Ta quay về để gi-ếc hết bọn họ - C3

Cập nhật lúc: 2026-03-20 03:23:32
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Về , chúng thường lang thang khắp mười lăm huyện Ung Châu, nhiều nhất ngày gi-ếc tr-ộm mười con ch-ó.

 

Ta còn nhặt một con mèo ngọc trắng cỡ thước ở thành Hòe Lý.

 

Con mèo lông trắng như tuyết, sạch sẽ vướng chút bụi trần, cổ còn đeo một chiếc vòng bạc, đó khắc chữ “Diêu”.

 

Nhà họ Diêu .

 

Nếu ngoại gia Lê thị của ở Ung Châu cũng thuộc hàng phú hộ, thì nhà họ Diêu, e rằng chẳng đáng là gì.

 

Trong hoàng cung ở kinh thành, Diêu Quý phi Thánh thượng sủng ái, là mẫu của Thập Tam hoàng t.ử.

 

Nhà họ Diêu chân thiên t.ử, phủ cao rộng, thanh danh hiển hách.

 

Ở quê nhà Ung Châu, cũng là môn hộ quyền quý, đến cả tri phủ cũng cúi đ-ầ-u khom lưng.

 

Con mèo nhặt , là của Nhị tiểu thư nhà họ Diêu.

 

Nàng chính là r-uộ-t của Diêu Quý phi đương triều.

 

Lúc chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, đem con mèo nhét bao tải, về nhà liền gi-ếc thịt.

 

M-ổ bụng moi r-uộ-t, trộn lẫn với thịt ch-ó lột da, để Lam Quan đẩy xe nhỏ mang thành bán cho một t.ửu lâu.

 

Tiền bán , hai đứa chia đôi.

 

Ta .

 

Từ nhỏ .

 

Trời sinh tàn nhẫn, lạnh lùng, một chút chân tâm duy nhất, cũng chỉ dành cho mẫu .

 

Người đưa sống những ngày tháng yên .

 

Ta liền tưởng thật, cũng cùng sống cho .

 

Dùng tiền bán thịt ch-ó, mua một con gà cho .

 

Vậy mà khi trở về, ném thẳng nó xuống đất, nhặt lấy một cành cây qu-ất ——

 

“Con mấy ngày liền về nhà, hóa mấy chuyện tr-ộm gà bắt ch-ó ?! A Âm, con mới bao nhiêu tuổi chứ?! Sao sống thành cái bộ dạng ?!”

 

Người thút thít, thấy phiền.

 

Cuối cùng dứt khoát giật lấy cành cây ném xuống đất, nhặt con gà lên, phủi phủi qua loa, xé một cái đùi gà ăn.

 

Ăn xong, đang xổm đất nức nở, nhịn :

 

“Mẫu , chấp nhận mệnh . Người sống một đời, đến bước nào thì chấp nhận cách sống của bước đó.”

 

“Con cái danh nữ nhi quan gia kinh thành, cũng còn là đại tiểu thư nhà họ Lê, thì học cách chấp nhận, cùng sống cho . Con chung quy vẫn đến mức gi-ếc phóng hỏa, cũng cái bản lĩnh đó. Người đừng đặt kỳ vọng quá cao con. Ở cái thế đạo , cơm ăn áo mặc là phúc .”

 

“Không như , A Âm, con nên như thế, đây con đường con nên .”

 

Người ôm mặt, nước mắt theo kẽ ngón tay nhỏ xuống:

 

“Đều là của … Lúc lẽ nên treo cổ ch-ếc ngay trong nhà họ Thôi, cũng đỡ để con kéo đây, chịu cái kiếp sống nhục nhã …”

 

“A Âm, con về Thôi gia , kinh tìm phụ con. Dù gì con cũng là nữ nhi nhà họ Thôi, bọn họ sẽ bỏ mặc con .”

 

Ta thì bật :

 

“Thôi , hà tất như thế? Người chẳng lẽ hiểu rõ, con dù về Thôi gia, ngày tháng cũng dễ chịu gì.”

 

“Đều tại … Đều là của …”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-quay-ve-de-gi-ec-het-bon-ho/c3.html.]

Người lớn, mãi dừng.

 

Ta bất đắc dĩ thở dài, xé một cái đùi gà khác, đưa đến mặt :

 

“Ăn , ăn xong cái đùi gà , con liền tha thứ cho .”

 

Ta cùng với Lam Quan nhà họ Diêu bắt .

 

Sự tình khởi đ-ầ-u thế :

 

Hôm , Lam Quan như thường lệ mang thịt giao cho t.ửu lâu, lúc gặp ở đ-ầ-u ngõ thì một lũ lưu manh phố chợ chặn .

 

Chúng chỉ cướp mất túi bạc, mà còn lục soát chúng , ngay cả cái vòng bạc vẫn giữ trong cũng giật mất.

 

Đó là vòng bạc đeo cổ con mèo trắng như ngọc nhà họ Diêu.

 

Vài ngày , cùng Lam Quan bắt Diêu phủ.

 

Đó là đ-ầ-u tiên gặp Diêu Cảnh Niên.

 

Nhị tiểu thư nhà họ Diêu, r-uộ-t của quý phi nương nương.

 

Vốn nên ở trong kinh thành, nhưng vì tổ mẫu nuôi lớn, mấy năm theo tổ mẫu hồi hương về Ung Châu an dưỡng.

 

Nàng lớn hơn hai tuổi, đôi mắt phượng khẽ nhếch, khí thế bức .

 

Mười lăm tuổi, dáng vẻ đoan trang của tiểu thư thế gia, cao quý ch-ói mắt.

 

Đang giữa mùa hạ, Diêu Cảnh Niên lười nhác tựa ghế thái sư, bên cạnh hai nha , một quạt mát, một bóc nho.

 

Nàng ngước mắt , ánh mắt đầy hứng thú ——

 

“Mèo của ?”

 

Ta cùng Lam Quan ép quỳ mặt nàng, giãy giụa thoát .

 

Ta thản nhiên đáp: “Ch-ếc , lúc nhặt thì nó ch-ếc, còn bụng đào hố chôn cho nó nữa.”

 

“Ồ? Chôn ở ?”

 

“Chỗ gốc liễu ngoài thành, nhưng đó một con ch-ó hoang đào lên gặm mất, gi-ếc con ch-ó đó, coi như báo thù cho nó .”

 

Miệng chút do dự, Diêu Cảnh Niên mỉm , hề tức giận:

 

“Gi-ếc mèo của còn dám lừa gạt , đúng là đồ nhóc ranh xảo quyệt, đ-ầ-u óc xoay chuyển cũng nhanh đấy. Ngươi tên gì?”

 

“Lê Hoa.”

 

“Người nhà họ Lê?”

 

, ngoại công tên là Lê Lộc, ông mất , nhưng hai cữu cữu còn sống, đại cữu cữu tên Lê Chí Cao, nhị cữu cữu tên Lê Bách Viễn, ngươi tìm bọn họ tính sổ , đều do họ dạy dỗ nghiêm, gi-ếc ch-ém thì tìm họ.”

 

“Haha, thú vị thật, ngươi đẩy cho sạch sẽ nhỉ.”

 

Diêu Cảnh Niên , miệng cong lên, mắt híp , trông chẳng khác nào con hồ ly tinh.

 

Nàng đầy hứng thú, sang Lam Quan, hỏi :

 

“Đứa nhỏ quan hệ gì với ngươi?”

 

“Gặp giữa đường thôi, quen.” Ta mặt đổi sắc.

 

“Âm Âm, quen…” Lam Quan , vành mắt đỏ lên, trông vẻ tủi .

 

Ta trừng mắt liếc : “Câm miệng!”

 

Hắn bèn mím môi, gì nữa.

Loading...