Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 129: Hôn ước giả

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:20:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc xe ngựa màu đen lặng lẽ lăn bánh trong thị trấn, nhanh nhưng cũng chậm.

Tô Liên Y yên trong khoang xe, vẫn khoác chiếc áo choàng đó, bên trong khoang lò sưởi nhỏ đang cháy, ấm áp và dễ chịu.

Vì tiểu Miêu say xe, Tô Liên Y cố ý nhắc phu xe chậm , để xe ngựa chạy êm hơn, như tiểu Miêu sẽ đỡ say.

say xe, nhưng sắc mặt tiểu Miêu chút nào, lúc đỏ, lúc trắng, lúc xanh, lúc tím, nàng bối rối buồn bã, c.ắ.n môi, lén Tô Liên Y.

Dù Tô Liên Y nhắm mắt, vẫn nhạy bén cảm nhận khí trong xe đổi và sự sốt ruột của tiểu Miêu. Thực , nàng đang giận dỗi Âu Dương Khiêm, cách khác, nàng bận đến mức thời gian để giận một đứa “trẻ con” như . Nàng thế là lý do khác.

Chiến sự định, việc rời khỏi huyện Nhạc Vọng là điều tất yếu. Nàng giao xưởng rèn cho Kiều Lục, xưởng mỹ phẩm cho Tiên Cơ, còn chỉ ngoài điều hành, để hai quen với cách vận hành .

Việc nhiều lý do. Trước hết, nàng sợ hai sẽ phản bội. Xưởng rèn ai cũng thể mở, nhưng ai dám mở vì “bệ đỡ đủ vững”, nên xưởng ít rủi ro. Còn xưởng mỹ phẩm, Tiên Cơ chỉ quản lý kinh doanh, công thức quan trọng nhất vẫn do nàng giữ, công nghệ cốt lõi nàng nắm trong tay, còn công thức phụ thì do Ngô thị giữ.

Ngô thị trung thành với nàng, dù là nhờ ân nghĩa cứu mạng với Tôn gia , danh phận tương lai, ai dễ dàng đắc tội.

Quan trọng hơn, con thời xưa đơn thuần, dù kẻ gian xảo thì cũng ít hơn bây giờ nhiều.

Nàng chỉ thể , việc thành bại đều do trời định, nếu phản bội cũng chẳng thể . ...

Nếu bên cạnh nàng thực sự xuất hiện kẻ phản bội, thái độ của nàng sẽ còn hòa nhã như bây giờ. Người sẽ dễ phạm nguyên tắc như , , tha thứ một sẽ đến cả trăm . Chỉ cần mở miệng là vĩnh viễn ngày đầu.

Đó chính là bản tính con .

Điều , là Hạ Sơ Huỳnh dạy nàng bằng những câu chuyện thật, chính là Thi Bắc.

Hai Tay Tiểu Miêu xoa xoa tà váy, gì đó mà thôi.

Tô Liên Y tiểu Miêu gì, chắc chắn là lo lắng cho Âu Dương Khiêm. Còn nàng cũng là xem thái độ của hai với như thế nào.

Đàn ông lớn thì cưới vợ, đàn bà lớn thì lấy chồng, tiểu Miêu sớm muộn gì cũng lấy chồng. với dung mạo và thế của nàng, nếu lấy chồng cũng chỉ cưới một tên tiểu trong phủ, cao nhất là quản sự. Ai cũng tham vọng, phụ nữ cũng , ai mà lấy nhà , sống cuộc đời sung túc? Đó là lẽ thường tình.

Nếu tiểu Miêu chịu lấy Âu Dương Khiêm, để ý đến bệnh tình của , thì cũng là con đường phú quý vinh hoa.

Cảm giác của Tô Liên Y đ.á.n.h thức bởi “cơn ghen” mới đây của Âu Dương Khiêm. Nàng cảm nhận sự khác biệt trong cách đối xử với tiểu Miêu. Nếu Âu Dương Khiêm thật sự thích tiểu Miêu, đó cũng là phúc khí của .

Tiểu Miêu tính tình hiền lành, chăm chỉ, quan tâm khác, nếu giao Âu Dương Khiêm cho tiểu Miêu chăm sóc, nàng cũng yên tâm.

Cuối cùng tiểu Miêu nhịn , nghiến răng : “Nhị tiểu thư, Âu Dương... Âu Dương công t.ử sốt ruột ? Hắn tuy tuổi nhỏ, nhưng tính cách như đứa trẻ, hơn nữa... hơn nữa khi bệnh tái phát ?” Nàng linh tinh, đến chính bản cũng gì.

Tô Liên Y cảm nhận sự quan tâm của tiểu Miêu dành cho Âu Dương Khiêm, chậm rãi mở mắt, môi khẽ nhếch, đôi mắt đen trắng sắc nét chứa đầy toan tính, tiếc rằng tiểu Miêu thể thấu: “Sẽ .” Nàng dứt khoát.

Tiểu Miêu vẫn lo lắng: “Nhị tiểu thư, ... về... giải thích với .” Nói đến đây, nàng giật nhận vô tình vượt quá vai trò hầu gái, vội vã lí nhí: “Nhị tiểu thư, ... ý gì khác, chỉ là sợ nhị tiểu thư và Âu Dương công t.ử chỉ gặp hiểu lầm, ... lo cho nhị tiểu thư thôi.”

Tô Liên Y thầm trong lòng, cô bé lo lắng gì cho nàng chứ? Rõ ràng là lo cho Âu Dương Khiêm mà dám thẳng. Nàng tiếp tục: “Yên tâm , Âu Dương công t.ử đến nỗi sốt ruột nóng nảy , sẽ bạn đồng hành khác mà.”

Sắc mặt Tiểu Miêu cứng : “Bạn... đồng hành khác?”

Tô Liên Y chớp mắt, tiểu Miêu ngẩn , cố nén : “ , Âu Dương công t.ử cũng còn trẻ nữa, đến tuổi kết hôn , hơn nữa Âu Dương lão gia cũng lớn tuổi, cũng nên nghĩ đến cháu nội của .”

“Phải... , Âu Dương công t.ử thật sự nên... kết hôn .” Tiểu Miêu sắc mặt sầm xuống, lặng lẽ trở trong khoang xe, cúi gằm mặt.

Tô Liên Y suýt bật , cố nhịn , tiểu Miêu đúng là sinh để nàng . Đứa nhỏ ngây thơ vô tư , từ khi nào mang trong lòng nỗi buồn man mác như thế?

Xe ngựa dừng cửa Tô phủ, phu xe xuống mở ghế, tiểu Miêu là bước xuống , vẫn ngẩn ngơ như mất hồn, nghiêm trang một bên đón Tô Liên Y xuống xe.

Còn Tô Liên Y giả vờ để ý sự khác thường của tiểu Miêu, thẳng tiến trong, hướng về sân viện của Sơ Huỳnh.

Cùng lúc đó, ở một nơi khác.

Âu Dương phủ.

Âu Dương Khiêm yên, đến giờ ngủ của nhưng vẫn nhất quyết chị ngủ, khiến đám hầu cận lo lắng. Từ khi chuyển đến biệt viện , thiếu gia luôn ngủ đúng giờ, dậy đúng giờ, quy củ.

Hôm nay như ?

Một hầu lặng lẽ ngoài tìm quản gia Từ Hứa Xương.

Âu Dương Khiêm nghĩ chuyện hôm nay, cảm thấy sợ. Trước hết là sợ phật ý Tô Liên Y, sợ tiểu Miêu thật sự đến nữa. Nghĩ kỹ, còn sợ cái thứ hơn.

Âu Dương Thượng Mặc nhận sự bất thường của con trai từ lâu. Ban đầu ông nghĩ nhiều, chỉ thấy con trai mất một bạn chơi. Âu Dương Khiêm nhiều bạn chơi, hết là Tô Liên Y, Lý Ngọc Đường, và còn nhiều hầu trong phủ, mà chẳng ai khiến bận lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-129-hon-uoc-gia.html.]

Âu Dương Khiêm thật sự quan tâm đến Tô Liên Y, nhưng đó là sự phụ thuộc , giống cảm giác hôm nay chút nào.

Âu Dương lão gia trằn trọc giường ngủ , già vốn khó ngủ, giờ trong lòng chuyện yên nên thể ngủ. Bỗng nhiên, ông chợt mở mắt, đôi mắt già nua đục lóe lên ánh sắc bén và toan tính lâu ngày thấy.

Tô Liên Y đó, ông cũng phần nào hiểu , là đ.á.n.h mất cơ hội. Hàng ngày trông vẻ thảnh thơi, nhưng việc đều dụng ý, kế hoạch, mục đích rõ ràng, tự giác hơn hẳn bình thường.

Chẳng lẽ... ý định của Tô Liên Y là...

Nghĩ đến đó, Âu Dương Thượng Mặc phấn khích bật dậy, khuôn mặt đầy nếp nhăn lóe lên chút hồng hào phấn khích. Chẳng lẽ con trai yêu đầu?

Chính xác, đúng như .

Âu Dương Khiêm đối với Tô Liên Y sự ngưỡng mộ nỗi sợ, giống như tinh nghịch ham học đối với tỷ tỷ thông minh và hiền từ, là một tình cảm tỷ . Mặc dù tuổi của Khiêm Nhi đủ để cha của Liên Y.

với tiểu Miêu thì khác, Khiêm Nhị đối xử với nàng như bạn đồng trang lứa, hai thường xuyên cãi , đùa giỡn, còn vài “bí mật” với ai khác. Khi tiểu Miêu rời , Khiêm Nhi thỉnh thoảng trò chuyện ông, kể những chuyện ban ngày xảy , tất cả đều xoay quanh tiểu Miêu.

Âu Dương Thượng Mặc vô cùng phấn khích, ông bao giờ nghĩ đứa “con ngốc” cuối cùng suy nghĩ và phán đoán riêng, còn cảm xúc của trưởng thành như .

“Có cháu trai!”

Câu đơn giản như một mũi d.a.o sắc bén đ.â.m thẳng tim Âu Dương Thượng Mặc, chỉ cần nghĩ đến nó, ông thật sự cảm thấy trẻ mười tuổi… , đúng hơn là trẻ hẳn hai mươi tuổi.

Sinh mệnh ông bỗng nhiên tràn đầy sức sống, cuộc đời một hướng mới.

Âu Dương Thượng Mặc giường, mắt mở to, lòng dâng trào niềm hứng khởi. Bên ngoài tiếng gõ cửa lễ phép vội vã: “Lão gia, ngài ngủ ?” Giọng cố ý hạ thấp, là quản gia Từ Hứa Xương.

“Vào .” Âu Dương Thượng Mặc , tay vươn lấy chiếc áo đặt bên cạnh khoác lên .

Trên mặt Từ Hứa Xương thấy vẻ vui mừng, chỉ sự lo lắng, ông đẩy cửa bước nhanh ch.óng đóng .

“Lão gia, chuyện , nãy hầu báo , thiếu gia tâm trạng bất , chịu ngủ, còn nổi cáu nữa.”

Âu Dương Thượng Mặc khẽ khẩy.

Từ Hứa Xương ngẩn hỏi: “Lão gia, ngài ?”

Đang lúc đó, ngoài cửa tiếng cãi vã: “Thiếu gia, , lão gia nghỉ , chuyện để sáng mai .”

“Thiếu gia, chúng về ngủ , chuyện để ngày mai .”

“Thiếu gia…”

Cửa đẩy , Âu Dương Khiêm xuất hiện trong bộ trang phục chỉnh tề, lao phòng: “Cha.”

Âu Dương Thượng Mặc nhẹ nhàng nhướn mày, bắt đầu “đóng vai cũ”, lão quỷ già mưu mô âm thầm chuẩn cùng Tô Liên Y phối hợp: “Khiêm nhi, con vẫn còn ngủ? Có chuyện gì ?” Giọng tuy vẻ quan tâm, nhưng kỹ thấy ẩn chứa một chút tính toán.

Ngoài Âu Dương Khiêm và Từ Hứa Xương , chẳng ai nhận .

Âu Dương Khiêm liền xổm giường cha: “Cha, con… con… cái… nha đều mua về đúng ?”

Âu Dương Thượng Mặc trong lòng thầm, đúng là ông đoán trúng . Cười trong bụng, nhưng mặt vẫn nghiêm túc, chỉ thể “thành thật” thôi: “ , Khiêm nhi đột nhiên quan tâm chuyện nhà thế?”

Âu Dương Khiêm tiếp tục: “Vậy… cha tìm Liên Y, mua tiểu Miêu đó về ?” Hắn sốt ruột đến mức khuôn mặt thanh tú cau thành một nắm.

Âu Dương Thượng Mặc khó xử : “Việc mua bán đều dựa tự nguyện, dù chúng mua, đối phương cũng chắc đồng ý. Hơn nữa, tiểu Miêu là nha cận của Liên Y, tình như tỷ , thể mua bán chứ?” Nói đến đây, trong đầu ông hiện lên nụ ngọt ngào, vô tư của tiểu Miêu.

Âu Dương Thượng Mặc cảm thấy buồn bã. Tiểu Miêu đó và đứa con của ông thật giống đến lạ: đều thuần khiết, đều bụng. Họ như những tiên nữ bao giờ lo nghĩ, luôn nở nụ môi, vô ưu vô lo.

Âu Dương Khiêm sốt ruột đến gần như : “Cha, bây giờ? Nếu Liên Y thật sự cho tiểu Miêu đến nữa, con ?” Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y cha, mắt đảo qua đảo : “Cha, là con xin Liên Y ? Con thể quỳ xuống, chỉ cần Liên Y nguôi giận là .”

Nghĩ đến đây, Âu Dương Khiêm vô cùng hối hận, lúc nên thờ ơ với Tô Liên Y như .

thấy uất ức, vì thật sự kính trọng Tô Liên Y, hề coi thường nàng

Âu Dương Thượng Mặc mỉm nhẹ: “Thôi , dù chuyện hôm nay, tiểu Miêu cũng khó mà thường xuyên đến.”

Âu Dương Khiêm ngẩn , hét lên: “Cha, tại ?”

“Vì tiểu Miêu cũng còn trẻ nữa, thành . Việc đây Liên Y cũng từng .”

 

 

Loading...