Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 211: Khởi hành đến Đông Ô
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:36:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng Canh Ngọ, ngày Tân Hợi.
Việc nên : tế lễ, cầu phúc, cầu con, khai quang, xuất hành.
Việc kiêng kỵ: cưới gả, khai trương, giao dịch, tang lễ, an táng.
Một đoàn xe ngựa nối đuôi rời khỏi cửa đông của kinh thành, men theo con đường lớn mà về phía đông.
Đoàn xe gồm mười cỗ xe ngựa, tất cả đều theo tiêu chuẩn của trạm dịch thông thường, hề vẻ xa hoa phô trương. Tuy lượng xe đông nhưng trông bình thường, thể là vô cùng khiêm tốn.
Ngoài hai chiếc xe ở giữa dành cho phụ nữ, những xe còn đều chở nam t.ử trẻ khỏe. Nhìn thế nào cũng giống đoàn xe của một gia tộc giàu đang xa, chẳng ai thể nghĩ rằng đoàn xe thuộc về một bộ phận coi là giàu nhất nước Loan — Thương Bộ.
Thương Bộ, ngoài bạc … vẫn là bạc.
“Từ di nương, Chu di nương, thật khổ hai . Lần chúng mang theo bất kỳ hạ nhân nào, suốt dọc đường việc đều tự .” Người chính là Tô Liên Y. Nàng trong một cỗ xe ở trung tâm đoàn, cùng còn hai vị thất của phủ Nguyên Soái, là Từ di nương và Chu di nương.
Từ di nương bộ y phục gấm vóc lộng lẫy, khoác lên một chiếc áo váy hết sức giản dị. Mái tóc dài b.úi gọn dùng khăn cùng tông màu quấn . Tuy khí chất vẫn toát lên vẻ quý phái, nhưng ngoài chỉ nghĩ bà là phụ nữ của một gia đình bình thường, tuyệt đối đoán bà là của một đại thần phẩm hàm nhất phẩm.
“Quận chúa, đừng . Người tay cứu giúp nhà đẻ của , nay còn dẫn về quê thăm nhà. Ân nghĩa to lớn , dù trâu ngựa, cũng chẳng thể báo đáp hết. Dọc đường , hẳn là hầu hạ quận chúa mới đúng.”
Chu di nương cũng vội phụ họa: “Từ di nương đúng lắm. Nói về phận, tất nhiên quận chúa cao quý hơn chúng . Nói về ân đức, quận chúa đối với chúng ân tình sâu nặng, hầu hạ là điều đương nhiên.”
Tô Liên Y chỉ mỉm lắc đầu: “Không cần như . Có lẽ thời gian chúng ở bên lâu nên các di nương hiểu rõ . Ta xuất từ nhà buôn, vốn quen khác hầu hạ. Hơn nữa, các di nương là thất của cha chồng , cũng xem như trưởng bối. Ta là vãn bối, thể để các di nương hầu hạ? Dọc đường , chúng cứ chăm sóc lẫn , bình an đến nơi là .
Hai đồng thanh đáp , ngay ngắn . Nghĩ đến việc sắp trở về quê hương xa cách hơn mười năm, sắp gặp hơn mười năm gặp, cả hai kìm mà đỏ hoe mắt, rút khăn lặng lẽ lau nước mắt.
Tô Liên Y thấy cũng khẽ thở dài trong lòng, vén rèm xe bước ngoài.
Lúc , đoàn xe khỏi kinh thành. Chỉ cần thêm một ngày nữa sẽ tới tòa thành đầu tiên.
Giữa mùa hè, quan đạo nóng hầm hập. Ánh nắng ch.ói chang chiếu xuống, xa xa, mặt đường như bốc lên từng làn khói mỏng. Mỗi cỗ xe đều ghép với hai con ngựa khỏe mạnh. Người đ.á.n.h xe thỉnh thoảng hắt nước lên lưng ngựa để hạ nhiệt, bởi đường dài cái nóng gay gắt , ngay cả súc vật cũng dễ say nắng.
Thấy Tô Liên Y vén rèm bước , đ.á.n.h xe vội hỏi: “Quận chúa, gì sai bảo ? Hay là mệt , cần dừng xe nghỉ một lát ?”
Tô Liên Y mỉm , lắc đầu: “Không cần . Trong xe ngột ngạt, chỉ ngoài hít thở một chút, ngươi cứ thoải mái, đừng quá câu nệ.”
Dù Tô Liên Y cũng là “quan gia”, một quận chúa cao cao tại thượng, là nữ t.ử. Nàng cạnh khiến đ.á.n.h xe căng thẳng.
Người đ.á.n.h xe là một hán t.ử trung niên, da ngăm đen. Tuy bên ngoài xe mái che nắng, nhưng ánh mặt trời vẫn chiếu rát ông, khiến làn da vốn đen càng thêm sạm . Ông chất phác xoa tay, cuối cùng nhịn mà khuyên: “Quận chúa… là trong xe , kẻo nắng hại thì .”
“Được, hít thở thêm chút nữa sẽ trong xe.” Tô Liên Y mỉm , phụ tấm lòng của đ.á.n.h xe.
Đứng gió thêm một lúc lâu, Tô Liên Y mới dần bình tâm tình đè nén từ .
Từ di nương và những khác vốn đáng thương, nhưng Tô Liên Y nàng chẳng càng đáng thương hơn ? Các di nương ít còn thể thư từ qua với nhà, tuy xa cách ngàn dặm nhưng vẫn chung một bầu trời. Còn nàng thì đến sống c.h.ế.t của gia đình thế nào cũng chẳng rõ, thậm chí nơi đây rốt cuộc là thời nào, là một thế giới khác.
“Quận chúa, gió ngoài xe lớn lắm, mau trong thôi.” Tiếng vó ngựa dồn dập, theo đó một giọng nam vang lên, từ xa dần đến gần.
Tô Liên Y ngẩng đầu , là Diệp Hiên. Hắn mặc thường phục, so với ngày thường bớt vài phần sắc sảo, tăng thêm chút phóng khoáng. Động tác thúc ngựa, ghìm cương, đầu ngựa… liền mạch như nước chảy mây trôi, đủ thấy kẻ tay trói gà c.h.ặ.t, cũng chẳng chỉ là một thương nhân chỉ tính toán sổ sách, chắc hẳn cũng chút võ nghệ trong .
“Trong xe ngột ngạt quá, ngoài hít thở.” Tô Liên Y đáp, chợt nghĩ đến điều gì, thắc mắc hỏi: “Diệp Hiên, ngươi cùng Tư Mã Thu Bạch cùng một cỗ xe ? Sao giờ xuống cưỡi ngựa? Thế Tư Mã ngự sử ?”
“Thưa sư phụ, con ở đây! Sư phụ khát nước ? Có đói bụng ? Có cần gì ?” Người đến mà tiếng vang dội, một loạt lời nịnh nọt dồn dập tuôn . Nói dứt, Tư Mã Thu Bạch cưỡi một con bạch mã cũng lao tới. Dưới ánh nắng ch.ói chang, tuấn tú đến mức khiến khác chú ý.
Tô Liên Y bất đắc dĩ bật :
“Tư Mã ngự sử, bao nhiêu , đừng gọi là sư phụ nữa. Tài học của còn chẳng bằng một nửa ngươi, cứ gọi khác nào đang nhạo .”
Tư Mã Thu Bạch lắc đầu cương quyết: “Không , sư phụ nhận đồ thì chúng chính là quan hệ thầy trò, chối.”
Tô Liên Y nhún vai, cũng tranh cãi nữa: “Thôi , ngươi thích gọi thì gọi. vì hai cưỡi ngựa? Không nên ở trong xe ?”
Tuy là đoàn xe, nhưng vẫn vài kỵ mã kèm, mục đích là để truyền tin giữa những cỗ xe trong đoàn. Những kỵ sĩ vốn là thị vệ tùy tùng.
Tư Mã Thu Bạch thấy Tô Liên Y còn phản đối chuyện gọi nàng là sư phụ, bèn vui vẻ đáp ngay: “Nửa canh giờ , Hữu thị lang thị vệ phiên gác. Hắn thấy áy náy nên tự xuống xe để cưỡi ngựa phiên. Phải , Hữu thị lang quả là nghĩa khí, khiến tại hạ vô cùng khâm phục.”
Vừa , Tư Mã Thu Bạch cúi chắp tay với Diệp Hiên.
Diệp Hiên mỉm , cũng chắp tay đáp lễ. Thế nhưng lý do xuống xe khác với những gì Tư Mã Thu Bạch nghĩ. Trong lúc chào hỏi, ánh mắt khẽ lướt về phía Tô Liên Y, thoáng ẩn chứa điều gì đó khó đoán.
Khi còn đang trò chuyện, bỗng phía vang lên tiếng ồn ào. Ngay đó, một giọng nữ thất thanh kêu lên: “Có ! Mau đây, mau đây!”
Tô Liên Y giật , Diệp Hiên và Tư Mã Thu Bạch lập tức , đồng loạt thúc ngựa lao về phía cỗ xe ở xe của Tô Liên Y. Trong cỗ xe , ngoài ba vị di nương khác của phủ Nguyên Soái ai nữa.
“Có chuyện gì xảy ?” Diệp Hiên quát lớn.
Trong khi đ.á.n.h xe ở giữa đoàn vẫn cố gắng điều khiển ngựa, một di nương hoảng hốt nửa quỳ ở cửa xe, giọng run rẩy: “Hữu thị lang, Dương di nương đột nhiên hôn mê tỉnh, xin mau báo cho quận chúa Liên Y!”
Trong đoàn xe, Tô Liên Y chính là nắm quyền chỉ huy.
Nghe xong, Diệp Hiên lập tức : “Tư Mã ngự sử, phiền ngài thông báo cho cả đoàn dừng ven đường. E là Dương di nương phát bệnh gấp.”
“Được.” Tư Mã Thu Bạch đáp một tiếng, lập tức thúc ngựa phi nhanh. Hắn rút một lá cờ tam giác màu đỏ, từ cuối đoàn phi thẳng lên xe dẫn đầu. Người đ.á.n.h xe nhận lệnh liền từ từ ghìm cương dừng xe, đó chín cỗ xe phía cũng lượt dừng .
Xe dừng hẳn, Tô Liên Y lập tức nhảy xuống, nhanh ch.óng chạy tới cỗ xe phía , hỏi dồn dập: “Có chuyện gì xảy ?”
Dương di nương vội đáp: “Quận chúa, là Kiều di nương. Vừa vẫn còn khỏe mạnh, đột nhiên thấy khó thở, đó sắc mặt trắng bệch, hôn mê bất tỉnh. Giờ đây?”
“Vén hết rèm xe và cửa sổ lên, để gió lưu thông.” Tô Liên Y bất đắc dĩ . Nàng dặn từ rằng trời nóng thế mở cửa sổ để tránh nóng, nhưng mấy vị di nương bảo như là thất lễ, thà chịu nóng bức còn hơn để ngoài thấy. Lại thêm việc các bà mặc quần áo kín mít, tám chín phần là cảm nắng, say nóng mà .
Vì ngất xỉu, Dương di nương và Vạn di nương dù chút do dự nhưng vẫn lập tức vén rèm, sinh mạng con quan trọng hơn lễ giáo.
Tô Liên Y bước trong xe, lập tức cảm nhận nóng hầm hập đến mức khó thở. Trong lòng nàng chỉ thở dài,: những phụ nữ , đúng là chịu khổ chỉ vì sĩ diện.
Nàng cúi Kiều di nương đang thẳng sàn xe. Sắc mặt bà trắng bệch như tờ giấy, đôi môi mím c.h.ặ.t, hề chút huyết sắc nào. Trời nóng nực là thế, mà gương mặt Kiều di nương lạnh toát, thêm một lớp mồ hôi lạnh đọng .
Không thêm lời nào, Tô Liên Y lập tức ấn mạnh nhân trung của bà. Một lúc lâu , nàng mới cảm nhận thở yếu ớt thoát từ nơi đầu ngón tay.
“Lấy nước rau Dư thảo!” Tô Liên Y vội vàng đầu dặn dò.
Dư thảo là một loại thảo d.ư.ợ.c đặc sản của nước Loan, thường nấu lấy nước để giải nhiệt, hạ hỏa. Từ giới quý tộc cho đến dân thường đều dự trữ loại thảo d.ư.ợ.c mùa hè. Công dụng của nó phần giống với rau diếp cá trong thời hiện đại.
Tô Liên Y chuẩn nhiều d.ư.ợ.c liệu, trong đó Dư thảo là nhiều nhất, chính là để phòng trường hợp các di nương yếu ớt cảm nắng đường.
Nhờ mở rèm để thông gió, Kiều di nương dần dần tỉnh . Tô Liên Y để bà tựa , nhận lấy bầu nước lạnh mà Từ di nương vội vã mang đến, đỡ bà uống từng ngụm nước Dư thảo mát lạnh. Một lúc lâu , Kiều di nương mới dần hồi phục.
“Quận… chúa… tạ ơn… quận chúa… … phiền quận chúa…” Giọng bà yếu ớt như sợi tơ.
Tô Liên Y đưa bầu nước trả cho Từ di nương, dịu giọng : “Kiều di nương đừng . Ai mà bệnh cơ chứ? Giờ cảm thấy thế nào , còn thấy khó chịu ? Có choáng váng, ù tai ?”
Kiều di nương yếu ớt lắc đầu: “Đa tạ quận chúa lo lắng, … thật vô cùng áy náy.”
“Quận chúa, cần thông báo cho đoàn xe nghỉ ngơi một lúc tiếp tục lên đường?” Diệp Hiên hỏi.
Tô Liên Y thoáng qua gương mặt Kiều di nương vẫn còn tái nhợt, liếc sang Dương di nương và Vạn di nương, hai cũng sắc mặt khá hơn. Cuối cùng, nàng đành : “Truyền lệnh cho cả đoàn dừng , nghỉ tại chỗ một nén hương.”
“Rõ.” Diệp Hiên nhận lệnh, lập tức phi ngựa thông báo.
Tô Liên Y đầu , thấy ngoài Từ di nương còn Chu di nương cũng vội vã chạy tới, nàng liền quyết định ngay: “Các vị di nương, mời lên xe, chuyện bàn bạc.”
Mấy di nương đưa mắt , rõ ý của nàng là gì.
Tô Liên Y sang dặn đ.á.n.h xe:
“Ngươi lên chiếc xe phía của , đợi gọi .”
Sau đó nàng với Tư Mã Thu Bạch: “Ta cần với các di nương một chuyện riêng tư. Ngươi cách đây năm bước, canh giữ bên ngoài, cho ai gần.”
“Tuân lệnh, sư phụ.” Tư Mã Thu Bạch lập tức đáp lời, xua hết những khác rời xa khu vực , bản cưỡi ngựa tuần tra quanh xe của Tô Liên Y.
“Các vị di nương, mời lên xe. Dù chật một chút, nhưng sẽ cố gắng ngắn gọn.” Tô Liên Y cất lời.
Mấy phụ nữ vẫn hiểu nàng định gì, nhưng cũng lượt bước lên xe.
Tô Liên Y ngay cửa xe, y phục kín mít của họ, khỏi mỉm : “Ta hỏi các vị, thấy nóng ?”
Mấy di nương đều sững sờ, rõ quận chúa hỏi là ý gì khác. Sau một hồi lúng túng, từng một mới chậm rãi gật đầu.
Tô Liên Y nghiêm mặt trở : “Ta các vị đều xuất từ gia tộc quyền quý, từ nhỏ dạy dỗ chu đáo, tùy tiện, buông thả. các vị cũng thấy , đang là giữa mùa hè nóng nực, nếu cứ cố chấp giữ gìn ‘nữ dung’ như , e rằng đến thành Đông Ô, tấu lên Hoàng thượng xin lập bia trinh tiết cho các vị .”
Nàng “lập bia trinh tiết” chẳng khen ngợi gì, mà là châm biếm việc các bà c.h.ế.t vì… giữ lễ giáo mà chịu tránh nóng.
Mọi xong lập tức hiểu . Trời nóng đến mức nào, đường khổ sở , cần ai , chính bản các bà là rõ nhất.
“Vậy theo ý quận chúa, chúng thế nào?” Từ di nương lên tiếng. Trong họ, Từ di nương còn trẻ, xuất thương nhân, tính cách thẳng thắn. Nếu vì tính cách , ngày bà cũng chẳng dám ngăn cản Tô Liên Y ở phủ Nguyên Soái để cầu cứu.
Tô Liên Y nhiều, chỉ vén tay áo lên cao. Hành động khiến tất cả sững sờ.
Dưới tay áo nàng là cánh tay trắng nõn, mảnh mai, mặc thêm lớp y phục bên trong.
“Chúng mặc áo ngoài vốn hở hang, tại cởi bỏ lớp y phục lót bên trong để tránh nóng?”
Ở nước Loan, bất kể xuân, hạ, thu, đông, lớp áo lót là thứ thể thiếu. Các thiếu nữ xuất giá mùa hè còn phép mặc áo lót tay ngắn và quần lót, nhưng phụ nữ lập gia đình thì tuyệt đối mặc áo lót tay dài. Đặc biệt là phụ nữ nhà quyền quý, nếu mặc áo lót bên trong sẽ coi là nhẹ nhàng, lẳng lơ.
Không chỉ các phu nhân, tiểu thư, ngay cả các mama hầu lớn tuổi, việc nặng nhọc, cũng luôn mặc áo lót tay ngắn bên trong.
Chỉ một loại phụ nữ mặc áo lót, đó chính là kỹ nữ. Bên trong họ chỉ mặc yếm, bên ngoài khoác váy dài.
Thế nhưng lúc , Tô Liên Y quang minh chính đại mà như , với lý do đơn giản: mát mẻ.
Nếu đặt trong thời hiện đại, các cô gái mặc áo hai dây, quần short đầy rẫy ngoài đường, chẳng gì lạ. Tô Liên Y vốn là bảo thủ, thể ăn mặc hở hang như thế, nhưng ít nàng vẫn thể mặc áo tay ngắn, váy dài. Dù , nàng vẫn khỏi cảm thấy bất lực trang phục mùa hè của phụ nữ nước Loan — đem thời hiện đại, khi mặc mùa xuân hoặc mùa thu mới hợp.
Các di nương đồng loạt nuốt nước bọt, ánh mắt đầy kinh ngạc dừng cánh tay trắng mịn của nàng.
Không ai dám mở miệng, chỉ Từ di nương vì thiết với Tô Liên Y nên ngập ngừng :
“Quận chúa… chuyện … hợp lễ nghi. Nếu việc truyền ngoài, chúng còn giấu mặt ?”
Tô Liên Y buông tay áo xuống, bình tĩnh đáp: “Các vị mặc gì bên trong, ngoài ? Chỉ cần cởi áo ngoài, thì ngay cả thần tiên cũng đoán các vị bên trong mặc gì cả. Nếu cứ cố chấp giữ mấy lễ nghi hà khắc , để liên tục cảm nắng, khiến đoàn xe hết dừng , thì đừng nửa tháng, kéo dài hai tháng chúng cũng thể đến thành Đông Ô.”
Các di nương vẫn sợ hãi, liên tục lắc đầu. Từ đến nay, họ luôn giữ thanh bạch, cả đời từng ăn mặc “lẳng lơ” như . Dù nóng c.h.ế.t, họ cũng chịu cởi bỏ lớp áo lót.
Lần , ngay cả Từ di nương cũng cùng quan điểm với các di nương khác.
Tô Liên Y khuyên nhủ: “Các vị chỉ cần âm thầm cởi , ngoài tuyệt đối nhận . Khi đến thành Đông Ô, các vị mặc như cũ là xong. Trong xe ngoài các vị ai khác, đám thị vệ cũng dám tự ý tới gần nếu lệnh. Người ngoài sẽ .”
Thế nhưng, mấy chục năm sống trong sự bảo thủ, các di nương chịu ?
Một lúc lâu trôi qua, xung quanh chỉ còn sự im lặng. Tô Liên Y vốn kiên nhẫn, nhưng thời gian quý giá thể tiếp tục lãng phí. Nàng liền sầm mặt, lạnh giọng : “Được, nếu các vị lời , cũng chẳng ép. , nếu vị di nương nào cảm nắng, khiến hành trình chậm trễ, sẽ lập tức cho thị vệ áp giải vị đó về kinh thành, tuyệt đối Đông Ô nữa.”
Mềm thì cứng.
Quả nhiên, sắc mặt các di nương đều biến đổi.
“Xin quận chúa bớt giận, chúng … chúng lời quận chúa, xin đừng đưa chúng trở về!”
“Quận chúa, tất cả đều là của . Quận chúa bảo , sẽ .”
“Quận chúa, … tasẽ cởi ngay bây giờ.”
Tô Liên Y vẫn giữ gương mặt nghiêm túc, nhưng trong lòng cố nén tiếng . Nhìn cảnh những di nương vốn tao nhã, cao quý đang bắt đầu cởi bỏ y phục, cảnh tượng quả thực cũng là một loại mỹ cảnh.
“Trên mặc yếm, mặc quần lót, đó khoác áo ngoài. Người ngoài căn bản thể phát hiện điều gì. Huống hồ các vị bao giờ tiếp xúc với đám thị vệ, nếu thực sự phát hiện, thì chẳng sẽ phát hiện ?” Tô Liên Y dịu giọng trấn an.
Sau khi cởi bỏ lớp áo lót, mấy khỏi đỏ mặt. Cảm giác làn da chạm lớp áo ngoài khiến họ lạ lẫm hổ, như thể chẳng mặc gì cả. thể phủ nhận, quả thực mát mẻ, dễ chịu hơn nhiều.
Tô Liên Y : “Phu xe là nam nhân, lẽ sẽ bất tiện, thì kéo rèm xe xuống. cửa sổ bên cạnh nhất định mở, giữ cho khí trong xe lưu thông.”
Vì cởi áo lót , chuyện mở cửa sổ cũng chẳng còn đáng sợ nữa. Dù trong lòng vẫn chút kháng cự, nhưng cuối cùng các bà vẫn gật đầu đồng ý.
“Còn nữa, dọc đường nhớ uống nhiều nước, nhất là khi cảm thấy khó chịu thì càng uống nhiều hơn.” Tô Liên Y tiếp tục dặn dò.
Di nương Kiều lo lắng hỏi: “… như sẽ … giải ?”
Tô Liên Y bật : “Không . Chỉ khi uống nước, cơ thể mới tiết mồ hôi, mà chỉ khi đổ mồ hôi mới thể hạ nhiệt, tránh cảm nắng. Vừa nãy ngươi ngất xỉu, chính là vì đổ nhiều mồ hôi, cơ thể thiếu nước mà . Hơn nữa…” Tô Liên Y đột nhiên tinh nghịch, hạ thấp giọng ,
“Nếu thật sự giải mà hầu kịp thời, trong xe chẳng chuẩn sẵn bô ban đêm ? Cứ tạm dùng, đợi đoàn xe nghỉ giữa đường thì len lén đem đổ là .”
Những di nương thường ngày vốn sống trong nhung lụa, ăn mặc chỉn chu, sạch sẽ, nghĩ đến cảnh như thế mặt khác liền thấy chịu nổi. Vừa định mở miệng phản đối, thì nhớ tới cảnh Quận chúa lạnh mặt đòi đưa họ về kinh, liền ngoan ngoãn im lặng.
Đoàn xe khởi hành.
Tô Liên Y ngoài xe nữa mà trong xe. Dù nàng cũng là nữ nhi, sợ khuôn mặt trắng nõn nắng sạm . Trong xe, nàng trò chuyện với Từ di nương và Chu di nương, họ kể chuyện vui, đồng thời để hai mô tả phong thổ, tập tục của thành Đông Ô.
Diệp Hiên cưỡi ngựa quanh xe của Quận chúa một vòng. Không thấy nàng , nhướng mày, chút thất vọng, thúc ngựa rời .
Bên trong xe, Tô Liên Y như đang kể chuyện, nhưng thực chất lặng lẽ ghi nhớ từng chi tiết. Nàng tìm hiểu tính cách, thói quen của dân Đông Ô, chuẩn cho việc sắp tới.
Trò chuyện một lúc, các di nương bắt đầu thấy mệt, dựa vách xe chợp mắt. Tô Liên Y cũng thấy mí mắt trĩu nặng.
Ngay lúc nàng sắp ngủ, bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào, đó là tiếng phu xe hoảng hốt la lên. Con ngựa giật cương dừng gấp, cỗ xe rung lắc dữ dội mới miễn cưỡng yên.
Xe ngựa nước Loan vốn giảm xóc. Cú dừng đột ngột khiến khoang xe rung mạnh liên hồi, đừng là Tô Liên Y chợp mắt, ngay cả hai di nương đang ngủ say cũng giật tỉnh giấc, hoảng hốt quanh.
“Xảy chuyện gì ?” Đoàn xe dừng hẳn, Tô Liên Y lập tức vén rèm nhảy xuống.
Diệp Hiên và Tư Mã Thu Bạch đang ở phía , vẻ mặt nghiêm trọng, đang xử lý chuyện gì. Một thị vệ vội vàng chạy đến báo: “Quận chúa Liên Y, một phụ nhân ôm hai đứa trẻ bất ngờ lao chặn đoàn xe. May mà phu xe kịp ghìm cương, nếu , ba con họ xe nghiền nát !”
Tô Liên Y xong liền nhanh bước tiến lên, tận mắt xem rốt cuộc xảy chuyện gì.
Phía , đầu đoàn xe tụ tập khá đông . Từ xa thấy tiếng lóc t.h.ả.m thiết, tựa hồ đang kêu cứu cho con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-211-khoi-hanh-den-dong-o.html.]
“Mọi tránh , Quận chúa đến !” Thị vệ báo tin hô lớn.
Đám đông lập tức tách một lối . Tô Liên Y nhanh ch.óng bước trong, chỉ thấy một phụ nhân quỳ rạp xuống đất, ôm hai đứa trẻ, đến tê tâm liệt phế.
Người phụ nữ quần áo rách rưới, sắc mặt tái nhợt, làn da xanh xao. Bụi đất và nước mắt hòa thành vệt bẩn mặt, còn chút dáng vẻ gì. nàng chẳng quan tâm, chỉ ngừng dập đầu, lóc van xin: “Các đại gia, cầu xin các ngài… xin hãy thương xót, cứu lấy các con ! Thiếp thể trơ mắt chúng nó c.h.ế.t , xin các đại gia thương tình!”
“Sư phụ, đến đây?” Người lên tiếng là Tư Mã Thu Bạch, giọng điệu cẩn trọng, “Chuyện con thể xử lý , sư phụ thì hơn.”
Tô Liên Y để ý đến , bước qua phụ nữ đang quỳ rạp đất. Bên cạnh nàng là hai bé trai năm tuổi, gương mặt mất hết huyết sắc, thở thoi thóp. Tuy gầy gò đến nỗi da bọc xương, nhưng từng đường nét đều thanh tú. Hai đứa trẻ giống hệt , rõ ràng là một cặp song sinh.
“Quận chúa, đường xa nguy hiểm, xin đừng tùy tiện tin lạ. Chuyện cứ để và Tư Mã ngự sử giải quyết là . Người càng ít lộ diện càng .” Diệp Hiên lên tiếng khuyên can. Hắn vốn quen buôn bán khắp nơi, gặp nhiều chuyện phức tạp nên giàu kinh nghiệm.
Tô Liên Y hề lời khuyên, chỉ vài bước tới mặt hai đứa bé. Nàng xổm xuống, đưa tay bắt mạch, đó lật mí mắt, kiểm tra tứ chi, tỉ mỉ xem xét tình trạng bệnh.
“Cơ thể suy nhược, kiết lỵ, và cảm nắng.” Chỉ trong chốc lát, nàng đưa kết luận.
Người phụ nữ chỉ lo lắng cho con , căn bản để ý đến cách xưng hô “quận chúa” mà đám thị vệ dùng với Tô Liên Y. Vừa thấy vị nữ t.ử đoan trang mắt thể chẩn bệnh, nàng lập tức nhào tới, ôm c.h.ặ.t lấy chân Liên Y, lóc buông:
“Bồ Tát sống! Cô nương chính là Bồ Tát sống! Xin cô nương cứu lấy hai đứa con của . Thiếp nguyện trâu ngựa, cả đời hầu hạ cô nương, chỉ xin cứu chúng nó!”
Tô Liên Y nhẹ nhàng kéo nàng . Người phụ nữ vốn kiệt sức, nên Tô Liên Y cần dùng nhiều sức lực cũng gỡ . Nàng đầu với Diệp Hiên: “Đi tìm Từ di nương, mang t.h.u.ố.c cầm tiêu chảy và nước d.ư.ợ.c liệu Dư thảo mà chuẩn từ , thêm cả ít sâm thang ướp lạnh.”
Diệp Hiên đáp một tiếng, lập tức ngay.
Trong lúc rời , Tô Liên Y tranh thủ kiểm tra kỹ hơn cơ thể hai đứa bé, xem vết sưng phù chấm đỏ nào , bởi nhiều căn bệnh đều biểu hiện bề mặt da. May mắn là ngoài những triệu chứng ban đầu, thể hai đứa trẻ vẫn tương đối khỏe mạnh.
Không lâu , Từ di nương và Chu di nương tự bưng t.h.u.ố.c đến. Vì tất cả sự chú ý đều dồn lên Quận chúa nên chẳng ai để ý thấy vẻ lúng túng của hai bà, dù đây cũng là đầu họ mặc áo lót bên trong.
“Đưa t.h.u.ố.c cầm tiêu chảy .” Tô Liên Y lệnh.
Thấy nàng nghiêm túc, hai vị di nương nhanh ch.óng gạt bỏ tạp niệm, tập trung theo chỉ dẫn.
Tư Mã Thu Bạch mấy định gì nhưng cuối cùng dám lên tiếng quấy rầy. Tô Liên Y liếc một cái, đút t.h.u.ố.c cho một đứa bé, thong thả giải thích: “Hai đứa trẻ đang bụng rỗng, cơ thể sẽ hấp thu dinh dưỡng cực nhanh, đây là thời điểm nhất để cầm tiêu chảy. Nếu cho uống sâm thang , sẽ khiến cơ thể sinh phản ứng kháng t.h.u.ố.c, cản trở quá trình hấp thụ d.ư.ợ.c lực.”
Tư Mã Thu Bạch hiểu “dinh dưỡng” “kháng t.h.u.ố.c” nghĩa là gì, nhưng theo bản năng, tin tưởng nàng.
“Quận chúa, để cho.” Từ di nương lên tiếng.
Tô Liên Y lắc đầu: “Phiền Từ di nương đút cho đứa còn , nhưng thật chậm. Trẻ đang hôn mê, nếu cho uống quá nhanh, t.h.u.ố.c dễ sặc khí quản, nguy hiểm.”
“Vâng.” Từ di nương vội vàng tuân lệnh, học theo động tác cẩn thận của Tô Liên Y để đút t.h.u.ố.c.
Người phụ nữ thấy cuối cùng cũng chịu cứu con , bao căng thẳng và sợ hãi dồn nén bấy lâu như sợi dây đứt phựt. Nàng mềm nhũn bệt xuống đất, hồi lâu thốt nên lời.
“Đại tỉ, ngươi cũng kiết lỵ ?” Tô Liên Y hỏi.
Giọng phụ nữ khản đặc vì và la hét, năng vô cùng khó khăn: “Bồ Tát cô nương, … , quan trọng là mấy đứa trẻ…”
“Ngươi cũng uống.” Tô Liên Y nghiêm giọng: “Trước tiên cầm tiêu chảy . Con cái tuy quan trọng, nhưng nếu mất , bọn trẻ còn khổ hơn. Không , chúng nó chẳng khác nào cỏ dại, sống cũng là chịu khổ, thà sống còn hơn.”
Người phụ nữ lặng , nước mắt khô cạn bỗng tuôn trào, đầy lòng ơn.
Chu di nương rót một bát t.h.u.ố.c cầm tiêu chảy, bưng đến cho phụ nữ.
Ở vương quốc Loan cổ đại khác hẳn với Trung Quốc hiện đại, những căn bệnh thực sự đe dọa tính mạng con là lao phổi, u.n.g t.h.ư những chứng nan y, mà ngược , mỗi ngày, mỗi giờ đều c.h.ế.t vì sốt cao kiết lỵ, đặc biệt là kiết lỵ.
Nếu kịp thời cầm tiêu chảy, bệnh sẽ nhanh ch.óng mất nước mà c.h.ế.t. Trong đó, trẻ con sức đề kháng kém hơn lớn. Theo kiến thức của Tô Liên Y, ở nông thôn vương quốc Loan, nhiều trẻ em c.h.ế.t yểu đều do mắc bệnh kiết lỵ.
Sau khi uống t.h.u.ố.c, lẽ nhờ bổ sung nước, cũng thể là do d.ư.ợ.c lực phát huy tác dụng, sắc mặt của hai đứa bé từ từ hồng hào trở .
“Đại tỉ, ngươi đang đường ?” Tô Liên Y hỏi.
Người phụ nữ mang theo ánh mắt cảm kích và đầy kỳ vọng, cung kính đáp: “ , mang theo hai đứa con vội vàng đến thành Đông Ô, vì nhà an cư lập nghiệp tại đó.”
Tô Liên Y gật đầu, sang : “Chu di nương, ngươi sang chung với Dương di nương một chút, để đại tỉ cùng hai đứa trẻ xe của . Cứu quan trọng, nhưng hành trình thể trì hoãn.”
Diệp Hiên đồng ý, hạ giọng khuyên nhủ: “Quận chúa, nếu thật sự cứu , chỉ cần để t.h.u.ố.c là . Thân phận của chúng đặc biệt, mang thêm theo đường bất tiện.”
Tô Liên Y thẳng thắn phản bác: “Cứu thì cứu đến cùng, giống như tiễn Phật tiễn đến tận Tây Thiên. Nếu định cứu thì ngay từ đầu đừng tay. Đã tay cứu , nếu cuối cùng họ vẫn c.h.ế.t, chẳng công sức đổ sông đổ biển ?”
Diệp Hiên vẫn phục: “Trong đoàn xe quá nhiều , mà đây mới chỉ là bắt đầu hành trình. Nếu lát nữa dân chúng cầu cứu, chẳng lẽ ai cũng mang theo hết ?”
So với Tô Liên Y, lòng rõ ràng lạnh nhạt, tính toán hơn nhiều.
Tô Liên Y bình thản : “Ta là đấng cứu thế, thể cứu cả thiên hạ, nhưng nếu cần giúp đỡ ngay mặt, thể ngơ. Khi bọn trẻ hồi phục sức lực, sẽ để ba con họ xuống xe. Ta cứu hết khả năng, như là thể an lòng.”
Thấy Liên Y kiên quyết, Diệp Hiên đành bất lực gì thêm.
Người phụ nữ một hồi mới hiểu rõ ý tứ của vị nữ t.ử đoan trang, xinh mắt. Nàng quỳ sụp xuống đất, dập đầu liên tục: “Đa tạ cô nương Bồ Tát, con hôm nay gặp ân nhân cứu mạng, xin cảm tạ, xin cảm tạ!”
Sắc mặt Tô Liên Y biến đổi nhiều, vẫn bình thản: “Không cần cảm ơn, mau bế con lên xe.” Vừa , nàng định bước tới bế hai đứa bé.
Tư Mã Thu Bạch nhanh tay bế đứa thứ nhất lên, thuận thế ôm luôn đứa còn . Hai đứa trẻ vốn nhỏ tuổi, gầy yếu như que củi, đối với một nam t.ử cao lớn, khỏe mạnh như Tư Mã Thu Bạch thì chẳng khác nào trọng lượng.
“Sư phụ, để con .” Hắn , bước nhanh mang hai đứa trẻ đến xe ngựa của Tô Liên Y.
“Ngươi còn ?” Tô Liên Y hỏi phụ nữ.
Nàng vội vàng lảo đảo dậy: “Làm phiền Bồ Tát cô nương lo lắng, .” Vừa ôm lấy bọc hành lý lớn.
Thực nàng bỏ ít đồ đạc, chỉ giữ phần thiết yếu. Vì cứu con, nàng chẳng còn bận tâm đến bất kỳ thứ gì khác, chỉ một lòng lao về phía đoàn xe đang chạy, trong đầu nghĩ rằng nếu con cứu , nàng cũng nguyện c.h.ế.t theo.
Khi hai đứa trẻ sắp xếp thỏa, trong mắt Tư Mã Thu Bạch lóe lên một tia cảm xúc phức tạp: là kính phục, là ngưỡng mộ.
Hắn lùi vài bước, chỉnh y phục ngay ngắn, nghiêm trang thi lễ với Tô Liên Y theo nghi thức của y giới.
Tô Liên Y nhíu mày: “Sao thế?” Trong lòng thầm nghĩ, Tư Mã Thu Bạch nổi cơn điên gì nữa?
Tư Mã Thu Bạch nghiêm nghị : “Quận chúa, từ nay về , chính là sư phụ thật sự của Tư Mã Thu Bạch . Một ngày thầy, cả đời như cha. Đời nguyện kính trọng, phụng dưỡng sư phụ.”
Tô Liên Y giơ tay xoa xoa huyệt thái dương, giọng bất lực: “Ngươi cũng cảm nắng ? Mau lấy nước d.ư.ợ.c Dư thảo mà uống.” Lảm nhảm cái gì !
Tư Mã Thu Bạch nghiêm túc, giọng đầy kiên định: “Không ! Sư phụ, đây bái thầy là vì khâm phục tài hoa của . nay, thật lòng kính ngưỡng sư phụ là vì đức hạnh của . Từ hôm nay trở , Tư Mã Thu Bạch nhất định sẽ dốc lòng theo sư phụ, học cách .”
“……”
Nhìn ánh mắt sáng rực, đầy tín nhiệm của Tư Mã Thu Bạch, lưng Tô Liên Y bất giác toát một tầng mồ hôi lạnh. Nàng vốn là nhân từ đến mức đó, chỉ là vì nghề nghiệp , thật sự chịu nổi khi c.h.ế.t ngay mắt , càng thể chỉ chữa trị qua loa bỏ mặc.
Tô Liên Y chột , hỏi với vẻ khó tin: “Về , ngươi thật sự theo học ?”
Tư Mã Thu Bạch cúi hành lễ: “Vâng, t.ử nhất định sẽ học hỏi sư phụ một cách nghiêm túc.”
Tô Liên Y khẽ nhíu mày, ánh mắt lộ chút kỳ quái, chậm rãi : “Ngươi hứng thú học… y học phương Tây ?”
Đây là đầu nàng nghiêm túc nhận đồ , nếu cứ tiếp tục qua loa như thế, lương tâm quả thật chút c.ắ.n rứt. Vẽ vời gì đó, nàng chỉ sơ sơ, còn đến sở trường, chỉ y thuật mới thực sự là bản lĩnh.
“Y học phương Tây là gì?” Tư Mã Thu Bạch nghi hoặc hỏi.
Tô Liên Y bật khẽ: “Không gì, chỉ đùa thôi.” Nói xong, nàng liền lên xe ngựa.
là trò , một cái “đuôi” vô duyên vô cớ khiến nàng đau đầu đủ , còn tự rước thêm phiền toái ?
Thấy sư phụ chịu giải thích, Tư Mã Thu Bạch cũng hỏi thêm, chỉ đành lên ngựa đuổi theo đoàn xe.
Sau khi nhận lệnh, đoàn xe từ từ lăn bánh, tiếp tục lao nhanh quan đạo.
……
Trong xe, Tô Liên Y thấy hai đứa trẻ cầm tiêu chảy, cơ thể vốn yếu ớt giờ cũng cứng cáp hơn nhiều, bèn cho hai đứa uống thêm ít sâm lạnh để bổ khí. Tự nhiên cũng đưa cho phụ nữ một ít.
Ban đầu nàng từ chối, nhưng cuối cùng vì bụng đói cồn cào, đành uống một bát nhỏ.
“Đại tỉ, ngươi rằng ngươi đang đến thành Đông Ô để đoàn tụ với phu quân ?” Nhân lúc hai đứa trẻ ngủ để hồi phục thể lực, Tô Liên Y tranh thủ trò chuyện với phụ nữ.
Người phụ nữ thấy ân nhân mở lời, vội vàng kính cẩn đáp: “ , ân công, vốn là thành Đông Ô.” Cho đến lúc , nàng vẫn nhận phận thực sự của Tô Liên Y.
Cũng khó trách, đoàn xe và xe ngựa trông vô cùng bình thường, ai mà ngờ đây là xe của triều đình?
“Nếu là Đông Ô, tại ngoài? Lúc nãy ngươi còn phu quân yên ở thành Đông Ô, chẳng lẽ chuyện gì xảy ?” Tô Liên Y hỏi.
Người phụ nữ thở dài, vẻ mặt chua xót: “Ôi, chuyện dài lắm. Nếu ân công ngại phiền, xin kể từ đầu.”
Trong lòng nàng đoán, lẽ vị nữ t.ử đoan trang chỉ tìm chuyện trò cho đỡ nhàm chán đường.
“Được.” Tô Liên Y cùng Từ di nương yên lặng lắng .
“Chuyện bắt đầu từ hơn mười năm , khi Đông Phúc Vương điều đến thành Đông Ô. Vài năm đầu, Đông Phúc Vương còn vẻ quan liêm chính, dân chúng giải quyết việc công, đôi khi còn miễn giảm thuế má, thậm chí còn xét xử vài vụ án oan lớn, nên dân thành Đông Ô chúng vô cùng yêu mến.”
“ vài năm , Đông Phúc Vương đổi, tăng mạnh sưu thuế. Rõ ràng triều đình hề yêu cầu loại thuế , nhưng Đông Phúc Vương vẫn thu đủ. Chúng gọi thuế do triều đình định là đại thuế, còn thuế của Đông Phúc Vương là tiểu thuế.”
Trong lúc chuyện, Từ di nương đưa cho nàng một miếng lương khô để lót .
Người phụ nữ cảm tạ rối rít, ăn mấy miếng tiếp tục kể: “Làm quan ai chẳng vì tiền bạc, chuyện chúng hiểu. Lúc đầu, tiểu thuế nhiều, dân chúng còn ráng nộp. dần dần, tiểu thuế càng ngày càng nhiều, các danh mục thu thuế cũng càng lúc càng vô lý, thậm chí tiền còn gấp mấy đại thuế. Dân chúng thể chịu nổi, nhiều dần dần rời bỏ quê hương, chuyển nội địa sinh sống.”
Tô Liên Y im lặng , nhưng trong lòng hiểu rõ.
Đông Phúc Vương hẳn sớm âm mưu, tăng thuế chẳng qua là để tích trữ tiền bạc, chiêu binh mãi mã chuẩn tạo phản.
Người phụ nữ tiếp tục : “Nhà đây cũng coi như khá giả, nên vẫn cố gắng bám trụ . đến khi vị hoàng đế lâm bệnh nguy kịch, Đông Phúc Vương chính thức tạo phản, thành Đông Ô lập tức thể sống nổi nữa. Đông Phúc Vương , còn hung tàn hơn cả thổ phỉ, khắp nơi cướp bạc, cướp lương thực. Chính thời điểm đó, nhà mới dời , nhưng bạc thì cướp sạch còn một xu.”
Từ di nương xong liền thất sắc.
Năm xưa bà theo Nguyên Soái kinh thành, những chuyện đều xảy khi bà rời , nên .
Thành Đông Ô là quê hương bà, của bà đều ở trong thành, nghĩ đến đây khỏi giận dữ, cao giọng quát lên: “Cái tên Đông Phúc Vương đáng c.h.é.m ngàn đao! Đã là vương gia trấn thủ thành, dân trong thành chính là con dân của , yêu thương bảo vệ dân ?”
Tô Liên Y lập tức giơ tay vỗ nhẹ vai Từ di nương, vì bà bất ngờ hét to, khiến hai đứa trẻ suýt nữa đ.á.n.h thức.
Tô Liên Y nhẹ nhàng vỗ về đứa trẻ gần nhất, khẽ giọng : “Đông Phúc Vương sớm ôm lòng phản loạn, tạo phản chỉ là chuyện sớm muộn. Nếu thành công, dân chúng thành Đông Ô mới thực sự trở thành con dân của ; còn nếu thất bại, tự nhiên họ sẽ thuộc về khác. Cho nên, hề quản lý thành Đông Ô cho , nơi chẳng qua chỉ là một bậc thang trong kế hoạch của mà thôi.”
Nói xong, nàng sang hỏi phụ nữ: “Đại tỉ, , lúc nãy ngươi phu quân ngươi an định ở thành Đông Ô, chuyện là thế nào? Chẳng lẽ thành Đông Ô hiện giờ yên bình ?” Nếu quả thật yên , nàng cũng thể giảm bớt đôi phần áy náy trong lòng.
Người phụ nữ suy nghĩ một chút đáp: “Thiếp cũng rõ trong thành hiện giờ thật sự thái bình . phu quân , khi về dò la tin tức, gửi thư rằng thành Đông Ô xuất hiện một nhân vật lớn! Một vị cứu thế chủ, là hóa của thiên thần, thể cứu vớt bách tính trong thiên hạ. Còn … còn …”
Từ di nương chau mày khó hiểu, sang Tô Liên Y, mà Tô Liên Y cũng đầy nghi hoặc:
“Còn gì nữa?”
Người phụ nữ vẻ vô cùng giằng co, khó mở lời.
Bởi ở nước Loan, dân chúng sùng tín Phật giáo và Đạo giáo, nhưng lời phu quân nàng là sự bất kính cực lớn đối với cả hai giáo phái : “Chàng … còn … lão thiên gia c.h.ế.t , còn ai quản lý chúng nữa, chỉ vị cứu thế chủ mà thôi.”
Từ di nương , kinh hãi đến tròn xoe mắt.
Tô Liên Y thì tỏ vẻ ngạc nhiên. Truyền giáo mà thôi, bình thường.
Dân nước Loan chẳng qua từng gặp chuyện như nên thấy mới lạ. Trong thời hiện đại, thế giới giáo phái nhiều vô kể, mỗi giáo phái đều một tín ngưỡng, một vị thần tối cao riêng.
Cũng giống như cuối thời nhà Thanh, Thiên Chúa giáo và Công giáo truyền bá rộng rãi khắp vùng duyên hải Đông Nam Trung Quốc.
Những nơi càng loạn lạc, dân chúng càng dễ dàng chấp nhận một giáo phái mới. Không vì họ thiếu lập trường vô đạo đức, mà chỉ đơn giản là phản ứng tự nhiên của dân chúng khi khát khao một cuộc sống định, hơn.
Hai đứa trẻ vẫn đang say ngủ, Tô Liên Y thấy phụ nữ cũng mệt mỏi rã rời. Tuy nàng với Diệp Hiên rằng khi cứu chữa xong sẽ để ba con họ tự , nhưng đoàn xe vẫn đang tiếp tục tiến về phía , nên nàng vẫn đưa họ thêm một đoạn đường nữa.
“Có vẻ như, phu quân của đại tỉ tin theo giáo phái ?” Tô Liên Y mỉm hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng, giống như đang trò chuyện vu vơ một buổi chiều rảnh rỗi.
Người phụ nữ nghĩ đến viễn cảnh sắp một mái ấm yên , liền kìm niềm vui sướng: “ thế, giáo phái đó gọi là Phụng Nhất Giáo, tín ngưỡng chính là Thiên Thần. Giáo chủ chính là hóa của Thiên Thần, cao lớn, uy mãnh, văn võ song . Còn Thánh Nữ là hóa của Thánh Mẫu, tương truyền vô cùng xinh , dịu dàng, thể chữa lành trăm bệnh.”
“Chỉ cần gia nhập Phụng Nhất Giáo, mỗi mỗi ngày đều phát bánh bao để ăn. Phu quân rằng, một ngày nào đó, giáo chủ nhất định sẽ ban ân trạch khắp thiên hạ, đến lúc nhà nhà cơm ăn, ruộng cày, còn ai chịu đói khát, cơ cực nữa.” Vừa , nàng càng lúc càng kích động.
Sắc mặt Tô Liên Y và Từ di nương đồng thời thoáng biến đổi.
Những lời hứa hẹn như “ cày ruộng” chỉ thể lừa gạt những dân chúng nghèo khổ, còn với giới quý tộc và tầng lớp quyền thế, đó chẳng khác nào một trò hoang đường.
Từ di nương đương nhiên hiểu rõ những giáo phái nhỏ bé , nhưng trong lòng Tô Liên Y dấy lên một dự cảm chẳng lành.
“Đại tỉ, những bánh bao đó là phát miễn phí ? Có cần điều kiện gì ? Chẳng lẽ ai cũng thể gia nhập giáo phái ?” Tô Liên Y hỏi.
Người phụ nữ lập tức lắc đầu: “Đương nhiên là . Gia nhập giáo mã , định kỳ phục dịch. Có khi là ngoài truyền giáo ở các vùng xung quanh, khi là cày ruộng, thậm chí đôi lúc còn luyện tập võ nghệ nữa. Phụ nữ và trẻ con gia nhập chỉ nhận bánh bao, còn đàn ông trẻ khỏe thì phát thêm bạc.”
Nói đến đây, nàng mỉm đầy hạnh phúc: “Chắc chắn phu quân lĩnh bạc . Đợi đến khi tới thành Đông Ô, nhất định sẽ chiêu đãi ân công thật chu đáo để báo đáp đại ân cứu mạng .”
Từ di nương cau mày: “Gia nhập giáo mà còn tập luyện võ nghệ? Sao chuyện kỳ lạ như ?”
Sắc mặt Tô Liên Y lập tức trở nên nghiêm trọng.
Người cày ruộng, võ trang cầu thái bình…
Đây chẳng là Thái Bình Thiên Quốc trong lịch sử ? Chẳng lẽ đây chính là phong trào Thái Bình Thiên Quốc của nước Loan?
Đây chỉ là một giáo phái tôn giáo bình thường, mà là một cuộc khởi nghĩa trá hình!
Nếu chỉ là một cuộc nổi dậy trong dân gian thì còn thể đối phó, nhưng đáng sợ nhất chính là bàn tay của địch quốc đang âm thầm nhúng !
Bởi lẽ, chỉ dựa nội bộ dân chúng, thể phát lương thực cho giáo dân hàng ngày?
Rất rõ ràng, “giáo chủ” một thế lực hậu thuẫn cực kỳ lớn !