Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 176: Âm mưu của Huệ di nương
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:32:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kinh thành, một t.ửu lâu nguy nga. Trên tầng cao nhất, trong một gian nhã thất, một thiếu nữ đó.
Thiếu nữ mặc bộ lụa mỏng xanh biếc, mái tóc đen nhánh vấn thành kiểu b.úi đang thịnh hành nhất ở kinh thành. Trên cây trâm bạc khảm viên bảo châu cùng sắc xanh với y phục, những món trang sức khác cũng đồng một tông, khiến cả nàng tựa như một viên thủy tinh trong suốt, tinh xảo, đến mê hồn.
Đáng tiếc, đôi mày thanh tú của nàng cau c.h.ặ.t, gương mặt kiều diễm vặn vẹo khó coi. Có lẽ là vì trong lòng chợt nhớ tới chuyện gì, hoặc nghĩ đến kẻ hận thấu xương, ánh mắt nàng hung hăng trừng chén giữa bàn, bàn tay nhấc lên hất cho vỡ tan.
Tỳ nữ bên cạnh vội kêu khẽ: “Tiểu thư, đây là lâu…”
Thiếu nữ giật , lúc mới nhớ , nàng đang theo lời hẹn của Huệ di nương phủ Nguyên soái mà đến, ở trong nhà. Từ tối qua đến sáng nay, nàng đập năm mươi cái chén tách, nên hễ trông thấy chén liền ném vỡ.
Mặt nàng thoáng đỏ bừng, như thấu nỗi lúng túng trong lòng, liền tức giận trút hết sang nha : “Ở lâu thì ? Chẳng lẽ bổn tiểu thư mua nổi vài cái chén vỡ nát?”
Nha sợ đến mặt cắt còn giọt m.á.u, “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, run rẩy van nài: “Tiểu thư, là nô tỳ lắm miệng, là nô tỳ sai , xin tiểu thư nguôi giận.”
Thiếu nữ chính là nhị tiểu thư Lưu Mục Linh, con gái thứ hai của Thượng thư bộ Hộ. Bảo nàng hết giận ? Trong lòng nàng lửa giận bốc cao mà trút . Hôm qua, mẫu nhờ mối mai danh giá đến Nguyên soái phủ cầu , mà phu nhân Nguyên soái thẳng thừng khước từ. Phải đây? Phải bây giờ?
Điều đồng nghĩa nàng thể gả cho Phiêu Kỵ tướng quân, thể cam tâm? Nàng nhất định gả, dù chỉ cũng chẳng tiếc mặt mũi! Người còn gì ý chứ?
Nếu nguyên do từ chối, thì chỉ một, chính là nỗi nhục hôm ở yến tiệc Thái hậu, màn tỷ thí tài nghệ t.h.ả.m bại… Tất cả đều tại con tiện nữ Tô Liên Y !
Nha đất run lẩy bẩy, Lưu Mục Linh giơ tay định tát, thì một bà quản sự tuổi tuổi vội ngăn : “Tiểu thư, xin chậm , nô tỳ một lời.”
Giọng điệu của khiến ai cũng nhận , địa vị bà trong lòng tiểu thư hề thấp.
“Nói .” Lưu Mục Linh mất hết kiên nhẫn.
Bà quản sự họ Lam chậm rãi đáp: “Tiểu thư, bây giờ đang ở ngoài, nếu đ.á.n.h mặt, để dấu tay thì khó mà che giấu. Chúng là nha đầu sai, đương nhiên phạt, nhưng ngoài hiểu, e sẽ truyền điều bất lợi cho tiểu thư.”
Nha mừng rỡ lo sợ, hiểu vì Lam tẩu thường ngày luôn cùng một giọng với tiểu thư, nay chịu giúp .
Lưu Mục Linh nghĩ , quả thật nếu giờ đ.á.n.h, để lộ dấu vết thì khó mà biện minh: “Vậy chẳng lẽ bỏ qua cho nó? Khí trong lòng trút ?”
Lam tẩu khẽ nở nụ hiểm độc: “Vậy thì đ.á.n.h tay nó, chẳng vặn ?”
Nha sụp mắt, trong lòng rõ, với tính tình đại tiểu thư thể tha thứ dễ dàng. Còn Lam tẩu thì từ tới nay luôn tàn nhẫn, thể thực lòng giúp nàng ?
Quả nhiên, nàng chỉ c.ắ.n răng vén tay áo lên, để lộ hai cánh tay trắng nõn. Lam tẩu liền cầm đôi đũa, từng cái quất xuống mạnh mẽ, để từng vết hằn đỏ tấy da thịt, đau đớn đến mức khó tưởng.
Nha c.ắ.n c.h.ặ.t môi, sắc mặt trắng bệch, nước mắt dâng tràn nơi khóe mắt mà vẫn dám để rơi xuống.
Lam tẩu đ.á.n.h càng nặng tay, Lưu Mục Linh càng hả hê. Trong cơn oán hận ngùn ngụt, nàng xem cánh tay chẳng khác gì của Tô Liên Y, từng cái từng cái, hận thể rút hết m.á.u thịt nàng .
Cửa bỗng bật mở, một nha khác vội vã chạy , trông thấy cảnh tượng thì sợ đến ngây , lời định thốt lập tức nghẹn nơi cổ, dám nửa chữ, chỉ dám ném ánh mắt cầu cứu sang Lam tẩu.
Lam tẩu dừng tay , nheo mắt: “Chuyện gì?”
“Lam tỷ… là… là Huệ di nương phủ Nguyên soái tới .” Nha lí nhí bẩm báo.
Lưu Mục Linh vội vàng thu vẻ dữ tợn , khẽ ho hai tiếng, nặn một nụ ngọt ngào.
“Các ngươi lui xuống .” Tiếng trong trẻo như oanh vàng giữa rừng, ai thể nghĩ rằng thiếu nữ sáng trong như thủy tinh , khi nãy hung tàn đến ?
Nha đ.á.n.h lẳng lặng kéo tay áo xuống, trong lòng hận mà dám , chỉ cầu mong nhị tiểu thư sớm quên chuyện , bằng khi hồi phủ, nàng chắc chắn sẽ khổ sở.
Tiếng bước chân từ xa dần tới gần, cửa mở , một phụ nhân khoác y phục rực rỡ, châu ngọc đầy , khí chất diễm lệ cao quý bước , chính là Huệ di nương.
Lưu Mục Linh lập tức dậy, uyển chuyển hành lễ: “Mục Linh tham kiến Huệ di mẫu.”
Huệ di nương tuy chỉ là di nương trong phủ Nguyên soái, nhưng phụ bà cũng chức quan, chỉ là chẳng mấy tiếng tăm. Bởi nhà đẻ chút dây mơ rễ má với Lưu gia, nên xét theo vai vế, Lưu Mục Linh gọi bà một tiếng “di mẫu”. Chỉ là hai nhà vốn xa xôi, dẫu xưng hô như thế cũng chẳng ai trách cứ, huống chi Lưu gia vốn quyền thế hơn hẳn.
lúc , Lưu Mục Linh dám bày cao giá? Theo lời bà mối Chu, Huệ di nương vốn đồng ý cho nàng gả phủ Nguyên soái, hơn nữa là Nguyên soái sủng ái nhất, thì nàng tất nhiên cận.
“Lâu gặp, Mục Linh nay lớn khôn, ngày càng duyên dáng, thật khiến vui mừng.” Huệ di nương tươi , dáng vẻ hiền từ.
Thực , nào lâu gặp? Chỉ mới ở yến tiệc Thái hậu đó, Huệ di nương tận mắt chứng kiến cảnh Lưu Mục Linh mất mặt. những lời khách sáo như thế, ai để tâm?
Hai cùng xuống, tiểu nhị bày điểm, đó nha đều lui , trong phòng chỉ còn hai .
“Vâng, thuở nhỏ Mục Linh thường gặp di mẫu.” Lưu Mục Linh dịu giọng.
Huệ di nương mỉm : “Về còn gặp nhiều nữa. Ta ở trong phủ gặp bà mối Chu, bà nhận ủy thác của nương con mà đến cầu ? Quả thật, Lưu gia mắt chuẩn, Phi Tuân là một đứa trẻ .”
Nụ gượng gạo môi Lưu Mục Linh rốt cuộc giữ nổi. Nàng kìm nén cơn nóng nảy, khẽ nghẹn ngào: “Di mẫu, nhất định chủ cho Mục Linh…”
Vừa , trong mắt nàng ngấn lệ, dáng vẻ hoa lê đẫm mưa khiến càng thêm thương tiếc.
Huệ di nương giả bộ kinh ngạc: “Sao ? Hôn sự chẳng như đóng đinh lên ván ? Từ , Nguyên soái cùng Lưu Thượng thư định , chỉ tiếc một con tiện nữ buôn bán chen ngang. Giờ thì đáng thương , Mục Linh nhà chẳng còn danh phận, lẽ nào hôn sự còn thể vuột mất?”
Trong lòng Huệ di nương thầm, nhưng ngoài mặt tỏ vẻ đau xót. Bà vốn lén đưa bạc cho bà mối Chu, dò la tin tức, còn căn dặn tuyệt đối tiết lộ ngoài.
Bà mối Chu tất nhiên sẽ tiết lộ, tiết lộ chủ của thì còn chỗ dung , hơn nữa bạc béo bở khó cưỡng. Vì thế, Lưu gia Huệ di nương sớm tỏ tường chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-176-am-muu-cua-hue-di-nuong.html.]
Nghe Huệ di nương cũng chán ghét Tô Liên Y, Lưu Mục Linh chẳng khác nào tìm tri âm, càng thêm tủi .: “Di mẫu đó thôi, phu nhân Vân gia… bà … bà từ chối hôn sự .”
Nói đến đây, nàng thật sự òa , nghẹn ngào đến thương tâm.
Huệ di nương lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt đầy vẻ thương xót, rút khăn tay chấm lệ cho nàng: “Đừng vội, từ từ . Vì phu nhân từ chối? Con gả cho Phi Tuân, chớ , ngay cả chính thê cũng là môn đăng hộ đối.”
Lưu Mục Linh lắc đầu, nghẹn ngào: “Di mẫu, con thật sự …”
Huệ di nương vẻ cảm khái: “Nỗi khổ của con, đều hiểu, cũng từng trải qua. Người ngoài chỉ Nguyên soái sủng ái , nhưng dẫu sủng đến , vẫn chỉ là một di nương mà thôi…”
Lưu Mục Linh , giọng nghẹn ngào như hoa lê trong mưa: “ , Nguyên soái sủng ái di mẫu nhất. Nếu di mẫu chịu vài lời mặt Nguyên soái, nhất định sẽ đồng ý. Vân phu nhân nhất định là hiểu lầm con … tất cả đều là tại tiện nhân đó! Tiện nhân! Tiện nhân!”
Những lời oán hận , tất nhiên đều nhằm Tô Liên Y.
Huệ di nương thở dài một : “Mục Linh , cho dù hiểu lầm , thì bên phu nhân… con coi như thể trông cậy nữa .”
“Vì ?” Lưu Mục Linh ngẩn . Rõ ràng khi con tiện nhân xuất hiện, Vân phu nhân đồng ý hôn sự , còn từng gặp gỡ Thượng thư phu nhân. Nàng thật sự hiểu nổi.
Huệ di nương khẽ nhếch môi, mỉa: “Con vẫn còn ngây thơ quá. Chẳng lẽ ? Giờ phu nhân thường xuyên lui tới phủ công chúa, sớm cùng công chúa một lòng một . Mà Kim Ngọc công chúa con hồ ly Tô Liên Y mê hoặc, vì thế… phu nhân trở thành của Tô Liên Y .”
“Cái gì?” Lưu Mục Linh hoảng hốt, nắm c.h.ặ.t t.a.y Huệ di nương:
“Di mẫu, Mục Linh chỉ thể trông , nhất định giúp Mục Linh!”
Trong lòng Huệ di nương vốn khinh thường Mục Linh lắm, đường đường tiểu thư quan gia, cứ khăng khăng cho , chẳng khác nào hạ cầu lấy nhục. Bản bà năm đó gả là bất đắc dĩ, vì tiền đồ của phụ nên mới bám lấy Nguyên soái trở về kinh. Nếu , bà chịu chấp nhận phận di nương chứ?
Nghĩ thì , nhưng ngoài miệng dịu dàng an ủi: “Yên tâm , Mục Linh. Di mẫu tất nhiên sẽ giúp con. Năm đó, di mẫu chẳng cũng ngốc nghếch gả phủ Nguyên soái ? Tấm chân tình của , Nguyên soái , cho nên mới đối xử với tệ.”
Lưu Mục Linh nào trong lời ẩn giấu cái bẫy. Nếu là ngày thường bình tĩnh, lẽ nàng còn nhận . giờ phút trong đầu nàng chỉ còn một ý niệm, gả cho Vân Phi Tuân. Bởi , chẳng những hoài nghi, trái còn ma xui quỷ khiến, tự nhủ chỉ cần gả phủ Nguyên soái, Vân Phi Tuân ắt sẽ hiểu tấm lòng , độc sủng mà bỏ rơi Tô Liên Y.
Chỉ nghĩ tới cảnh Vân Phi Tuân lạnh nhạt Tô Liên Y, mà ân sủng chỉ dành cho , trong lòng nàng liền dâng tràn đấu chí, phấn khởi vô cùng.
“Di mẫu là nhất! Mục Linh đa tạ . Sau nếu Mục Linh gả Vân gia, tất sẽ hết lòng hiếu kính di mẫu.” Nàng vội vàng cam đoan.
Huệ di nương đổi sắc mặt, bộ bi thương: “Đáng thương cho Mục Linh… Nếu là một tháng , di mẫu còn thể vỗ n.g.ự.c bảo đảm cho con. … hỡi ôi, nay sự tình khác .”
“Khác thế nào chứ, di mẫu? Nguyên soái sủng ái , cả kinh thành đều mà.” Lưu Mục Linh sốt ruột.
Huệ di nương bèn đem chuyện xảy trong buổi lễ dâng kể tường tận cho Lưu Mục Linh . Nàng vốn là tiểu thư xuất giá, đến những chuyện , mặt đỏ bừng cả lên: “Con tiện nhân đó! Dám… dám những lời bao nhiêu , thật là hổ!”
Quả thực, mặt quần thần mà đến chuyện bệnh tật phụ nhân, đúng là thất lễ. khi Huệ di nương nhớ tình cảnh hôm đó, thấy Tô Liên Y chẳng hề vẻ thẹn thùng, ngược còn nghiêm túc, đường hoàng. Chính cái dáng vẻ trấn định, đầy uy nghi , những khiến chán ghét, mà còn dễ dàng thuyết phục lòng .
Huệ di nương khẽ than: “Ôi, chúng chỉ là nữ nhân tầm thường, ai nỡ cùng một hạng tiện phụ vô liêm sỉ mà tranh cãi? Mục Linh, con còn trẻ, hiểu rõ thôi. Chỉ cần là phụ nhân xuất giá, bệnh ít nhiều đều cả, nhưng tuyệt đối lây sang nam nhân .”
Lưu Mục Linh liền sốt ruột, c.ắ.n c.h.ặ.t môi: “Di mẫu, thì đây? Người là hy vọng cuối cùng của con, nhất định gắng lên, nhất định tranh sủng! Mục Linh tin rằng với dung mạo và phẩm hạnh của di mẫu, sủng ái chỉ là chuyện trong tầm tay!”
Chính câu là điều Huệ di nương vẫn chờ. Trong mắt bà lóe lên một tia tính toán, thoáng chốc biến mất: “Chỉ cần Nguyên soái thể sủng ái trở , việc con gả Vân phủ, di mẫu sẽ lo liệu thỏa đáng.”
“Thật ?” Lưu Mục Linh vui mừng khôn xiết.
Huệ di nương mỉm : “Đương nhiên là thật, di mẫu gạt con? vài việc… vẫn cần đến Ninh tỷ tỷ tay giúp sức.”
“Việc gì ? Người mau , con sẽ lập tức thưa với mẫu để bà hỗ trợ.” Lưu Mục Linh vội vàng đáp.
Huệ di nương ghé sát, hạ thấp giọng thì thầm. Mục Linh gật đầu lia lịa, miệng ngừng : “Nhất định, nhất định! Di mẫu cứ yên tâm, Mục Linh nhất định sẽ thuyết phục mẫu giúp sức.”
…
Cùng lúc đó, tại một nơi khác, trong hoàng cung, ngự thư phòng.
Tô Liên Y c.ắ.n răng bước , trong lòng vẫn còn vương nỗi sợ hãi khó xóa. Dù những gặp , Hoàng thượng hề tỏ khác thường với nàng, nhưng bóng mờ trong tâm khảm vẫn chẳng thể tan biến.
“Khởi tấu bệ hạ, đến hôm nay, Ngân hàng Trung ương của Loan quốc thu hơn mười bảy triệu lượng bạc. Không chỉ quan viên trong kinh thành gửi bạc, mà ngay cả một quan viên các địa phương lân cận cũng lượt mang bạc đến. Chỉ là, khác với kinh quan gửi bạc lớn, phần nhiều các quan ở ngoài chỉ gửi vài trăm đến ngàn lượng, chắc là nhắm lãi mà thôi.”
Ngoài , còn một lý do nữa, chính là ngầm bày tỏ trung tâm với hoàng thượng. Điểm Tô Liên Y , nhưng Hạ Dận Tu thì dĩ nhiên thừa hiểu.
Hạ Dận Tu lặng yên lắng , khẽ gật đầu: “Ừm.”
Nhờ lời giải thích của nàng, tâm trạng dịu xuống đôi phần. Nếu bạc mười bảy triệu đều do quan viên kinh thành gửi , chỉ e nhịn nổi mà c.h.é.m đầu bọn họ .
Mười bảy triệu lượng bạc! Mà bộ quốc khố Loan quốc một năm thuế mới hơn bốn mươi triệu! Đủ thấy bạc khổng lồ đến mức nào.
Tô Liên Y tấu: “Hoàng thượng, thần nữ còn một việc bẩm báo.”
“Ừm.” Hạ Dận Tu chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng. Dù tự an ủi bản nhiều , nhưng nỗi khó chịu trong lòng vẫn tan hết.
Tô Liên Y nghiêm giọng: “Nay bạc ký gửi đạt tới một mức nhất định, chính là lúc cần đem cho vay. Vậy nên thần nữ xin chỉ thị của bệ hạ, trong vài ngày tới, thần nữ sẽ dẫn theo mấy vị quan Thương bộ đến thành Đông Ô, để triển khai việc phát vay bạc. Nếu thể, định vật giá miền Đông là điều nhất. Chỉ mong Hoàng thượng chuẩn tấu.”