Ta quay về để gi-ếc hết bọn họ - C2

Cập nhật lúc: 2026-03-20 03:23:22
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vị biểu Thôi gia đ-á-nh ch-ếc tại chỗ.

 

Mẫu như thế, lẽ vì giữ mặt mũi cho con cái, treo cổ tự tận mới .

 

Nhị cữu cữu đành lòng, cùng với nha và nhũ mẫu hồi môn của mẫu , lén đưa bà trở về Ung Châu.

 

Bọn họ đặt chân tới nhà, Thôi gia đưa hưu thư tới Lê gia.

 

Ông ngoại vốn bệnh liệt giường, chuyện cho tức ch-ếc.

 

Ta lớn lên trong nhà ngoại, khi ông ngoại mất, gia sự do Đại cữu cữu và Nhị cữu cữu quản lý.

 

Mẫu sống chẳng dễ dàng gì, bởi hai cữu mẫu luôn khinh miệt, c.h.ử.i rủa bà.

 

Ngày tháng của cũng chẳng khá hơn, biểu ca con Đại cữu cữu thường mắng là nghiệt chủng, thừa cơ đá một cái.

 

Khi còn nhỏ, quen cữu mẫu những chuyện dơ bẩn , bà c.h.ử.i rủa mẫu , bảo bà là đồ tiện nhân, d-â-m phụ.

 

Lúc còn hiểu, cho đến một đêm khuya nọ, tiểu tháp trong phòng mẫu , thấy trong màn tiếng động lạ.

 

Mẫu thở gấp, giọng đầy van xin:

 

“A Âm ngủ , đừng đ-á-nh thức con bé, nhẹ chút thôi.”

 

Giọng nam thở hổn hển, ngừng thì thào:

 

“Nguyệt Nương, nàng là của , là của .”

 

Nguyệt Nương là nhũ danh của mẫu .

 

Giọng nam quen, nhận đó chính là Nhị cữu cữu.

 

khi còn nhỏ, chẳng hiểu gì cả.

 

Cho đến một ngày, chuyện bại lộ, Nhị cữu mẫu nổi điên, đ-á-nh mẫu mặt mày sưng đỏ, còn ho m-á-u.

 

Đại cữu mẫu thì mắng nhiếc ngớt, Đại cữu cữu chỉ im lặng chẳng lời nào.

 

Bọn họ bảo đây là ô nhục gia môn, thế là Nhị cữu cữu nhốt .

 

Cuối cùng, để che giấu chuyện , và mẫu đuổi về nông trang ở huyện Mi.

 

Năm đó bảy tuổi.

 

Trang viện là sản nghiệp của Lê gia, nhưng quản sự nơi đó chẳng coi chúng là chủ.

 

Nghĩ thì chắc hẳn là do mấy cữu mẫu sai bảo, cố tình hành hạ con .

 

Vậy nên hai con sắp xếp góc viện hẻo lánh, ngày mưa thì sân ngập bùn, mái nhà thì dột nát.

 

Mùa đông chẳng lò sưởi, chăn đệm ẩm thấp lạnh buốt, khiến tay chân nứt nẻ, lở loét.

 

mẫu vui vẻ.

 

lâu như thế, dẫn dọn dẹp sân vườn cũ kỹ, lau chùi bàn ghế sạch sẽ một hạt bụi.

 

Bà còn hái hoa ngoài đồng, bẻ cành liễu, đan thành vòng hoa đội lên đ-ầ-u .

 

với :

 

“A Âm, từ nay về , nương sẽ cùng con sống những ngày thật .”

 

Ta từng thấy bà tươi như thế bao giờ.

 

Mẫu , tính tình nhu nhược, thực chất là nhát gan.

 

Ngoại gia là phú thương, bà vốn là tiểu thư khuê các nuông chiều từ bé.

 

, bà đủ việc: mặc áo thô vải bố, cầm cuốc xuống ruộng, bổ củi nấu cơm, quây chuồng nuôi gà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-quay-ve-de-gi-ec-het-bon-ho/c2.html.]

 

Lúc rảnh rỗi, bà dạy sách, nào là nữ đức nữ huấn, tam cương ngũ thường.

 

Ta thích mấy thứ sách , đó rằng:

 

“Phụ nhân ba điều theo, tự chuyên quyền,” khiến nhíu mày khó chịu.

 

Thế là xé sách củi đốt.

 

Mẫu thấy , quýnh quáng giậm chân, với rằng giấy đắt, sách cũng quý.

 

Ta nhíu mày, với bà:

 

“Nếu giấy quý, còn phung phí mua mấy thứ gì?”

 

Bà lắp bắp:

 

“Ta từ nhỏ học những thứ , nữ nhi nhà lành ai cũng hiểu…”

 

“Người thấy con giống nữ nhi nhà lành ?”

 

Ta thề, lời mang chút ý tứ gì khác, chỉ đơn thuần cảm thấy, cảnh ngộ như con rơi nông trang, ngày tháng khổ cực lắm , việc cần lo chỉ là cơm no áo ấm.

 

hiểu lầm ý , sắc mặt tái nhợt, mắt đỏ hoe, lặng lẽ phòng.

 

Ta bà đang , nhưng chẳng tâm tư mà để ý.

 

Ta gi-ếc ch-ó m-ổ mèo, cùng với một thằng bé ngốc sống ở quê huyện Mi.

 

Năm đó mười tuổi, thằng bé ngốc còn nhỏ hơn , chân trần dơ dáy, đ-ầ-u tóc bù xù, gầy nhom như que củi.

 

Lần đ-ầ-u gặp nó, là ở ngôi miếu hoang trong làng, nó dùng cái bình sứ vỡ nhóm lửa nấu thịt.

 

Từ khi dọn về trang viện sống, ba năm ăn miếng thịt nào.

 

Ngửi thấy mùi thịt, theo tới miếu, thấy nó đang chồm hổm một bên, mắt dán c.h.ặ.t cái bình.

 

Nó ngốc nghếch với , còn hào phóng chia cho một bát thịt.

 

Không muối, cũng chẳng nêm nếm gì, nhưng ăn ngấu nghiến sạch sành sanh.

 

Thật ngon lành.

 

Từ đó, thằng ngốc tên là Lam Quan.

 

Hắn dân bản xứ ở Hòe Lý, Ung Châu.

 

Cũng tuyệt chẳng xuất từ nhà lành gì.

 

Hắn thuở nhỏ lưu lạc đ-ầ-u đường xó chợ, bọn buôn bắt cóc đưa tới Ung Châu.

 

Rửa ráy sạch sẽ xong, hóa là một tiểu hài t.ử xinh khôi ngô, lập tức lọt mắt quản gia nhà họ Triệu trong thành, mua về tiểu đồng.

 

Cái tên Lam Quan , cũng là do Triệu lão gia, thích thơ văn , đích đặt cho .

 

về , bọn họ nhẫn tâm đuổi khỏi phủ.

 

Bởi vì thằng nhỏ đ-ầ-u óc vấn đề, gì cũng hỏng, ăn khỏe vô cùng.

 

Hắn còn sức lực kinh , đ-ầ-u óc mụ mị, đói bụng thì trực tiếp dùng tay bóp ch-ếc con ch-ó lớn của lão gia, lột da ăn thịt.

 

Họ đ-á-nh sống dở ch-ếc dở, vứt ngoài.

 

Lam Quan lang bạt ở ngôi miếu hoang trong làng hai năm .

 

Hắn thể sống sót yên , đều nhờ cái tài gi-ếc ch-ó m-ổ mèo.

 

Thỉnh thoảng cũng chui rừng, bắt rắn nướng ăn.

 

Ta và trở thành bạn , ngốc nghếch gọi là Âm Âm.

Loading...