Ta quay về để gi-ếc hết bọn họ - C13
Cập nhật lúc: 2026-03-20 03:25:29
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Cập nhật lúc: 2026-03-20 03:25:29
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Những chuyện vốn chẳng liên quan gì đến , đang chán chường con phố dài ngoài cửa sổ, chợt Khương tiểu thư hỏi Thôi Viện:
“Tâm Tâm, vị là?”
Tâm Tâm, chính là khuê danh của Thôi Viện.
Ta đ-ầ-u , ánh mắt bọn họ đang đổ dồn về phía , chờ Thôi Viện giới thiệu.
Thôi Cẩm Trạch lên tiếng :
“Đây là tiểu Thôi Âm, lâu trở về từ Ung Châu.”
Khương Tri Hàm nhướng mày, vẫn hiểu, Thôi Viện hỏi:
“Nữ nhi Thôi gia? Phụ chẳng chỉ hai nữ nhi là và Thôi Thù thôi ?”
Ta thấy sắc mặt Thôi Viện trở nên quái lạ, nàng ghé tai Khương Tri Hàm thì thầm điều gì đó.
Rồi vị thế gia quý nữ khẽ dùng khăn tay che miệng, ánh mắt thoáng qua một tia chán ghét.
Ta nàng gì.
Chẳng qua là: Thôi Âm, chính là nữ nhi của vị thê t.ử phụ nàng bỏ rơi năm xưa.
Năm đó, mẫu bắt gặp tư tình, trốn khỏi Thôi gia, từng là đề tài đàm tiếu khắp kinh thành.
Đây cũng chính là lý do vì khi trở Thôi gia, tổ mẫu lạnh nhạt, phụ thì chán ghét.
Bọn họ cho rằng Thôi gia mất mặt.
Ta còn rõ, Thôi gia đón trở về, chỉ vì chuyện hôn sự với Quận công phủ, mà còn bởi vì cuối năm ngoái, Thượng thư Lễ bộ từ quan, phụ Thôi Khiêm của sắp sự điều động quan trường.
Vào lúc thế , trưởng nữ Thôi gia ở tận Ung Châu, mất , nhà ngoại sa sút, đón nàng trở về sẽ càng nổi bật khí độ và lòng nhân từ của Thôi gia.
Bọn họ cần để lấy tiếng thơm, còn tiện tay gả Quận công phủ.
Vừa chán ghét , lợi dụng đến tận cùng.
Ta cảm thấy đ-ầ-u bắt đ-ầ-u đau nhức, sự bực bội trong xương tủy như bùng phát.
Chắc hẳn trong lòng Khương Tri Hàm giờ đang nghĩ:
“Ồ, thì nàng chính là nữ nhi của tiện phụ Thôi gia năm xưa.”
Ánh mắt dừng Thôi Cẩm Trạch, mặt bình thản, chút gợn sóng.
Cũng thôi, là con của Tô thị, con của đàn bà d-â-m loạn là mẫu .
Hắn giống như tất cả , khinh bỉ nàng, chán ghét nàng.
Thậm chí, sâu trong nội tâm, cũng khinh bỉ và chán ghét cả .
Ấy mà còn vẻ, bộ tịch, diễn vai một vị ca ca bụng.
Ngày thứ mười kể từ khi kinh, phát bệnh.
Cả đời , thể chịu nổi ai sỉ nhục mẫu .
Nghĩ thôi cũng chịu nổi.
Tia chán ghét trong mắt Khương Tri Hàm khiến khó thở.
Thôi Cẩm Trạch gọi qua, bảo hành lễ với Khương tiểu thư và Ngụy Tiểu hầu gia.
Ta bước qua, nhưng sai hướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-quay-ve-de-gi-ec-het-bon-ho/c13.html.]
Ta lao thẳng đến bên tên thị tùng cạnh Ngụy Trường Thả, rút trường kiếm bên hông !
Trong khoảnh khắc , thấy vô tiếng kêu thất thanh.
Hoè Hoa hô lớn:
“Tiểu thư! Đừng mà!”
Đ-ầ-u đau như b.úa bổ, mắt nóng rực, chẳng phân biệt đang ở , chỉ cơn cuồng nộ trong cơ thể ngừng gào thét.
Ngụy Trường Thả gần nhất, phản ứng cực nhanh, lập tức giữ c.h.ặ.t bàn tay đang cầm kiếm của .
phản kháng theo bản năng, vung kiếm ch-ém , trầy cánh tay của .
Ngụy Trường Thả đ-á-nh ngất xỉu.
Khi tỉnh , ở Thôi gia.
Bọn họ nhốt .
Hoè Hoa hết sức giải thích:
“Tiểu thư nhà chúng lớn lên nơi thôn dã, phu nhân mất ngay mắt nàng, từ đó đến nay luôn u sầu vui, trong lòng ý định tìm cái ch-ếc. Nàng rút kiếm là để tự tận. Những năm qua, nếu ngày ngày canh chừng, tiểu thư chẳng ch-ếc bao nhiêu .”
Chuyện nàng cũng đúng sự thật, cánh tay đầy những vết sẹo nông sâu khác , đều là khi chứng cuồng loạn phát tác, tự hành hạ bản .
Hoè Hoa , bởi vì mới đến kinh thành, mất ngủ suốt đêm, tinh thần cực kỳ căng thẳng, nên mới nhất thời mất kiểm soát ở lâu.
Ánh mắt bọn họ , như một kẻ điên.
Cuối cùng, ngay cả chút thể diện cuối cùng cũng chẳng buồn che giấu nữa.
Khi nhốt trong đình Lan Viện, một ai đến thăm.
Ba ngày , Thôi Cẩm Trạch tới.
Hắn đưa đến phủ Vĩnh Ninh hầu, để tạ tội với Ngụy tiểu hầu gia.
Nghe , Ngụy Trường Thả và cháu gái của Khương Thái phó, Khương Tri Hàm, tình sâu ý đậm.
Hai Thái hậu ban hôn, định ngày cưới cuối năm.
Phụ , Thôi Khiêm, tới phủ Vĩnh Ninh hầu một , để nhận với lão hầu gia.
Bọn họ sợ đắc tội với Ngụy gia đến mức như thế, nghĩ tới nghĩ lui, quyết định để Thôi Cẩm Trạch đưa đích đến xin tiểu hầu gia.
Trong phòng sáng sủa, đốt hương trầm thơm ngát, Ngụy Trường Thả khoác áo bào đen, mày mắt như quạ, thản nhiên :
“Thôi cô nương cố ý, .”
Giọng trầm thấp, dáng vẻ tùy ý, thực sự để tâm.
Vết thương kiếm ch-ém cánh tay, đúng lúc đó thị nữ bước tới t.h.u.ố.c cho . Ta :
“Vết thương của tiểu hầu gia do A Âm gây , chẳng thể cho A Âm cơ hội bù đắp, để ngài băng bó?”
Trong giọng chân thành, ẩn chứa sự áy náy khó lòng xóa nhòa, Ngụy Trường Thả liếc một cái, từ chối, chỉ nhàn nhạt :
“Vậy thì phiền Thôi cô nương.”
Các thị nữ bên cạnh, Thôi Cẩm Trạch sảnh.
Trên án dài chuẩn sẵn t.h.u.ố.c trị thương do d-a-o kiếm, chiếc lò sứ Thanh Hạc chín khúc khói hương lượn lờ.
Ta quỳ án, đưa tay , giúp tháo lớp vải mỏng quấn cánh tay
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.