Ta quay về để gi-ếc hết bọn họ - C18

Cập nhật lúc: 2026-03-20 03:26:28
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Biến cố xảy khi trông thấy Lam Quan.

 

Hắn mà cũng xuất hiện trong hoa viên của Thẩm gia, mặc trang phục của cẩm y vệ màu sẫm thêu chỉ vàng, đ-ầ-u đội mũ tía, tay cầm trường kiếm, dáng thẳng tắp, eo lưng rắn rỏi.

 

Hắn nhỏ hơn vài tuổi, trong lòng luôn xem như .

 

Chỉ mới hai năm, gương mặt yêu kiều vẫn chẳng khác xưa, ánh mắt vẫn thuần khiết và trong sáng như cũ, tinh xảo đến mức khiến khó tin.

 

Chỉ là lúc , qua, thấy trong mắt ngập tràn bi thương lẫn giận dữ, cùng nỗi ủy khuất lớn lao.

 

Thậm chí vành mắt còn đỏ hoe.

 

Ta cứ nghĩ, ngay giây tiếp theo, sẽ chạy đến mặt , tức giận tủi :

 

“Âm Âm, nhớ tỷ.”

 

Không ngờ, chút trưởng thành hơn xưa, vội vàng bước tới nhận mặt , mà sải bước nhanh như bay đến gần, đưa tay ——

 

“Cho.”

 

Giọng trong trẻo vang lên, một chữ “cho” thôi mà đầy ắp tủi và ngổn ngang cảm xúc.

 

Lúc mới để ý, trong tay cầm một bó hoa lan nở rộ.

 

Bất giác, lòng dâng lên chút cảm khái.

 

Khi xưa cùng rong ruổi, lúc chúng lên núi bắt rắn, luôn thích hái mấy bông hoa ngọn cỏ, ngốc nghếch đưa cho .

 

Ta bảo thích hoa.

 

Hắn liền chu môi, tự : “Đẹp mà.”

 

Rồi đó, quên sạch, vẫn cứ hái hoa tặng .

 

Chỉ là, lan trong hoa viên Thẩm phủ đều là giống quý hiếm khó tìm, thế mà ngang nhiên hái đem như thế.

 

Lam Quan là đứa ngốc, nhưng là đứa ngốc bên cạnh Hoàng đế.

 

Thế nên Trần Thế t.ử cũng nể mặt , chủ động chắp tay thi lễ chào hỏi:

 

“Diêu hộ vệ.”

 

Đáng tiếc, Lam Quan chẳng thèm nể mặt , lạnh lùng liếc qua một cái, nhả một chữ:

 

“Cút!”

 

Có lẽ là vì chuyện xảy mặt , nên sắc mặt Trần Thế t.ử tối sầm , giọng cũng trở nên âm trầm, bắt đ-ầ-u so đo với một kẻ ngốc.

 

“Diêu Kim An, ngươi chỉ là một tên tiểu t.ử, bản Thế t.ử nể mặt ngươi quá ?”

 

À đúng , từ khi Lam Quan nhà họ Diêu nhận nghĩa t.ử, đổi tên, giờ đây họ Diêu, tên Kim An.

 

Ta cứ ngỡ chẳng chút tiến bộ nào, chút khôn lên.

 

khi nghĩ trưởng thành, hành xử chẳng khác gì xưa.

 

Quả nhiên, suy nghĩ của kẻ ngốc, thường khó mà hiểu nổi.

 

Hắn liếc Trần Thế t.ử, đột nhiên giật bó hoa đưa cho , đưa thẳng cho .

 

“Cho!”

 

Trần Thế t.ử kịp hiểu chuyện gì xảy , lạnh lùng lặp : “Cầm lấy!”

 

Trần Thế t.ử đành nhận lấy, nhưng chạm bó lan hoa , sắc mặt Lam Quan lập tức biến đổi, vung tay ch-ém thẳng xuống, đ-á-nh ngã đất.

 

Ánh mắt xinh thoáng hiện lên một tia tàn độc, đôi ủng đen giẫm mạnh lên Trần Thế t.ử, đá liên tục mấy cú n.g.ự.c .

 

Trần Thế t.ử đ-á-nh đến nỗi phun m-á-u, kêu la t.h.ả.m thiết.

 

Động tĩnh quá lớn, ít tụ vây xem.

 

Trưởng t.ử Thẩm gia tin vội vã chạy đến, sắc mặt tái xanh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-quay-ve-de-gi-ec-het-bon-ho/c18.html.]

 

“Diêu hộ vệ, dừng tay! Không thể đ-á-nh tiếp nữa!”

 

Đ-á-nh thêm chút nữa, e là sẽ mất mạng.

 

Biểu cảm mặt Lam Quan vẫn lạnh lùng như cũ.

 

Trưởng t.ử Thẩm gia vội hỏi nguyên do, nghiêm túc đáp:

 

“Hắn cướp hoa của .”

 

Trên mặt đất, bó lan hoa im lìm, lặng lẽ.

 

Bên cạnh, yên lặng.

 

Chỉ trong chốc lát, ánh mắt của đều đổ dồn về phía .

 

Bao gồm cả Ngụy Tiểu Hầu gia, cùng trưởng t.ử Thẩm gia đến.

 

 

Kinh thành lời đồn lan nhanh như gió.

 

Nghe trưởng nữ mới đón về của phủ Lễ Bộ Thị Lang, bề ngoài trông hiền lành ngoan ngoãn, nhưng thực chất thủ đoạn cao tay.

 

Thậm chí còn khiến cho ngự tiền thị vệ suýt chút nữa đ-á-nh ch-ếc thế t.ử phủ Quận Công.

 

Hôm khi trở về Thôi phủ, phụ Thôi Khiêm liền nghênh ngang bước , t-á-t thẳng mặt , dạy cho một bài học.

 

Tiếc là, chẳng thèm chớp mắt lấy một cái, rút ngay thanh kiếm trong tay Hoè Hoa, ch-ém bay ba ngón tay của ông .

 

Chỉ trong khoảnh khắc , tiếng gào thét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp Thôi phủ.

 

Tiền sảnh đầy đủ nhà Thôi gia, tổ mẫu cao, Tô thị và Dương di nương một bên.

 

Thôi Cẩm Trạch và Thôi Viện, cùng đám hậu bối cũng mặt.

 

Tất cả đều đang chờ xem đ-á-nh.

 

khi ba ngón tay rơi xuống đất, sắc mặt lập tức tái nhợt, đồng loạt hét lên kinh hoàng.

 

Khung cảnh náo loạn, tổ mẫu run rẩy dậy, ngón tay chỉ thẳng , gằn giọng:

 

“Bắt nó ! Bắt nó ! là nghịch nữ, mau gi-ếc nó !”

 

Ta mỉm , hề phản bác.

 

Đám gia đinh xông lên định bắt , Hoè Hoa giơ cao lệnh bài trong tay——

 

“Lệnh bài của thánh thượng ở đây, ai dám manh động!”

 

Cục diện lập tức định , Thôi gia đều ch-ếc lặng, Thôi Khiêm ôm lấy bàn tay đẫm m-á-u, mồ hôi lạnh túa như tắm.

 

Chỉ Tô Thị phản ứng nhanh, còn giữ vẻ bình tĩnh thường ngày, giọng the thé phát điên:

 

“Nó lệnh bài của Thánh thượng chứ, chắc chắn là giả! Mau bắt nó cho !”

 

Ta bật :

 

“Phụ đại nhân đường đường là Lễ Bộ Thị Lang, thật giả thế nào rõ. Các thử đoán xem, tại lệnh bài của Thánh thượng?”

 

Một câu , sắc mặt tái mét của Thôi Khiêm càng trở nên trắng bệch.

 

Ngay cả trưởng Thôi Cẩm Trạch của cũng sợ hãi , thốt nên lời.

 

Ta chậm rãi :

 

“Hôm nay chút mệt mỏi, phụ mau băng bó vết thương , vài ngày nữa, chúng từ từ mà chơi.”

 

Ta dẫn Hoè Hoa trở về Đình Lan viện,

 

Bỏ phía là cảnh tượng gào t.h.ả.m thiết.

 

Chỉ còn đầy năm ngày nữa là đến ngày giỗ của mẫu .

Loading...