Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 101: Tin tức
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:08:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc sống của hai phụ nữ cũng vui vẻ.
Khi Vân Phi Tuân lên kinh thành, trong nhà chỉ còn Tô Liên Y và công chúa Kim Ngọc Hạ Sơ Huỳnh. Ban ngày hai trò chuyện, chăm sóc trẻ nhỏ, nữ công; buổi tối thì đun nước tắm với cánh hoa, cuộc sống cũng khá ung dung.
Chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết.
Tô Liên Y từng hỏi tại làn da của Sơ Huỳnh ngày càng trắng hơn. Nhớ đầu gặp , làn da của Sơ Huỳnh màu nâu sẫm với những đốm tàn nhang, nhưng theo thời gian, da dần trở nên trắng nõn, sắc nghiêng nước nghiêng thành bộc lộ rõ. Khi ngoài, nàng thường trộn tro than với phấn thơm để che giấu vẻ .
Sơ Huỳnh giải thích rằng nàng dùng một loại hóa trang đặc biệt, bôi lên da và giữ lâu trôi; nếu tẩy thì dùng loại dung dịch đặc chế. Khi rời kinh thành, nàng chỉ mang theo một lọ đề phòng, ngờ thực sự dùng đến.
Theo thời gian, da dần mới, lớp hóa trang cũng phai , để lộ làn da thật vốn trắng trẻo của nàng .
Tô Liên Y hỏi tính cách vui vẻ, cởi mở hiện tại của Sơ Huỳnh là thật chỉ là giả vờ. Sơ Huỳnh rằng đó chính là tính cách và cuộc sống mà nàng luôn ao ước, nhưng hiện thực thì như ý.
Tô Liên Y chỉ thể than thở trong lòng, hiện thực vốn tàn khốc như , mấy ai thực sự sống tùy theo ý ? Giống như chính nàng, bề ngoài thì tự do và thoải mái, nhưng những ngày về về giữa quán rượu, xưởng rượu và xưởng mỹ phẩm, nỗi vất vả chỉ nàng mới hiểu.
Huống chi, con đường phía của nàng sẽ , ngay cả bản nàng cũng dám nghĩ nhiều.
Mỗi khi nhắc đến tương lai, Tô Liên Y kìm mà trầm ngâm, đôi mắt cũng chợt u buồn, chìm suy nghĩ.
Hạ Sơ Huỳnh liếc nàng một cái, rằng trong lòng nàng hẳn đang tính toán chuyện tương lai nên cũng quấy rầy, lặng lẽ bên cạnh. Trong lòng Sơ Huỳnh vô cùng thương xót Liên Y nhưng gì. Tô Liên Y chọn một con đường gập ghềnh, Sơ Huỳnh tư cách ngăn cản, chỉ thể âm thầm đồng hành, nếu thể giúp thì nhất định sẽ dốc hết sức .
Một ngày yên tĩnh cứ thế trôi qua, mặt trời ngả về tây và đêm xuống.
Tô Liên Y cùng Hạ Sơ Huỳnh nấu cơm, ăn uống xong thì Tô Liên Y bế bé Hy Đồng trong lòng, trêu đùa : “Trước đây thích trẻ con, nhưng từ khi tận mắt chứng kiến Hy Đồng lớn lên từng ngày, thấy trẻ con là một sinh vật thật kỳ diệu, càng càng yêu thích.”
Sơ Huỳnh bật : “Chuyện gì khó , bảo Vân Phi Tuân chịu khó hơn một chút, sớm cho ngươi một đứa con là .”
Tô taLiên Y liếc nàng một cái đầy trách móc: “Tiểu cô nương , loại đùa bậy bạ nhất đừng , kẻo dạy hư con trai của ngươi.”
Sơ Huỳnh bĩu môi: “Ta , còn là tiểu cô nương nữa. Với , trong hoàng thất của chúng , mấy chuyện dạy hoàng t.ử từ sớm, ai đợi đến mười mấy tuổi để chê chứ.”
Tô Liên Y chỉ lắc đầu bất lực, thầm than thở về thói đời kỳ quặc của hoàng thất: “Sơ Huỳnh, để đỡ đầu của Hy Đồng nhé?” Nàng híp mắt, thực sự yêu thích đứa bé .
“Ngươi là thím của nó , gì còn cần đỡ đầu nữa.” Sơ Huỳnh liếc nàng đầy ẩn ý, ánh mắt tà mang vẻ trêu chọc hợp chút nào với khuôn mặt thanh tú: “Nếu thật sự thương Hy Đồng, thì nhanh nhanh cùng thúc thúc của nó chịu khó một chút, sinh vài đứa em họ cho nó chơi.”
Tô Liên Y đỏ mặt, gấp gáp : “Sơ Huỳnh, đùa kiểu đó nữa!”
là khác biệt giữa con gái chồng và lập gia đình, con thì ngay cả đùa cũng trở nên táo bạo hơn hẳn.
Chưa kể, Sơ Huỳnh vốn vẻ trong sáng vô tội, thực chất cũng dễ đối phó. Nếu , mấy tháng nàng mấy bài thơ gợi tình khiến Vân Phi Tuân đáng thương chảy m.á.u mũi cơ chứ?
Tô Liên Y chuyện với Sơ Huỳnh nữa, chỉ ôm lấy Hy Đồng yêu quý, trong phòng khách, yêu thích rời tay.
Bên ngoài trời khô lạnh nhưng gió, trong nhà thì ba lò sưởi đều đang đỏ lửa, than thêm đều đặn, khí kín kẽ nên cảm thấy lạnh.
Chờ Tô Liên Y khỏi, Sơ Huỳnh mới gỡ bỏ vẻ mặt tinh nghịch, ngọn đèn bàn, lặng lẽ thở dài, trong mắt tràn đầy lo lắng.
…
Lại thêm một ngày trôi qua, Tết càng lúc càng đến gần nhưng bầu khí trong nhà Tô Liên Y vẫn chẳng thể vui vẻ lên nổi. Cả hai đều là những nhiều tâm sự, mỗi một nỗi lo riêng, mà là thiết thì chẳng cần giả vờ vui vẻ gượng gạo mặt , cứ thế mà im lặng.
Chỉ khi Hy Đồng thức dậy, trong phòng mới tiếng rộn ràng; còn khi bé ngủ, dường như cả bầu khí vui vẻ cũng chìm giấc mơ của bé.
Ngày hôm đó trời quang, gió, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống nền tuyết trắng xóa, sáng lóa cả mắt.
Dù cửa sổ dán giấy dày, ánh sáng vẫn đủ rọi khắp phòng sáng bừng. Tô Liên Y và Hạ Sơ Huỳnh cùng bên cửa sổ đón nắng mà may áo bông cho Hy Đồng.
Hy Đồng còn nhỏ, dù đóng tã nhưng vẫn thường ướt quần bông. Dù trong nhà lò sưởi, vẫn thêm vài chiếc để đổi thường xuyên.
Bên ngoài vang lên tiếng xe ngựa, lớn lắm, hơn nữa giữa mùa đông nhà cửa đóng kín nên bên trong cũng rõ.
Tô Liên Y thấy, trong lòng chợt thắt , đến mức sơ ý chích ngón tay. Đầu ngón tay trắng nõn lập tức tràn một giọt m.á.u đỏ tươi, nhưng bản nàng dường như chẳng , vội bỏ dở chiếc áo đang may, chạy ngoài.
Thấy Tô Liên Y phản ứng khác thường như , Sơ Huỳnh mới để ý đến âm thanh mơ hồ , khẽ mỉm , nghĩ thầm: Hẳn là Liên Y ngày ngày mong ngóng, nên nhạy cảm với tiếng xe ngựa đến thế.
Thật , Sơ Huỳnh cũng xúc động. Nếu Vân Phi Tuân trở về, hẳn sẽ mang theo nhiều tin tức liên quan đến nàng . nghĩ đến cảnh hai yêu lâu ngày gặp , nàng quyết định nên ngoài.
Cúi đầu tiếp tục nữ công, nàng chợt nghĩ đến đàn ông yêu, khi nàng vắng nhà, đang gì… Lông mày nàng bất giác khẽ nhíu .
Mũi kim khâu đ.â.m sâu đầu ngón tay mềm mại, nhưng Sơ Huỳnh chẳng hề kêu đau, ngược còn dường như tận hưởng cảm giác nhói buốt , như thể dùng nỗi đau nơi đầu ngón tay để xoa dịu nỗi đau trong lòng.
Nàng ở bên cạnh, hẳn vị Kim Bằng Đại tướng quân kiêu ngạo đang ở trong phòng của một mỹ nào đó chăng?
Sơ Huỳnh khẽ chua chát, rút mũi kim khỏi ngón tay. Là công chúa thì gì vinh quang? Rốt cuộc cũng chia sẻ phu quân với bao nữ nhân khác. Nàng phép tỏ hẹp hòi, vì phụ hoàng luôn căn dặn gương cho thiên hạ, là tấm gương của nữ nhi quốc. Mẫu hậu thì âm thầm dạy nàng vô thủ đoạn khiến những thất sống bằng c.h.ế.t.
Trước , nàng vốn chẳng nhận cuộc sống của đáng buồn đến mức nào. Khi vui thì tham gia các buổi tụ tập xa hoa của phu nhân kinh thành, khoe khoang thanh thế; khi buồn thì tùy tiện bắt một thất hành hạ cho hả giận.
từ khi tận mắt chứng kiến gia đình ở thôn Tô gia, nơi một đàn ông chỉ một vợ duy nhất, hai thương yêu trọn vẹn, nàng mới nhận tâm tính của thật méo mó bao.
Nàng ngưỡng mộ Tô Liên Y, khâm phục Tô Liên Y, khâm phục sự dũng cảm của nàng khi dám đấu tranh cho hạnh phúc của bản . Nàng tự nhủ, nhất định sẽ giúp Liên Y thành công, chỉ vì hạnh phúc của Liên Y, mà còn là để thành tâm nguyện của chính .
Ngoài cửa, Tô Liên Y mang theo tâm trạng vui mừng chạy vội , nhưng đến Vân Phi Tuân, mà là Diệp Từ.
Thật là một vị khách hiếm gặp! Từ hội ngộ ở Quần Anh hội đến nay hơn nửa năm, hai từng gặp . Hai nhà vẫn qua ăn, nhưng Diệp Từ giao việc cho Diệp Hoan xử lý, còn Tô Liên Y thì giao xưởng rượu cho ca ca Tô Hạo quản lý.
Tô Liên Y mỉm : “Diệp công t.ử, lâu gặp.”
Nàng khách sáo hơn, cũng quá xa cách, một câu chào đủ, giữ cách lịch thiệp.
Khuôn mặt tuấn tú của Diệp Từ hiện rõ vẻ khó coi, đôi mắt hoa đào thoáng lộ một cảm xúc mang tên “ủy khuất”: “Liên Y, chẳng lẽ nàng thể gọi là Từ nữa ?”
Tô Liên Y khẽ mỉm lắc đầu: “Diệp công t.ử là thông minh, lời thì nên dừng ở đó. Sau chúng vẫn là bạn.”
Trong mắt Diệp Từ hiện lên vẻ nỡ, dù mặt là con gái đầu tiên mà cả đời thực sự thích, thật khó buông bỏ. cũng hiểu rõ tính cách của nàng, một khi quyết định, thì đổi, cũng chẳng bao giờ thất hứa hối hận.
Thấy bầu khí trở nên gượng gạo, Diệp Hoan vội lên tiếng: “Tô cô nương, mặc ít quá, coi chừng lạnh.”
Lúc Diệp Từ mới để ý Tô Liên Y chỉ mặc một chiếc váy bông mỏng mặt . Vốn dĩ áo đông thường cồng kềnh, nhưng hình cao gầy của nàng, nó trở nên uyển chuyển, nhẹ nhàng. Kết hợp với gương mặt trắng trẻo, thanh nhã của nàng, khiến ngẩn ngơ, chẳng thể rời mắt.
Bộ váy nàng mặc tuy là vải bông, nhưng vốn là loại mặc trong nhà; khi ngoài lẽ khoác thêm áo choàng, nhưng vì tưởng là Vân Phi Tuân trở về nên quá vội vàng, nàng chạy mà khoác gì thêm.
“Diệp Hoan công t.ử, lâu gặp.” Tô Liên Y tươi chào hỏi, xoay tiếp: “Hai vị trong nhà .”
Diệp Hoan gượng , trong lòng chỉ mong Tô Liên Y xem như khí, đừng khiến thiếu gia nhà ghen tuông; bằng , chịu khổ cùng vẫn là . Khi cẩn thận liếc thiếu gia, liền giật kinh hãi.
Lúc mặt Diệp Từ chẳng còn vẻ cợt thường ngày, đó là sự nghiêm túc hiếm thấy. Đôi mắt hoa đào vốn luôn ẩn chứa ý nay sâu thẳm đến lạ thường, trong đáy mắt còn phảng phất nét đau thương.
Diệp Hoan kinh ngạc, lẽ thiếu gia thực sự động lòng .
Tô Liên Y bước mở cửa, với Hạ Sơ Huỳnh đang ngẩn trong phòng khách: “Là bạn ăn của , ngươi phòng tránh một chút nhé.”
Thân phận của Sơ Huỳnh đặc biệt, nhất đừng để ngoài , huống hồ Diệp Từ là nổi tiếng ở kinh thành.
Sơ Huỳnh gật đầu, nhanh ch.óng cầm đồ phòng của Tô Liên Y.
“Mời .” Thấy Sơ Huỳnh tránh , Tô Liên Y mới mời chủ tớ Diệp Từ nhà, rót tiếp nước.
“Không Diệp công t.ử đến đây việc gì?” Liên Y thẳng vấn đề.
Diệp Từ ngắm gương mặt của Tô Liên Y đầy lưu luyến, nhưng trong ánh mắt chút tà ý, chỉ là giằng co và mâu thuẫn.
Diệp Hoan khẽ chạm nhẹ chân , hạ giọng nhắc: “Thiếu gia, Tô cô nương đang hỏi kìa.”
Diệp Từ cuối cùng cũng thu ánh , sâu sắc nàng thêm một : “Đại điển đăng cơ qua, hoàng thượng điều ba mươi vạn tinh binh trấn áp phản vương, do Kim Bằng đại tướng quân Vân Phi Dương và là Vân Phi Tuân thống lĩnh. Trận chiến vốn gì nghi ngờ, cũng nghĩa là loạn lạc ở nước Loan sắp bình định.
Diệp gia chúng buôn bán khắp nơi, ở phương Nam và phương Đông cũng ít cơ sở. Trận chiến ảnh hưởng đến việc kinh doanh của nhà lớn, nên phụ cử chúng lập tức đến đó xử lý.”
Trong lòng Diệp Hoan chỉ thở dài, thiếu gia thật sự mê Tô cô nương . Việc ở vốn cần tự đến báo, huống chi còn tường tận như thế .
Tô Liên Y thì chấn động: Vân Phi Tuân… hoàng thượng phái Vân Phi Tuân chiến trường?
Trong phòng, Hạ Sơ Huỳnh đang lắng cũng khẽ giật , nhưng lập tức hiểu : Có lẽ là Vân Phi Tuân tự xin . Muốn giành vị thế trong gia tộc, hết thực lực của riêng , giống hệt như Vân Phi Dương năm xưa.
Nghĩ đến chuyện cũ , tim nàng bỗng nhói đau.
Mọi đều trong hậu viện Vân gia một xuất từ dòng dõi trọng thần triều . Theo lý mà , với tác phong của Vân gia, hôn sự như vốn thể xảy , ngay cả hoàng đế khi cũng phần e dè. Thế nhưng Vân Phi Dương đem lòng yêu sâu đậm con gái , bất chấp sự phản đối của cả gia tộc, kiên quyết cưới nàng về thê.
Vân Phi Dương năm xưa vì thể thành công? Tất nhiên là nhờ thực lực của chính , Vân gia dám quản thúc quá gắt gao, ngay cả hoàng thất cũng chẳng dám can thiệp quá sâu. Bây giờ, e rằng Phi Tuân cũng theo con đường của trưởng, lấy Liên Y chăng?
Hạ Sơ Huỳnh khẽ chua chát. Vân Phi Tuân vì Tô Liên Y mà lao chiến trường, thật cảm động bao… chuyện tương tự xảy với chính phu quân nàng , để nàng chỉ còn đau đớn đến tột cùng.
Ngoài , Tô Liên Y đương nhiên trong nhà Hạ Sơ Huỳnh đang thương tâm. Nghe xong lời Diệp Từ, ngoài sự kinh ngạc thoáng qua, trong lòng nàng dâng lên niềm vui mừng lặng lẽ. Trước , Vân Phi Tuân từng rằng lập công danh, thực quyền, để thể chống sự sắp đặt của gia tộc.
Nàng hạnh phúc đến mức bật , nhưng mặt chủ tớ Diệp Từ, nàng thể biểu lộ, đành kìm nén .
Diệp Từ thầm thở dài. Thì , khi tin sắp rời , Tô Liên Y vui đến …
“Liên Y, … chúng … còn thể… gặp ?” Vị Diệp tam công t.ử từng một thời kiêu ngạo phong lưu, nay cũng trở nên do dự, ngập ngừng như thế.
Tô Liên Y lúc mới nhớ phần lời của . Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi , bao muộn phiền những ngày qua đều tan biến. Nàng như tràn đầy sinh lực, rõ con đường phía nên thế nào.
Nàng mỉm gật đầu: “Có lẽ, chúng vẫn sẽ cơ hội hợp tác.”
Vân Phi Tuân đang nỗ lực hết , nàng còn lý do gì để dậm chân tại chỗ? Nàng cũng thực lực của riêng . Nàng để cho Vân gia thấy rằng, nàng là một nữ nhân yếu đuối chỉ dựa dẫm quyền quý, nàng là Tô Liên Y duy nhất đời .
Trong đầu nàng bỗng vang lên câu gây chấn động từng ở thời hiện đại từ một ngôi nổi tiếng: “Ta chính là hào môn!”
Cảm giác phấn khích dâng trào — dựa dẫm ai, chỉ dùng chính sức để đạt đến giấc mơ — khiến nàng bỗng thấy lòng nóng rực.
Diệp Từ khựng , cảm nhận rõ rệt tâm trạng của Tô Liên Y đột nhiên đổi, tựa như nàng chỉ một chữ “ lẽ”, nhưng dự cảm rằng… hai thực sự sẽ còn gặp .
Trái tim vốn nặng nề của cũng trở nên nhẹ nhõm, ánh mắt dần khôi phục vẻ sắc sảo thường ngày, bắt đầu quan sát xung quanh một cách tỉ mỉ: “Liên Y, còn Đại Hổ ?” Hắn dò hỏi.
“Người ở xa của qua đời, nên về chịu tang .” Nàng vẫn trả lời theo cái cớ chuẩn sẵn từ .
Ánh mắt Diệp Từ khẽ lóe lên, nhưng hiểu rõ lúc nên gây thêm chuyện, bèn dậy : “Đã , quấy rầy Liên Y nữa. Xin nàng giữ gìn sức khỏe, mong ngày tái ngộ.” Điều cần lúc chính là… chờ đợi. Chờ đợi một cách kiên nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-101-tin-tuc.html.]
Tô Liên Y cũng lên, đáp lễ: “Diệp công t.ử việc bận, cũng giữ . Trên đường cẩn thận nhé, mong chúng thể hợp tác.”
Diệp gia là gia tộc giàu nhất kinh thành, nếu nàng thực hiện kế hoạch trong đầu, thể sẽ cần đến sự giúp sức của họ.
Diệp Từ luyến tiếc nàng cuối xoay rời . Tô Liên Y khoác áo choàng, tiễn chủ tớ họ tận cửa, mãi đến khi cỗ xe ngựa khuất bóng mới đóng cổng , nhanh chân trở .
Bước chân nàng nhẹ tênh, khó mà che giấu niềm vui, lòng háo hức chia sẻ ngay với Hạ Sơ Huỳnh.
Khi đẩy cửa bước , thấy Sơ Huỳnh ở đại sảnh, đôi mắt trong veo ánh lên nụ rạng rỡ: “Chúc mừng Liên Y!”
Tô Liên Y ngạc nhiên: “Chúc mừng gì cơ?”
Sơ Huỳnh khúc khích : “Ngươi còn giả vờ ư? Vừa hết cả . Phi Tuân về là vì xin đ.á.n.h dẹp phản vương, đó là đang lập công lập nghiệp đấy. Nếu thắng trận, chừng sẽ hoàng thượng ban thưởng ngay triều đình, đó chẳng là thời điểm nhất để xin ban hôn ? Một khi hoàng thượng mở miệng, Vân gia cũng đồng ý.”
Tô Liên Y vốn chỉ nghĩ đến việc Vân Phi Tuân nâng cao thế lực, chứ từng nghĩ đến chuyện ban hôn. Gương mặt nàng thoáng đỏ bừng vì ngượng: “Ừ… mong là thôi.”
Miệng thì thế, nhưng tim rộn ràng như pháo nổ tưng bừng.
Sơ Huỳnh cố tình trêu ghẹo: “Ôi trời, thật tội nghiệp cho tấm lòng của , một tấm chân tình mà nghi ngờ. Ôi… tấm lòng đáng thương của …”
Tô Liên Y vội vàng kéo tay nàng : “Đừng linh tinh! Ta nghi ngờ gì chứ?” Nàng chỉ là… hổ thôi mà!
Sơ Huỳnh bật , trêu nữa, nhưng trong lòng dâng lên vị chua xót đến nghẹn ngào, sống mũi cay cay, hốc mắt đỏ hoe.
Tô Liên Y giật : “Ngươi ? Đang yên lành tự dưng ?”
Sơ Huỳnh cố nuốt ngược giọt nước mắt trở , gượng lắc đầu: “Là vì vui cho ngươi thôi. Ta tuy nhiều , nhưng đều khác , bình thường cũng chẳng mấy khi hòa thuận. Ở bên Liên Y, mới cảm nhận tình cảm như tỷ ruột. Cảm ơn ngươi nhé, Liên Y.”
Khóe môi Tô Liên Y giật giật, nàng cọ tay cánh tay hai cái: “Gì thế? Giữa mùa đông còn nổi da gà ? Xấu xa thật!” Tuy miệng than nhưng trong lòng ngọt ngào vô cùng.
Sơ Huỳnh nắm lấy tay nàng, kéo cùng xuống bên bàn. Chuyện Vân Phi Dương năm xưa chống cả Vân gia để cưới mỹ nhân lan khắp giới quý tộc. Trước nàng chỉ thấy phần mất mặt, chẳng hề đau lòng. Có lẽ khi nàng chai lì. bây giờ… thấy tim nhói lên từng cơn.
“Liên Y, tiếp theo ngươi tính toán gì ?” Sơ Huỳnh lắc lắc đầu, gạt bỏ tâm tình ảm đạm, ép chuyên tâm chuyện của Tô Liên Y. Nàng thầm hứa: Dù thế nào, nhất định sẽ giúp Liên Y hạnh phúc.
Khác hẳn vẻ u sầu những ngày , lúc Tô Liên Y tràn đầy ý chí. Đôi mắt thông minh sáng lấp lánh, khuôn mặt trắng mịn, thanh nhã như ánh sáng bao phủ, toát vẻ tự tin khiến bất kỳ ai thấy cũng thu hút, ngay cả Hạ Sơ Huỳnh cũng thầm kinh ngạc.
“Sơ Huỳnh, hoàng thất của các hoàng thương ?” Một ý tưởng lóe lên trong đầu nàng.
Muốn danh vọng, chỉ hai con đường, một là thương nhân, hai là y. Dù nàng cũng chắc chắn về việc kinh doanh, nhưng buôn lẽ dễ hơn nghề y. Không vì lý do nào khác mà bởi y thuật phương Tây ở thời đại ai hiểu rõ.
Điều cũng giống như ca phẫu thuật mà nàng thực hiện cho Sơ Huỳnh: Nếu thành công thì đó là thần linh hiển linh, diệu thủ hồi xuân. nếu thất bại thì sẽ xem là cố ý gây thương tích, thậm chí là kẻ g.i.ế.c m.á.u lạnh.
Ca phẫu thuật cho Sơ Huỳnh thành công đến tám phần là nhờ may mắn, nhưng nàng dám đảm bảo … những nữa cũng sẽ luôn gặp may như .
Vì thế, nàng quyết định theo con đường y thuật, mà sẽ theo con đường thương nghiệp.
“Hoàng thương? Đó là gì?” Sơ Huỳnh ngẩn .
Không hoàng thương ? Thế thì quá! Tô Liên Y thầm mừng: “Nói đơn giản thì đó là thương nhân chuyên phục vụ hoàng thất, chẳng hạn phụ trách mua sắm cho cung đình, tìm kiếm những vật phẩm quý hiếm trong dân gian từ nước ngoài. Khi gặp loạn lạc, họ cũng thể phụ trách lo lương thảo giám sát việc chế tạo v.ũ k.h.í cho triều đình.”
Thực nàng cũng thật sự hiểu rõ hoàng thương là gì, đây chỉ chứ từng nghiên cứu kỹ. Dù nàng vốn là bác sĩ, thời gian giải trí vốn ít ỏi, giờ chỉ thể tùy cơ ứng biến mà .
Nghe xong, Sơ Huỳnh gật gù: “À… giờ những việc vốn , nhưng từng một chuyên quản lý, ai nấy đều việc riêng của . … Liên Y, ngươi nhận lấy việc để gì?”
Tô Liên Y mỉm : “Ta quan chức, thực quyền.”
Hoàng thương bề ngoài tuy là một thương nhân, nhưng thực chất liên hệ c.h.ặ.t chẽ với nhiều thế lực khác .
Vân Phi Tuân vì tương lai của họ mà liều xông pha chiến trường, nàng cũng nắm giữ thực quyền nơi hậu phương, kiềm chế những kẻ ý ngáng đường, để ai thể cản trở họ.
Sơ Huỳnh vẫn hiểu lắm: “ chẳng đây , về kinh thành sẽ nhận ngươi nghĩa , từ nay phận của ngươi chính là quận chúa mà?”
Tô Liên Y khẽ lắc đầu, nở nụ : “Quận chúa chỉ là một cái tước vị, cùng lắm mỗi năm phát cho ít bổng lộc, nhưng quyền hành. Sơ Huỳnh, ngươi là trong hoàng thất, hiểu rõ hơn . Ta lấy một ví dụ đơn giản thôi nhé, giả như Phi Tuân thắng trận khải , xin hoàng thượng ban hôn. Nếu Vân tướng quân nhất quyết phản đối, hoàng thượng thể gì? Chẳng lẽ còn cố ép ban hôn ?”
Sơ Huỳnh ngẩn , chậm rãi gật đầu: “Ừ… đúng thật là .”
“Ta Phi Tuân , ở doanh trại, vốn thích tranh giành hơn thua, tính tình khiêm nhường. Nếu Vân tướng quân kiên quyết phản đối, trong triều ai ủng hộ Phi Tuân thì hoàng thượng cũng khó xử. nếu thế lực, vài vị đại thần nể mặt mà giúp vài câu, hoàng thượng ắt sẽ thuận thế mà ban hôn.” Tô Liên Y kiên nhẫn giải thích.
Sơ Huỳnh bừng tỉnh, vô cùng kinh ngạc: “Liên Y, ngươi sinh trong một gia đình nông dân mà đời thông suốt hơn cả ?”
Tô Liên Y trả lời thế nào, lẽ bởi nàng vốn là hiện đại, thấy nhiều chuyện như thế?
“Có lẽ là vì từng ăn buôn bán chăng.”
Sơ Huỳnh đồng tình với suy nghĩ của Tô Liên Y. Lúc đầu nàng hiểu tại một thương nhân phẩm cấp quyền thế, nhưng nghĩ : Quan trong triều ai chẳng sản nghiệp? Nếu Tô Liên Y phụ trách việc mua sắm cho hoàng gia thì đương nhiên nắm quyền quyết định, lúc các đại thần khác tự nhiên sẽ nể mặt nàng.
Nghĩ , Sơ Huỳnh thấy áy náy – vẻ như đang lợi dụng cả hoàng của – nhưng nàng tin Tô Liên Y sẽ những chuyện vượt quá giới hạn. Vì thế, chức hoàng thương , nàng nhất định giúp Tô Liên Y giành cho bằng .
Vừa định mở miệng đồng ý, bỗng trong lòng Sơ Huỳnh dâng lên một nỗi chua xót, nàng vô thức nắm tay Tô Liên Y: “Liên Y, để một nữ t.ử như ngươi lo liệu những chuyện khó khăn … thật sự là khổ ngươi quá .”
Nàng chỉ thở dài, bởi Tô Liên Y một cha quyền thế chống lưng. Hạnh phúc của nữ t.ử bình thường, chẳng đều nhờ thế lực của cha ?
Tô Liên Y bật khúc khích, đoán Sơ Huỳnh đang nghĩ gì. , chuyện “dựa cha” ở thời cổ đại càng lộ liễu hơn cả hiện đại; so , hiện đại còn dễ chịu hơn nhiều.
“Không cả, thích dùng chính sức để đạt điều . Hơn nữa, cũng thích cha hiện tại của .” Tô Liên Y cố ý nhấn mạnh hai chữ hiện tại. Người ngoài thể hiểu rằng nàng đang khen cha nay đổi, nhưng thực chất, ý nàng là: Tô Phong chỉ là cha trong thế giới mà thôi.
Sau đó, Tô Liên Y kể cho Sơ Huỳnh về quá khứ của Tô Phong, phần là từ khác, phần là do chính nàng quan sát. Từ khi ông dũng cảm cứu giúp Hứa Quế Hoa, đến khi lấy vợ thì đổi hẳn tính nết; khi vợ mất tự buông thả bản . Dù , trong ngôi nhà tồi tàn bẩn thỉu , chỗ sạch sẽ duy nhất là bàn thờ, và trong tất cả các bài vị đó, bài vị của Hứa Quế Hoa luôn sạch sẽ nhất.
Sơ Huỳnh vô cùng kinh ngạc, đây nàng chỉ nghĩ Tô Phong là một lão già bê bối, ngờ ông là si tình đến thế.
Trong lòng nàng dâng lên một cảm giác khó tả, giống như phá bỏ chiếc gông xiềng nặng nề mà vùng thoát ngoài.
Nếu một nam nhân thật sự yêu thương , tâm ý vì … thì thực … nàng cũng chẳng màng đến phú quý vinh hoa; ngay cả cuộc sống hiện tại, nàng cũng thể hài lòng chấp nhận.
Tpp Liên Y cảm thấy từ lúc Diệp Từ ghé thăm, tâm trạng của Sơ Huỳnh luôn bất , suýt , giờ ủ rũ. Nàng khẽ vỗ vai Sơ Huỳnh: “Yên tâm , Kim Bằng tướng quân và Phi Tuân nhất định sẽ bình an vô sự. Đợi họ khải trở về, cũng là lúc đến đón ngươi. Hiện giờ đến, chắc là vì sợ những thế lực còn sót tin nhân cơ hội trả thù ngươi mà thôi.”
Sơ Huỳnh chỉ bất lực, nhưng bộc lộ nỗi đau trong lòng, chẳng đổi gì, còn khiến Tô Liên Y thêm lo.
Nàng chỉ cố gượng : “Biết , hì hì… là đa sầu đa cảm quá thôi.”
Tô Liên Y cưng chiều, đưa tay chọc nhẹ trán nàng: “Ngốc thật, mà vẫn trẻ con như thế. Đợi khi Hy Đồng lớn lên, nó thấy sẽ chê ngươi đó.”
lúc Hy Đồng tỉnh dậy, như thể mang đến bầu khí vui vẻ. Hai vội chạy dỗ dành đứa bé đang , cùng chơi với nó, tiếng vang khắp nhà.
Tô Liên Y gạt bỏ những muộn phiền, đặt mục tiêu phấn đấu mới. Còn Sơ Huỳnh – rốt cuộc nàng vui buồn – thì chỉ chính nàng mới rõ.
…
Tết Nguyên Đán đến.
Vì quốc tang nên phép khí vui mừng; mặc đồ đỏ xanh, đốt pháo, ngay cả sân khấu hát kịch chỉ diễn mỗi năm một cũng cấm dựng lên, tất cả dân quốc đều ép để tang cho tiên hoàng.
ở nơi hẻo lánh nghèo nàn như thôn Tô Gia, chỉ cần đóng cửa thì vẫn vui vẻ như thường.
Năm mới đến, tất nhiên là mời cha con Tô gia đến chung vui: Tô Phong, Tô Hạo và Tô Bạch, ba cha con đáng thương, ai cũng là gã độc .
Tô Phong thì tuyệt đối chịu tái hôn; trong mắt ông chỉ một Hứa Quế Hoa, cho đến tận lúc c.h.ế.t cũng .
Trước đây, họ Giang từng đến năn nỉ hàn gắn với Tô Hạo, nhưng Tô Hạo đồng ý. Tô Hạo bây giờ khác hẳn, còn là thật thà đến mức ngốc nghếch như nữa. Hắn chỉ hai vốn hợp, kiên quyết từ chối .
Còn Tô Bạch thì đại ca tuấn tú, cởi mở của Sơ Huỳnh ngây thơ thuần khiết, bèn buột miệng đề nghị: “Hay là đại ca với Sơ Huỳnh tỷ ở với luôn cho .”
Kết quả là Tô Liên Y đ.á.n.h cho một trận tơi tả. Phải rằng, từ khi Tô Bạch lên phụ việc ở xưởng rượu, huyện học hành, lâu lắm ăn đòn; đ.á.n.h, bản còn thấy thật oan ức.
Sơ Huỳnh thì giận, Tô Liên Y chẳng chút dáng vẻ tiểu thư mà tay đ.á.n.h , còn bên cạnh cổ vũ hò hét; ngay cả bé Hy Đồng cũng khanh khách theo.
Tô Bạch cảm thấy thật oan uổng, cũng chỉ lòng thôi mà. Tô Liên Y thì giận điên ; đúng là sống nữa ! Nếu những lời mà truyền ngoài, dù Sơ Huỳnh để bụng, thì Kim Bằng tướng quân cũng sẽ lột da thành từng mảnh.
Tô Hạo chỉ , để bụng cũng chẳng động lòng. Không vì Sơ Huỳnh , mà là trong lòng bóng ma về hôn nhân, chỉ thể dùng thời gian từ từ chữa lành. Nếu bước khỏi cái bóng thì cũng chẳng thể nào kết hôn thêm nữa. Lúc , trong lòng chỉ việc ăn, ngoài gì khác.
Còn Tô Phong thì chẳng thèm bận tâm đến chuyện Tô Liên Y đ.á.n.h Tô Bạch . Trong lòng ông, vị trí một luôn là vợ khuất Hứa Quế Hoa; vị trí thứ hai là cô con gái cưng Tô Liên Y; thứ ba là Tô Liên Y, thứ tư là Tô Liên Y, thứ năm vẫn là Tô Liên Y… Đếm mãi đến vị trí thứ mấy mới đổi thành khác, mà đó chính là đứa bé trai đang trong lòng ông, bé Hy Đồng.
Hy Đồng tuy là con của Hoàng thị sinh , nhưng do chính con gái cưng Liên Y thực hiện cái gọi là “phẫu thuật” để đỡ đẻ, nên trong lòng ông, đứa bé chỉ thuộc về họ Hoàng, mà còn thuộc về Liên Y nữa. Ông cưng chiều thằng bé giống như đang yêu thương chính cháu ngoại của .
Sơ Huỳnh thấy Tô Phong kiên nhẫn dỗ dành Hy Đồng, ánh mắt đầy yêu thương chẳng thể giả vờ mà , liền vô thức mỉm . Lúc mượn cớ về phòng lấy đồ, nàng kìm mà rơi lệ.
Phụ hoàng về cõi tiên… Nếu phụ hoàng vẫn còn, ông cũng sẽ thương yêu bế ẵm Hy Đồng như thế ?
Tô Liên Y bước phòng, thấy Sơ Huỳnh đang thì trong lòng đoán vài phần, liền nhẹ nhàng ôm lấy nàng , khẽ vỗ lưng an ủi: “Sinh lão bệnh t.ử vốn là lẽ thường tình trong đời . Sau chúng cũng sẽ như thế thôi. Với … phụ hoàng của ngươi là chân long thiên t.ử, giờ ở chốn tiên giới, xếp hàng tiên ban cũng chừng.”
Sơ Huỳnh thầm trong lòng nhưng thấy xúc động sâu sắc. Nàng sẽ mãi nhớ rằng, khi yếu đuối và mờ mịt nhất, ở bên cạnh cùng nàng vượt qua, chỉ một, chính là Tô Liên Y.
Có Tô Phong trông trẻ, Tô Liên Y và Sơ Huỳnh nhẹ nhõm nhiều; bữa tối hai còn cùng nấu nướng.
Lúc đầu Sơ Huỳnh còn chút lo lắng, nhưng Liên Y mỉm bảo nàng yên tâm. Tô Phong khác hẳn với những đàn ông mặc kệ việc nhà; ông yêu thương Hứa Quế Hoa đến tận xương tủy, giống như hồi , ngay cả tã lót của Tô Liên Y khi còn bé cũng đều do Tô Phong tự tay .
Sơ Huỳnh bật khúc khích, trong lòng càng thêm thán phục lão gia Tô gia. Kiếp như , thể đầu; nếu kiếp , nàng thà đầu t.h.a.i về một ngôi làng yên bình như thế , một thật lòng yêu thương và che chở cho cùng sống đến bạc đầu, thế thì kiếp cũng đủ mãn nguyện .
Tiếng rộn rã, ăn uống no say; Sơ Huỳnh dỗ Hy Đồng ngủ, còn Tô Phong và Tô Bạch thì về nhà ngủ, chỉ Tô Hạo ở vì chuyện cần bàn với Tô Liên Y.
Tô Liên Y pha , rót cho Tô Hạo: “Ca, chuyện gì ? Trông ngươi nghiêm túc quá.”
Tô Hạo nhận chén , nhấp một ngụm gật đầu: “Liên Y, thật giấu ngươi, đúng là chuyện nhờ.”
“Vâng, ngươi cứ .” Tô Liên Y xuống.
Tô Hạo : “Ta ở huyện thành rằng hoàng thượng phái quân trấn áp phản quân, chẳng bao lâu nữa sẽ thắng. Nghĩ đến phía Đông và phía Nam sẽ cần khôi phục, chắc chắn sẽ nhiều cơ hội kinh doanh, bàn với Tiền Hội định thám thính.”
Tô Liên Y mỉm , thì ca ca vẫn từ bỏ ý định, trong lòng nàng cũng thầm cảm khái: Tô Hạo đúng là một cầu tiến, cam chịu dậm chân tại chỗ.
“Dù ngươi tham gia chuyện của xưởng rượu nữa, nhưng ngoài ngươi , thật sự giao xưởng và cửa hàng rượu cho ai cả.” Tô Hạo ngập ngừng .
Điều khiến Tô Hạo kinh ngạc là Tô Liên Y những từ chối mà còn lập tức đồng ý: “Ca yên tâm , xưởng rượu cứ giao cho là .” Từ nay, nàng sẽ thật sự phát huy hết khả năng của .