Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 13: Khám bệnh (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:18
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nếu đoán nhầm, thiếu kali, một nguyên tố vi lượng quan trọng cho cơ thể.”

Trong ánh mắt đầy chờ đợi của cả nhà họ Tôn, Tô Liên Y nghiêm túc lên tiếng. Giọng nàng lớn, nhưng đầy uy nghi, khiến tin phục.

“Kali? Cái gì mà ‘giả’? Là thiếu cái gì ?” Người phụ nữ nhà họ Tôn ngơ ngác, hiểu cụm từ “thiếu kali” với căn bệnh nghĩa là gì? Cứ tưởng Tô Liên Y đang đến chuyện gì đó “giả dối”.

Liên Y khẽ mỉm , :

“Tôn tẩu, là ‘giả dối’ , mà là ‘kali’, một nguyên tố vi lượng. Ta nhiều hơn chút thì cũng khó mà hiểu .”

Đừng xưa hiểu, căn bệnh mà đặt ở thời hiện đại, e rằng cũng ít rõ.

“Nếu cơ thể con thiếu kali, cơ bắp sẽ thể co giãn bình thường, dễ mệt mỏi. Ngoài còn ảnh hưởng đến nhu động ruột*, gây phù nề, liệt nửa hoặc dẫn đến bệnh tim. Nói một cách dễ hiểu, chính là sức, mệt rã rời, thậm chí thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.”

*Nhu động ruột là chuyển động co bóp nhịp nhàng của các cơ trong thành ruột, giúp đẩy và tiêu hóa thức ăn, đồng thời tống chất cặn bã ngoài. Nếu nhu động ruột yếu hoặc rối loạn, bệnh dễ đầy bụng, táo bón hoặc rối loạn tiêu hóa.

Ánh mắt đờ đẫn của đàn ông yếu ớt giường dần trở nên sáng rõ, như kẻ sắp c.h.ế.t đuối bỗng vớ khúc gỗ giữa biển khơi. Bệnh của , bao nhiêu thầy t.h.u.ố.c xem qua, cùng lắm chỉ là khí hư*, kê t.h.u.ố.c uống mãi vẫn chẳng khá hơn. Hắn thật ngờ, một “nữ ma đầu” trong làng rõ căn bệnh !

*Khí hư (trong y học cổ truyền) là cách gọi tình trạng cơ thể suy yếu do khí lực bên trong suy giảm. Khi “khí” — tức năng lượng sinh lực — hư tổn, bệnh thường mệt mỏi, yếu sức, dễ đổ mồ hôi, ch.óng mặt, yếu .

Nói đơn giản: “khí hư” = cơ thể yếu, đủ sức để duy trì hoạt động bình thường.

Cả đám đàn bà con gái nhà họ Tôn đều mừng rỡ khôn xiết, Tôn lão bà còn run rẩy quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa.

“Tô cô nương, ngươi nhất định cứu sống nhi t.ử của ! Lão kiếp trâu ngựa cũng nguyện đền đáp ơn đức của ngươi!”

“Tôn lão, đừng , thật sự dám nhận.” Tô Liên Y vội vàng đưa tay đỡ bà lão dậy, trong lòng khỏi cảm thán: xưa đúng là quỳ là quỳ , thật chẳng quen chút nào.

“Vậy... Tô cô nương, xin hỏi bệnh của nhi t.ử ... còn thể chữa khỏi ?” Bà lão run giọng hỏi, đầy vẻ thấp thỏm hy vọng.

Tô Liên Y khẽ nhíu mày. Bệnh nhẹ thì , chỉ cần ăn uống bồi bổ, nghỉ ngơi điều độ là ; nhưng nếu trở nặng thì thể nguy hiểm đến tính mạng. Mà t.h.u.ố.c bổ sung kali là dung dịch uống Kali Clorid 10%, ở thời . Muốn tự pha chế thì cũng thiếu nguyên liệu cơ bản, chẳng lẽ khai thác luyện từng chút một ?

“Chuyện … e là .” Tô Liên Y thật, khi bệnh nặng tới mức độ thì ăn uống bồi bổ thôi thể cứu kịp nữa.

Không t.h.u.ố.c tây, dùng t.h.u.ố.c bắc thì ?

Tô Liên Y chợt nghĩ đến t.h.u.ố.c bắc. Nếu nơi tương tự như Trung Quốc thời cổ, thì khắp núi rừng hẳn đều d.ư.ợ.c thảo quý hiếm. Gần thôn Tô gia dãy núi trùng điệp kéo dài, trong đó một ngọn núi hiểm trở, đỉnh núi cao v.út, chắc chắn sẽ tìm ít vị t.h.u.ố.c quý. dùng t.h.u.ố.c thì thể dùng bừa.

Tuy rằng thời hiện đại chuộng kết hợp Đông — Tây y, nhưng nhiều vị t.h.u.ố.c bắc khi dùng chung với t.h.u.ố.c tây những hỗ trợ mà ngược còn cản trở cơ thể hấp thụ một nguyên tố vi lượng. Việc phối hợp t.h.u.ố.c Đông — Tây đòi hỏi bác sĩ chuyên khoa và d.ư.ợ.c sĩ chuyên môn kê toa, hơn nữa còn cần kiểm chứng qua lâm sàng. Còn cụ thể loại t.h.u.ố.c bắc nào thể cản trở việc hấp thụ kali thì nàng cũng rõ, dù lĩnh vực của nàng vốn chuyên về nội khoa, mà là khoa thần kinh.

Ngoài , điều quan trọng hơn là: nàng suy đoán đàn ông nhà họ Tôn mắc chứng thiếu kali m.á.u cũng chỉ dựa triệu chứng lâm sàng, chứ cách nào kiểm tra cụ thể để khẳng định chắc chắn.

Nghe Tô Liên Y , hy vọng mới nhóm lên trong lòng nhà họ Tôn vụt tắt, ai nấy ôm đầu nức nở.

“Đừng vội, chữa , chỉ là… cần thời gian thôi.” Tô Liên Y vội trấn an.

“Thật ? Tô cô nương, cầu xin ngươi, nhất định cứu sống phu quân ! Nếu mà… nếu mà mệnh hệ gì… nhà sống đây!?” Người phụ nữ nhà họ Tôn òa , lao tới quỳ sụp xuống, ôm c.h.ặ.t lấy chân Tô Liên Y.

Tô Liên Y bất lực, trong lòng chỉ than thở: quỳ nữa ? Nàng vội dùng sức đỡ nàng dậy.

“Tôn tẩu cứ yên tâm, sẽ cố hết sức. Tuy dám chắc thể lập tức cho xuống giường , nhưng ít nhất nguy hiểm đến tính mạng .”

“Tô cô nương, ngươi đúng là thần sống! Ngươi là đại ân nhân của Tôn gia chúng !” Vừa đỡ phụ nữ họ Tôn dậy, bà lão bên cạnh lập tức quỳ sụp xuống nữa.

Đến cả Tô Liên Y, bình thường ứng biến nhanh lệ, giờ cũng luống cuống tay chân. Người hiện đại như nàng thật sự hiểu nổi cái kiểu cứ gặp chuyện là quỳ của xưa.

Tô Liên Y nhất thời đối phó với cảnh , đành cố ý đổi chủ đề: “Đừng vội cảm ơn . Ta còn mấy vấn đề hỏi, thể trả lời giúp ?”

“Tô cô nương, ngươi cứ .” Người phụ nữ vội đáp.

“Chuối, dâu tây, quýt, nho, bưởi, dưa hấu, rau chân vịt, khoai từ, đậu nành non, hành lá, đậu tương, đậu xanh, đậu tằm, rong biển, tảo biển, cá hoàng ngư, thịt gà, sữa bò, bắp ngô… Những loại thực phẩm , từng qua ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-13-kham-benh-2.html.]

Nàng cố gắng nhớ hết những thực phẩm giàu kali mà , nhưng cũng chắc ở thời đại đầy đủ , nên sang hỏi nhà họ Tôn.

Chuyện nàng là nguyên chủ thật sự thì tuyệt đối thể để Tô Phong và Đại Hổ . với gia đình họ Tôn vốn chẳng liên quan gì đến nhà họ Tô, thì chuyện vài câu cũng , tiện thể nàng cũng hiểu thêm tình hình thế giới .

Người nhà họ Tôn hiểu Tô Liên Y hỏi để gì, nhưng vẫn lượt kể những thứ họ : “Có nho, dưa hấu, rau chân vịt, khoai từ, hành lá, đậu tương, đậu xanh, đậu tằm, thịt gà, sữa bò và bắp ngô.”

Nghe xong, Tô Liên Y nắm phần nào. Nàng hỏi tiếp: “Rong biển, từng qua ?”

“Không, đó là thứ gì.”

“Chỗ cách biển bao xa?” Tô Liên Y hỏi tiếp. Rong biển là thứ , giàu i-ốt nhiều kali, mà ở vùng biển ôn đới thì hiếm gặp. Chỉ là nàng chắc ở thời đại mà thôi.

Người phụ nữ nhà họ Tôn chẳng hiểu vì nàng hỏi đến biển: “Cũng xa đấy, nếu xe ngựa thì mất chừng hai ngày hai đêm.”

Tô Liên Y gật đầu, chỉ cần biển là . Sau nếu thời gian, nàng sẽ đích một chuyến, nếu tìm rong biển thì nhất định mang về dùng.

“Những thứ đều là thực phẩm Tôn đại ca ăn. Từ nay, món chính sẽ là bột đậu xanh xay nhuyễn nấu cùng bột ngô thành cháo sệt, còn rau thì cố gắng ăn nhiều rau chân vịt và khoai từ, phối hợp thêm với canh gà. Tráng miệng thì ăn nho và dưa hấu càng nhiều càng .”

Thực đơn bồi bổ dặn xong, hai phụ nữ nhà họ Tôn mặt mày ủ dột. Không tìm những thứ , mà là… nhà họ nào tiền để mua đầy đủ những món ? Đừng trái cây, ngay cả thịt gà, cả nhà cũng lâu lắm ăn miếng nào.

Chuyện , Liên Y cũng nghĩ tới. Nhìn quanh gian phòng tồi tàn, u ám, nàng chỉ thở dài: “Tiền đều dùng để bốc t.h.u.ố.c cả ? Từ giờ cần mua t.h.u.ố.c nữa, bạc đó để dành mua những thức ăn cho .”

“Dạ …”

Tuy miệng thì đồng ý, nhưng đúng lúc đang đầu xuân, trong nhà chẳng nuôi lấy một con gia cầm gia súc nào, lúa má thì thu hoạch, đào tiền bạc bây giờ? Thế nên, nhà họ Tôn vẫn giấu vẻ mặt lo lắng.

Tô Liên Y kìm mà khẽ thở dài. Nếu là , nhất định nàng sẽ tay giúp đỡ một phen, nhưng giờ ngay cả bản còn lo xong.

“Trước cứ . Trời cũng sắp tối , ăn cơm nghỉ ngơi , mai sẽ qua thăm.” Nói xong, nàng xoay định bước .

Người phụ nữ nhà họ Tôn vội móc mấy đồng tiền đồng còn sót , đưa tới mặt nàng, nhưng Liên Y ngăn : “Chữa bệnh quan trọng hơn, mấy chuyện khác để hẵng tính.”

Dứt lời, nàng lưng bước nhanh khỏi sân, ngoảnh đầu .

Trời sẩm tối, trong thôn đường xá vắng hoe. Ai nấy đều về nhà ăn cơm tối, khắp nơi lẩn khuất trong gió là mùi cơm canh nghi ngút.

Tô Liên Y cúi đầu, bước sân ngay bếp. Thân hình mũm mĩm của nàng chen chúc trong một góc, gương mặt nào còn vẻ bình tĩnh vững vàng ban nãy, chỉ còn nỗi lo âu.

Phải bây giờ đây? Vừa mới đóng vai “cứu tinh nhân gian” xong, giờ lo đến chuyện ăn uống của bản .

Nhịn đói ư? Thôi thì coi như giảm cân . ngày mai ? Giảm cân thì thể bớt ăn, chứ tuyệt đối thể nhịn ăn !

Trong nhà, đàn ông kiên nhẫn chờ Tô Liên Y về. Thấy nàng bước chân sân chui ngay bếp, khóe miệng nhếch lên một nụ khinh bỉ. Hắn quen với cảnh nàng lừa tiền về .

Đợi mãi vẫn thấy bóng dáng tròn trịa khỏi bếp, cũng chẳng mùi cơm canh, chỉ một im ắng lạ thường.

Người đàn ông khẽ nhíu mày, cuối cùng nén tò mò, bước tới cửa bếp. Hắn trông thấy Tô Liên Y đang co như một quả bóng, cuộn tròn trong góc bếp. Bàn bếp tuy sạch sẽ tinh tươm, nhưng lạnh ngắt, chẳng hề dấu hiệu nhóm lửa nấu ăn.

“Cơm ?” Hắn nhịn , cất giọng hỏi.

—------------------

Tác giả lời :

Thiếu kali thật sự đáng sợ như ? Ừ, đúng thế đấy, tuyệt đối hù dọa . Nhà bệnh di truyền thiếu kali: chú từng nguy kịch hai vì bệnh , cô cũng từng phát bệnh thường xuyên, còn ba ngất xỉu ngay đường về. Chính bản cũng , khi bước qua tuổi bốn mươi, liệu nó tái phát nữa.

Nếu các bạn yêu quý mà tự dưng hoa mắt, ch.óng mặt, hoặc triệu chứng lạ, nhất định bệnh viện kiểm tra ngay, xét nghiệm vi lượng nhé!

 

 

Loading...