Ta quay về để gi-ếc hết bọn họ - C9
Cập nhật lúc: 2026-03-20 03:24:39
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Cập nhật lúc: 2026-03-20 03:24:39
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Nàng :
“Tỷ tỷ của ch-ếc kỳ lạ.”
Năm đó ở trang viện, và nàng bên bờ ruộng, trong lòng mỗi đều nỗi niềm thể giải tỏa.
Nàng hỏi:
“Tiểu Bạch, ngươi mấy chiêu kiếm thuật phòng của là ai dạy ?”
“Ai?”
“Tạ Tuyên của phủ Bình Viễn tướng quân, nhớ lấy tên , bởi vốn nên gả cho .”
“Chỉ thiếu một chút nữa thôi, và thanh mai trúc mã, lớn lên bên , kế hoạch trở về kinh thành vốn là để bàn chuyện hôn sự.”
“Ngươi xem, tại tỷ tỷ đột ngột qua đời? Tại họ bắt cung?”
“Ta , lấy là Tạ Tuyên. Chúng hẹn ước, cưới sẽ đưa đến Tái Bắc, ngắm khói lửa cô quạnh nơi đại mạc, mặt trời lặn trường hà, và cả đời chỉ .”
“ phụ , Thập Tam hoàng t.ử mới bảy tuổi, nó là cháu ngoại của , nếu cung nuôi dưỡng nó, nó khó mà trưởng thành .”
“Tiểu Bạch, ngươi , hoàng thượng hơn hai mươi tuổi, gần như bằng tuổi phụ .”
“Nhà họ Diêu chúng , kỳ thực vinh hiển như ngươi tưởng.”
Ánh mắt Diêu Cảnh Niên về nơi xa, khóe miệng nhếch lên :
“Đó cũng là lý do sẵn lòng giúp ngươi. Nếu gả cho Tạ Tuyên, tất nhiên sẽ an nhàn vô lo, nhưng nếu cung , thì chỉ thể xa trông rộng, từng bước tính toán.”
“Nhà họ Diêu quyền thế ngút trời, nhưng sản nghiệp trong tay chẳng nhiều, phụ là thượng thư đ-ầ-u lục bộ, câu thường xuyên nhất của ông chính là ‘cây lớn đón gió’.”
“ ngươi xem, cơn gió nên đến, thì chẳng ai cản nổi. Vậy nên từ bây giờ, Tiểu Bạch, hãy tích trữ lương thảo cho ở Ung Châu . Sau nếu ngày lên ngôi, ngươi sẽ chỗ dựa vững chắc nhất.”
Cả Ung Châu đều , Lê Bạch là nghĩa của Diêu phi mới nhập cung.
Mỗi Lý Tri phủ gặp , đều cung kính vô cùng.
Bởi vì bộ sản nghiệp của nhà họ Lê đều trong tay . Chỉ trong hai năm, độc chiếm bộ nghề dệt vải, gốm sứ và buôn bán ở Ung Châu.
Ngay cả việc buôn lương thực và muối, cũng chen chân .
Thậm chí ở Dự Châu và Yển Châu, cũng cửa hàng do mở.
Ta hề nhàn rỗi, bởi vì dám nhàn rỗi.
Một khi nhàn rỗi, sẽ suy nghĩ miên man.
Mà hễ suy nghĩ miên man, bệnh cuồng loạn tái phát, cơn bứt rứt thôi thúc gi-ếc .
Khi Diêu Cảnh Niên rời , để nàng mang Lam Quan theo kinh.
Bởi vì còn tàn nhẫn hơn , gi-ếc chớp mắt.
Trong lòng căn bản bất kỳ giới hạn nào, cũng chẳng cần thích nghi với quy tắc thế gian.
Diêu Cảnh Niên là duy nhất thể quản nổi .
Còn , lo cho bản thôi xuể .
Hai năm nay, bệnh cuồng loạn của dường như càng trầm trọng hơn.
Hoè Hoa thậm chí dám rời khỏi nửa bước.
Nàng bế xuống khỏi dây treo cổ bao nhiêu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-quay-ve-de-gi-ec-het-bon-ho/c9.html.]
Ta luôn dặn dò nàng:
“Sản nghiệp và sinh ý của nhà họ Lê bây giờ, cùng với ngân phiếu trong tiền trang, đều là để cho Diêu Cảnh Niên. Sau khi ch-ếc, ngươi hãy sống cho , giữ gìn cho nàng…”
“Tiểu thư! Người đừng lúc nào cũng chuyện sống ch-ếc nữa. Có ở đây, đừng hòng ch-ếc!”
Hoè Hoa lúc nào cũng .
Ta chỉ lắc đ-ầ-u bất lực.
Nàng hiểu, một Thôi Âm mười bảy tuổi, ở thế gian chẳng còn vướng bận gì, cũng chẳng còn mong sống tiếp nữa.
Ta sợ rằng một ngày nào đó, khi phát bệnh, sẽ lạm sát kẻ vô tội.
Ta thật sự ch-ếc.
Nhớ mẫu lắm .
Muốn lập tức gặp bà, bà ôm lòng, vuốt ve mái tóc.
Mẫu ơi, hãy đợi A Âm một chút.
A Âm còn kịp xin .
Không sai, sai là ở .
Khi nhà họ Thôi từ kinh thành đến đón kinh, đ-ầ-u nữa treo dây thừng.
Hoè Hoa ôm c.h.ặ.t lấy chân , liều mạng kéo xuống—
“Tiểu thư! Tiểu thư đừng ch-ếc nữa! Người nhà họ Thôi ở kinh thành đến , chúng kinh tìm niềm vui thôi!”
Người nhà họ Thôi đến bao lâu, liền ghé qua nha môn Hoè Lý một chuyến.
Lý Tri phủ là kẻ thông minh, hiểu ý ngay tức khắc.
Ở Ung Châu , chỉ Thôi Âm, hề Lê Bạch, ai dám lắm miệng, cắt luôn lưỡi kẻ đó.
Sinh ý của nhà họ Lê ngày một phát đạt, các chưởng quầy ở khắp nơi đều tài giỏi.
Vậy thì .
Đối với Thôi gia ở kinh thành, vẫn còn chút hứng thú.
Dù phụ và trưởng của đều còn ở đó.
Mẫu mất, vẫn ôm chút kỳ vọng họ.
Con , mười tuổi gi-ếc ch-ó m-ổ mèo, mười hai tuổi gi-ếc , mười lăm tuổi diệt khẩu cả nhà họ Lê… Đến mười bảy tuổi, chỉ mong chút tình .
Chỉ cần một chút thôi, mãn nguyện .
Thế nhưng hai ma ma và tỳ nữ đến đón từ Thôi gia, dường như hiểu quy củ.
Ánh mắt các nàng đầy cung kính, cũng thẳng thắn.
Thẳng thắn đến mức thể thấy rõ sự khinh miệt và coi thường ẩn sâu trong đó.
Thôi gia so với tưởng tượng của thật nhàm chán.
Ngày mới tới, trong phòng đầy nữ quyến đang chờ đón.
Các nàng vây quanh một lão thái thái tuổi cao, miệng thì ngừng lời nịnh bợ:
“Cháu gái thật khéo sinh, tất cả đều nhờ phúc khí của lão thái thái phù hộ.”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.