Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 19: Công việc đồng áng (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:44
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió xuân l.ồ.ng lộng, cả ruộng cỏ xanh mơn mởn dập dờn như sóng biển, màu xanh non quả thật . Cảnh tượng chính là khung cảnh mà hiện đại ao ước thấy nhất. Thế nhưng lúc , hai phu thê Tô Liên Y chỉ ngây bên cạnh, chẳng gì.

Màu xanh vốn thể dịu mắt, giảm mỏi thị lực, nhưng trong mắt Tô Liên Y bây giờ, màu xanh ch.ói mắt đến phát bực.

“Có gì ?” Đại Hổ cau mày hỏi, đây là công sức cả tháng trời của mà.

Tô Liên Y thở dài một : “Dù rõ cụ thể cách trồng trọt , nhưng hình như từng luống , gieo hạt theo cách nhất định. Như đảm bảo cây nhận đủ ánh sáng mặt trời, tránh việc các cây tranh nước và dinh dưỡng trong đất.”

Đại Hổ cau mày c.h.ặ.t hơn: “Ánh sáng? Nước?”

Tô Liên Y dở dở : “Cái ví như một nhà mấy em, lương thực chỉ bấy nhiêu, em càng đông thì mỗi ăn càng ít, hiểu ?”

Đại Hổ gật gật đầu: “Ừm.”

Tô Liên Y sững : “Hiểu ?”

Đại Hổ lắc đầu.

“…” Tô Liên Y cạn lời, thôi kệ, nàng cũng chẳng còn sức mà giảng cho cách ruộng, huống hồ bản nàng cũng chẳng gì cho cam.

“Ngươi đợi chút, để hỏi .”

Tô Liên Y lắc một cái, hình tròn trĩnh lắc lư theo, khom lưng ngó ngoài.

ló đầu tức đến nghẹn họng: dân trong thôn đang cắm cúi ruộng thì thấy “nữ ma đầu” Tô Liên Y xuất hiện, ai nấy mặt mày tái mét, lũ lượt bỏ cuốc chạy biến, chỉ chốc lát mà cả cánh đồng rộng mặt sạch bóng , trống huơ trống hoác như ruộng hoang.

Chẳng trách bọn họ sợ: Tô Phong cùng con gái Tô Liên Y và con trai Tô Bạch, ba cha con nổi danh chuyên moi tiền thiên hạ. Ai dính nhà họ, y như rằng mất tiền oan. Dân làng từng lừa ít phen, huống chi mấy hôm Tô Phong còn dẫn cả nhà sang Tôn gia đòi tiền, chuyện ai mà chẳng .

cách chỗ Tô Liên Y và Đại Hổ chừng mười mét vẫn còn một cặp phu thê già đang giằng co vì chuyện gì đó, cãi vã ầm ĩ, kịp bỏ chạy.

Mắt Tô Liên Y sáng rực như bắt cứu tinh, cuối cùng cũng để hỏi !

Nàng vội vã nhấc chân chạy về phía hai ông bà, hình mũm mĩm lắc lư, chạy thầm nhủ: nhất định xin chỉ dạy cho nhẽ cách ruộng mới !

Cách đó mười mét, ông lão đang kéo tay bà lão: “Bà nó ơi, cái con Tô Liên Y thế nào, bà còn ? Nó còn là đứa con gái ngây thơ như nữa. Chỉ cần nó bám lấy thì thế nào cũng moi tiền. Bà quên chuyện hai năm ở đầu làng phía Đông ? Lão Đại Khánh chỉ ngang qua đường, rõ ràng hề đụng chạm gì tới nó, mà nó vu cho lão Đại Khánh sàm sỡ, đòi ba lượng bạc. Đại Khánh chịu đứa, thế là nó kéo một đám lưu manh tới đập phá nhà lão, cuối cùng cướp luôn năm lượng bạc đấy!”

Nói tới chuyện , ông lão tức đỏ cả mặt, chỉ mong bà lão tỉnh mà tránh xa Tô Liên Y.

bà lão , còn trách ngược: “Dù nó cũng là cháu gái chúng , dứt nghĩa họ hàng, ông là thúc ruột nó đấy. Làm thúc mà cứ trốn cháu thế ? Ông quên hồi còn con Quế Hoa còn sống, nó còn tè dầm ướt cả vai ông nữa cơ mà!”

Tô Liên Y nhắc mà cứng họng. Quế Hoa, tức là ruột của nàng - đàn bà nổi tiếng chịu thương chịu khó, hiền lành nhất thôn. Hồi còn sống thì cha nàng, Tô Phong, còn sợ, còn giữ mồm giữ miệng. Từ khi mất, ông càng lúc càng khốn nạn, chẳng coi ai gì.

Ông lão ngẩng lên thì thấy Tô Liên Y, hình tròn trịa như quả bóng, đang lăn lăn chạy về phía , hoảng quá suýt bật : “Bà nó ơi, tại bà cứng đầu đấy, giờ chạy cũng kịp nữa !”

Mặt ông dài như đưa đám, cứ như sắp Tô Liên Y chặn đường đòi tiền đến nơi.

Tô Liên Y thở hổn hển, vội vàng gọi giật:

“Bá… bá phụ, bá mẫu… Hai bá đừng vội, chuyện hỏi ạ!”

“Xong đời , nó tóm !” Ông lão xị mặt, chấp nhận phận.

Bà lão trừng mắt lườm ông, tươi đón Tô Liên Y: “Liên Y , chuyện gì thế?”

Đến gần hơn, Tô Liên Y mới rõ đôi phu thê già : bà lão hiền hậu phúc hậu, tóc b.úi gọn gàng, bên ngoài quấn khăn đội đầu màu tím đỏ phai, quần áo thì là vải thô màu xanh lam, tuy cũ nhưng sạch sẽ chỉnh tề, dễ chịu. Ông lão mặc bộ quần áo ngắn màu xanh bạc màu, lưng , trông dáng vẻ đầy chán nản.

“Bá mẫu… nếu ngươi rảnh, ngươi thể giúp một việc ạ?”

Ông lão mà loạng choạng, cảm giác như sắp choáng tới nơi. Xong , coi như nó bám c.h.ặ.t đây!

Tô Liên Y liếc thấy ông lão lảo đảo, bèn lo lắng hỏi:

“Bá phụ, ngươi khỏe ạ? Bây giờ là mùa xuân, chắc say nắng, tụt huyết áp ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-19-cong-viec-dong-ang-1.html.]

“Ôi dào, Liên Y , kệ ông , ngươi cần gì cứ , nhất định sẽ giúp ngươi!”

Bà lão vội vàng kéo tay Tô Liên Y sang một bên, lôi nàng xa ông lão một chút.

Tô Liên Y chỉ cảm thấy bàn tay già nua nhưng vẫn chắc khỏe vô cùng ấm áp, giống tay , khiến lòng nàng cũng ấm theo, bao nhiêu ngại ngùng bối rối lúc nãy tự nhiên tan biến nhiều.

“Bá mẫu, ngươi thể dạy phu thê cách trồng trọt ạ? Cả với Đại Hổ đều ruộng...”

Nghe lời bác gái , Tô Liên Y đoán hai ông bà đây từng quen , bà chính là bá mẫu (bác dâu cả) của cô, thì ông cụ hẳn là bá phụ (bác cả).

Ông cụ bên cạnh sững . Tô Liên Y chạy tới xin học ruộng? Con bé ác bá ăn gì t.ử tế mà giờ đòi học nông, ai mà tin chứ! Chắc chắn chuyện mờ ám!

“Được chứ!” Bà lão thấy Tô Liên Y thành tâm học thì trong lòng cũng thấy mừng, thầm mắng lão già nhà chỉ mà chẳng chịu cho kỹ. Bà tuy ít khi tiếp xúc với Tô Liên Y, nhưng hồi thiết với ruột Liên Y (em dâu Quế Hoa). Nay Quế Hoa mất , đáng lẽ bà là bá mẫu, nên em dâu chăm lo cho con bé, mà mỗi gần giúp đỡ, đều lão già kéo giật , sợ Tô Phong rầy rà lôi thôi.

Ông cụ thấy thì tức sợ, cuống quýt kéo tay thê t.ử: “Bà nó, ... nhớ , ở nhà còn việc gấp! Về mau!” Vừa liếc mắt hiệu liên hồi.

Tô Liên Y nét mặt tái nhợt, đầy lo lắng của bá phụ là hiểu ngay chuyện, khẽ thở dài, giọng cũng dịu :

“Bá mẫu, nếu nhà việc gấp thì cứ về cũng ạ. Lúc khác rảnh hãy dạy chúng , việc ruộng cũng chẳng vội ngày một ngày hai mà.” Nàng ép khó xử.

bà lão xua tay, trừng mắt lườm ông cụ một cái, sang hiền hậu với Tô Liên Y: “Liên Y , đừng lão già hồ đồ lải nhải! Bá mẫu chẳng việc gì cả. Cha ngươi thì ăn chơi lêu lổng quen , ai chỉ bảo ngươi . Đi, bá mẫu dạy ngươi!” Vừa dứt câu, bà nắm tay Tô Liên Y kéo về phía Đại Hổ, coi như chẳng hề để tâm đến ông cụ mặt mày tái mét, sắp xỉu tới nơi.

Tô Liên Y phì thành tiếng: bá mẫu đúng là thật thà thẳng tính, dám mắng thẳng Tô Phong là đồ vô dụng ngay mặt khác. Còn bá phụ thì rõ là sợ rắc rối, hai già đúng là tính cách bù trừ cho , xứng đôi lứa thật.

“Đa tạ bá mẫu! Phu thê nhất định sẽ học cho đàng hoàng!” Nàng bằng cả tấm lòng.

“Ừm, ngoan lắm.” Thấy Tô Liên Y như , bà Triệu (tức bá mẫu) càng thêm hiền hòa, ánh mắt dịu dàng như con. Trong lòng bà vẫn luôn tin rằng Tô Liên Y tuy Tô Phong dạy hư, nhưng bản tính vốn , chỉ là ai chỉ bảo đàng hoàng. Bà vẫn luôn tìm cơ hội dạy dỗ con bé, coi như giữ trọn nghĩa tình với em dâu Quế Hoa khuất. Chỉ tiếc lão già nhà bà cứ cản mãi, sợ rước phiền phức .

Đại Hổ thì ngờ Tô Liên Y — cái cô gái tai tiếng khét tiếng cả thôn — mà thật sự thể mời về dạy cách ruộng. Hắn cau mày, lông mày rậm giật giật.

Tô Liên Y liền giới thiệu: “Đại Hổ, đây là bá mẫu.”

Đại Hổ liếc Tô Liên Y bằng ánh mắt kỳ quái, sang bà Triệu, chỉ khẽ gật đầu một cái, coi như chào hỏi.

Thấy , Tô Liên Y nổi giận ngay tức khắc: “Đây là thái độ của ngươi với bề đấy hả? Mau chào hỏi đàng hoàng !” Giọng nàng gắt lên, khác gì bà trẻ đang dạy con hỗn.

Đại Hổ liếc nàng một cái, trong mắt đầy vẻ khinh thường.

Tô Liên Y càng thêm giận sôi , nghiến răng nghiến lợi quát khẽ: “Đại Hổ! Nếu ngươi còn lời, sẽ phơi bày hết mấy chuyện mờ ám ngươi lưng , cho ngươi mất mặt ngóc đầu lên nổi trong cái thôn !”

Nàng tiện thẳng chuyện hai từng cấu kết, nên đành dùng lời uy h.i.ế.p, ngầm nhắc : Nếu ngoan ngoãn phối hợp, nàng sẽ vạch trần thứ.

Bà Triệu, vốn đang tươi hiền hậu, mà đôi mắt lập tức trợn tròn, giọng rít lên:

“Liên Y! Ngươi cái gì!? Cái tên mặt mũi như cóc ghẻ dám lén lút chuyện bại hoại hả!?”

Tô Liên Y ngớ : Làm chuyện bại hoại!?

Đại Hổ cũng đờ : Làm chuyện bại hoại!?

Hai còn kịp hiểu chuyện gì xảy thì bà Triệu xông tới, nhảy phắt lên giáng cho Đại Hổ một cái bạt tai thẳng gáy: “Thằng mất dạy ! Dám giấu thê t.ử mà lén lút mèo mả gà đồng ! Hôm nay dạy cho ngươi thế nào là lễ độ, khỏi mang tiếng vô phúc nương dạy!”

Nhìn dáng bà quát mắng, cứ như thể Đại Hổ chính là con rể , còn bà là vợ đang đòi công bằng cho con gái .

“Ta… …” Đại Hổ mặt đỏ bừng, cổ cũng đỏ, nhất thời nghẹn họng phản bác .

“Bá mẫu, đừng đ.á.n.h nữa ạ! Người hiểu lầm , , Đại Hổ … là… là tại bậy…”

Tô Liên Y cũng cuống lên, trách ăn ẩu tả, giờ Đại Hổ mang tiếng oan thì còn gì mặt mũi nữa!

 

 

Loading...