cần ngày nào cũng đến, chắc thời gian gặp con.”

 

Ông trông nghiêm nghị, vận quan bào, hắc ủng, ánh mắt lạnh như sa, phong thái đường hoàng.

 

Thôi Cẩm Trạch với :

 

“Phụ vốn là như , đối với con cái trong nhà giờ đều nghiêm khắc, chớ nên để bụng.”

 

Nếu mấy ngày , thấy Thôi Viện nũng mặt phụ , mà ông tỏ vẻ từ ái, thì còn tin lời .

 

Thôi gia ở kinh thành, phụ từ t.ử hiếu, tôn mẫu kính trưởng, hòa thuận, cũng tràn ngập ấm áp.

 

Thôi Viện ngây thơ hoạt bát, bâng quơ vài câu chọc tổ mẫu bật , yêu chiều điểm trán nàng.

 

Tô thị ôn nhu đoan trang, luôn miệng mỉm , là nổi tiếng hiền lương trong kinh.

 

Dương di nương cùng nữ nhi Thôi Thù cũng khéo ăn khéo , tổ mẫu và Tô thị vui lòng mãn ý.

 

Một gia đình hòa thuận vui vẻ như thế, chẳng lấy một chút mâu thuẫn.

 

Nghe Dương di nương từng là nha hồi môn của Tô thị, tất nhiên điều đều lấy lòng nàng.

 

Ca ca cùng sinh với , từ nhỏ Tô thị nuôi dưỡng, coi nàng như mẫu r-uộ-t, xem Thôi Viện là r-uộ-t thịt.

 

Tốt thật.

 

Một gia đình bao.

 

Tốt đến mức khiến ganh tỵ, thêm bức bối khó chịu, tâm phiền ý loạn.

 

Hoè Hoa dẫn kinh tìm niềm vui.

 

xem , kinh chỉ tìm thấy phiền muộn.

 

họ dù cũng là phụ trưởng của , dù chẳng lành gì, cũng cố gắng kiềm chế nỗi bất mãn trong lòng.

 

bọn họ cứ thích chọc giận .

 

Họ phân cho hai nha và một ma ma, để ở trong Đình Lan Viện nơi cư ngụ.

 

Có lẽ vì Thôi gia đối xử với thế nào, nên bọn họ việc vô cùng lười nhác.

 

Tô thị từng vài ngày nữa sẽ mời đến đo may y phục mới cho , kết quả nửa tháng trời cũng chẳng thấy ai tới.

 

Việc buôn vải ở Ung Châu gần như thao túng, y phục mới kiểu gì từng chứ?

 

Chỉ là chẳng còn hứng thú với cuộc sống, thích chưng diện nên mới ăn mặc qua loa như mà thôi.

 

Thế mà Thôi Viện nghĩ rằng lớn lên ở nông trang thôn dã, quê mùa hiểu mùi đời, nên hôm dẫn theo nha tới tặng lễ cho

 

“Tỷ tỷ lớn lên ở trang trại nơi thôn dã, y phục chắc hợp thời, mang mấy bộ mặc nữa tặng cho tỷ.”

 

Nàng chớp chớp đôi mắt, tươi rạng rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-quay-ve-de-gi-ec-het-bon-ho/c11.html.]

 

Nhìn qua thì cũng chỉ là một cô nương đơn thuần, tâm cơ gì.

 

Cũng may nàng đơn thuần, đó còn buột miệng với :

 

“Tỷ tỷ dung nhan như hoa như ngọc, chỉ cần ăn diện một chút là lắm . Thế t.ử phủ Quận công, Trần thế t.ử nhất định sẽ đem lòng ái mộ tỷ…”

 

Ồ, hiểu .

 

Ta mà, Thôi gia chẳng mấy thiết với , cớ rước về?

 

Thì kết với Quận công phủ, gả một nữ nhi sang đó.

 

Hoè Hoa dò hỏi chút tin tức, sắc mặt đen sì .

 

Thế t.ử Trần Ân của Quận công phủ, là một tên công t.ử bột từng đ-á-nh ch-ếc chính thê của .

 

Thôi gia tấy nhiên nỡ đem Thôi Viện gả qua, ban đ-ầ-u định gả nữ nhi của Dương di nương, Thôi Thù.

 

Dương di nương khôn khéo bao, lập tức lóc biểu lộ lòng trung thành với Tô thị.

 

Cuối cùng bọn họ mới sực nhớ , Thôi gia ở Ung Châu còn một trưởng nữ, thể gả cho Trần thế t.ử.

 

Thật là một gia đình đồng lòng hiệp lực, khiến cảm động.

 

Ca ca chỉ coi Thôi Viện là r-uộ-t, hóa đối với Thôi Thù cũng thiết hơn .

 

Ta vốn là thẳng thắn, chẳng thích vòng vo, hôm gặp , liền thẳng:

 

“Thôi gia đón về là để bàn chuyện hôn sự ?”

 

Thôi Cẩm Trạch ngẩn , sắc mặt chút ngập ngừng, nhưng vẫn đáp:

 

“A Âm, mười bảy , việc hôn sự tất nhiên thể trì hoãn mãi. Ở Ung Châu thì thể gả cho nhà nào đây? Muội là trưởng nữ Thôi gia, phụ mẫu nhất định sẽ giúp tìm một mối hôn sự .”

 

“Ồ, là Trần Thế t.ử của Quận công phủ ?”

 

“… Phụ đúng là ý như .”

 

“Huynh thể cho , thế nào ?”

 

“Tổ tiên Trần gia vốn là công thần khai quốc, Lão công gia là chính trực, Thế t.ử cũng là nhân tài tuấn tú, chỉ điều…”

 

“Chỉ điều gì?”

 

“Thế t.ử từng thê t.ử, khi tranh cãi với phu nhân, lỡ tay đẩy nàng ngã xuống đất, đ-ầ-u đập đá…”

 

“Ch-ếc ?” Ta giả vờ hoảng sợ.

 

Thôi Cẩm Trạch vội giải thích:

 

“Thế t.ử cố ý, cũng . Lão công gia đ-á-nh một trận nặng, tuyệt đối dám tái phạm . A Âm, yên tâm, nếu sửa đổi, Thôi gia cũng sẽ để gả cho .”

 

“Ồ, thì , thì .”

 

Ta như trút gánh nặng, :

 

“Đã ở đây, sợ gì cả. Muội là nữ nhi củaThôi gia, và phụ đều sẽ bảo vệ , đúng ?”

 

“Đương nhiên .” Hắn nghiêm mặt đáp.

 

Ta xác nhận xong, còn chút nghi ngờ gì nữa, Thôi Cẩm Trạch đối với hề chút tình cảm nào cả.

Loading...