Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 10: Khám người
Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:15
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Liên Y siết c.h.ặ.t bàn tay trắng mũm mĩm thành nắm đ.ấ.m, nắm buông, đôi mắt hung dữ trừng trừng đám ác nhân bắt nạt kẻ yếu, hận thể lao lên đ.á.n.h cho chúng một trận nên .
“Liên Y, hôm nay con thế?” Tô Phong phát hiện con gái thứ hai của gì đó khác lạ, vội hỏi.
Liên Y thở dài một : “Không gì, đang ngủ tam ầm ĩ nên bực thôi.”
Giờ nàng còn lo xong, cứ bình tĩnh tính tiếp.
Những khác đều gật đầu tỏ vẻ hiểu. Dù hôm nay Tô Liên Y khác thường, nhưng ánh mắt “hung dữ” thì vẫn y nguyên.
“Liên Y t.ử, tiếp theo phiền nhé, qua khám đàn bà với bà già xem giấu tiền .”
Người là Triệu Đại Thiết, trong ba thì còn trẻ hơn một chút, chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, lưng gù, mắt lé, mở miệng là lộ hàm răng vàng khè. Đôi mắt ti hí như mắt chuột toát ánh dâm dê đầy ghê tởm.
“Được.” Liên Y khẽ gật đầu, bước về phía gia đình đáng thương .
Tô Phong và mấy tên liếc , mặt đều nở nụ đắc ý, đêm nay rượu thịt để ăn .
Người phụ nữ sợ hãi đến mức buông lỏng tay, thằng bé lập tức vùng , lao thẳng đến chỗ Tô Liên Y, gào lên: “Con mụ ác phụ! Ta liều mạng với ngươi!”
Bà lão vội vàng định chạy tới ngăn , nhưng vì quá hoảng sợ, kịp thở ngã lăn , ngất xỉu tại chỗ.
Tô Liên Y vươn tay , dễ dàng đẩy thằng bé đang lao đến sang một bên. Đứa trẻ tội nghiệp, lẽ đang tuổi ăn tuổi lớn, mà mặt vàng vọt, gầy như que củi, chỉ cần đẩy nhẹ ngã nhào xuống đất.
“Tha cho Tiểu Cẩm của , sẽ đưa…”
Người phụ nữ còn kịp hết câu thì Tô Liên Y lập tức bịt c.h.ặ.t miệng nàng , nuốt luôn chữ “tiền” bật .
Nhân lúc nghiêng, Tô Liên Y dùng hình mập mạp của che chắn tầm của đám phía . Quay lưng về phía bọn chúng, nàng nhanh ch.óng nháy mắt hiệu cho phụ nữ, hạ giọng khẽ: “Im miệng!”
Người phụ nữ sững , theo bản năng dám thêm gì nữa.
Tô Liên Y buông tay , ánh mắt soi mói của , bắt đầu vẻ nghiêm túc khám .
Khi tay chạm đến phần lưng của phụ nữ, Liên Y khựng . Nàng chạm thấy những đồng kim loại tròn tròn, chắc chắn là tiền đồng.
“Không .” Nàng trầm giọng .
“Không !?” Tô Phong sững , vẻ mặt đầy kinh ngạc. Dựa kinh nghiệm cả đời l.ừ.a đ.ả.o, chắc đàn bà thể giấu tiền!
Đừng là Tô Phong và bọn lưu manh sững sờ, ngay cả gia đình phụ nữ cũng ngơ ngác, … ?
“Không .” Tô Liên Y lạnh lùng lặp nữa.
“Thật ? Không ngươi định giấu riêng đấy chứ?” Tên Triệu Đại Thiết tin, lập tức chạy , bộ dạng định tự tay lục soát phụ nữ.
Người phụ nữ mặt càng tái mét, quỳ rạp xuống, sợ hãi lùi .
Tô Liên Y lao lên như tên b.ắ.n, chắn ngay mặt nàng . Triệu Đại Thiết chạy đến gần, nàng giáng cho một cái bạt tai giòn tan.
“Ngươi là thứ gì mà dám nghi ngờ Tô Liên Y !?”
Tên Triệu Đại Thiết cao to khỏe mạnh, đang tuổi sung sức, mà chịu tự kiếm ăn chuyên cướp bóc, bắt nạt . Có lẽ vì kìm nén quá lâu ở hiện đại, nên khi đến cổ đại, Tô Liên Y càng dễ bùng phát cơn giận.
Cái bạt tai nàng tay nặng, đ.á.n.h cho Triệu Đại Thiết mòng mòng mấy vòng, mãi mới vững . Hắn cúi đầu nhổ một ngụm m.á.u, trong đó còn lẫn cả một chiếc răng vàng khè.
“Tô Liên Y, ngươi đừng quá đáng!”
Người tên Lý Nhị Lại chạy tới đỡ Triệu Đại Thiết. Hắn năm mươi tuổi, tóc hoa râm, đáng lẽ ở tuổi kính trọng, mà ánh mắt vẫn lộ vẻ dâm dê, bộ mặt đầy nét vô .
“Dám nghi ngờ nhị tỷ của , đ.á.n.h cho c.h.ế.t là phúc đức lắm , còn kêu ca cái gì!”
Chưa đợi Tô Liên Y mở miệng, Tô Bạch xông mắng : “Bình thường nếu nhị tỷ ngăn , sớm đập cho tên răng rơi đầy đất ! Lúc nào cũng trơ mắt dê chằm chằm nhị tỷ , tin , móc sạch con mắt ch.ó của ngươi bây giờ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-10-kham-nguoi.html.]
Liên Y nhướn mày, tên tam cũng thú vị phết.
“Dòm ngó gì tỷ tỷ ngươi?” Lý Nhị Lại vốn với Triệu Đại Thiết, thấy đ.á.n.h thì nổi đóa, liền gắt: “Tô Bạch, lão t.ử nể mặt cha ngươi mới nhịn đấy! Ngươi soi cái mặt lợn của hai tỷ ngươi , béo tròn như heo sữa còn bày đặt ai dòm với ngó? Muốn thì về nhà bắt con heo nái còn sướng hơn!”
“Lý Nhị Lại, ngươi chán sống ? Dám mở miệng nh.ụ.c m.ạ nhi t.ử với ái nữ của !”
Vốn dĩ Tô Phong còn ngoài cuộc, liền nổi trận lôi đình, con gái ông mà mắng là heo nái, chẳng khác nào cũng mắng ông thành súc sinh!
Tô Phong tuy tuổi, nhưng lũ con Tô gia nổi tiếng là đám đ.á.n.h , chẳng dễ bắt nạt. Chỉ Tô Liên Y vung tay một cái đ.á.n.h cho Triệu Đại Thiết rơi cả răng, cũng đủ thấy đám hậu sinh Tô gia hung hãn cỡ nào!
Lý Nhị Lại vốn chẳng dám đối đầu cứng rắn, bèn hậm hực nhổ phì xuống đất một bãi, nghiến răng nghiến lợi: “Được lắm Tô Phong, lão t.ử nhớ mặt ngươi ! Cứ đợi đó mà xem!”
Dứt lời, túm lấy Triệu Đại Thiết đang đ.á.n.h đến choáng váng, lôi xềnh xệch rời .
Tô Phong cũng khinh khỉnh nhổ xuống đất một cái, trừng mắt lườm gia đình đang quỳ rạp đất mà mắng: “Một xu cũng moi , thật là xúi quẩy! Đi thôi!”
Nói hậm hực xoay bỏ , thèm ngoảnh đầu .
Tô Bạch vội vàng kéo Tô Liên Y theo: “Tỷ, về thôi.”
Tô Liên Y hất tay Tô Bạch , giọng lạnh băng: “Ta về .”
Tô Bạch sững : “Tỷ, cha đang bực lắm đó, qua dỗ lão một tiếng?”
Tô Liên Y lườm bóng lưng Tô Phong đang hầm hầm bỏ , hừ lạnh: “Muốn dỗ thì tự mà dỗ! Hắn bực, còn bực hơn!”
“Được , nhị tỷ. Hôm nay quấy rầy tỷ ngủ, còn bắt tỷ chạy tới chạy lui một chuyến uổng công, là . Tỷ mau về nghỉ , để qua dỗ cha. Đợi dỗ xong, mua ít nước hoa và phấn đền bù cho tỷ nhé!”
Tô Liên Y bỗng bật khúc khích. Nàng vì bản cái xác xưa nay vốn mê hương phấn, đều dùng hương phấn để dỗ dành. Cũng vì tên Tô Bạch thật cũng dễ thương, chỉ tiếc là lớn lên sai đường.
Tỷ mỗi một ngả, một kẻ tức giận bỏ về nhà, kẻ chạy dỗ cha.
Một màn kịch cứ thế kết thúc một cách lạ lùng.
Tô Liên Y trở về nhà, xuống giường định chợp mắt thêm một lát, nhưng chẳng thể nào ngủ . Nghĩ đến cảnh nghèo khổ của gia đình , trong lòng nàng thấy vô cùng khó chịu, cổ họng như thứ gì đó chặn , nghẹn ngào thở nổi.
Trên đường về, nàng Tô Bạch kể rằng gia đình đó họ Tôn, là dân từ nơi khác dọn đến thôn Tô gia . Bình thường sống chật vật, nay đàn ông trụ cột đột nhiên ngã bệnh, cả nhà mất lao động chính. Đã còn tốn tiền bốc t.h.u.ố.c chạy chữa, thành cuộc sống càng thêm khốn đốn, thiếu hụt .
Tuy nàng thề sẽ bao giờ hành y nữa, cũng tự chẳng gì, nhưng ít vẫn còn giữ lương tri cơ bản của một con .
Cô cứ trằn trọc mấy canh giờ liền mà vẫn chợp mắt nổi.
Cửa phòng khẽ mở, đàn ông trở về. Vừa bước phòng liền thấy Tô Liên Y vẫn còn ườn giường, trong mắt vụt qua một tia khinh thường.
“Ngươi về ?” Tô Liên Y vội vàng lật dậy, lập tức căng lên cảnh giác. Người đàn ông , hẳn là bạn, mà cũng chẳng kẻ địch đơn giản.
“Bên ngoài tìm.” Hắn vẫn ít như vàng.
“Ồ.” Liên Y cúi đầu chỉnh quần áo, gần như chạy trốn ngoài.
Chỉ thấy cổng sân nhà cô đang hai : một phụ nữ và một đứa trẻ. Không ai khác chính là mẫu t.ử nhà Tôn gia, Tô Phong bắt nạt ban nãy.
—---------
Ghi chú ngoài lề của tác giả (nguyên văn):
Liên tục mất ngủ ba hôm , tối cứ trằn trọc, đầu đau, mắt khô rát, đây!? —
d*^_^*