Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 191: Vô tình gặp Vân Phi Dương tại phủ công chúa
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:33:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân phu nhân đến nỗi khiến Hạ Sơ Huỳnh cũng thấy xót xa. Nàng nhận lấy chiếc khăn mới từ tay tỳ nữ, dịu dàng lau những giọt nước mắt gương mặt sưng đỏ vì .
“Mẫu .” Sơ Huỳnh khẽ an ủi, giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết: “Quân đến tướng chắn, nước đến đất lấp. Là chính thất, chúng thể để mấy kẻ tiện nhân toại nguyện? Bọn tiểu nhân đắc chí cũng chỉ là nhất thời thôi. Hôm nay chúng càng kiêu ngạo, thì tất sẽ nhận lấy kết cục thê t.h.ả.m.”
Vân phu nhân , thoáng ngẩn như chợt nhớ điều gì.
Bà im lặng hồi lâu, ngẩng đầu lên, giọng khàn đặc: “…Con , những năm qua… thật là khổ cho con …”
Sơ Huỳnh sững sờ. Chủ đề đang là chuyện Huệ di nương tranh sủng đoạt quyền ? Sao bỗng dưng sang nàng thế ?
“Mẫu , con hiểu ý .”
Vân phu nhân thở dài một , nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ nhắn của Sơ Huỳnh, ánh mắt dần trở nên ảm đạm: “Ta, Khấu Tĩnh Văn, sống gần năm mươi năm, mà hôm nay mới thật sự thấu chuyện. Liên Y mới chỉ hơn mười mấy tuổi đầu, mà con bé rõ hết thảy, thông suốt điều… haizz…” Bà lắc đầu than thở, lời hết nhưng ý tứ rõ ràng.
Chỉ một thoáng, Sơ Huỳnh liền hiểu ngay điều bà , trong lòng chua xót đồng cảm: “Mẫu đừng tự trách. Khi còn trẻ, tài năng và khí phách của mẫu ai cũng . Có những chuyện, thực chúng đều hiểu, thậm chí hầu hết nữ nhân trong thiên hạ đều hiểu, chỉ là ai dám đối diện mà thôi. Ít ai dũng khí như Liên Y, dám công khai bày tỏ suy nghĩ thật sự của với cả thiên hạ. Về điểm , con thừa nhận, con bé mạnh mẽ hơn chúng nhiều.”
Trong thiên hạ, nữ nhân nào thật sự cam tâm để phu quân cưới ba vợ bốn nàng hầu? Ai nguyện lòng chia sẻ tình yêu với nhiều phụ nữ khác? Ai mong mỗi ngày đều sống trong cảnh tranh sủng, ghen ghét, âm thầm đấu đá?
Không một ai cả. Thế nhưng vì lễ giáo trói buộc, chẳng ai dám suy nghĩ thật trong lòng. Để giấu diếm với , để lừa gạt kẻ ngoài, lâu dần… đến chính bản cũng dần lừa gạt theo.
“Phi Dương… thật sự nên như .” Đây là đầu tiên Vân phu nhân còn bênh vực con trai nữa. Trước đây, mỗi thấy nạp thêm mỹ , bà đều vui mừng, chỉ cần con trai vui vẻ là bà yên lòng. bây giờ từ góc độ của một nàng dâu chính thất, bà mới buông một câu công bằng.
Toàn Sơ Huỳnh khẽ run rẩy. Một cảm giác ấm ức mạnh mẽ dâng lên khiến nàng nghẹn ngào, thể kìm nén. Sợ thất thố mặt Vân phu nhân, nàng cố gắng cong khóe môi, định nở một nụ , nhưng nụ cũng nổi.
Tướng phủ rốt cuộc bao nhiêu mỹ ? Hai mươi? Ba mươi? Hay bốn mươi? Nàng đếm xuể.
Chỉ nhớ từ ngày gả cho Vân Phi Dương, mỹ nữ trong phủ liền ùn ùn kéo đến, ngừng gia tăng. Nàng hận đến tận xương tủy, nhưng dám biểu lộ mặt phu quân, sợ chọc giận , sợ khiến mất hứng.
Ai thể tưởng tượng, một công chúa cao quý như nàng mỗi ngày đều sống trong nỗi ghen tuông và lo sợ như ? Càng sợ hãi, nàng càng dựng lên vỏ bọc kiêu căng, ngạo mạn, để che giấu sự yếu đuối bên trong.
Khi , nàng liều chạy cung, nũng với mẫu hậu và hoàng , kiên quyết đòi ngai kiệu chính hoàng.
Đó là biểu tượng tối cao của quyền lực và tôn nghiêm hoàng thất, vốn dĩ chỉ hai chiếc:
một dành cho Hoàng đế, một dành cho Thái hậu.
đó, Loan Quốc xuất hiện chiếc thứ ba, chiếc thuộc về nàng, Công chúa Kim Ngọc, Hạ Sơ Huỳnh.
Nàng trở nên tàn nhẫn.
Chỉ cần phu quân ở trong phủ, nàng liền tìm cách hành hạ, áp chế các thất. Dù là Vân Phi Dương sủng ái nhất, chỉ cần nàng nắm một chút sơ hở, đối phương nhất định sẽ lột một lớp da.
Nàng … để khẳng định vị trí độc tôn của , để giành lấy sự chú ý của phu quân. những ký ức … đau đớn đến mức nhớ .
“Mẫu , đừng nữa. Mọi chuyện qua .” Hai lặng im hồi lâu, cuối cùng Sơ Huỳnh mới gượng ép điều chỉnh cảm xúc, giọng nàng bình thản, nhưng cuối câu vẫn khẽ run rẩy.
Thật sự thể bỏ qua ? Nàng từng nghĩ quên hết, để lòng nguội lạnh. Thế nhưng, khi nhớ , cơn đau nơi tim vẫn còn nguyên vẹn như xưa.
Tô Liên Y từng : “Bởi vì yêu nên mới hận. Nếu thật sự còn yêu, đến cả hận cũng chẳng còn.”
“Phi Dương thành như , mẫu như cũng trách nhiệm.” Vân phu nhân , ánh mắt thoáng trĩu nặng: “Gần đây nó thường xuyên lui tới phủ công chúa. Sơ Huỳnh, con cũng , nam nhân vốn là những đứa trẻ trưởng thành. Ta sẽ tìm thời gian chuyện với nó thật kỹ. Phu thê hai các con cứ chia cách như thế … là kế lâu dài.”
Sơ Huỳnh buồn bất đắc dĩ, vội vàng : “Mẫu , sang chuyện con nữa ? Vẫn là chuyện của quan trọng hơn. Vậy trong thời gian tới, sẽ còn nhiều thời gian đến đây thăm Hy Đồng nữa đúng ? Dù thì chuyện trong phủ Nguyên Soái mới là cấp bách nhất.”
Vân phu nhân khẽ chua chát: “Có lúc thật sự trực tiếp giao quyền chủ mẫu cho ả tiện nhân . Ta mệt mỏi lắm , sống trong cảnh đấu đá đó nữa. Ta chỉ mỗi ngày ở bên cháu trai Hy Đồng, nó trưởng thành, cả đời như đủ mãn nguyện.”
“Như thế chứ!” Sơ Huỳnh lập tức phản bác, vẻ mặt nghiêm túc, bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy tay Vân phu nhân: “Bọn tiện nhân vốn voi đòi tiên. Nếu mẫu nhường bước một , tiếp theo sẽ là từng bước thoái lui, đến cuối cùng ngay cả chỗ dung cũng chẳng còn! Dù thế nào nữa, tuyệt đối lùi bước!”
Vân phu nhân thở dài, gật đầu: “Ta hiểu… ngược dòng mà , tiến ắt lùi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-191-vo-tinh-gap-van-phi-duong-tai-phu-cong-chua.html.]
“Tề mama, mang tiểu công t.ử nghỉ .” Sơ Huỳnh nghiêng đầu, dặn dò mâm chuyên chăm sóc Hy Đồng. Hy Đồng dĩ nhiên rời , nhưng cuối cùng vẫn ôm một cách cưỡng ép, bởi nó hôm nay bà nội và mẫu chuyện quan trọng cần bàn. Tiếng của Hy Đồng vang vọng, nhưng Sơ Huỳnh vẫn cứng lòng, đổi quyết định, điều hiếm khi nàng .
Nhìn cháu trai lóc bế , Vân phu nhân đau lòng như d.a.o cắt. Nghĩ đến tương lai thể thường xuyên gặp mặt, tấm lòng vốn đang dần buông bỏ bụi trần của bà bỗng sục sôi trở , đó là ngọn lửa đấu chí bừng lên. Trong phòng còn ngoài, chồng nàng dâu bắt đầu chuyện chi tiết. Từ chuyện trong phủ Nguyên Soái, đến những tin đồn trong kinh thành, thậm chí còn bàn đến chuyện của Hộ bộ Lưu Thượng thư và cả Thương Hồng Tử. Cứ thế, hai trò chuyện suốt một canh giờ.
…
Hơn một canh giờ , Vân phu nhân dậy cáo từ rời . Sơ Huỳnh níu giữ, nhưng đích tiễn bà tận cổng phủ, đây là đầu tiên công chúa Kim Ngọc Hạ Sơ Huỳnh phá lệ, thật sự hạ thấp phận để tiễn chồng.
Hai tay trong tay, tuy quá mật, nhưng ai tinh mắt cũng tình cảm giữa họ đổi. Bây giờ, họ chỉ là chồng nàng dâu, mà còn là bạn bè, thậm chí là chiến hữu.
Ngay lúc hai sắp bước đến cổng chính, công chúa phủ đột nhiên xuất hiện một vị khách mời mà đến. Vị khách đây cũng thường đến đây, nhưng chủ nhân của phủ công chúa bao giờ trực tiếp tiếp đón. Chỉ dùng thái độ “ hoan nghênh nhưng cũng cự tuyệt”, để quản sự dẫn sảnh, bưng thơm lên, cứ để đó một , ai đến hỏi han thêm câu nào.
Điều kỳ lạ là chẳng hề giận dữ. Dù đối xử lạnh nhạt như , vẫn thỉnh thoảng ghé qua, hoặc uống vài ngụm , hoặc chẳng gì, yên chừng nửa canh giờ, tự cáo từ rời . Chủ nhân phủ công chúa Kim Ngọc Hạ Sơ Huỳnh, từng xuất hiện tiếp đón .
Còn , ai khác chính là Vân Phi Dương. Vân Phi Dương cũng ngờ hôm nay thể gặp Hạ Sơ Huỳnh. Mà khi Sơ Huỳnh thấy xuất hiện cổng phủ, trong bộ thường phục phong độ, tuấn tú, nàng cũng kìm khựng trong giây lát. Trái tim vốn cố gắng ép bình tĩnh, nay khẽ dậy sóng.
Vân phu nhân thì vui mừng khôn xiết. Quả thật là họa phúc khó lường, nhờ mà con dâu thể tiếp tục cố tình né tránh nữa. Bà nhẹ nhàng siết lấy bàn tay đang khoác cánh tay , giọng đầy hàm ý: “Con , giờ mẫu về phía con. Nếu nó còn chỗ nào đúng với con, cứ thẳng thắn với mẫu . … đ.á.n.h đ.á.n.h đến c.h.ế.t, hãy tha thứ cho nó một , coi như là vì Hy đồng mà cho nó một cơ hội.”
Giọng Vân phu nhân quá to, nhưng cũng đủ để đối diện rõ. Vân Phi Dương hết, lông mày cau , trong lòng dâng lên một tia hy vọng mong manh, hy vọng Sơ Huỳnh đừng trốn tránh nữa.
Sơ Huỳnh khẽ thở dài một . Câu cuối cùng của Vân phu nhân quả thật chạm đúng nỗi đau sâu kín nhất của nàng, giống như đ.á.n.h trúng bảy tấc của rắn độc. Cuối cùng nàng chỉ thể nặn một nụ , dịu dàng căn dặn: “Mẫu yên tâm, hãy về phủ sớm một chút và nhất định chăm sóc cho thể.”
Vân phu nhân gật đầu, để Sơ Huỳnh dìu lấy cánh tay ngoài. Vân Phi Dương lập tức tránh sang một bên, nhường đường cho hai phụ nữ, đó lặng lẽ theo với dáng vẻ phong độ, đúng mực như một quân t.ử.
Vân phu nhân các nha dìu lên xe ngựa. Từ khung cửa sổ xe , bà vặn thấy con trai và con dâu cạnh , một một , quả thực là một đôi kim đồng ngọc nữ hiếm . Trong lòng bà thầm khấn vái, mong hai thể về như xưa. Bà thậm chí còn nghĩ, khi về phủ nhất định sẽ tìm một ngôi miếu để dâng hương cầu phúc.
Xe ngựa từ từ lăn bánh, dần xa.
Hạ Sơ Huỳnh theo cho đến khi xe khuất bóng, mới c.ắ.n răng , buộc đối diện với hiện thực. Nàng sải bước trong phủ, cố ý né tránh Vân Phi Dương, chỉ giữ cách .
“Ngươi… đến là để thăm Hy Đồng ?” Sơ Huỳnh khẽ hỏi, giọng mang chút do dự khi cùng bước về phía sân trong.
“Ừ.” Vân Phi Dương gật đầu, ngập ngừng, đó bổ sung thêm: “Cũng là… để gặp nàng.”
Tim Sơ Huỳnh khẽ hụt hai nhịp. Bước chân nàng khựng trong thoáng chốc, nhưng nhanh lấy bình tĩnh và tiếp.
Khi hai đến trong viện, Sơ Huỳnh lập tức sai xem Hy Đồng ngủ . Nếu đứa trẻ ngủ, quả thực nên để nó gặp phụ . Trong chuyện tình cảm giữa cha con, nàng luôn cảm thấy bản là . Bởi dù Vân Phi Dương từng chủ động dành nhiều tình cảm cho Hy Đồng, nhưng vốn dĩ nàng cũng từng cho hai cha con cơ hội gần gũi.
Vân Phi Dương yên, lên tiếng, chủ động gì thêm. Hai chỉ lặng lẽ ở cùng một chỗ, khí chút gượng gạo và nặng nề.
Một lát , nha , khẽ thưa: “Tiểu công t.ử ngủ ạ. Khi nãy ôm cưỡng ép, lâu, về mệt quá mới ngủ .”
“Vậy xem hôm nay ngươi thể gặp Hy Đồng .” Sơ Huỳnh mỉm nhạt, trong nụ mang theo sự lúng túng.
Vân Phi Dương gật đầu, cầm chén bên cạnh nhấp một ngụm, giọng thản nhiên mà sâu xa: “Không , để .”
Sơ Huỳnh khẽ cau mày. Lần ? Chẳng lẽ còn định thường xuyên đến đây ? nhớ lời dặn của Vân phu nhân, lý trí nhắc nhở nàng rằng nàng nên cho một cơ hội, nếu vì thì cũng vì Hy Đồng.
“Ừm.” Sơ Huỳnh khe khẽ đáp lời, đó hỏi: “Hôm nay ngươi đến… chuyện gì ?” Nói xong, nàng lập tức hối hận. Vân Phi Dương thể chuyện gì chứ? Nàng hỏi như , chẳng giống như hy vọng sẽ rằng nhớ nàng, rằng đến tìm nàng, đón nàng về ?
với sự hiểu của nàng về , Vân Phi Dương bao giờ là chịu những lời mềm mỏng, thâm tình đến mức tự hạ thấp bản như thế. Hắn đế vương, nhưng trong tình cảm, luôn cao cao tại thượng.
“Sáng nay, hoàng thượng triệu cung và với một chuyện.” Vân Phi Dương đáp, đặt chén xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh, tay khẽ nắm thành quyền đưa lên môi ho nhẹ. Chỉ một động tác đơn giản, mà bàn tay trở nên cực kỳ tao nhã, thu hút ánh mắt len lén liếc của các nha trong phòng.
Vân Phi Dương chính là như thế, dù là gương mặt tuấn mỹ, dáng vẻ hảo khí chất đặc biệt, tất cả đều khiến trở thành tâm điểm thể bỏ qua.
Sơ Huỳnh khẽ tự giễu, đồng thời tự nhắc nhở , tuyệt đối quên vết thương cũ mà tiếp tục lún sâu thêm nữa.