Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 172: Chuyển nhà cũng phải rầm rộ náo nhiệt
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:32:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy cái tên Vân phủ sớm nổi tiếng, nhưng đây là đầu đám hạ nhân thực sự diện kiến chủ nhân tương lai của . Ai nấy đều vội buông việc trong tay, chạy hành lễ nghênh đón.
Vì phận đổi quá đột ngột, Tô Liên Y cũng khỏi chút ngượng ngập. Nàng khẽ nép bên cạnh Vân Phi Tuân, hai sâu trong phủ, mang đủ loại tâm tình khác mà ngắm tòa nhà mới, ngôi nhà đầu tiên thuộc về riêng hai họ.
Cả hai vốn bận rộn quanh năm, nhưng tối qua trò chuyện mới thấy, cũng thể để tất cả đều đổ lên vai công chúa Kim Ngọc mãi , như thế thật chẳng đạo. Thế là họ hẹn , cùng tới xem thử thể giúp việc gì.
Chỉ là, khi ở quan trường thì việc đó, nhưng về tới chính ngôi nhà của thì chẳng bắt tay từ . Thấy đám hạ nhân phân công đấy, bận rộn hối hả, cả hai chỉ đành ngẩn .
Chẳng bao lâu báo, quản gia Tần Thi Ngữ nhanh ch.óng xuất hiện. Nàng mặc áo váy vải thô màu nhạt, bước vội đến, hành lễ cung kính: “Lão gia, phu nhân.”
Liên Y vội ho khẽ, nhỏ giọng: “Ờ… Tần Quản gia, thể gọi như , là Quận chúa ?” Cái xưng hô “phu nhân” , mà…
Tần Thi Ngữ gương mặt nghiêm nghị, chẳng mảy may nụ : “Phu nhân, lập phủ thì còn tùy tiện, nay lập phủ thì quy củ. Nô tỳ phu nhân quen, nhưng vài ngày sẽ quen thôi.”
Tô Liên Y bất lực, chỉ cảm thấy Tần Thi Ngữ cái gì cũng , chỉ là quá cứng nhắc, quá ít . Rõ ràng mới hơn ba mươi, mà nghiêm như tượng, trông chẳng khác nào qua bốn mươi. Nàng đành sang giới thiệu: “Phi Tuân đây chính là quản gia mà Sơ Huỳnh tiến cử cho , Tần Thi Ngữ.”
Vân Phi Tuân gật đầu, gì thêm. Tô Liên Y kể qua về , chỉ cần nàng hài lòng, tự nhiên ý kiến.
Tần Thi Ngữ lặng lẽ ngước vị Phiêu Kỵ tướng quân. Trước chỉ danh, từng diện kiến. Trong cung thì từng thấy Kim Bằng tướng quân vài . Khách quan mà , Phiêu Kỵ tướng quân cũng là bậc tuấn tú, nhưng so với Kim Bằng tướng quân thì vẫn kém đôi phần. Chỉ là, nhớ bữa cơm trưa nọ công chúa từng , nàng thấy vị Phiêu Kỵ tướng quân cũng thể xem thường.
Tô Liên Y hỏi: “Tiệc tân gia định mười ngày , gấp gáp như liệu kịp chuẩn ? Ở Loan quốc, tân gia tất nhiên tiệc rượu.”
Tần Thi Ngữ cung kính đáp: “Xin phu nhân yên tâm, nhất định sẽ chuẩn chu , đúng hạn sai.”
Nàng hỏi tiếp: “Không rõ lão gia, phu nhân định bao giờ dọn tân phủ?”
Giờ ngọ, nắng vàng rực rỡ, trong phủ cái gì cũng mới tinh. Những cột nhà sơn đỏ thắm còn phảng phất mùi sơn mới. Đứng giữa sân, phảng phất thể ngửi thấy hương vị đặc trưng của một khởi đầu mới.
Tô Liên Y ngẩn ngơ, trong mắt ánh lên mơ mộng. Đây chẳng chính là điều nàng luôn khao khát, một mái nhà, thuộc về riêng nàng và Vân Phi Tuân ?
Vân Phi Tuân thì ngược , vốn chẳng bận tâm, dọn lúc nào cũng , chỉ cần theo Liên Y, ý kiến.
Rõ ràng là mùi sơn, mà lọt mũi Tô Liên Y hóa như hương trăm hoa. Nàng vui mừng hỏi: “Sớm nhất thì bao giờ thể dọn ?”
Tần Thi Ngữ đáp: “Phu nhân tìm chọn ngày lành ?”
Tô Liên Y lắc đầu: “Ta tin mấy thứ đó. So với mệnh do trời sắp đặt, tin nỗ lực của bản hơn. Sự việc thành bại đều do .”
Qua mấy ngày chung đụng, Tần Thi Ngữ cũng hiểu phần nào tính cách chủ nhân mới, nên chẳng lấy ngạc nhiên, ngược còn tán thưởng sự phóng khoáng .
“Nếu phu nhân nghĩ , thì bất cứ lúc nào cũng thể dọn .”
Tô Liên Y sáng bừng mặt mày: “Thật ?”
Vẫn gương mặt nghiêm túc, ít khi thấy nụ , Tần Thi Ngữ gật đầu chắc nịch: “Thật.”
Tô Liên Y hỏi tiếp: “Trong phòng bây giờ thể ở ? Ở thời chắc chuyện khí độc gì giống hiện đại nhỉ?”
Tần Thi Ngữ quả quyết: “Có thể ở.”
Tô Liên Y liền vỗ tay một cái, rạng rỡ: “Ha ha, quá! Chọn ngày chẳng bằng gặp ngày, hôm nay dọn nhà luôn ! Nào, chúng về thu xếp thôi!”
Tần Thi Ngữ sững sờ: “Phu… phu nhân… gì cơ?” Nàng ngờ lầm.
Tô Liên Y mắt cong cong: “Quản gia mến, là bây giờ dọn luôn. Đã nhà riêng thì còn chần chừ gì nữa? Ở nhờ khác chẳng dễ chịu gì. Sớm muộn cũng chuyển, thì chuyển sớm cho xong. Việc thể để chậm trễ, về nhà thu dọn thôi!” Nói , nàng kéo tay Vân Phi Tuân chuẩn về.
Tần Thi Ngữ thường ngày điềm đạm, giờ thì suýt mất bình tĩnh, ngây : “Phu… phu nhân, … đang đùa chứ? Quyết định dọn nhà ngay hôm nay ư?” Trong ấn tượng của nàng , Tô Liên Y lúc nào cũng nắm chắc chuyện trong tay, là điềm tĩnh chín chắn, giờ trở nên vội vã thế ?
Vân Phi Tuân thấy vẻ kinh ngạc của quản gia, chỉ thầm trong bụng: Liên Y vốn hai mặt tính cách. Trước mặt ngoài, nàng luôn điềm tĩnh, đoan trang như một cách tự bảo vệ . với thiết, nàng lộ sự hồn nhiên, đáng yêu như bao cô gái khác.
Thế là, hai chẳng buồn tiếp tục công việc, lập tức về phủ Nguyên soái, khiến ở đó đều kinh ngạc, bắt đầu lo việc chuyển nhà.
Hai phủ thê vốn chẳng nhiều hạ nhân. Người cần mang chỉ hai tỳ nữ hồi môn mà công chúa Hạ Sơ Huỳnh tặng cho Tô Liên Y: Lạc Nhị và Thu Linh.
Nói thì hai tỳ nữ cũng xem như xui xẻo. Bình thường, tỳ nữ hồi môn của tiểu thư nhà giàu cùng đều cơ hội nâng thành thất. Chỉ tiếc, tỳ nữ hồi môn của Tô Liên Y thì vĩnh viễn vẫn chỉ là tỳ nữ.
ánh mắt của công chúa Hạ Sơ Huỳnh xưa nay chuẩn mực, chọn đưa cho Tô Liên Y thì đương nhiên là nhân phẩm . Hai nàng cũng hết lòng hầu hạ, tuyệt đối ý nghĩ khác, càng dám vọng tưởng đến Vân Phi Tuân. Chỉ một lòng yên phận, tin rằng một ngày nào đó quận chúa Liên Y sẽ cho một lối t.ử tế.
Còn những vật dụng trong Xuân Thủy viện, Tô Liên Y cũng chẳng buồn mang. Đa phần vốn là của phủ Nguyên soái, nàng để cả. Chỉ cần cho hai tỳ nữ thu dọn y phục của , chất lên xe ngựa là xong. Đồ dùng trong nhà bếp như nồi niêu bát đĩa cũng khỏi, bên Vân phủ sắm đầy đủ.
chuyển nhà, khó nhất chính là… chín trăm chín mươi chín rương hồi môn của nàng.
Xuân Thủy viện tuy rộng, nhưng vì Tô Liên Y cho hạ nhân ở trong đó nên dư nhiều phòng, đều biến thành kho chứa hồi môn.
Tô Liên Y đang vò đầu bứt tai thì Vân Phi Tuân nhanh ch.óng sai Triệu Thanh về báo với doanh trại Mãnh Hổ. Không bao lâu , khi Lạc Nhị và Thu Linh gói ghém xong y phục và mấy món cần mang theo, thì phía viện vang lên tiếng ồn ào, binh sĩ Mãnh Hổ doanh kéo đến.
Lúc , đội kỵ binh oai phong lẫm liệt tập hợp ngay cổng phủ Nguyên soái, trật tự nghiêm chỉnh, khí thế bức . Dân đường hoảng hốt, vội nép sát lề. Một nhàn rỗi thì xa xa mà xem náo nhiệt.
lúc đó, phu nhân Khấu thị từ phủ công chúa thăm cháu ngoại trở về. Ngồi xe ngựa kịp đến cửa phủ, thấy cổng cả một đội quân đông đảo, chỉnh tề oai nghiêm. Bà thoáng qua đây lính bình thường, lập tức sợ hãi, chẳng lẽ lão gia xảy chuyện!?
Nghĩ tới những gì Tô Liên Y từng phân tích, nhớ đến bao câu chuyện trong sử sách, Khấu thị mặt mày tái nhợt. Biết là cảnh “thỏ c.h.ế.t ch.ó mổ” chuyện đó trong lịch sử chẳng thiếu gì, lỡ xảy với nhà thì !
Bà cuống quýt sai ép xe ngựa len qua khe hở bên đội ngũ chỉnh tề , vội vã phủ. Được đám nha dìu xuống, bà chạy gấp trong, gặp quản gia nghênh đón: “Phu nhân, cuối cùng cũng về !”
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Khấu thị cửa vội hỏi, giọng run run, lo lắng.
Quản gia chau mày, đáp đầy khó xử: “Phu nhân, chừng một canh giờ , nhị thiếu gia cùng thiếu phu nhân bỗng trở về, dọn nhà sang phủ mới. Sau đó lập tức bắt tay thu dọn, cả Xuân Thủy viện giờ loạn như ong vỡ tổ… Xin phu nhân mau qua xem.”
Quản gia thầm nghĩ, sáng nay lúc hai khỏi phủ vẫn y như ngày, ai ngờ giữa ban ngày đột ngột về, cứ khăng khăng đòi chuyển . Chuyện nhị thiếu gia hoàng thượng ban cho phủ mới, cả phủ đều , nhưng dọn nhà vốn là việc lớn, thể tùy tiện, hồ đồ như .
Khấu thị xong sững , ngẩng đầu về hướng Xuân Thủy viện, dài một thở phào: “Thì … chỉ là dọn nhà thôi.”
Bà vốn còn tưởng hoàng thượng nắm nhược điểm của lão gia, giáng tội xuống.
Quản gia ngạc nhiên liếc phu nhân. Bình thường phu nhân vốn ghét nhất kiểu việc vội vã, bốc đồng thế , hôm nay … ông dám , chỉ lẳng lặng theo bà về phía Xuân Thủy viện.
Trên đường, các tiểu , nha , tiểu tư đều đổ xô hóng chuyện, trong đó cả Huệ di nương.
Hôm nay Khấu thị chẳng buồn cùng Huệ di nương đấu khẩu châm chọc, chỉ tập trung thẳng, sắc mặt cũng dần hồi chút hồng hào.
…
Trong Xuân Thủy viện.
Tô Liên Y đống hồi môn chất đầy kín hai gian phòng, chỉ cảm thấy bên tai ong ong như cả bầy ong mật vờn quanh.
Nàng thật gom hết đổi thành bạc trắng, cầm mấy xấp ngân phiếu nhét n.g.ự.c cho xong. Không kinh thành “công ty vận chuyển” nào , chứ từng rương, lấy khuân ngay cho kịp?
Tô Liên Y bận công việc, bên chẳng quản sự cận. Thêm nữa, vốn đoán ngày dọn khỏi phủ Nguyên soái, nên nàng bao giờ mở mấy rương , đến giờ đa phong ấn vẫn còn nguyên.
lúc , Triệu Thanh bước , khom báo với Vân Phi Tuân: “Bẩm tướng quân, binh sĩ Mãnh Hổ doanh tới, do hai đội trưởng Diêm Mặc và Lý Tây dẫn đầu.”
Tô Liên Y xong thì mắt sáng rỡ, mừng khôn xiết:
“Phi Tuân! Chàng gọi cả trong doanh đến phu khuân vác ?” là giải quyết nỗi lo mắt!
Vân Phi Tuân gật đầu: “Ừ.”
Tô Liên Y càng vui hơn. Trước là vì dọn về nhà riêng, giờ phu quân chiều chuộng, giúp nàng thu xếp khó khăn. Một phu quân cưng chiều nàng đến mức “vô pháp vô thiên” thế , ngoài mặt, còn tìm ?
Trong cơn hân hoan, nàng quên mất còn ngoài, nhào ngay lòng Vân Phi Tuân, ngẩng đầu lên… hôn chụt một cái.
Triệu Thanh chỉ là thiếu niên, nào từng thấy cảnh , khuôn mặt tuấn tú lập tức đỏ bừng, vội .
Vân Phi Tuân thì chẳng hề bận tâm ánh mắt khác. Xưa nay vẫn . Chẳng những để mặc nàng hôn lên má, còn thuận thế cúi nhẹ , để nàng khỏi kiễng chân.
lúc , Khấu thị cùng quản gia và một đoàn nha bước Xuân Thủy viện, khéo chứng kiến cảnh một cúi xuống, một ngẩng lên, môi kề môi.
Mấy nha kìm khẽ kêu “á” một tiếng, mặt đỏ bừng. Chuyện gì thế , ban ngày ban mặt…
Quản gia tuổi già, cũng ngẩn , thầm lắc đầu. Trong bụng ông nghĩ, lát nữa thể nào cũng phu nhân trách mắng. Bình thường tuy ít qua với thiếu phu nhân, nhưng với kinh nghiệm nhiều năm, ông cũng nàng vốn là hiền lành, chẳng khỏi lo lắng .
Cả viện thoáng chốc chìm tĩnh lặng.
Thật Tô Liên Y và Vân Phi Tuân nào hôn môi, rõ ràng chỉ là hôn lên má. góc độ trùng hợp khiến cả đám bước đều hiểu lầm rằng hai đang môi chạm môi.
Tô Liên Y chợt nhận bầu khí đổi, đầu thì giật , thấy Khấu thị dẫn cả đoàn chật cửa. Bao niềm hớn hở lập tức tan biến phân nửa. Lý trí về, nàng bắt đầu nghĩ xem nếu Khấu thị tra hỏi vì gấp gáp dọn , thì bịa lý do chấn động thế nào mới đủ thuyết phục.
Vì còn mải suy nghĩ, nên gương mặt trắng ngần của Tô Liên Y chẳng hề lộ vẻ bối rối vì nụ hôn , trái , nghiêm túc và thẳng thắn lạ thường.
Vân Phi Tuân lưng về phía đám , dù ngoái đầu cũng rõ phía bao nhiêu kẻ tới, là những ai.
“Mẫu , tới .”
Tô Liên Y khẽ thở dài. Muốn nàng bướng bỉnh cũng , bảo nàng hấp tấp cũng chẳng sai. trong phủ Nguyên soái , nàng chẳng ở thêm một ngày. Chán ghét những ánh mắt soi mói đủ loại, chán ghét cái “đại gia tộc” xa lạ. Giờ Khấu thị đến, tất nhiên tránh khỏi tra hỏi, bắt giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-172-chuyen-nha-cung-phai-ram-ro-nao-nhiet.html.]
Vân Phi Tuân lúc cũng . Không lời nào, nhưng khí chất trầm quanh giống như cho Tô Liên Y một điểm tựa vô hình.
Thực , Khấu thị bước , thấy con trai con dâu thản nhiên “ôm hôn” giữa ban ngày ban mặt, bà cũng giật thót một cái. Cả đời tuân theo nữ giới, giữ lễ nghi, tiết hạnh, dạy dỗ con cái thu liễm, hổ… cảnh tượng , bà từng dám nghĩ, chứ đừng tận mắt chứng kiến.
Không khí kỳ quái, lo lắng thấp thỏm.
Tô Liên Y nhún vai, nghĩ bụng: “Nợ cũ cộng thêm thù mới, hôm nay chắc chắn thoát.”
Vân Phi Tuân cũng cảm thấy , liền bước lên: “Mẫu , là con…” gánh hết , bảo là ép buộc Tô Liên Y. kịp nốt, Khấu thị cắt ngang: “Các con chuẩn dọn ngay ?”
Tô Liên Y ngẩn : “À… , đúng , đang dọn.”
Nàng chuẩn sẵn nghìn vạn lời chống đối, ngờ đối phương chỉ buông một câu nhẹ hẫng thế .
Khấu thị gật đầu: “Đồ đạc thu xếp cả ?”
Không chỉ Tô Liên Y, ngay cả quản gia cùng đám nha cạnh cũng đều sửng sốt.
Đây… chính là “bình yên giông bão” trong truyền thuyết ?
Xưa nay Tô Liên Y từng sợ Khấu thị. Ngày chỉ tiếng nể, đầu gặp mặt ở công chúa phủ còn cãi ầm trời. Thế mà hôm nay, nàng vô thức nuốt khan một ngụm.
“Rồi… sắp xếp xong .” Khấu thị hôm nay… mà đáng sợ quá!
Hay là bà giăng bẫy?
“Người đủ ?” Khấu thị hỏi.
Tô Liên Y bắt đầu thấy hoảng: “Đủ ạ, bên ngoài binh sĩ Mãnh Hổ doanh do Phi Tuân gọi tới, lát nữa sẽ giúp khuân vác hồi môn.”
“Phủ mới dọn dẹp xong xuôi ?”
Tô Liên Y càng hoảng:
“Công chúa vất vả mấy ngày nay, bên đó giờ thể ở .”
“Bạc đủ dùng ?”
Một lớp mồ hôi lạnh rịn lưng Tô Liên Y. Khấu thị hôm nay thực sự theo bất kỳ lối suy nghĩ nào! Bà rốt cuộc định gì? Hỏi cái gì thế ? Âm mưu! Chắc chắn là một âm mưu lớn!
“Đủ ạ.”
Khấu thị rốt cuộc cũng thở phào: “Vậy thì , các con cứ chuyển .”
Nói , bà xoay , dẫn theo đoàn chuẩn rời khỏi.
Tô Liên Y sững sờ, vội bước lên mấy bước: “Cái đó… mẫu …”
Khấu thị dừng , đầu, bỗng nở một nụ dịu dàng: “Còn chuyện gì nữa ?”
Đừng Tô Liên Y, ngay cả Vân Phi Tuân bên cạnh cũng cảm thấy cả nổi gai ốc.
“Cái đó… mẫu , thật sự… còn gì khác nữa ?”Tô Liên Y lo lắng hỏi.
Khấu thị ngẫm nghĩ giây lát, nụ dần cứng , đôi mày vốn thường nghiêm khắc giờ chăm chú nàng.
Tô Liên Y thở phào trong lòng. , đây mới là khí thế thường thấy, cuối cùng cũng về “đường ray” .
ngờ, cái “bình thường” chỉ kéo dài vài giây. Khấu thị nở nụ , còn dịu dàng hơn : “Không . Liên Y, con còn gì ?”
Tô Liên Y lặng lẽ lùi nửa bước: “Mẫu … thật sự… chuyện gì nữa?”
“Không mà.” Khấu thị mỉm đáp.
Vân Phi Tuân bước lên : “Mẫu còn việc gì, nhi t.ử xin tiễn mẫu trở về.”
Hắn thật sự nỡ Tô Liên Y cứ thấp thỏm, lo lắng như thế .
Không ngờ Khấu thị lập tức xua tay: “Không cần con tiễn. Hai đứa cứ lo dọn dẹp , nhanh một chút, trời cũng sắp tối . Phải tranh thủ chuyển xong khi trời tối hẳn. Nếu thiếu nhân lực tiền bạc gì, cứ thẳng, sẽ bảo quản gia đưa đến.”
Vân Phi Tuân khom : “Vâng, nhi t.ử tiễn mẫu nữa.”
Khấu thị mỉm : “Ừ, một nhà cả, tiễn đưa gì cho khách sáo.”
Nói dứt lời, bà liền dẫn theo một đám nha , mà rời .
Người khuất, Tô Liên Y lập tức níu tay áo Vân Phi Tuân, run run thở phào: “Ôi trời ơi, dọa c.h.ế.t ! Mẫu hôm nay rốt cuộc ?”
“Ta cũng rõ.” Vân Phi Tuân đáp.
Đây là đầu tiên Tô Liên Y cảm thấy Vân phu nhân thật sự đáng sợ. Không cái vẻ nghiêm khắc, lạnh lùng như thường ngày, mà chính là sự dịu dàng bất ngờ, khác hẳn lẽ thường, quả thực còn khiến sợ hãi hơn nhiều.
Phía xa, đoàn theo Khấu thị vẫn còn bàn tán xôn xao.
Quản gia do dự một hồi thấp giọng : “Phu nhân, vốn nô tài nên nhiều lời… nhưng thực tình nghĩ mãi cũng hiểu nổi.”
Khấu thị tâm trạng đang , liền hỏi: “Không hiểu điều gì?”
“Ấy… thường ngày phu nhân ghét nhất là kẻ việc vội vàng hấp tấp. Sao hôm nay thể hòa nhã, hiền hậu đến thế?” Quản gia lựa lời, dám nhắc thẳng đến chuyện Tô tiểu thư và nhị thiếu gia rầm rộ dọn .
Khấu thị khẽ : “Người trẻ mà, việc dứt khoát cũng là điều . Nếu do dự thì thể thành đại sự?”
“Phu nhân .” Quản gia gật đầu lia lịa, trong lòng vẫn âm thầm cảm thấy lạ lùng, mặt trời hôm nay đúng là mọc từ hướng tây mất . Người xưa nay câu nệ, khắt khe như phu nhân, thế mà bỗng dưng rộng lượng, ôn hòa thế … thật khiến hiểu nổi.
Dĩ nhiên, quản gia . Trong lòng Khấu thị lúc đang thầm nhủ: Dọn , mau mau dọn cho ! Chỉ cần lão gia bình an, phủ Vân gia vô sự thì Tô Liên Y dọn đến tận chân trời góc biển cũng mặc kệ. Đi càng xa càng , bớt chướng mắt là !
Thế là, trong phủ cứ thế náo động cả lên, một trận dọn dẹp gấp gáp.
…
Tin tức Tô Liên Y dọn sang tân phủ, chỉ trong nửa ngày truyền khắp kinh thành. Dân chúng đổ xô xem náo nhiệt, tò mò 999 rương hồi môn sẽ chuyển .
Chỉ thấy một đội quân kỵ binh hùng dũng, hàng ngũ chỉnh tề, bước chân ngựa đồng đều. Chỉ một điểm khác biệt, lưng ngựa binh sĩ, mà là… từng chiếc rương!
, bởi trong thời gian ngắn thể chuẩn đủ xe ngựa, mà thì quá mất công, nên các binh sĩ bèn chằng rương lên lưng ngựa, dắt thẳng về tân phủ.
Cách thoạt phần kỳ quặc, nhưng hiệu quả vô cùng. Một một ngựa một rương, chẳng mấy chốc 999 rương hồi môn chuyển nguyên vẹn. Niêm phong vẫn y nguyên, quân kỷ nghiêm minh, mất mát một món nào.
Ở đây, thể nhắc đến Diêm Mặc và Lý Tây.
Năm xưa, trong Mãnh Hổ doanh từng lan truyền lời đồn rằng thế t.ử Vân gia “thích đoạn tụ”. Đến mức mấy binh sĩ dung mạo tuấn tú, dáng dấp thư sinh đều nơm nớp lo sợ. Sau , vị tiểu công t.ử còn xuất hiện trong doanh, tin thế t.ử thành truyền , mới nhẹ nhõm.
Ai cũng ngầm nghĩ: Có lẽ thế t.ử chỉ thử một cho , mới phát hiện nam nhân chẳng thú vị bằng nữ nhân, thế là trở con đường chính đạo. Dù , trong giới quyền quý, chuyện nuôi nam sủng cũng chẳng hiếm.
Còn ba vị bằng hữu của Vân Phi Tuân: Doãn Chí Trạch, Diêm Mặc và Lý Tâydù từng đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, chẳng hề oán hận. Ngược , đến ngày thành , cả ba còn tụ họp uống rượu thâu đêm, tự cho rằng “cứu” một mạng.
Trong lòng họ vẫn đinh ninh: Hôm , nếu chúng liều c.h.ế.t lôi khỏi giường tên tiểu công t.ử , canh giữ cả đêm cho xảy chuyện, thì e rằng thật sự “thành đôi” với . Lúc hối cũng muộn…
Mang tâm lý đó, Diêm Mặc và Lý Tây quyết định tỏ uy mặt tẩu t.ử nhỏ. nào ngờ, thấy Tô Liên Y trong bộ hỉ phục đỏ rực, dung nhan như họa, dáng thanh thoát, hai lập tức ngẩn . Sau đó chẳng thốt một lời, lẳng lặng xắn tay áo khiêng rương.
Đáng lẽ là đội trưởng, chỉ cần chỉ huy binh sĩ vận chuyển. Thế mà cuối cùng, cả hai đều lao gánh vác, một khiêng liền hai rương. Ai nấy đều lấy lạ, song chẳng ai dám hỏi.
Đến khi mặt trời ngả về tây, bộ hồi môn chuyển xong. Binh sĩ Mãnh Hổ doanh theo lệnh hai vị đội trưởng, lập tức về doanh trại.
Riêng Tô Liên Y, nàng vẫn giữ nụ , nhiệt tình mời Diêm Mặc và Lý Tây ở dùng bữa. hai đỏ mặt, vội vàng cáo lui, bỏ chạy thẳng. Để Tô Liên Y đó, nghĩ đến những chuyện cũ, trong lòng hổ tức tối.
Trước bữa cơm chiều, Hạ Sơ Huỳnh cũng tới khiến Tô Liên Y vô cùng kinh ngạc.
Hóa , Khấu thị chạy đến phủ công chúa, lên mặt kể công, khoe khoang rằng “tình cờ” bắt gặp Tô Liên Y dọn nhà, còn vẻ độ lượng, từ bi. Nhờ , Hạ Sơ Huỳnh mới tin, vội vàng tất tả chạy tới giúp đỡ.
Bữa cơm chiều đơn giản, đó Hạ Sơ Huỳnh cùng Tần quản gia bắt tay kiểm hồi môn.
Ngày , 999 rương hồi môn đều bản danh mục. hai vận chuyển, để lâu trong phủ Nguyên Soái, tuy niêm phong động, Sơ Huỳnh vẫn thấy lo.
Giờ phủ mới, cũng là lúc tiện mở , đối chiếu từng món với danh mục, sắp xếp kho.
Khối lượng công việc quá lớn, chẳng thể xong trong chốc lát. Tô Liên Y khuyên mãi mới tạm gác , chờ ban ngày ngày mai tiếp tục kiểm. Sau đó, nàng còn đích đưa công chúa hồi phủ.
Đêm khuya, Tô Liên Y cùng Vân Phi Tuân và vài gia nhân trở về, tòa tân phủ nguy nga mắt, trong lòng nàng chợt dâng lên một cảm giác mơ hồ.
Tựa như tất cả chỉ là một giấc mộng…
Ấy mà, cuối cùng nàng cũng một mái nhà thực sự!