Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 1: Xuyên Không

Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:56:37
Lượt xem: 20

“Ta, Tô Liên Y, thề với trời, từ nay về sẽ bao giờ hành y cứu nữa!”

Vừa dứt lời, nàng chìm bóng tối, như thể vĩnh viễn rời khỏi thế gian .

Một giọng nữ hoảng hốt vang lên, sắc nhọn và run rẩy.

 “Thúy Nhi tỷ! Con mê trai đó c.h.ế.t ! Làm bây giờ!?”

Tô Liên Y vốn tưởng rằng đó sẽ là một thế giới tịch mịch vĩnh hằng. từ lúc nào, âm thanh ồn ào vang lên.

Trong cơn mơ hồ, Tô Liên Y cảm giác ai đó khẽ chạm huyệt nhân trung mũi nàng.

“A! Nó c.h.ế.t thật ! Làm đây, Thúy Nhi tỷ?”

Lại một giọng run rẩy vang lên, đầy sợ hãi.

“C.h.ế.t… c.h.ế.t …”

Người phụ nữ tên Thúy Nhi run giọng , cố giữ bình tĩnh: “Con tiện nhân c.h.ế.t thì c.h.ế.t, chúng ... chúng gì hết, từng đến đây!”

, chúng từng đến đây, mau thôi!” Những khác vội vã phụ họa, kéo bỏ chạy, bước chân hoảng loạn.

Khi căn phòng yên tĩnh trở , Tô Liên Y mới dám chắc còn nguy hiểm, bèn nghiến răng chịu đựng cơn đau, gắng mở mắt .

Nàng... c.h.ế.t!?

Khi thấy khung cảnh xung quanh, Tô Liên Y lập tức kinh hãi trợn to mắt.

Đây bệnh viện! Đây là !?

Đập mắt nàng là mái nhà đơn sơ, ghép bằng những tấm gỗ thô, hề trần, để lộ những xà ngang to sừng sững. Trong phòng tối, chỉ những tia nắng vàng lốm đốm len qua kẽ gỗ chiếu xuống.

Từ xà nhà nhiều sợi dây thừng buông xuống, dây treo mấy chiếc giỏ tre đan theo lối thủ công cổ xưa.

Đảo mắt quanh, bên góc là bếp lò xây bằng gạch đất, bếp đặt một chiếc nồi sắt lớn, cạnh đó là chồng đĩa men trắng xếp ngay ngắn. Thoạt cũng nơi chính là gian bếp.

Tô Liên Y lập tức cảnh giác. Đây chỉ bệnh viện, đây còn giống thành thị... chẳng lẽ cô bắt cóc về vùng núi!?

Nàng cố gắng dậy, thấy bàn tay , nàng sợ đến suýt thét lên.

Đây tay nàng! Một bàn tay mập mạp, trắng trẻo, làn da mịn màng, nhưng rõ ràng là của một ... béo. Sao thể so sánh với vóc dáng thon thả của nàng chứ?

Nàng cúi đầu xuống, áo vải thô màu xanh đất, thắt lưng đen, bên hông còn đeo túi vải thô. Cặp chân to và ngắn, đôi giày thêu màu xanh đất, tròn trịa và đầy đặn.

Bếp cổ thơ sơ, trang phục cổ, giày thêu cổ... nếu đây phim trường, thì chỉ thể là... cổ đại!?

Dù là bác sĩ hiện đại lạnh lùng đến , lúc đầu óc nàng trống rỗng. Tô Liên Y vội sờ lên mặt, cảm giác là thịt.

Đây là bếp, gương, nhưng bên cạnh cửa một cái chum lớn. Nàng loạng choạng chạy , cúi đầu mặt nước. Trong nước phản chiếu khuôn mặt xa lạ.

Mái tóc dày gọn gàng, mấy ngày gội nên bóng dầu. Khuôn mặt tròn vo trắng bệch như trăng rằm nhưng mặt nhiều mụn, mụn trắng, mụn đỏ, thậm chí cả mụn đầu đen khiến buồn nôn.

Đôi mắt to tròn, trong veo, mũi cũng khá cao...  Trên mặt là má hồng phấn bột nữa? Hai đốm đỏ má là cái quái gì đây? Không thể , khẩu vị của chủ nhân khuôn mặt đúng là nặng thật.

Tô Liên Y sững vài giây, như sét đ.á.n.h ngang tai: chủ nhân khuôn mặt hình như chính... là nàng!? Nàng biến thành từ khi nào!? Là... mượn xác hồn!?

Đang mải kinh hãi kịp hiểu chuyện gì, thì bên ngoài vang lên tiếng :

“Ngươi Tô mê trai c.h.ế.t trong bếp ?”Là giọng một phụ nữ lớn tuổi, chua ngoa và khó .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-1-xuyen-khong.html.]

, Lưu ma ma... đúng là c.h.ế.t trong bếp , giờ ?” Vừa là giọng của Thúy Nhi.

Tô Liên Y lập tức cảnh giác, linh cảm với cô rằng bọn họ đang về nàng.

“Con ngốc ! Ngày thường khôn lanh bao nhiêu, hôm nay chuyện ngu ngốc như ?” Lưu ma ma tiếp: “Nó c.h.ế.t thì c.h.ế.t. đừng để trong bếp, cứ quăng giếng nhà mà xử lý, đừng để ai !”

Tô Liên Y rùng nhưng nhanh bình tĩnh trở . Bọn họ định g.i.ế.c diệt khẩu ? Không, chính xác hơn là bọn họ đang hủy xác phi tang, xóa sạch chứng cứ.

Lưu ma ma dẫn theo một đám nha đến cửa bếp. Lúc Tô Liên Y còn đường thoát. Nếu để họ phát hiện nàng còn sống, nếu Thúy nhi phát hiện nàng còn c.h.ế.t, liệu ném xuống giếng để g.i.ế.c diệt khẩu?

Nàng mới thoát c.h.ế.t, thể c.h.ế.t nữa! Muốn sống... tự cứu lấy !

Khi đám bước , thấy Tô Liên Y ở đó, tất cả đều sững sờ. Thúy Nhi hét lên như gặp ma: “Tô Liên Y, g.i.ế.c ngươi ! Ngươi tự ngã đó, đừng tìm báo thù nha!”

Thì Thúy nhi tưởng nàng... đang giả c.h.ế.t báo oán!?

Ngay cả Lưu ma ma cũng bất ngờ, lùi một bước. từng trải, nhanh ch.óng trấn tĩnh : “Ngươi là ma?” 

Tô Liên Y ứng biến nhanh nhạy, lập tức đáp lời, bắt chước giọng điệu cổ đại: “Lưu ma ma, dĩ nhiên . Người sống hóa ma chứ?”

Trong lúc chuyện, nàng cũng đoán : Người phụ nữ là Lưu ma ma, còn bản ở thế giới cũng tên là Tô Liên Y.

Lưu ma ma năm mươi tuổi, gương mặt đầy nếp nhăn, thấp, ánh mắt sắc bén. chẳng khác nào một con ác quỷ đội lốt .

Tô Liên Y thầm nghĩ, nếu ai giống ma thì bà còn giống hơn .

“Thúy nhi cũng đúng, chỉ ngất do ngã nhẹ thôi, mà c.h.ế.t ?” Tô Liên Y tươi tiếp lời.

Lưu ma ma trừng mắt Thúy nhi, trách nàng lớn chuyện.

Thúy nhi tức giận, lao đến tát một cái: “Con tiện nhân mê trai, giả thần giả quỷ hù dọa , đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!”

cái tát tới Tô Liên Y nhẹ nhàng né , khéo nghiêng , tay ôm trán: “Ôi, đầu choáng...” Cứ thế nhẹ nhàng hóa giải thế công.

Lưu ma ma nổi giận: “Thúy nhi! Ngươi đang coi thường Lưu ma ma ? Còn dám càn mặt ? Tô Liên Y còn sống nhăn răng , ngươi thấy ? Ngươi định ép Lý gia chúng vướng vụ g.i.ế.c ?”

Thúy nhi vội vàng thu tay, lui về bên Lưu ma ma, nở nụ lấy lòng: “Lưu ma ma bớt giận. Thúy nhi chỉ giỡn chơi với Tô Liên Y thôi. Sao thể để Lý phủ chúng dính vụ án g.i.ế.c chứ?”  Dù miệng , nhưng trong lòng khinh bỉ bà : Mụ già chẳng g.i.ế.c quen tay , hơn nữa còn giỏi đối phó với c.h.ế.t. Giờ tức giận như chỉ vì sợ liên lụy thôi.

Tô Liên Y là bác sĩ, vô cùng nhạy bén. Nàng rõ từng hành vi và biểu cảm của họ.

Tô Liên Y vốn loại phụ nữ yếu đuối, tay ch.ói gà c.h.ặ.t. Từ nhỏ học võ, lên đại học còn tập Taekwondo để giảm stress. Nên cái né ăn may, mà là phản xạ chuẩn xác.

Nàng âm thầm mắt Thúy nhi., tuy kiêu ngạo nhưng sát khí. Điều chứng tỏ Thúy nhi sẽ g.i.ế.c nàng diệt khẩu, trong lòng nàng thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Tô Liên Y, ngươi giúp ca ca mang rượu đến Lý phủ, giờ rượu giao, tiền nhận, thì đừng lởn vởn quanh phòng của Nhị thiếu gia nữa. Lý gia là danh môn vọng tộc của huyện Nhạc Vọng, thứ nhà nghèo như ngươi thể trèo cao. Hơn nữa, ngươi còn là phu quân, liệu mà giữ cho .” Lời Lưu ma ma vẻ t.ử tế, nhưng giọng điệu đầy khinh miệt.

Tô Liên Y sững : Giao rượu giúp ca ca? Lý phủ? Nhị thiếu gia? Trèo cao? Có phu quân !?

 

— Ngoài lề —

Đây là truyện ngôn tình nông trại 1v1, thể loại bao giờ đúng ? Là kiểu truyện ngôn tình đau lòng, ngược, hiểu lầm v.v…

Tác giả chồng mê game, suốt ngày ép cô chơi cùng với ảnh. Viết truyện mệt gần c.h.ế.t còn chơi game căng não – đúng là hành xác chứ chơi gì!

Vậy nên, bộ truyện đời, với mong : Sau giờ học, khi tan , khi ru con ngủ, các cô gái đều một thế giới để thư giãn, cưng chiều, quên hết mỏi mệt buồn phiền.

Tác giả luôn nỗ lực mỗi ngày, chỉ mong mang đến tiếng cho . Cùng cố gắng từng ngày!

 

Loading...