Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 174: Không bao giờ là đủ

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:32:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tròn bốn ngày, chín trăm chín mươi chín rương hồi môn của Tô Liên Y mới kiểm kê xong. Từng rương tài vật đều khớp với sổ sách, sai lệch một món, chất đầy tận hai kho lớn.

Hình tròn bên ngoài của nhà Thương bộ xây xong, giờ đang thiện nội thất. Kiểu dáng bên ngoài khác hẳn vẻ tao nhã truyền thống của Loan quốc, mà mang phong cách giản lược hiện đại. Trên nóc lầu, dựng hẳn sáu chữ lớn như tấm bảng hiệu đời nay, Ngân hàng Trung ương Loan quốc.

Hiện nay, Trung ương Ngân hàng trở thành tòa nhà mang tính biểu tượng của kinh thành. Trước , du khách đến kinh thành, việc đầu tiên là tới ngắm hoàng cung, dù thể bước , cũng từ xa thấy bức tường son cao vời và hàng thị vệ oai nghiêm.

Văn nhân mặc khách khi cổng cung đóng c.h.ặ.t, sân sâu thăm thẳm, thường chẳng tránh khỏi một phen cảm khái: hoặc chí hướng công danh, hoặc than vãn nỗi cô đơn chốn hậu cung.

nay, thắng cảnh bậc nhất chốn kinh thành còn là cửa cung nữa, mà chính là Ngân hàng Trung ương của Thương bộ.

Trong lòng dân chúng, cơ quan còn thần bí hơn cả đại nội. Cung đình dù xa hoa thế nào, thì ở đây đồn rằng cả một kho bạc chất bằng núi tiền, hơn nữa bỏ vốn còn sinh lời. Thương bộ chẳng khác nào cây tiền sinh sôi của Loan quốc.

Thế nên, ngân hàng trở thành điểm đến sầm uất mới. Ngày nào cũng tìm tới, bên ngoài tòa nhà kỳ dị thần bí , chăm chú ngó trong.

Giờ ngọ.

Hai cỗ xe ngựa, một hàng, từ hướng hoàng cung chạy về phía Thương bộ.

Cả hai xe giống hệt , màu gỗ mộc mạc, đáy thùng quét sơn đen, khắc nổi hình thỏi vàng dát sơn thếp, biểu thị đây là xa giá thuộc Thương bộ.

Trong ánh mắt tò mò của khách bộ hành, hai xe thẳng tiến trong đại viện Thương bộ.

Khi dừng , từ trong xe mỗi bên bước một , đều vận quan phục đỏ thẫm. Người xuống dáng cao ráo, tóc đen b.úi cao, dung mạo như ngọc, mắt hoa đào, chính là mỹ nam t.ử, Hữu Thị lang Diệp Hiên.

Người theo là Thượng thư Thương bộ, Tô Liên Y. Nàng cũng mặc quan phục đỏ thẫm, nhưng vốn Loan quốc từng nữ quan, nên nàng buộc khoác nam phục. nhờ dáng cao, khí chất hiên ngang, chẳng những gượng gạo mà còn thêm phần uy nghiêm.

Xuống xe, Tô Liên Y liền bước về phía thư phòng của . Diệp Hiên bất chợt gọi : “Xin quận chúa dừng bước.”

Tô Liên Y khựng , ngoảnh đầu, mỉm nhạt: “Hữu Thị lang chuyện gì?”

Diệp Hiên khẽ , nụ ôn hòa khiến gương mặt vốn tuấn mỹ càng khiến xích gần: “Hôm nay triều, Hoàng thượng vui, đặc biệt ban lời khen ngợi quận chúa. Vừa hạ quan vốn chúc mừng, nhưng lúc Phiêu Kỵ tướng quân cũng ở đó, e rằng sẽ khiến ngài hiểu lầm, nên tiện mở miệng.”

Tô Liên Y , thầm tán thưởng sự cẩn trọng của , quả nhiên tránh hiềm nghi.

“Hữu Thị lang chớ . Thành quả Thương bộ đạt công lao một , mà là nỗ lực chung của bộ quan viên . Ta đang tính, mấy hôm nữa tổ chức một buổi để khích lệ, hoặc là mở tiệc, hoặc là phát thưởng.”

“Thật ? Vậy thì hạ quan mong chờ lắm. Cho phép đầu tiên ghi danh nhé?” Diệp Hiên giả vờ tỏ vẻ vui mừng.

Qua mấy ngày tiếp xúc, Tô Liên Y chút đổi trong cái về . Trước , vì Diệp Hiên dây dưa nửa nóng nửa lạnh, nàng thấy chán ghét. nay, vì công việc bề bộn, cũng ít khi cố tình tìm đến nàng.

Người đời muôn mặt muôn tính, chỉ một kiểu? Diệp Hiên hẳn thuộc loại “lão luyện chốn quan trường”, khéo lấy lòng kẻ bề . Hạng như , ở triều đình xưa ở chốn công sở đời nay đều dễ thăng tiến. Chẳng qua, cấp của là nữ nhân, thế nên mới dễ sinh chút mập mờ mà thôi.

“Vậy thì đa tạ Hữu Thị lang nể mặt.” Tô Liên Y mỉm : “Ta còn việc , Hữu Thị lang cũng bận rộn, vất vả .”

Diệp Hiên vốn nhân dịp mời nàng cùng dùng bữa trưa, nhưng nhiều ngày tiếp xúc, hiểu rõ tính tình Tô Liên Y. Cuối cùng chỉ khẽ mỉm , gật đầu, thêm gì.

Có những việc, càng nóng vội càng hỏng.

Hai tách , mỗi trở về phòng việc của , xử lý công vụ trong tay.

Thương bộ mới lập riêng một nhà ăn. Tô Liên Y vốn chán cảnh ngày nào cũng về phủ dùng cơm, hoặc t.ửu lâu, nên dứt khoát cho dựng hẳn một gian bếp lớn, mở thêm một nhà ăn trong viện. Giờ ngọ, quan viên thể ăn miễn phí; nếu tăng ca thì cũng cơm tối chuẩn sẵn, coi như phúc lợi đặc biệt của Thương bộ.

Tô Liên Y sai mang cơm trưa đến thư phòng, ăn tiếp tục xử lý tấu chương.

……

Cùng lúc đó, tại phủ công chúa.

Phu nhân Khấu thị đến chăm sóc Vân Hy Đồng như thường lệ, cháu trai duy nhất của bà. Vì thành thói quen, ngay cả Hạ Sơ Huỳnh cũng thấy nếu một ngày nào Khấu thị đến, hẳn là do thể bất an.

Dùng cơm trưa xong, Hy Đồng chơi đùa một lúc chuẩn ngủ trưa.

Thấy cháu giấc, Khấu thị lưu luyến dậy cáo từ, định trở về phủ Nguyên soái.

“Mẫu , nếu phủ bên chuyện gì gấp, là cùng ngắm hoa, uống một lát?” Công chúa Kim Ngọc Hạ Sơ Huỳnh chợt mở miệng giữ .

Khấu thị sững , ngờ nàng chủ động mời. Trước nay, quan hệ giữa hai chẳng hẳn là căng thẳng, nhưng cũng gọi là hòa thuận. Công chúa kiêu ngạo của công chúa, chồng cũng uy của chồng, cả hai đều chẳng chịu nhường ai. Bởi , quan hệ chồng nàng dâu vốn chẳng mấy .

Cho dù hơn một tháng nay Khấu thị ngày nào cũng đến phủ công chúa thăm cháu, Hạ Sơ Huỳnh từng chủ động mở lời giữ , chuyện đều xoay quanh Hy Đồng mà thôi.

Hôm nay khác, đây là đầu tiên nàng ngỏ lời, khiến Khấu thị thoáng ngạc nhiên.

“Được chứ.” Bà liền nở nụ , ở .

Khấu thị bây giờ khác xưa nhiều. Có lẽ vì cháu trai nên tâm tình hiền hòa hơn; cũng thể vì rời khỏi phủ Nguyên soái, thoát khỏi vòng xoáy tranh đấu nơi hậu viện; hoặc cũng phần là Tô Liên Y trị cho thuần phục.

Dù vì lý do nào, thì nay Khấu thị bớt cái vẻ cao ngạo sắc bén, đó là sự ôn nhu, dễ gần.

Trong hoa viên phủ công chúa, gió đầu hạ khẽ thổi, hương hoa xen lẫn hương . Trong đình nhỏ, sự hầu hạ của đám nha , chồng nàng dâu cùng đối diện, bàn bày biện bánh tinh xảo, khung cảnh thong dong nhàn nhã.

“Nghe Huệ di nương thất sủng, dạo hậu viện phủ Nguyên soái chắc yên tĩnh hơn ?” Hạ Sơ Huỳnh mỉm nhạt, nâng chén lục trúc thanh lên nhấp một ngụm, lời thẳng thắn, chẳng vòng vo.

Tính Hạ Sơ Huỳnh khác hẳn Tô Liên Y. Tô Liên Y vốn thẳng thắn, ngoài mặt điềm đạm nhưng tính tình nóng nảy, thà ngọc nát cũng chẳng chịu ngói lành. Nếu phu quân tam thê tứ , nàng tranh giành, sẵn sàng phủi tay bỏ , tự do tiêu d.a.o thiên hạ.

Còn Hạ Sơ Huỳnh thì . Nàng sinh và lớn lên ở Loan quốc, từ nhỏ chứng kiến cảnh bao nữ nhân hậu cung tranh giành một nam nhân. Trước khi gặp Tô Liên Y, nàng thậm chí từng nghĩ hôn nhân còn thể chỉ một lòng một . Bởi thế, với cảnh ngộ của Khấu thị, nàng hiểu, thương cảm, thương cho kẻ vẫn còn trong vũng lầy.

Nhắc đến Huệ di nương, Khấu thị khó kìm nụ đắc ý, ánh mắt tràn đầy hả hê:

, ả dựa việc sinh cho nguyên soái một đứa con trai mà vênh váo, thật nực . Ả tưởng bản là đặc biệt ư? Hừ, loại ‘đặc biệt’ như thế, gặp ít. Rồi sẽ ngày, từ chỗ cao cao tại thượng, ả cũng sẽ rơi xuống, trở thành một trong vô tiểu tầm thường ở hậu viện mà thôi.”

Hạ Sơ Huỳnh khẽ nhướng mày, trong lòng thầm lạnh. Khấu thị còn vẻ, còn phô trương. Nếu hôm Huệ di nương lỡ chọc giận Liên Y trong lễ dâng , e rằng bây giờ nàng vẫn còn sủng ái “đặc biệt” thôi.

. , gia thế nhà đẻ của Huệ di nương cũng kém, mẫu tuyệt đối nên khinh thường. Thời gian cần để ý động tĩnh bên nhà họ, đừng để ả cơ hội trở .” Nói xong, Sơ Huỳnh thản nhiên nhấp thêm một ngụm thơm.

“Ừ, vẫn luôn để tâm.” Vừa nhắc đến Huệ di nương, sắc mặt Khấu thị liền tối sầm, tức giận : “Thế lực của nhà đẻ ả, chẳng đều nhờ Nguyên soái mà ?” Trong bụng mắng thầm một tiếng “tiện nhân!”, nhưng mặt con dâu công chúa, câu c.h.ử.i bà vẫn nuốt xuống.

Trên dung nhan xinh của Hạ Sơ Huỳnh thoáng hiện nét lạnh, mang theo khí thế cao cao tại thượng: “Càng là loại xuất thấp kém, càng tự lượng sức , tham lam chẳng chừng mực.” Trong khoảnh khắc, dường như nàng trở về với bản tính vốn của .

Khấu thị mà gật đầu tán thành, trong lòng thấy con dâu công chúa thật thấu hiểu lòng bà. Chỉ là , vì đủ loại nguyên nhân mà hai từng thực sự thiết.

Nhớ đến việc công chúa Kim Ngọc từng trải qua cửu t.ử nhất sinh để sinh hạ trưởng tôn cho Vân gia, lòng Khấu thị bỗng mềm xuống, giọng cũng nhu hòa hơn hẳn: “Ta gọi con một tiếng ‘Sơ Huỳnh’, chứ?” Trước nay, bà vẫn chỉ gọi là “công chúa”.

Sơ Huỳnh khẽ mỉm : “Mẫu , khách khí . Con chẳng sớm gọi là mẫu ?” Trước , nàng ít khi chịu gọi như , chỉ luôn miệng xưng “Vân phu nhân”. Lý do? Chính vì thấy Khấu thị thật lòng yêu thương Hy Đồng.

Khấu thị khẽ thở dài, cảm khái vô vàn, như thể chuyện ngày chỉ là một giấc mộng.

“Đã như thế, cũng lấy phận mẫu mà hỏi một . Trước đây, con và Phi Dương vẫn hòa thuận, khi trở về giống như biến thành một khác? Ta từng hỏi qua Phi Dương, nó bảo chắc chắn hai hề tranh cãi. Ban đầu… giấu gì con, còn từng ngờ rằng con ở bên ngoài khác. mấy hôm nay tiếp xúc, chẳng hề thấy bóng dáng nam nhân nào bên con. Vậy… rốt cuộc là vì ?” Đây là câu hỏi luôn canh cánh trong lòng bà.

Hạ Sơ Huỳnh khẽ bật , nàng ở bên ngoài nam nhân? Khấu thị cũng dám nghĩ ! Công chúa hoàng thất Loan quốc mà nếu thật sự “cắm sừng”, hậu quả sẽ nghiêm trọng. Công chúa một nước là gương mẫu của nữ t.ử thiên hạ, so nàng dám chuyện ?

“Mẫu , đến lúc , con cũng nên thẳng với .” Sơ Huỳnh nhẹ nhàng đặt chén xuống.

“Ừ, con .” Khấu thị vội đáp.

Sơ Huỳnh ngẩng mắt, những đóa hoa rực rỡ trong gió ngoài vườn, ánh mắt như sóng nước khẽ d.a.o động: “Trong hai năm ẩn cư ở huyện Nhạc Vọng, lòng con dần hẹp , còn chứa nổi nhiều nữ nhân bên cạnh nữa. Con thể đổi , thì chỉ thể tự rời xa. Không để tâm thì cũng sẽ còn đau lòng.”

“Không để tâm?” Khấu thị kinh ngạc. Sao bà nỗi khổ của Sơ Huỳnh?

“Vâng, để tâm.” Sơ Huỳnh dậy, khẽ : “Mẫu , hôm nay trời ấm mà oi, chúng ngoài dạo một lát.”

“Được.” Khấu thị gật đầu, cùng nàng chậm rãi bước lối nhỏ trong vườn hoa.

“Có những chuyện, Liên Y chắc hiểu, nhưng mẫu thì hiểu.” Sơ Huỳnh khẽ . “Đó là vui, buồn, hờn, giận của nữ nhân nơi hậu viện.”

Khấu thị sững , nghiêng đầu nàng nhưng gì.

“Ở hậu viện, niềm vui là những hiếm hoi phu quân ghé ; là khoảnh khắc áp chế đám thất đáng ghét; là khi những nữ nhân ghét cay ghét đắng, chèn ép đến mức chỉ dám tức giận trong lòng. …” nàng dừng đôi chút, giọng trầm hẳn: “Những niềm vui , chỉ cần phu quân bước phòng một nữ nhân khác, cưới thêm một mới, liền tan biến tất cả. Cuối cùng, cũng chẳng đó là vui buồn, tất cả đều tan như mây khói.” Khấu thị khẽ thở dài, lòng như đ.â.m trúng chỗ đau.

“Vui thành buồn, buồn hóa đau, đau thành hận… cùng chút vui trong chốc lát, cứ thế ngày qua ngày khác, năm nối năm . Mẫu , thấy mệt ?”

Khuôn mặt vốn tươi tắn như hoa của nàng lúc phẳng lặng biểu cảm, chẳng rõ vui buồn.

Khấu thị cũng thoáng trầm ngâm, hai lặng yên hồi lâu, chỉ khẽ đáp một tiếng: “Ừ.”

ngay đó, bà nhận bản bất giác Sơ Huỳnh dẫn dắt suy nghĩ. “Sơ Huỳnh, nhưng… cho dù thế nào, còn Hy Đồng thì ? Hiện nay nó còn nhỏ, nếu một ngày nào đó nó tìm phụ , thế nào?”

Sơ Huỳnh gượng : “Thì cứ để con gặp phụ nó thôi. Con từng nghĩ sẽ lấy Hy Đồng để trừng phạt .”

Nàng ”, dĩ nhiên là chỉ Vân Phi Dương.

“Ở kinh thành , chỉ kinh thành mà cả Loan quốc, ngay cả nhà dân thường cũng chẳng chuyện phụ mẫu ở hai nơi. Tương lai Hy Đồng ? Làm ngẩng đầu trong giới quý tộc?” Giọng Khấu thị thoáng dồn dập, rõ ràng lo lắng.

Sơ Huỳnh lặng . Chẳng lẽ đem nỗi bi thương của mẫu mà giải thích cho đứa nhỏ? Chẳng lẽ bắt một hài t.ử bé bỏng “thấu hiểu” phụ mẫu? Hay là để Hy Đồng gánh lấy lầm giữa nàng và Vân Phi Dương?

Nếu một ngày, Hy Đồng trưởng thành, hiểu chuyện, thể tha thứ… Không đúng! Dù Hy Đồng tha thứ, thì đời chịu tha thứ cho nó ? Không, thiên hạ bao giờ chịu hiểu, họ chỉ chê mà thôi.

Hiện nay, chuyện nàng và Vân Phi Dương sớm trở thành đề tài dư t.ửu hậu, từ chốn quý tộc cho đến dân thường nơi đầu đường góc chợ. Chẳng lẽ , Hy Đồng cũng sẽ đời đem bàn tán?

Lời đồn đáng sợ bao! Mà Hy Đồng vô tội đến nhường nào…

Để giải quyết, chỉ hai con đường. Một là hòa hợp, hai là hòa ly! Dù là con đường nào, so với tình trạng ly hiện giờ, cũng hơn nhiều.

Khấu thị đương nhiên mong công chúa Kim Ngọc cùng con trai bà thể về như thuở ban đầu. Thực , bà cũng từng bàn với con trai chuyện . Khi , Vân Phi Dương cam đoan, từ nay về sẽ còn buông thả, sẽ thu liễm, chỉ cần thể hàn gắn, cả nhà sẽ đoàn tụ.

Nghĩ đến đây, Khấu thị dừng bước, vươn tay khẽ nắm lấy tay Sơ Huỳnh: “Sơ Huỳnh, nam t.ử hiểu chuyện bằng nữ t.ử, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ trưởng thành. Hôm nay, mẫu hạ cầu con một , cho nó một cơ hội ? Dù chỉ vì Hy Đồng cũng . Vài hôm , Phi Dương còn lập thệ rằng nhất định sẽ sửa sai, tuyệt sẽ tái phạm.”

Sơ Huỳnh cúi mắt, che cảm xúc nơi đáy mắt. Thế nhưng, hàng mi khẽ run, vẫn để lộ tâm sự trong lòng.

Dù từng hận, dù từng quyết tâm, nhưng mười mấy năm thầm mến, mấy năm phu thê, há thể dứt bỏ sạch sẽ trong một sớm một chiều?

Có lẽ lòng nát vụn, nhưng vẫn còn sót một chút hy vọng đống hoang tàn.

Hy vọng , một phần là do chính nàng níu giữ; một phần bởi Vân Phi Dương cứ cách ba hôm đến phủ công chúa, hoặc là uống , hoặc là gửi quà, bất kể nàng nhận ; và nguyên nhân lớn nhất… chính là Hy Đồng.

Khấu thị thấy sự d.a.o động trong mắt con dâu, thầm mừng rỡ, liên tục cho Vân Phi Dương, nhắc đến bao kỷ niệm ngày xưa đôi trẻ từng ca tụng là “kim đồng ngọc nữ” chốn kinh thành, kể rằng mấy hôm Vân Phi Dương thành tâm hối thế nào.

Cuối cùng, hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t của Sơ Huỳnh cũng giãn , nàng đưa mắt xa xăm, lòng rối bời, chẳng nên quyết định thế nào mới .

Cùng lúc , đường lớn kinh thành, qua kẻ như mắc cửi.

Hôm nay chính là ngày chợ phiên năm ngày một .

Ở Loan quốc, các thành trì lớn nhỏ đều lệ . Bình thường, phố xá cũng hàng quán buôn bán, song phần nhiều là thương nhân trong thành. Còn nông hộ vùng phụ cận, nếu bán rau quả tự trồng, gia cầm tự nuôi, thịt thú săn … thì đợi đến ngày phiên chợ mới thành giao dịch.

Kinh thành vốn đông đúc, để dễ bề quản lý, quan phủ mới định lệ, cứ năm ngày mở phiên một .

Vào những ngày , các khu chợ trong thành đều vô cùng náo nhiệt, chen chúc, mua kẻ bán tấp nập như sóng triều.

Sau khi bãi triều sớm, Vân Phi Tuân cùng tùy tùng Triệu Thanh ghé một t.ửu lâu ăn vội cơm trưa, lập tức lên ngựa phi thẳng tới Mãnh Hổ Doanh.

Hai cưỡi ngựa phố. Đường lớn rộng rãi dòng tấp nập chen chúc đến mức chật như nêm, ngay cả ngựa của cũng bước gian nan, chứ đừng xe ngựa khó mà tiến .

Một vài cỗ xe kẹt , xa phu đành bất lực xuống ngựa, tự tay dắt dây cương từng chút một, mong sớm thoát khỏi chỗ náo nhiệt vòng qua con đường vắng hơn.

Vân Phi Tuân ngay ngắn lưng ngựa. Ánh dương rực rỡ chiếu lên bộ quan bào gấm vóc xanh tím, hắt từng tia sáng sang trọng. Lưng thẳng tắp, dáng hiên ngang, dung mạo tuấn, đôi mắt cương nghị chẳng hề liếc ngang liếc dọc, tất cả khiến ít qua đường ngoái .

Bao thiếu nữ chợ đều đỏ mặt thẹn thùng, quên bẵng việc cần mua, chỉ dám theo xa xa, ngước mắt theo bóng , trong lòng xao động bồi hồi.

Bất ngờ, chiến mã Đạp Vân Vân Phi Tuân chợt hí vang một tiếng, hoảng loạn nhảy dựng, Vân Phi Tuân cũng giật , vội vàng kéo cương.

Con ngựa huấn luyện kỹ càng hiệu lệnh trấn an của chủ nhân, rốt cuộc cũng dần bình . Vân Phi Tuân lập tức xoay xuống ngựa, cúi xem xét, rốt cuộc vì ngựa kinh hãi.

Ở chỗ hông ngựa một vết xước khá dài. May mà da ngựa dày, đến nỗi chảy m.á.u, chỉ lớp lông rạch mất một mảng, để vệt sâu rõ rệt. Trong khoảnh khắc, tim thoáng rúng động. Nếu quả thật rạch thủng, dù là con ngựa huấn luyện nhất cũng khó tránh khỏi hoảng sợ bỏ chạy, lúc e rằng gây họa cho bao nhiêu dân thường.

Vậy, con ngựa cái gì rạch trúng?

Hắn ngoảnh , liền trông thấy một lão nhân gầy gò, tóc hoa râm, lưng cõng chiếc giỏ lớn, bên trong đựng vài loại d.ư.ợ.c thảo và rau rừng. Một lưỡi liềm cắm nghiêng trong giỏ, lẽ do quá đông, chen chúc lệch , khiến mũi d.a.o thò ngoài, vô tình cứa chiến mã.

Lão già run rẩy, thấy vị quan trẻ tuổi sát khí đang mắt sang, tưởng phạm đại họa, vội “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất: “Quan… quan gia… thảo dân… dân đáng c.h.ế.t… thảo dân thật đáng c.h.ế.t…”

Vừa , dập đầu liên hồi.

Đám đông vốn đang huyên náo bỗng khựng , im lặng vài phần. Người dân Loan quốc vốn thích náo nhiệt, chẳng mấy chốc, từng đôi từng cặp đều nhao nhao xúm xem.

Nhìn y phục lão, tuy sạch sẽ tươm tất nhưng chỗ chỗ vá chằng vá đụp, rõ ràng là dân nghèo ngoài thành, hẳn hái ít thảo d.ư.ợ.c đem chợ bán kiếm cơm nuôi .

Vân Phi Tuân chau mày, vì nổi giận, mà vốn tính quen chuyện cùng kẻ lạ. Từ nhỏ tới giờ, luôn là lầm lũi, kiệm lời.

Song, lão già ngỡ rằng quan gia càng thêm giận dữ, luồng khí thế vô hình dọa cho run lẩy bẩy. Trong lòng thầm nghĩ, hôm nay coi như xong , e rằng tấm già chẳng còn cơ hội trở về gặp mặt nhà .

Sau khoảnh khắc im lặng, xem xung quanh liền bắt đầu xôn xao, kẻ thì than lão già xui xẻo, kẻ hả hê chờ xem kết cục kẻ đắc tội quan gia.

Mấy cỗ kiệu, xe ngựa kẹt bên cạnh cũng đành dừng hẳn , mở màn trông coi trò vui. Dù ùn tắc thế thì cũng chẳng nổi.

“Quan gia, xin ngài thương xót, tha cho thảo dân một , xin… tha mạng cho thảo dân…” Lão già dập đầu van xin, trán bật m.á.u loang đỏ.

Vài phụ nhân gần đó thấy cảnh tượng , khỏi đau lòng, thương xót cho lão.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-174-khong-bao-gio-la-du.html.]

Khi lão già cúi rạp xuống, lưỡi liềm lưng lóe lên một vệt sáng lạnh ánh mặt trời. Ánh bạc lọt mắt Vân Phi Tuân, khiến chú ý. Hắn lời nào, chỉ đưa tay rút lưỡi liềm từ giỏ lưng lão .

Đám đông bỗng xôn xao, tim ai nấy cũng nhảy dựng. Vị quan trẻ tuấn mỹ lẽ nào định dùng chính lưỡi liềm để trừng phạt lão?

Là c.h.é.m đứt cánh tay, là cắt cụt đôi chân? Hay là… trực tiếp lấy mạng lão già ngay tại chỗ?

Quan gia tuy tuổi còn trẻ, nhưng sát khí bức , trông chẳng giống hạng hiền lành.

Lão già thôi dập đầu nữa, run rẩy nhắm c.h.ặ.t mắt, chờ đợi “hình phạt” giáng xuống.

Vân Phi Tuân cúi mắt lưỡi liềm trong tay, bất giác nhớ về thuở xưa ở thôn Tô Gia. Khi , trong nhà cũng đến hai, ba cái. Mỗi lúc đêm về, Tô Liên Y trở về, tất bật trong gian bếp, còn thì tảng đá giữa sân, tay mài lưỡi liềm cho thật bén.

Thực , những lưỡi liềm vốn cần mài đến thế. Chỉ là chẳng tìm lý do nào để nấn ná ở sân, ngắm bóng dáng bận rộn trong bếp . Thế là bèn vin cớ “mài d.a.o”, đêm nào cũng việc .

Đám đông xung quanh dần im lặng, ai nấy nín thở chờ đợi cảnh m.á.u tanh sắp xảy . Có kẻ nhát gan còn lấy tay che mắt, chẳng dám thẳng.

vì lưỡi liềm , tâm tình Vân Phi Tuân chợt trở nên khoan khoái. Chỉ nghĩ đến bóng hình năm xưa nay trở thành thê t.ử thật sự, thể ở bên , thấy cuộc đời màn nguyện .

Sau phút hồi tưởng ngắn ngủi, lấy từ túi vải treo yên ngựa một tấm bố keo.

Bố keo vốn là loại vải đặc chế: thớ dệt dày, quét thêm nhựa cây, nhờ chắc chống nước. Nhà điều kiện thường chuẩn sẵn một tấm phủ lưng ngựa, phòng khi gặp trời mưa tìm chỗ trú, tránh để ngựa ướt bệnh.

Dân chúng xôn xao khó hiểu. Bố keo giá trị chẳng rẻ, quan gia rút gì? Chẳng lẽ là để che áo quan, khỏi m.á.u b.ắ.n dơ bẩn? … Rất thể.

Nghĩ , hàng phía liền rụt về một chút, xem kịch, sợ vấy m.á.u.

Tùy tùng Triệu Thanh vẫn im lặng. Bởi hiểu rõ tướng quân của , ngoài mặt thì nghiêm nghị sát khí, nhưng lòng vốn từ bi, chẳng bao giờ tay tàn nhẫn.

Điều bất ngờ xảy đến. Vị quan gia hình cao lớn, khí thế bức chẳng hề dùng lưỡi liềm để phạt lão, mà chỉ lặng lẽ lấy tấm bố keo quý giá bọc kín lưỡi d.a.o.

Lão già đợi hồi lâu, chẳng thấy tiếng mắng c.h.ử.i, cũng chẳng thấy roi cước, ngạc nhiên mở mắt lên, đúng lúc trông thấy cảnh tượng .

Sau khi bọc xong, Vân Phi Tuân nhét lưỡi liềm quấn c.h.ặ.t giỏ lưng lão, chẳng một lời, chỉ dắt con chiến mã kinh hãi ban nãy mà .

Triệu Thanh thấy chủ tướng lên ngựa, cũng lặng lẽ dắt ngựa theo .

Dân chúng vội vàng dạt sang hai bên, tự động nhường lối cho hai hai ngựa thong thả bước qua.

Lão già quỳ ngẩn ngơ lâu, mới kịp hồn. Vội với lấy chiếc liềm bọc kỹ trong bố keo, ngoài kinh ngạc, chỉ còn là xúc động. Ông hiểu rõ ý quan gia, giữa nơi đông , d.a.o kéo gói gọn, nếu dễ gây họa cho kẻ khác.

Một vị quan thật ! Không cần nhiều lời, nhưng uy tín của thể hiện rõ.

Lão già trân trối dõi theo bóng lưng dần khuất của hai hai ngựa, kìm nổi giọt lệ già nua, bèn quỳ rạp xuống đất, dập ba lạy thật mạnh.

Dân chúng hai bên bấy giờ mới bùng nổ ồn ào.

“Quan gia thật là ! Thời nay hiếm thấy quan như . Nhìn quan bào , chắc hẳn chức vị chẳng nhỏ .”

“Ừ, thấy giống quan bào ngũ phẩm đấy.”

“Ngũ phẩm cái gì, ngươi mắt ? Rõ ràng là chính tam phẩm kìa!”

Mọi xôn xao hẳn lên. Chính tam phẩm! Ở kinh thành, quan viên nhiều vô kể, nhưng thật sự đạt đến bậc cũng nhiều. Huống hồ còn trẻ tuổi thế , chẳng hề khoa trương quyền thế, càng vẻ cửa quan, quả là hiếm .

Đừng ở Loan quốc Trung Quốc cổ đại, chính tam phẩm cũng tương đương chức vị Thị trưởng trực thuộc trung ương, hoặc cấp quân đoàn trưởng trong quân đội!

Vốn ít cô nương trẻ tuổi thầm mến vị quan gia vô danh , nay càng thêm ngưỡng mộ. Tiếng oanh giọng yến rì rầm, ai nấy đều dò hỏi xem rốt cuộc quan gia là ai. Anh hùng vốn sinh để sùng bái, huống chi là một vị hùng tuấn mỹ đến . Nghĩ đến mai chọn phu quân, nếu một nửa phong thái của quan gia chỉ một phần nhỏ thôi, cũng là phúc phận.

Cuối cùng, lên tiếng: “Vị đó… chẳng lẽ chính là Vân Phi Tuân, tân phong Phiêu Kỵ Đại tướng quân của Hoàng thượng? Nghe Kim Bằng Đại tướng quân đó!”

Ở kinh thành, quan viên nhiều, dân chúng ít nhiều đều mặt. Vân Phi Tuân từ nhỏ ở trong quân, hiếm khi lộ diện, nên quen chẳng mấy ai.

Đám đông lập tức ồn ào sôi trào.

Trong khi đó, cách đó xa, trong một cỗ kiệu buông rèm kín, một thiếu nữ xinh độ trăng tròn đang nắm c.h.ặ.t khăn lụa trong tay, ánh mắt tham luyến dõi theo bóng dáng đang dần xa, đôi môi khẽ nghiến đến bạc trắng.

Không sai, chính là Vân Phi Tuân, tân phong Phiêu Kỵ Đại tướng quân của Hoàng thượng. Cũng là… cũng là vị hôn phu năm xưa phụ từng chọn cho nàng! Thế mà một ả thương nữ hạ tiện cướp , khiến nàng ngay mặt văn võ bá quan cùng gia quyến mất sạch thể diện!

Thiếu nữ , chính là nhị tiểu thư Lưu Mục Linh, con gái thứ của Hộ bộ Thượng thư Lưu Chí Viễn.

Nghĩ đến Tô Liên Y, trong lòng nàng lửa hận sục sôi, chỉ hận thể xé xác nuốt thịt, uống cạn m.á.u, cho dù nghiền xương thành tro cũng thể nguôi! Đó là nỗi hận khắc cốt ghi tâm.

hận đến thế? Không đối phương gây thù oán gì to tát, càng chẳng mối thâm cừu huyết hải. Mà chỉ vì kẻ thù hiển hiện ngay mắt, còn bản nàng bất lực! Chỉ bởi… Tô Liên Y quá mức cường thế!

Một kẻ vốn chỉ là thương nữ hèn mọn, Thái hậu thu nhận nghĩa nữ, còn Hoàng thượng ban phong Thượng thư.

Thượng thư! Phụ nàng cũng là Thượng thư! May mà chức của Tô Liên Y chỉ là tòng tam phẩm, quan chính thức. Còn phụ nàng, Lưu Chí Viễn, là đường đường chính nhị phẩm Hộ bộ Thượng thư!

Ngẩng đầu theo bóng dáng tuấn kiệt sớm khuất giữa biển , ban đầu nàng chỉ là chút ưa thích Vân Phi Tuân. chẳng hiểu từ khi nào, tình cảm ngày một sâu dày, đến nay thành ái luyến khắc cốt. Đêm nào cũng nhớ dáng hình mới thể chợp mắt, chỉ mong gặp trong mộng.

Nàng Vân Phi Tuân! Nàng nhất định gả cho Vân Phi Tuân! Dù chỉ là… chỉ là , nàng cũng cam tâm tình nguyện!

Lão già tóc bạc khi dập đầu tạ ơn, ôm c.h.ặ.t lưỡi liềm bọc trong bố keo n.g.ự.c, mừng cảm động, lảo đảo rời . Đám đông dần trở như cũ, chỉ là từ chuyện , danh tiếng của vị Phiêu Kỵ Đại tướng quân tuổi trẻ tuấn mỹ, lòng nhân hậu, lan xa khắp kinh thành.

Trong kinh thành vốn chẳng thiếu nhân tài trẻ tuổi. Mà các tiểu thư xuân thì ai chẳng từng ôm mộng gả cho một bậc tài? Giờ đây, giấc mộng của bọn họ thêm một cái tên, Vân Phi Tuân.

Lưu phủ.

Đây chính là phủ của Hộ bộ Thượng thư, Lưu Chí Viễn, nhị phẩm đại quan của Loan quốc. Trong viện của phu nhân chính thất lúc náo loạn một mảnh, nhị tiểu thư Lưu Mục Linh từ ngoài về, liền lóc cầu xin mẫu , một hai đòi gả cho Vân Phi Tuân. Dù , cũng Vân phủ! Khiến phu nhân Ninh thị tức đến nghiến răng.

Phải rằng, Lưu Mục Linh vốn là tiểu thư khuê các chuẩn mực, phụ quyền cao chức trọng, mẫu xuất danh môn. Tỷ tỷ ruột là Lưu Mục Nhu cung phi. Bản nàng là đích nữ, thêm nhan sắc, tài tình, trong kinh ca tụng, cùng tỷ tỷ khi xưa còn xưng là “Kinh thành song châu”.

Chỉ là, Lưu Mục Nhu vẫn giữ danh tiếng , còn Lưu Mục Linh thì thanh danh vết nhơ. Vì ? Đương nhiên là do yến hội đêm nọ, nàng ngông cuồng thách thức quận chúa Liên Y, cuối cùng cho bẽ mặt.

Chuyện tuy lan đến dân gian, nhưng trong vòng quý tộc thì sớm truyền khắp ở kinh thành. Thế nên Lưu Mục Linh cũng tránh mặt một thời gian dài, dám dự tiệc tùng, mặt mũi chẳng còn.

Ninh thị khuyên, mắng, mềm cứng đều thử cả buổi chiều, nhưng vẫn chẳng tác dụng. Bởi Lưu Mục Linh hạ quyết tâm, nàng gả Vân phủ, gả cho Vân Phi Tuân! Thậm chí còn buông lời, dù chỉ nha , nàng cũng nguyện ý!

Ban đầu trong chủ viện còn thấy tiếng khuyên nhủ của Ninh thị, đó tiếng khuyên biến thành tiếng mắng, cuối cùng biến thành tiếng , con hai lóc một chỗ.

Ninh thị cũng lời lẽ thống thiết của Lưu Mục Linh kích động mà căm phẫn thôi. Rõ ràng khi xưa lão gia nhà bà bàn bạc kỹ lưỡng với Nguyên soái, con rể của phủ Lưu gia chính là Đại tướng quân Phiêu Kỵ . Thế mà đùng một cái, nhảy một Tô Liên Y, phong Quận chúa, phong Thượng thư, cuối cùng còn gả cho Vân Phi Tuân.

Thật sự nghĩ thông, nghĩ mãi cũng chẳng thông nổi!

Cứ thế, ầm ĩ đến tận tối, Lưu Thượng thư mới về phủ.

Náo loạn vẫn tiếp diễn, nhắc đến mối hôn sự , Lưu Thượng thư cũng hận đến nghiến răng ken két. Hiện nay cùng Tô Liên Y trở thành kẻ thù đội trời chung. Dù cả triều đình đều rộn ràng mang bạc đến gửi ở Ngân hàng Trung ương Loan quốc, thì ông cũng nhất quyết , chỉ vì tức.

Cuối cùng, một hồi ầm ĩ, kết quả rút chính là… cầu hôn!

Chiều muộn.

Khi Vân Phi Tuân phong trần mệt mỏi trở về, liền thấy nơi góc sân yên tĩnh, một bóng dáng yểu điệu khoác xiêm áo lụa mỏng màu nhạt, lặng lẽ suy tư chiếc ghế đặt gốc cây.

Khung cảnh đẽ bao?

Có lẽ vì cả ngày b.úi tóc mệt nhọc, nàng tháo hết trâm cài, để mặc suối tóc đen nhánh xõa xuống vai. Tóc b.úi lâu ngày còn suôn thẳng, thoáng mang vài gợn sóng mềm mại, càng tô thêm vẻ quyến rũ.

Khuôn mặt nàng trắng mịn, đôi mày thanh thoát mà khí, ánh mắt trong sáng sáng ngời, sống mũi cao thẳng, bên là cặp môi dày mỏng, chẳng tô son, chỉ hồng nhạt tự nhiên. Không cần phấn son, dung nhan vẫn tinh khiết trời ban, như thể hòa cùng bóng chiều lặng lẽ. Cạnh đó, vài con đom đóm bay lượn, tựa như ánh sáng dịu dàng toát từ chính thể nàng.

Nàng tuyệt mỹ, diễm lệ, nhưng mang một nét đoan trang, tĩnh nhã riêng biệt.

Giây phút , Vân Phi Tuân trở về liền ngây , như quên mất rằng nữ t.ử vốn là thê t.ử của , trong đầu chỉ còn ý nghĩ ôm lấy, giữ c.h.ặ.t mãi mãi.

Hắn lao tới, mạnh mẽ ôm c.h.ặ.t Tô Liên Y còn đang chìm trong suy tư lòng. Một trăm ôm cũng đủ, một vạn ôm cũng chẳng thấy nhiều, chỉ cần nghĩ rằng nàng là của , cả đời liền cảm thấy mãn nguyện vô bờ.

Tô Liên Y đang mải nghĩ ngợi thì giật , mặt vùi n.g.ự.c , ngửi thấy quan bào còn vương chút mùi đất bụi, liền bật : “Ngày hôm nay huấn luyện binh sĩ ?”

Theo lời Vân Phi Tuân, hằng ngày khi huấn luyện đều sẽ tắm gội áo mới. Người đàn ông chút sạch sẽ thái quá mà.

“Ừ.” Vân Phi Tuân khẽ đáp, thực là… hôm nay tới tổng bộ Ảnh Hồn, chẳng dính chút m.á.u tanh nào.

Cánh tay siết c.h.ặ.t lưng nàng. Giữa ngày hè, nàng mặc thật đơn giản, y phục mỏng nhẹ, dường như chỉ cách hai lớp vải mỏng manh cũng thể cảm nhận làn da mềm mại cùng ấm từ cơ thể nàng.

Bàn tay kìm mà khẽ vuốt ve nơi tấm lưng, ngón tay lướt qua cả những sợi tóc mát rượi. Cái cảm giác ấm mát, thơm mềm , khiến mê luyến chẳng nỡ buông.

Cúi xuống hít lấy mùi hương nơi mái tóc nàng, hương thơm ngọt ngào len lỏi tận tâm can, cuốn trôi bao mệt nhọc của cả ngày dài. Lúc , chỉ cảm thấy mắt chỉ còn nàng. Theo từng cái siết c.h.ặ.t của đôi bàn tay, thở của dần dần trở nên nặng nề.

Còn Tô Liên Y, thể vốn nhạy cảm, dù qua lớp vải, nơi bàn tay lướt qua vẫn khẽ ngứa, khiến nàng ngượng ngùng vặn vẹo. Thế nhưng, cái cử động nhỏ bé như châm ngòi ngọn lửa lớn, khiến ngọn lửa trong lòng bùng cháy dữ dội, khó mà dập tắt.

Trong tiểu viện, ban đêm vốn nửa bóng hạ nhân, đó là quy củ của Tô Liên Y. Cho nên, dù phủ Vân gia nhiều nô bộc, nhưng sân nhỏ về đêm chỉ thuộc về hai họ.

Vân Phi Tuân bỗng siết c.h.ặ.t nàng, bế bổng lên, lao thẳng trong phòng.

Tô Liên Y giật hoảng hốt, vùng vẫy hết sức: “Không … Vân Phi Tuân, thả xuống…”

Vân Phi Tuân nào chịu buông, chỉ khẽ thì thầm: “Ta nhớ nàng.”

Tô Liên Y giơ tay khẽ đ.ấ.m n.g.ự.c , mặt đỏ bừng: “Cũng thể lúc nào cũng chứ? Chúng còn dùng bữa tối mà.”

Nàng cố sức thoát khỏi vòng tay, đôi má hồng như mây đỏ cuối chân trời.

Thấy nàng thật sự , Vân Phi Tuân cũng đành dừng . Chuyện mong mà , nếm trải bao nhiêu , lâu cũng quen, chẳng còn sức để bực dọc nữa.

Tô Liên Y vội chuyển đề tài: “Phi Tuân, hôm nay tâm trí xuống bếp, nên để nhà bếp chuẩn sẵn cơm nước. Làm chịu thiệt .”

Không như ý, Vân Phi Tuân đành nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, vuốt ve cho nguôi phần nào nỗi khát khao trong lòng: “Thực nàng cần ngày nào cũng xuống bếp. Liên Y, ban ngày nàng bận trăm công nghìn việc, chớ nhà , ngay cả những gia đình quyền quý khác, các phu nhân cũng đích nấu nướng.”

Tô Liên Y chỉ mỉm lắc đầu: “Như thì khác. Nếu hai chỉ gặp mỗi tối, ăn cơm khác nấu, mặc áo quần khác chuẩn , thế thì còn ấm gia đình nữa? Khi đó, chẳng nhà, mà chỉ còn là phủ viện lạnh lẽo thôi.”

Vân Phi Tuân xong, liền hiểu.

Nàng gọi nha , chẳng bao lâu, các món ăn bưng lên. Hai cũng câu nệ lễ nghi như các gia đình khác, cứ ngay trong sân, ăn hóng gió, ngắm cảnh đêm.

Trời sẩm tối, nền trời xanh thẫm vẫn vương ánh chiều tà. Gió đêm thoảng qua, mang theo hương hoa cỏ, khiến khoan khoái dễ chịu.

Thay y phục thường ngày, Vân Phi Tuân cùng Tô Liên Y đối diện, ăn trò chuyện.

Đột nhiên, Tô Liên Y nghiêm giọng: “Phi Tuân, chuyện bàn với .”

Vân Phi Tuân liền đặt đũa xuống, cũng trở nên nghiêm túc: “Chuyện gì?”

Thấy , nàng bật : “Đừng căng thẳng, cũng chẳng việc gì lớn.” Nói ngừng một chút, tiếp: “Ta tâu xin Hoàng thượng, một chuyến tới thành Đông Ô.”

Nghe xong, Vân Phi Tuân đoán phần nào, lông mày khẽ nhíu :

thành Đông Ô nguy hiểm, yên lòng.”

Tô Liên Y mỉm , rót cho một chén rượu ngọc dịch. Loại rượu vốn là sản nghiệp của nàng, nhưng từ ngày bước quan trường, nàng ít còn thời gian quản lý, nên việc quảng bá gác . Chuyện dân thường , song nhiều quyền quý sớm nếm qua, đều thích loại rượu . Chỉ tiếc giá thành quá cao, quảng bá chính thức, nên đến nay vẫn chỉ là món rượu quý trong giới ít sành sỏi.

Chỉ là, bởi giá ngọc dịch quá cao, từng chính thức quảng bá gói ghém thành thương hiệu, nên đến nay vẫn chỉ lưu truyền trong một nhóm nhỏ, thể gọi là nổi tiếng.

Tô Liên Y mỉm , thong thả : “Thực nguy hiểm cũng . Thành Đông Ô nguy hiểm, nhưng dân trong thành chẳng vẫn yên sống qua ngày đó ? Kinh thành coi là an , nhưng vẫn khi xảy những t.h.ả.m án. Bởi , an nguy thế nào, suy cho cùng vẫn là chuyện mệnh thôi.”

Nói , kỳ thực nàng chỉ trấn an Phi Tuân, chứ bản nàng vốn chẳng tin cái gọi là mệnh.

Vân Phi Tuân gật đầu: “Ừm. Ta cũng sẽ tâu xin Hoàng thượng, cùng với nàng một chuyến tới thành Đông Ô. Nhân đó còn thể tiện thể kiểm tra doanh trại Ngân Hồ.”

Nói , nâng chén rượu ngọc dịch, nhấp một ngụm nhỏ.

Tô Liên Y tiếp lời, như chỉ trò chuyện dông dài: “Lần ngoài , còn cần mang theo mấy vị quan viên của Thương bộ, cùng Tả hữu Thị lang. Ta vốn định chọn một cùng, nhưng đến nay vẫn quyết định xong.”

Nghe , lông mày Vân Phi Tuân khẽ nhíu, giọng mang chút đề phòng:

“Tả hữu Thị lang?” Trong đầu liền thoáng qua hai cái tên: Lý Ngọc Đường và Diệp Hiên. “Nàng định đưa ai ?”

Trong lời kiềm lộ vị chua nồng nặc của ghen tuông. Đặc biệt nhắc đến Lý Ngọc Đường, trong lòng càng chẳng yên.

Tô Liên Y đương nhiên , nhưng những bực, ngược còn thấy dáng vẻ lúc ghen thật đáng yêu. So với nữ t.ử, đàn ông ghen ngược càng thú vị hơn nhiều.

“Nay vẫn định , sẽ bàn với cả hai. Theo lý, hẳn nên là Thị lang Diệp Hiên , nhưng để chu , cứ để hai họ thương lượng với .”

Nghe đến tên Diệp Hiên, Vân Phi Tuân mới nhẹ nhõm hẳn. Hắn vốn chẳng mấy ưa , bởi Diệp Hiên giỏi khéo léo, tám mặt đều trơn tru, đạo bất đồng khó thể đồng hành, nên giữa hai từng giao tình.

nếu đến quan hệ giữa Diệp Hiên và Liên Y, thì hết sức chừng mực. Tuy cùng trong Thương bộ nhưng luôn giữ lễ, tôn trọng mà nửa phần mờ ám. Chỉ riêng điểm thôi, Vân Phi Tuân cũng cảm thấy an lòng.

Nghĩ , Vân Phi Tuân khẽ thở dài một tiếng.

Tô Liên Y kinh ngạc hỏi: “Sao thế?”

Hắn chỉ bất lực lắc đầu: “Ta một tâm nguyện…”

Chỉ mong một ngày nào đó, Liên Y sẽ thôi vất vả bon chen ngoài quan trường, chỉ ở bên trong mái nhà … Bởi vì ghen tuông trong lòng , ngày một nặng thêm .

 

 

Loading...