Ta quay về để gi-ếc hết bọn họ - C6
Cập nhật lúc: 2026-03-20 03:24:08
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ đây, cuối cùng cũng cầm d-a-o, gõ cửa nhà ả.
Lúc trời chạng vạng tối, mụ tưởng rằng chồng trở về, mở cửa liền sững khi thấy .
Một nhát d-a-o dài đ-â-m thẳng bụng ả.
Ả hốt hoảng hét lên một tiếng, xoay định chạy.
Ta từ phía vung d-a-o ch-ém thêm một nhát.
Gi-ếc và m-ổ ch-ó là hai chuyện khác .
Mỗi đ-â-m d-a-o thể ả, lòng dâng lên một cơn khoái cảm khó tả.
Cuối cùng, nheo mắt đầy hung ác, rạch một đường ngang cổ ả.
Giữa năm đại hạn, nhà ả mà còn cất giấu nhiều lương thực đến thế.
Quả nhiên, no đủ thì sinh d-â-m d-ụ-c.
Chức quản sự trang viện đúng là một chỗ béo bở, chẳng khác nào nuôi sẵn cho hai con chuột chờ ngày thịt.
Thật , lương thực của Nhị tiểu thư Diêu gia, từ nay về cũng cần mượn nữa.
Toàn đẫm m-á-u, về sân nhà .
Thi thể Tiền Chương vẫn giường của mẫu , mùi m-á-u tanh nồng nặc khắp phòng.
Còn mẫu , bà treo cổ tự vẫn.
Trời tối đen, cả trang viện chìm tĩnh lặng, bên ngoài cửa.
Trong nhà ai thắp đèn.
Từ nay về , sẽ còn ai thắp đèn chờ trở về nữa.
Thi thể lủng lẳng xà nhà, đ-ầ-u cúi xuống, tóc xõa che mặt.
Ta rõ gương mặt của bà.
Ta .
Ta còn mẫu nữa .
Chỉ còn một .
Năm Thừa Khánh hai mươi mốt, trời đổ một trận mưa lớn.
Năm tai ương rốt cuộc cũng kết thúc, đồng cỏ non bắt đ-ầ-u nhú lên những mầm xanh mướt.
Năm , nhiều ch-ếc.
Phu thê quản sự trang trại ở huyện Mi, dùng một mồi lửa thiêu sạch.
Không ai bận tâm đến cái ch-ếc của bọn chúng, bởi trong năm đói kém, kẻ còn sống đều là nhờ vận .
Khi cỏ mộ mẫu mọc lên, đại cữu cữu và nhị cữu cữu cuối cùng cũng xuất hiện.
Nhị cữu cữu sắc mặt xám ngoét như tro tàn, quỳ gối mộ phần.
Dường như ông thể chấp nhận cái ch-ếc của mẫu .
Cũng chẳng lạ, từ khi cùng mẫu chuyển đến trang trại, cữu ít khi gặp ông.
Một phần vì năm xưa chuyện bại lộ, đại cữu cữu giám sát ông c.h.ặ.t, hầu như để ông ở Ung Châu.
Phần khác, mẫu cũng gặp ông.
Có ông đến tận cửa, nhưng mẫu dứt khoát cho , từ đ-ầ-u đến cuối cũng mở cửa.
Những thứ ông mang tới, đều ném hết xuống rãnh nước.
Khi còn nhỏ, nhớ nhị cữu cữu với dung mạo thanh tú đối đãi với .
Hai vị cữu mẫu cùng mấy biểu ca c.h.ử.i bới con , hễ ông thấy thì đều xảy tranh cãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-quay-ve-de-gi-ec-het-bon-ho/c6.html.]
Nhị cữu cữu còn dắt phố mua kẹo hồ lô, mua bánh điểm tâm.
Thấy trâm cài tóc cũng mua, bảo đem về tặng mẫu .
như thì chứ? Ông bôn ba ăn, hiếm khi ở nhà.
Thôi, những chuyện rối ren đó, cũng nhắc nữa.
Ta chỉ đưa một yêu cầu duy nhất với họ: từ nay trang trại ở huyện Mi, thuộc về .
Năm hạn qua , vạn vật hồi sinh.
Trang trại thuê quản sự nữa, sổ sách thu hoạch của tá điền, đích kiểm soát.
Khi tai ương dứt, nhặt một cô nương sắp ch-ếc đói phố.
Nàng tên gọi là Hoè Hoa, trốn từ huyện Khiên Âm, nơi đồn cảnh ăn thịt .
Nàng kể nhà mở đoàn xiếc trong thành, dù chút gia sản nhưng khi hạn hán đến, một thạch thóc cũng đáng giá vạn lượng bạc.
Ban đ-ầ-u họ định cả nhà cùng chạy nạn, nhưng phát hiện nơi cũng .
Cuối cùng cả nhà nàng chỉ còn nàng sống sót.
Hoè Hoa kiếm thuật, dù sắp ch-ếc đói bên vệ đường, vẫn ôm c.h.ặ.t thanh kiếm trong lòng.
Ta cho nàng cơm ăn, từ đó nàng theo , miệng luôn gọi là tiểu thư.
Ta bảo: “Ngươi lớn tuổi hơn , lẽ gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ mới đúng.”
Nàng lắc đ-ầ-u: “Tiểu thư ơn cứu mạng với Hoè Hoa, nay ban cho bát cơm, từ đây mạng xin giao phó cho .”
Lam Quan mất tích gần ba năm bỗng nhiên trở .
Hắn cao lớn hơn , dáng rắn rỏi, thẳng tắp.
Tóc tai rối bời, nhưng đôi mày vẫn thanh tú, ngũ quan xinh . Vừa trông thấy , mắt đỏ hoe, tủi mà —
“Âm Âm, nhớ ngươi.”
Về mới , năm đó ngoài tìm thức ăn, bọn thổ phỉ trong núi bắt cóc.
Hắn ở trong ổ thổ phỉ ba năm, trâu ngựa, mãi mới tìm cơ hội trốn thoát.
Nói cũng là phúc hoạ nữa, thiên hạ đói ch-ếc bao nhiêu , mà sống sót trong ổ thổ phỉ.
Nhà ngoại , đời đời buôn bán.
Năm mười lăm tuổi, cũng coi như kế thừa chút bản lĩnh.
Không những quản lý trang trại, mà còn mở một cửa tiệm trong thành.
Tiệm bán bánh nướng kẹp thịt, ngoài Lam Quan, còn thuê thêm hai tiểu nhị giúp việc.
Nhị tiểu thư nhà họ Diêu, rảnh rỗi việc gì , từng ghé trang trại thăm một .
Nàng vận một trường sam dệt gấm thêu hoa rực rỡ, tựa tiên nữ hạ phàm, dẫn theo hai thị nữ, yểu điệu bước tới.
Khi , đang cùng Hoè Hoa luyện kiếm, nàng thấy hứng thú, liền tiến lên cầm lấy kiếm của , múa mấy chiêu tuyệt .
Ta kinh ngạc, ngờ nàng cũng dùng kiếm.
Diêu Cảnh Niên liếc , nhàn nhạt : “Chỉ là vài chiêu phòng mà thôi.”
Năm đó nàng mười bảy tuổi, với phận tiểu thư thế gia như nàng, phần lớn đều đính hôn.
Diêu Cảnh Niên cũng ngoại lệ, nàng sớm muộn gì cũng hồi kinh.
Thế nhưng khi rời , nàng cùng một việc chấn động trời đất.
Từ khi tiếp quản trang trại, trong tay chút bạc rảnh rỗi, liền bắt đ-ầ-u dò hỏi tung tích một .
Đó là tỳ nữ hồi môn của mẫu năm xưa—Tú Thanh.
Cái ch-ếc của , đối với là một đả kích lớn.