Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 20: Công việc đồng áng (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:45
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc dù Tô Liên Y giải thích , nhưng bà Triệu vẫn tin, cái tay to như lá quạt vẫn tiếp tục đập bồm bộp gáy Đại Hổ:
“Thê t.ử ngươi béo tí thì , đàn bà da thịt mới dễ đẻ, cái đồ ranh con mọc đủ lông mà bày đặt chê thê t.ử hả! Xem dạy mày thế nào cho lễ độ!”
Bàn tay đàn bà quanh năm ruộng, sức lực , mỗi cái tát giáng xuống bốp bốp như trống đ.á.n.h, đầu Đại Hổ rung lên từng chập. Hắn dám đ.á.n.h , chỉ thể luống cuống chạy quanh né tránh, trông t.h.ả.m hại tức mà chẳng dám nổi giận. Muốn chạy cũng dám, chỉ sợ Tô Liên Y thật sự lôi chuyện bí mật vạch trần thì khỏi còn mặt mũi ở làng.
Tô Liên Y dở dở , vội nhào tới kéo tay bà Triệu : “Bá mẫu, thật mà! Đại Hổ mèo mả gà đồng gì ạ!”
Bà Triệu Tô Liên Y níu tay nhưng miệng vẫn ngừng mắng c.h.ử.i:
“Ngươi xem, thê t.ử ngươi thương ngươi thế đấy! Ngươi cái trò bẩn thỉu , mà nó còn bênh vực ngươi! Ngươi còn lương tâm hả? Ngươi xứng đáng với nó hả?”
“…”
Đại Hổ một bên, mặt mày nghẹn đỏ bừng, trong lòng thì tức đến phát điên: cái con Tô Liên Y c.h.ế.t tiệt , bịa cái quái gì thế hả!?
Tô Liên Y thấy tình hình càng lúc càng to chuyện, liền vội vàng chữa cháy, buột miệng bịa tiếp: “Bá mẫu, … thật sự mèo mả gà đồng gì , … chỉ là… c.ờ b.ạ.c thôi ạ!”
“Cờ bạc!?”
Đại Hổ sững sờ tại chỗ, trừng mắt Tô Liên Y, dám tin tai : Hắn trời đất chứng giám, cả đời từng đ.á.n.h bạc một nào!
“Thật đấy?”
Bà Triệu dừng tay , nghiêm mặt Tô Liên Y, hỏi gặng.
Tô Liên Y gật đầu lia lịa, như giã tỏi: “Vâng… đúng ạ… chính thế ạ! Tên đem hết lương thực trong nhà c.á đ.ộ hết , giờ nhà sắp nhịn đói đến nơi!”
Đại Hổ tiếp tục trừng mắt nàng, ánh mắt như phun lửa, thể tin nổi cái bịa chuyện mà mặt đỏ, mắt chớp! Mất lương thực là do nàng tiêu hoang, giờ đổ cho c.ờ b.ạ.c?
Tô Liên Y lườm Đại Hổ một cái: So với tội “lén lút mèo mả gà đồng” thì nhận tội c.ờ b.ạ.c còn đỡ nhục hơn, hiểu !?
Phụ nữ đúng là giống loài kỳ lạ, so với chuyện đàn ông ham mê c.ờ b.ạ.c thì họ chấp nhận chuyện phu quân lăng nhăng bên ngoài. Tuy thời xưa quan niệm tam thê tứ phổ biến, nhưng đó chỉ là chuyện của đám nhà giàu, chứ ở cái xó làng nghèo thì cưới một thê t.ử chật vật lắm , cưới thêm? Tiền ! Thế nên dần dần ai cũng mặc định đàn ông chỉ một thê t.ử mà thôi.
“Ra là thế…” Bà Triệu lúc mới chịu thôi đ.á.n.h mắng, giọng điệu cũng hòa hoãn hẳn. Bà sang vỗ vỗ tay Tô Liên Y, dạy dỗ đầy thương yêu: “Liên Y , đàn ông mà, ít nhiều cũng tật . Đại Hổ nhà con ngoài cái tội đần đần với ham c.ờ b.ạ.c thì ít nó cũng lăng nhăng bên ngoài. Phận đàn bà, thôi thì cũng ráng nhẫn nhịn cho yên cửa yên nhà, ?”
“…”
Tô Liên Y chỉ còn gật đầu liên tục: “Vâng , đúng ạ, bá mẫu dạy lắm ạ…”
Đại Hổ khinh khỉnh liếc xéo Tô Liên Y, còn nàng ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt đầy khinh thường liền trừng mắt : “Sao ngươi gì ? Chẳng lẽ ngươi c.ờ b.ạ.c còn cho là đúng chắc?”
Nói , nàng trừng mắt đe dọa : dám cãi thử xem!
Đại Hổ bất lực, trong lòng thầm nghiến răng, nhưng chẳng gì Tô Liên Y: “Đa… bá mẫu… dạy lắm…”
Những lời gần như là nghiến từ kẽ răng, nghẹn uất mà thể phản bác.
Bà Triệu thấy thì càng hài lòng, vỗ vỗ tay Tô Liên Y dạy dỗ tiếp, giọng đầy thấm thía: “Ừm, thế mới chứ. Nghèo thì nghèo, nhưng chỉ cần phu thê đồng lòng thì kiểu gì cũng dựng nên cơ nghiệp, sống với hòa thuận mới là phúc đức nhất. Hai đứa rõ ?”
“Vâng , đúng ạ…”
Cả hai, kẻ ép dối, ép chịu oan, chỉ còn gật đầu lia lịa, răm rắp cho yên chuyện.
Thấy bà Triệu chuẩn giảng đạo thêm, Tô Liên Y vội vàng tìm cớ đ.á.n.h trống lảng: “Bá mẫu, ngài xem giúp , ruộng Đại Hổ trồng đúng ạ?”
Câu đúng là tự vả mặt , mảnh ruộng đầy cỏ mọc loạn xanh um , chỉ cần mang cái máy cắt cỏ đến là gọn như sân bóng, mà gọi là đúng chứ!
Bà Triệu khom lưng xuống, giơ tay nhổ mấy nhánh cỏ, nghiêng đầu hỏi: “Đại Hổ , Đây… ngươi trồng cái giống gì đây hả?”
Đại Hổ vẫn câm như hến, mặt mày lì đáp.
Tô Liên Y bực quá, giơ cùi chỏ huých mạnh sườn một cái: “Bá mẫu hỏi đấy, đừng giả câm!”
Đại Hổ nhíu c.h.ặ.t đôi mày rậm, cuối cùng chỉ lắc đầu: “Không .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-20-cong-viec-dong-ang-2.html.]
“Không ?” Tô Liên Y sững .
“Ruộng chính ngươi tự trồng, gieo giống gì?”
Đại Hổ nhướn mày, nét mặt vẫn vô cảm như thường: “Cha ngươi đưa cho hạt giống, cứ đem hết gieo thôi.” Giọng điệu vô tội.
Tô Liên Y dở dở : “Ngươi hỏi xem đó là hạt gì ?”
Đại Hổ đáp gọn lỏn, vẻ bình tĩnh: “Đợi nó mọc lên chẳng sẽ là cái gì ?”
Tô Liên Y đưa tay day day huyệt Thái Dương, cảm giác đầu đau như b.úa bổ: “Mỗi loại cây trồng đều cách gieo khác , ngươi ?”
“Không .”
“……”
“Nó trồng là lúa mạch đấy.” Bà Triệu lên tiếng cắt ngang cuộc đối đáp của hai . “Đại Hổ , lúa mạch đáng lẽ đợi thu ngô xong, tầm đầu thu mới gieo, bây giờ gieo thì hợp thời chút nào.”
“……”
Hai , cả hai đều mù tịt chuyện đồng áng, mà chẳng hiểu mấy.
Bà Triệu kiên nhẫn giảng tiếp: “Chỉ miền Bắc mới trồng lúa mạch xuân, chỗ khí hậu ấm thì trồng lúa mạch đông thôi. Trồng lúa mạch mùa xuân thế , sẽ cho là dân dốt ruộng, ăn. Thời điểm , hoặc là gieo ngô, hoặc trồng ít rau, còn cái mang chợ bán kiếm chút tiền tiêu.”
Hai chỉ gật đầu lia lịa, chăm chú .
Nhìn cảnh , trông chẳng khác nào cặp phu thê son mới cưới, còn lơ ngơ, vụng về, xoay xở việc nhà .
Bà Triệu đầu , càng hai đứa nhỏ càng thấy xứng đôi lứa, mặt càng nở nụ hiền hậu.
“Hai đứa cũng đừng sốt ruột, cuộc sống mà, đều từ từ mà khá lên, kinh nghiệm cũng sẽ tích lũy dần. Chỗ hạt giống coi như bỏ , dẫu nhổ cỏ sạch thì lúa mạch gieo cũng đều, thu hoạch chẳng . Nghe lời , đổi sang trồng rau .”
Tô Liên Y gật đầu ngay tắp lự: “Mọi chuyện đều theo đại bá mẫu ạ.”
Trong lòng Đại Hổ chút cam tâm. Tuy trồng trọt thật, nhưng mảnh đất là cuốc, hạt giống là gieo, cả tháng vất vả coi như đổ sông đổ biển, bảo tiếc thì là dối.
cái lườm sắc như d.a.o của Tô Liên Y, Đại Hổ cuối cùng chỉ đành nuốt tất cả lời oán thán.
Sau đó, bà Triệu chỉ dạy cho hai cách dùng nông cụ, phương pháp trồng trọt, dẫn hai nhổ sạch đám cỏ dại và cây non đó, cuốc cả mảnh đất từ đầu. Loáng cái, đến chiều.
Bà Triệu dùng tay áo lau mồ hôi trán, hỏi: “Liên Y , ngươi mệt ?”
Tô Liên Y chỉ cảm thấy hai bàn tay cầm cuốc rát bỏng, cái cuốc vốn nặng giờ như nghìn cân: “Không ạ, ngược là để đại bá mẫu vất vả , tuổi cao mà còn giúp chúng cuốc đất, thật ngại quá.”
Nói mệt thì là dối, nàng bây giờ chẳng chỗ nào là ê ẩm, mệt rã rời.
Bà Triệu đưa tay vỗ vỗ vai Tô Liên Y, khẽ thở dài:
“Liên Y , ngươi đúng là đứa trẻ ngoan, ngoài miệng thiên hạ đồn ngươi thành chẳng gì thế?”
Tô Liên Y chỉ khổ: Vì ? Vì xác đổi còn gì.
Còn Đại Hổ, một quanh năm luyện võ, việc đồng áng lâu như cũng mệt rã rời. Cái mệt của luyện võ khác hẳn ruộng: nó mệt sâu, dai dẳng, hành hơn nhiều. Hắn duỗi thẳng lưng, rút trong n.g.ự.c chiếc khăn tay lau mồ hôi, động tác thoải mái mất phong thái.
“À đúng , Liên Y, ngươi ăn cơm trưa ? Giờ qua bữa lâu .” Bà Triệu lúc mới sực nhớ , trời ngả chiều.
Tô Liên Y giật , đừng cơm trưa, ngay cả bữa sáng Đại Hổ cũng ăn! Sáng sớm nàng ăn xong một xách hộp cơm ruộng, thấy tình cảnh liền nổi giận, hộp cơm vẫn còn để yên ở góc . Đại Hổ cứ thế nhịn đói việc suốt từ sáng.
“Đại Hổ, ngươi đói lắm ?” Nàng vội vàng hỏi.
Hắn liếc nàng một cái, lười chẳng buồn đáp.
“Liên Y, nào, theo bá mẫu về nhà ăn cơm, bá mẫu cho ngươi món trứng xào hẹ mà hồi bé ngươi thích nhất.” Bà Triệu hiền từ, đưa tay kéo nàng .