Ta quay về để gi-ếc hết bọn họ - C19
Cập nhật lúc: 2026-03-20 03:26:38
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc , cho dù Thôi gia lập tức phái đến Ung Châu điều tra thế của , cũng kịp nữa .
Huống chi lão Lý tri phủ , là kẻ gian xảo tinh ranh.
Ta chẳng cần gì, bọn họ tự khắc sẽ đoán già đoán non, trong lòng sợ hãi nảy sinh ác niệm.
Hoè Hoa :
“Gần đây những thứ bọn họ đưa tới, tiểu thư đều ăn đấy.”
Chuyện đó là dĩ nhiên , khi thấy quá nhiều thủ đoạn hiểm độc, chúng đều hiểu rõ, khi Thôi phủ hoảng loạn, việc đ-ầ-u tiên họ nghĩ đến chính là trừ khử .
Trừ khử một cách thần quỷ , ngoài tuyên bố rằng trưởng nữ Thôi gia phát bệnh mà qua đời.
Tại lúc đ-ầ-u đón trở về?
Tại chọc ?
Tại hại ch-ếc mẫu ?
Mẫu năm xưa yếu đuối đến nhường nào, đến lúc nhắm mắt xuôi tay cũng chẳng kịp thấy công lý của chính .
Thôi Khiêm triều đường cáo bệnh hồi phủ, đóng c.h.ặ.t cửa lớn, một lòng đẩy chỗ ch-ếc.
quá muộn , bọn họ thể gi-ếc nữa.
Bên cạnh , ngoài Hoè Hoa, còn hai nữ thị vệ do Diêu phi phái tới.
Các nàng đều là ám vệ, giỏi nhất là gi-ếc trong âm thầm để dấu vết.
Không cần tay, hễ ai dám bén mảng tới Đình Lan viện, đều đường sống mà rời .
Đến ngày thứ năm, màn kịch chính thức vén màn.
Ngự tiền thị vệ Diêu Kim An dẫn bao vây phủ Thị Lang.
Chiếu chỉ của Diêu phi phong tỏa bộ Thôi phủ.
Thánh thượng hiện tại long thể bất an, bệnh tật triền miên.
Bộ Công tâu lên, rằng ở hướng Kinh Hà Hán Dương phát hiện chôn b.úp bê hình nhân dùng để yểm bùa.
Thuật yểm bùa vốn luôn là điều tối kỵ trong hoàng gia.
Nghe đồn đây Diêu Quý phi ch-ếc một cách đầy kỳ quặc, chính là vì hại bởi thứ tà thuật .
Đêm , gió thu hiu hắt, đúng ngày mẫu mất.
Đình Lan viện, đêm khuya trăng sáng, hoa quế nở rộ thơm ngát.
Trong sân, một chiếc bàn đặt trang nghiêm, đó bài vị của mẫu cùng một thanh trường đ-a-o.
Trước bàn là chiếc ghế thái sư, tựa lưng ghế, ngửa mặt nhắm mắt, bình thản chờ đợi.
Trong viện, đông nghịt , bất kỳ ai mặt trong Thôi phủ đều Lam Quan dẫn áp giải tới đây.
Gia đinh, tỳ nữ, tất cả quỳ rạp đất, ai dám ngẩng đ-ầ-u.
Trong phòng, ba sợi lụa trắng treo sẵn xà nhà, đang chờ những chủ nhân của nó.
Dương di nương, Tô Thị, và cả tổ mẫu của — rõ ràng rõ đứa cháu gái bên cạnh hãm hại mẫu , mà giả vờ câm điếc, mắt nhắm mắt mở.
Một kẻ cũng đừng hòng thoát.
Tổ mẫu già , hiếu thuận, sai cõng bà lên treo cho đỡ nhọc.
Ta , nhưng việc luôn rõ ràng ân oán phân minh.
Mẫu khuất, nhưng vẫn còn sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-quay-ve-de-gi-ec-het-bon-ho/c19.html.]
Vậy nên, chỉ cần bọn họ ch-ếc , Thôi Viện và Thôi Thù, cũng sẽ buông tha cho.
Khi ép bọn họ treo cổ tự tận, trong viện vang lên tiếng than ai oán khắp nơi.
Ta đặt lưỡi đ-a-o lên cổ Thôi Viện, lạnh lùng :
“Khóc lớn thêm chút nữa, tiễn ngươi một đoạn đường.”
Chỉ mới năm ngày trôi qua, mà Thôi Khiêm già trông thấy, đôi mắt phẫn nộ trừng trừng, nghiến răng nghiến lợi mà quát:
“Đồ nghịch nữ! Thôi gia khi nào bạc đãi ngươi, cớ gì ngươi đẩy cả nhà chỗ ch-ếc?!”
Bài vị của mẫu còn bày giữa sân kìa, thế mà ông còn dám hỏi câu đó.
Thật nực !
Đã kẻ mù cả đời, thì cứ mù mãi .
Ta lạnh lùng mặt ông , vung kiếm ch-ém thẳng đôi mắt, để ông còn cơ hội thấy ánh sáng nữa.
Một tiếng kêu gào đau đớn đến tột cùng vang vọng khắp phủ.
Bên cạnh, Thôi Cẩm Trạch mắt đỏ ngầu lên, gào lên tên , nửa điên nửa dại, hận thể lột da uống m-á-u ngay tại chỗ:
“Thôi Âm! Thôi Âm! Ta gi-ếc ngươi!”
Ta bật , ánh mắt lạnh như băng từ cao, khinh bỉ mỉa mai:
“Đồ súc sinh, ngươi cũng xứng ?”
Thôi Viện và Thôi Thù sợ đến hồn phi phách tán, chỉ gào .
Ta đảo mắt quanh đám gia đinh và tỳ nữ đang quỳ rạp đầy sân, cất giọng nhàn nhạt hỏi:
“Có ai hát Bái Nguyệt Đình ?”
Thật ngờ, một tiểu nha run rẩy giơ tay lên.
Con bé còn nhỏ lắm, lẽ bằng tuổi năm khi chứng kiến mẫu treo cổ tự vẫn—mười hai tuổi.
Trong phòng, đang giúp buộc dây thừng lên xà nhà.
Ngoài sân, tiếng than, tiếng mắng c.h.ử.i vang vọng dứt, hòa cùng giọng hát non nớt của tiểu nha , cất lên khúc Bái Nguyệt Đình.
Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu xuống, ngẩng đ-ầ-u trời, bất giác lệ tràn khóe mắt.
Mẫu ơi, thấy ?
Hôm nay, nữ nhi chính là công lý của .
Ta cung diện kiến Diêu Cảnh Niên.
Mới hai năm trôi qua, nàng đổi đến mức .
Đôi mắt phượng nheo , ánh sắc bén, dung nhan diễm lệ mà uy nghi khiến dám thẳng.
Thiên hạ ai chẳng , đương kim Thánh Thượng độc sủng Diêu Quý Phi, khi Quý Phi băng hà, nhị tiểu thư Diêu gia nhập cung, từ đó Thánh Thượng chỉ sủng ái nàng.
Hai năm , Trung Cung Hoàng hậu phế truất, việc trong hậu cung đều do Diêu Phi xử lý.
Về , long thể Hoàng thượng an khang, đôi khi cả chính sự triều đình cũng do Diêu Phi mặt phê duyệt.
Nàng ung dung cao quý, ở vị trí tối thượng, mắt phượng nheo , giận mà tự toát vẻ uy nghiêm.
Vừa thấy , nàng khẽ hừ lạnh một tiếng:
“Tiểu nha đ-ầ-u vô lương tâm, đến kinh thành hai tháng mà giờ mới chịu đến gặp ?”
“Mong Diêu Phi nương nương thứ tội.”