Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 262: Thánh nữ bị đánh

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:38:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôn Ngọa Long nhờ địa thế đặc biệt, khí hậu ôn hòa, nên tuy sang thu nhưng khí vẫn ấm áp, cây cối xanh , trái ngược hẳn với vẻ tiêu điều của thôn Mã Gia.

Tô Liên Y bước khỏi doanh trại bận rộn, dạo quanh khu rừng nhỏ bên cạnh, coi như tranh thủ đôi chút thảnh thơi giữa những ngày căng thẳng.

Nếu hỏi nàng lo rằng Vân Phi Tuân sẽ An Liên quyến rũ , thì đáp án là… . Đó là niềm tin nàng dành cho Vân Phi Tuân, cũng là niềm tin chính con mắt của . Nói thẳng , nàng cho rằng An Liên chẳng đủ tư cách đối thủ của .

Tuy , nhớ cảnh , trong lòng nàng vẫn thấy rờn rợn. Loại mê hương tuy mạnh bằng long tiên hương từng hãm hại trong cung, nhưng d.ư.ợ.c tính cũng chẳng hề nhẹ. Đừng Vân Phi Tuân hít nhiều, ngay cả nàng, chỉ ngửi chút ít thôi mà vẫn cảm thấy khó chịu.

Khoan … Vân Phi Tuân ?

Tô Liên Y sực tỉnh, dừng bước, lo lắng ngoái về phía doanh trại. Dược của nước Loan tuy đến mức kỳ quái như trong truyện võ hiệp. Ng nếu “âm dương điều hòa” thì sẽ tẩu hỏa nhập ma, nhưng nếu trong t.h.u.ố.c lẫn chất kích thích, trúng dễ mất kiểm soát.

Đang định tìm, bỗng nàng cảm thấy nắm c.h.ặ.t lấy tay , kéo mạnh một cái. Lực kéo vô cùng lớn, mà nàng đề phòng, liền giật ngã một vòng tay rắn chắc.

Dù trong lòng thoáng dấy lên cảm giác quen thuộc, theo phản xạ, Tô Liên Y vẫn vùng vẫy phản kháng.

“Là .” Giọng trầm thấp, chỉ hai chữ ngắn gọn nhưng chứa đầy kìm nén.

Tô Liên Y ngẩng đầu mặt, liền khẽ : “Lại là ngươi.”

Mặt Vân Phi Tuân đỏ bừng, khóe môi cũng thoáng cong lên. Hắn siết c.h.ặ.t nàng trong lòng, nhắm mắt, khẽ đáp: “Phải, .”

Chữ “ vô cớ, bởi cảnh tượng như thế , hai từng gặp ít , gần nhất là đêm hôm , khi họ gặp trong doanh trại Phụng Nhất giáo.

“Phi Tuân, thứ t.h.u.ố.c … ngươi chứ?” Tô Liên Y lo lắng hỏi.

“Lại đây.” Chữ “” còn dứt, Tô Liên Y chỉ cảm thấy đất trời nghiêng đảo, bế bổng lên.

Nàng khổ trong lòng. Thân hình nàng nếu ở thời hiện đại cũng cao gần một mét bảy lăm, mà trong tay Vân Phi Tuân nhỏ bé như một đứa trẻ, để mặc bế dễ dàng. chính cảm giác khiến nàng thấy yên lòng, chỉ khi ở trong vòng tay , nàng mới thật sự thấy là một nữ nhân yếu mềm.

Chớp mắt , hai sâu trong rừng.

Khu rừng gần lối thôn, thường qua . Trong rừng một căn chòi nhỏ bằng gỗ, tuy đơn sơ nhưng ẩn hiện giữa tán cây xanh mang vẻ thanh nhã yên bình.

Cánh cửa gỗ cũ mở , hai kẻ mời mà đến bước .

“Căn nhà là gì ?” Tô Liên Y vẫn trong vòng tay , đưa mắt quanh: “Là của ngươi dựng ?”. “Người của ”, dĩ nhiên nàng đến Ảnh Hồn Vệ.

“Không, mới phát hiện thôi.” Vân Phi Tuân đáp, mắt lướt khắp gian phòng. Trong nhà một chiếc giường gỗ thô, trải chăn mỏng, tuy phủ một lớp bụi mờ nhưng vẫn khá sạch sẽ, hẳn lâu ở.

Hắn đặt nàng xuống mép giường.

“Căn chòi dùng ?” Nàng hỏi.

“Có lẽ là chỗ nghỉ của tiều phu.” Vân Phi Tuân đáp, đưa mắt ngoài cửa sổ. Trên chiếc bàn nhỏ bằng rễ cây chỉ một ấm cũ và chén sứ sứt miệng, thấy bếp lò, rõ ràng đây chỉ là chỗ dừng chân tạm thời, nơi ở lâu dài.

“Vậy .” Tô Liên Y gật đầu, chẳng cảm thấy gì bất an.

“Vừa nàng hỏi , …” Nụ khẽ hiện môi Vân Phi Tuân, ánh mắt lộ vẻ trêu chọc. Hắn cúi xuống, từ cao thẳng nàng, hai tay chống hai bên, vòng nàng gọn trong vòng tay rắn chắc, như thể giam giữ cả thở nàng giữa bầu khí mơ hồ của hương d.ư.ợ.c.

Tô Liên Y vốn chẳng cô nương ngây thơ hiểu chuyện đời, dĩ nhiên hiểu nụ mang theo d.ụ.c ý của đối phương ẩn chứa điều gì. nàng truyền thống, dù ở thời hiện đại đặt xã hội phong kiến cũng chẳng khác gì, thể tùy tiện cùng trong một căn chòi hoang thế ?

“Phi Tuân, ngươi đừng đùa nữa… nhỡ lát đến thì ?” Khuôn mặt nàng đỏ bừng, đôi mắt lúng túng . Trong lòng thầm trách : thành vợ chồng bao lâu nay, cớ gì còn thẹn thùng như gái mới gả? Nghĩ thì nghĩ , nhưng má nàng càng đỏ, tim càng đập loạn.

“Thôn Ngọa Long đang dịch bệnh hoành hành, ai rảnh mà đến chỗ ? Sẽ ai .” Hắn khẽ, cúi đầu, môi lướt nhẹ qua má nàng.

mà… cũng .” Mùi hương quen thuộc xen lẫn thở nóng bỏng của khiến nàng mềm nhũn, giọng cũng trở nên run rẩy như một tiếng nỉ non.

“Nếu đoán lầm…” Vân Phi Tuân khẽ bên tai: “...hương bỏ thêm thứ gì đó chứ?”

“Ừm… . Là d.ư.ợ.c hương kích tình.” Tô Liên Y đáp, lo lắng : “Chúng mau về doanh trại, giúp ngươi giải độc.”

“Giải độc?” Vân Phi Tuân siết c.h.ặ.t t.a.y, kéo nàng gần: “Vậy nương t.ử định dùng cách nào để giải độc cho ?”

Tô Liên Y chống tay lên n.g.ự.c , nghiêm túc : “Dùng đậu xanh và kim ngân hoa nấu thành thang, uống sớm tối, thể hóa giải độc hương, bớt nóng trong mùa thu—”

Chữ “nóng” còn kịp thoát , môi nàng chặn .

“Giải độc, cầu xa?” Hắn buông nàng , ánh mắt sâu thẳm, đôi môi đỏ thắm còn run khẽ của nàng, giọng trầm thấp, pha chút khàn khàn: “Lâu thế gặp… chẳng lẽ nàng nhớ ?”

Nhớ ư? Làm nhớ … Tô Liên Y c.ắ.n môi, nhắm mắt, ngoan ngoãn để mặc ôm. Dù nữ nhân cũng giữ chút e lệ, dù thật lòng , vẫn tỏ động một chút mới đúng chứ? Trong lòng nàng thầm nghĩ như thế, khẽ đáp: “Không nhớ, chỉ là… sợ đến thôi.”

Vân Phi Tuân ngoảnh quanh. Cửa sổ căn chòi nứt toác, chỉ cần ghé mắt là thể thấy rõ bên trong; còn cánh cửa thì ọp ẹp đến mức thể mở tung bất cứ lúc nào, gì đến việc khóa.

Hắn bỗng rút từ n.g.ự.c áo một chiếc còi đồng nhỏ, đặt lên môi.

“Khoan , Phi Tuân, ngươi định ?” Tô Liên Y tròn mắt, hành động kỳ lạ khỏi lo lắng. Chiếc còi nàng từng thấy qua, tuy rõ tác dụng nhưng linh cảm chẳng lành.

“Liên hệ với Ảnh Hồn Vệ.” Hắn thản nhiên đáp.

“Liên… liên hệ họ gì?” Cảm giác bất an của nàng càng lúc càng rõ rệt.

Vân Phi Tuân nhếch môi khẽ: “Nuôi binh ngàn ngày, dùng một lúc thôi. Tự nhiên để họ canh giữ bốn phía, để yên tâm cùng nương t.ử tiến hành đại nghiệp giải độc.”

Thực , chỉ cố tình dọa nàng một chút.

Quả nhiên, khuôn mặt Tô Liên Y đỏ bừng: “Ngươi điên !?”

Vân Phi Tuân nhướng mày, vẻ mặt ung dung: “Vì nương t.ử mà thi thoảng lạm quyền một chút, Ảnh Hồn Vệ chắc cũng sẽ hiểu thôi.”

Tô Liên Y dở dở . Nàng Vân Phi Tuân kẻ hồ đồ, nhưng thì sẽ thật, mà chuyện … nàng sợ thật! Sợ điên lên thật sự gọi Ảnh Hồn Vệ đến, thì nàng còn giấu mặt ?

“Thôi , ! Ta sợ đến nữa, ?” Cuối cùng, để ngăn khỏi loạn, Tô Liên Y đành giơ cờ trắng đầu hàng.

Vân Phi Tuân , cất còi trở n.g.ự.c áo: “Ngoan.”

Chữ “ngoan” dứt, liền thêm gì nữa, chỉ chuyên tâm… “giải độc”.

Ngoài , gió thu bắt đầu se lạnh; mà trong căn chòi nhỏ, xuân ý đang dâng đầy.

Về phần An Liên, nàng thật sự lời Tô Liên Y dặn. Sáng sớm hôm , mang theo hai bà bà cùng bốn thị vệ cận, xách ít lương khô và bạc vụn, hăng hái xuống thôn Ngọa Long… “công tác dân vận”, phát quà, rải ơn huệ, tỏ lòng thương dân.

Tiếc rằng, thôn Ngọa Long giống thôn Mã Gia, càng chẳng thể so với những làng nghèo quanh thành Đông Ổ. Dân Ngọa Long vốn chẳng thiếu lương thực tiền bạc, tự cung tự cấp, cuộc sống sung túc, nên mấy thứ lương khô mà An Liên mang đến chẳng khiến ai mấy bận tâm.

Huống hồ, dáng vẻ kiêu ngạo, ngẩng cao đầu của An Liên vốn khiến dân làng khó ưa. Nghe nàng của Phụng Nhất giáo, dân làng nể mặt giáo phái, miễn cưỡng nhận chút tiền của, ngoài miệng cũng khách sáo đôi câu cảm tạ. lưng, họ liền quẳng hết đồ sang một bên, chẳng buồn ngó ngàng.

Thị vệ cận bên An Liên còn sức giới thiệu phận “Thánh nữ” của nàng , song dân làng chẳng ai tin. Trong mắt họ, Thánh nữ chân chính là cô gái tên Tiểu Liên, dịu dàng, hiền lành và gần gũi mới đúng. Còn nữ t.ử mặt, môi đỏ, áo đỏ, dung mạo diễm lệ như yêu hồ, dù thật là Thánh nữ, họ cũng chỉ nghĩ Phụng Nhất giáo hẳn nhiều Thánh nữ, nàng chỉ là một trong mà thôi.

Trong lòng An Liên vô cùng tức giận. Sau khi một vòng quanh làng, về đến phòng, nàng liền nổi trận lôi đình.

“Lũ dân ngu! Thô lỗ! Không giáo dưỡng là gì!” Nàng giận dữ quát lớn.

Chu Hải – kẻ thị đồng dáng vẻ âm nhu, giọng điệu nhẹ nhàng như rắn nước – liền nhéo tay thành lan hoa chỉ, nịnh: “Thánh nữ đại nhân chớ giận, đừng chấp bọn ngu phu ngu phụ . Quả đúng là dân vùng núi, chẳng lấy chút lễ độ.”

An Liên trút cơn giận xuống chiếc giường lớn, giơ tay đập mạnh mấy cái: “Trước bản tọa đến , ai nấy đều khúm núm cung kính. Ngươi xem cái đám dân thôn Ngọa Long , dám tỏ vẻ lạnh nhạt với , chúng là ai ?”

Chu Hải vội uốn giọng, mềm mại đến buồn nôn: “Phải đó, thánh nữ, vì thế nên nơi mới trời phạt, mắc thiên dịch! Loại sơn cốc hẻo lánh, dân phong thô tục, thiên tai là đáng đời. Nếu nhờ thánh nữ nhân từ, đích hạ cố đến đây, e giờ chúng đều c.h.ế.t sạch cả .”

Công lao của Tô Liên Y tất nhiên nhắc đến, trong miệng Chu Hải, cứ như thể chỉ cần An Liên đến, dịch bệnh liền tự khắc tiêu tan.

Nghe vuốt ve nịnh bợ, tâm trạng An Liên cũng nguôi ngoai phần nào.

“Nếu vì kế hoạch của bản tọa, bản tọa còn lâu mới hạ cứu bọn .”

, đúng! Thánh nữ đại nhân từ bi nhất thiên hạ.” Chu Hải phụ họa, giọng dẻo quẹo: “Ngài đường mệt ? Để Hải nhi xoa bóp chân cho ngài nhé?”

“Ừm.” An Liên uể oải đáp, nghiêng giường, để mặc Chu Hải xoa nắn.

Chu Hải vốn là kẻ khéo tay, đôi tay nam nhân mà mềm hơn cả nữ t.ử, cố ý mơn trớn những chỗ nhạy cảm. Quả nhiên, chẳng mấy chốc, An Liên cảm thấy m.á.u nóng sôi trào, lửa d.ụ.c lan khắp . Tấm màn sa đỏ khẽ buông, y phục lả tả rơi xuống, hai ảnh quấn quýt lấy , hỗn độn trong đêm.

Phía bên , Tô Liên Y càng thêm khâm phục tác phong của Ngọc Dung. Một khi định kế hoạch, ắt thi hành nghiêm ngặt, hề lơ là.

Theo sự sắp xếp của Ngọc Dung, Thần quan và sứ thần đúng hẹn tới thôn Ngọa Long, bắt đầu giảng đạo cho dân làng.

đất trống gần cổng làng, nhóm thị vệ hậu cần cũng đang tất bật dựng đàn cầu nguyện. Mọi việc đều tiến hành đó, nề nếp gọn gàng.

Đêm xuống.

Sau khi dùng bữa tối, Tô Liên Y vốn định ở trong phòng sách y thuật. ngoài trướng, tiếng hô khẩu hiệu rộn ràng, nhóm thị vệ vẫn miệt mài dựng đàn, khí thế hừng hực khiến nàng cũng thấy hứng khởi.

Trời thu khô hanh, thể cũng dễ bốc hỏa vì mùa. Tô Liên Y sai nhà bếp sắc ít nước hoa kim ngân và bạc hà, dùng nước pha , bảo mang cho các thị vệ đang việc ngoài trời.

Tiết thu đêm lạnh, nàng mang thêm áo choàng. Thấy trong kho còn một mảnh lụa đỏ treo nơi phòng Thánh nữ, nàng bèn lấy xuống khoác tạm cho ấm.

“Tiểu Liên cô nương, pha xong, chúng ngay chứ?” Nhóm thị vệ đến ca nghỉ nàng giúp, chẳng ai nề hà, vốn chỉ cần bốn , mà rốt cuộc kéo đến gần chục .

Mười trai trẻ vạm vỡ vây quanh một thiếu nữ khoác tấm sa đỏ, càng tôn lên vẻ mềm mại, dịu dàng của nàng.

“Được , xuất phát thôi. Vất vả cho các vị đại ca thị vệ .” Tô Liên Y vui vẻ , nét trong trẻo khiến ai cũng thấy lòng nhẹ nhõm. Ở bên những chất phác , nàng gần như quên mất bao toan tính và hiểm kế ngoài .

“Xuất phát nào!” Một tiếng hô to vang lên, mấy cùng khiêng chum về hướng đàn tế đang dựng dở.

Có một gã chen gần Tô Liên Y, lấy lòng: “Tiểu Liên cô nương, nãy lén nếm hai ngụm, ngon lắm! Tay nghề của ngươi thật khéo!”

Người bên cạnh lập tức gõ đầu một cái, mắng nửa đùa nửa thật: “Uống lén còn dám khoe, chẳng hổ ? Làm mất mặt cả đám thị vệ chúng !”

Mọi bật ha hả.

Tô Liên Y cũng khí cuốn theo, khẽ đưa tay giữ lấy một góc sa đỏ, che miệng khúc khích: “Có gì lén lút. Hôm nay pha nhiều lắm, các vị cứ thoải mái uống cho . Sau nếu còn , chỉ cần một tiếng, nấu cho uống.”

Đám thị vệ ai nấy đều quý mến nàng, chỉ vì y thuật cao minh, dung nhan xinh , mà còn vì sự thiện, gần gũi khiến thấy dễ chịu như gió xuân thoảng qua. Một cô gái như thế, ai chẳng ở bên?

“Tiểu Liên cô nương , ngươi pha còn ngon hơn cả thứ từng uống ở nhà huyện lệnh!” Có trêu.

Lập tức tiếng hô chế giễu: “Nịnh bợ! là đồ nịnh hót!”

“Phải đó, đồ nịnh hót!” Một tràng vang lên, chẳng ai khơi mào, mấy bắt đầu đuổi đùa giỡn.

Tô Liên Y bật , tiếng thanh thoát, ngân lên như tiếng chuông gió giữa trời thu.

“Trà ngon vì tay khéo, mà là nhờ trong đó hoa kim ngân.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-262-thanh-nu-bi-danh.html.]

“Hoa Kim ngân?” Có tò mò hỏi.

“Phải.” Tô Liên Y cố nín , với vẻ nghiêm túc hơn: “Ở miền Nam nước Loan một loại danh tên là Nhẫn Đông Lam Liên. ‘Nhẫn Đông’ chính là nước hoa nhẫn đông, còn ‘Lam Liên’ là hoa sen xanh. Chỉ khi dùng nước nhẫn đông lấy từ suối Ngự Linh Sơn để pha, mới thành Nhẫn Đông Lam Liên, thiếu một trong hai thứ đều .

Thực , ‘nhẫn đông’ chính là tên khác của hoa kim ngân. Hoa lúc mới nở màu trắng, chuyển vàng, nên mới gọi là kim ngân. Tháng ba hoa nở, Ngự Linh Sơn hái những nụ non thả suối Ngự Linh, ngâm suốt một tháng. Nước suối thấm hương hoa, uống thấy vị, nhưng nếu dùng nấu cùng Lam Liên thì hương thanh thoát lạ thường, dư vị lưu mãi dứt.”

“Tiểu Liên cô nương hiểu thật nhiều.” Có trầm trồ.

Tô Liên Y mỉm lắc đầu: “Xưa chỉ là tỳ nữ trong nhà đại tộc, thường theo các phu nhân đây đó, mở mang đôi chút thôi, nào dám hiểu .”

Cả nhóm , khí hòa thuận vui vẻ. Trong lòng ai nấy đều càng thêm kính trọng và quý mến cô gái ôn hòa, khiêm nhường .

“Tiểu Liên cô nương .” Có hỏi: “Nước nước dùng pha là nước nấu cùng kim ngân hoa và lá bạc hà, cũng dụng ý riêng ?”

Tô Liên Y khẽ gật đầu: “Y thư cổ câu: Xuân Hạ dưỡng dương, Thu Đông dưỡng âm. Mùa thu dương khí dần tàn, âm khí sinh trưởng, nên cần dưỡng âm trong . Mà dưỡng âm, hết trừ khô táo. Mùa thu vốn dễ sinh nhiệt, huống chi các vị việc suốt đêm, mệt nhọc, càng dễ tích hỏa. Kim ngân hoa, bạc hà, cùng đậu xanh đều là vật thanh nhiệt giải táo, dùng nước pha sẽ giúp các vị giảm bớt hỏa trong .”

“Trời ơi, chỉ là một ấm tinh tế đến thế. Tiểu Liên cô nương, ngươi thật chu đáo.” Có cảm thán, đồng loạt khen ngợi.

Tô Liên Y buồn hổ, khẽ : “Các vị đại ca, cảm kích lắm vì các vị chịu giúp đỡ. Nếu còn khen nữa, e giấu mặt mất. Các vị mà thêm vài câu nữa, thật đó.” Nói dứt lời, nàng mỉm xoay bước , bóng dáng tấm sa đỏ khẽ lay, mềm mại như sương khói trong đêm thu.

“Ấy, đừng , đừng mà!”

“Chúng nữa , Tiểu Liên cô nương đừng !”

Một đám quýnh cả lên.

Tô Liên Y bật vui vẻ: “Trêu các thôi, .”

Vừa , đoàn tiếp tục tới nơi dựng đàn tế, nơi ánh đèn còn sáng rực, công việc vẫn đang gấp rút tiến hành trong đêm.

“Cười gì mà vui thế?” Một giọng trong trẻo, lạnh như dòng suối núi vang lên.

“Ngọc hộ vệ đến , chào ngài ạ!” Đám thị vệ vội vàng hành lễ, đồng thanh chào.

Cách gọi “Ngọc hộ vệ” khởi nguồn từ ai, nhưng cả doanh trại đều quen miệng gọi như . Trong doanh địa , ngoài Ngọc Dung, ai xưng là “hộ vệ”, tất cả đều chỉ là “thị vệ”. Chức vị “Ngọc hộ vệ” tuy ghi rõ, nhưng trong lòng , địa vị của cao hơn cả thống lĩnh thị vệ, thậm chí sánh ngang, hoặc hơn cả Thánh nữ. Đây là điều ai nấy đều ngầm hiểu, song chẳng ai .

Tô Liên Y ngẩng đầu, thấy Ngọc Dung khoác áo choàng gấm nhạt màu, thêu hoa văn ẩn, đang từ xa . Thì vẫn luôn đích giám sát việc dựng đàn. Tô Liên Y khỏi thầm khâm phục, quả thật, kế hoạch mà Ngọc Dung định , luôn thực thi nghiêm ngặt, chệch một bước. Mọi việc chu hôm nay đều là công lao .

Tô Liên Y mỉm : “Trời thu hanh khô, các thị vệ thức đêm, sợ sinh hỏa trong nên nấu ít nước kim ngân hoa và bạc hà pha , mang tới để giải nhiệt.”

Ngọc Dung vốn am hiểu y lý, xong liền hiểu ngay tác dụng của thứ , trong lòng khỏi kinh ngạc và cảm động. Hắn thấy vai Tô Liên Y khoác tấm sa đỏ từng dùng để trang trí trong phòng An Liên, liền khẽ nhíu mày, bước đến gần: “Đêm lạnh, đừng nhiều. Nhỡ cảm thì ?” Nói , cởi áo choàng của , tự tay khoác lên vai Tô Liên Y.

Đám thị vệ cạnh thấy , đều lặng lẽ tránh vài bước. Trong lòng tuy chút tiếc nuối, nhưng ai cũng hiểu rõ, một cô gái thông tuệ, thanh khiết như Tiểu Liên, phàm tục như bọn họ thể với tới.

Trên vai ấm áp, song trong lòng Tô Liên Y thoáng ngượng ngùng.

“Không, chiếc áo choàng …” Nàng định từ chối.

“Không phép từ chối .” Ngọc Dung thấp giọng .

Tô Liên Y khẽ sững , theo bản năng liếc quanh tìm bóng Vân Phi Tuân. Không thấy , nàng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm: May thật, bằng nổi cơn ghen mất.

“Đa tạ.” Nàng nhỏ.

Nhân lúc đám thị vệ mang phân phát cho những đang việc, cũng thuận miệng kể rằng đây là tâm ý của cô Tiểu Liên, còn cẩn thận giải thích công dụng của . Nghe xong, đều cảm kích vô cùng, sự kính mến dành cho nàng càng sâu đậm.

Nhìn về phía xa, thấy một nam một nữ song song, áo choàng của nam phủ lên vai nữ, ánh lửa phản chiếu khiến hai trông như một đôi bích nhân — trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi.

Cảnh rơi tầm mắt một , kẻ đó ánh mắt chứa sát khí, đầy bất cam, lặng lẽ theo sát phía An Liên.

Buổi chiều, An Liên cùng Chu Hải quấn quýt, nhưng vẫn cảm thấy chẳng thỏa mãn. Dạo gần đây, khẩu vị nàng đổi, những kẻ ẻo lả như Chu Hải khiến nàng chán ngán, chỉ đàn ông cường tráng mới khiến nàng thấy hứng thú.

Vừa nghĩ, nàng đưa mắt liếc sang hình cao lớn bên cạnh, chính là Vân Phi Tuân.

Nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , thì giờ Ngọc Dung hẳn Vân Phi Tuân băm thành trăm mảnh! Cái tên c.h.ế.t tiệt đó!

An Liên cũng trông thấy Tô Liên Y đang khoác áo của Ngọc Dung, mắt liền đỏ hoe vì ghen tức, ganh đến phát điên. khi ngoảnh đàn ông bên cạnh, lửa giận nguội dần: Ngọc Dung cứ để cho con tiện nhân , còn nàng , chỉ cần Đại Hổ của là đủ.

“Tô thị vệ~ lạnh quá…” Nàng nũng nịu , giọng mềm đến tận xương.

Vân Phi Tuân vẫn thẳng, hề động đậy, chẳng buồn đáp.

Chu Hải vội vàng cởi áo choàng của , đưa lên: “Thánh nữ đại nhân, để thuộc hạ—”

“Không cần! Ngươi thì !” An Liên lạnh giọng cắt ngang, trút hết bực dọc sang . khi Vân Phi Tuân, nàng đổi sang nét mặt mê hoặc, giọng như mật nhỏ, mềm mại, quyến rũ, đầy ý tứ.

Sao Chu Hải hiểu ý? Trong lòng oán An Liên trở mặt nhanh như lật sách, hận Vân Phi Tuân đến nghiến răng. Hắn thề, nhất định sẽ tìm cơ hội cho tên “Tô Đại Hổ” nếm mùi khổ sở.

“Tô thị vệ~ lạnh mà…” Vừa , An Liên chủ động ôm lấy cánh tay của Vân Phi Tuân, thể mềm mại như tơ lụa áp sát cánh tay , còn khẽ cọ cọ như mèo nhỏ nũng.

Ánh mắt Vân Phi Tuân tràn ngập chán ghét, hất mạnh cánh tay, ném nàng xa mấy bước.

“Liên quan gì đến ?” Giọng lạnh buốt, pha cả lửa giận.

“Tô…” An Liên còn kịp gọi xong, thì Vân Phi Tuân bỏ , sải bước lớn, lửa giận bốc lên, thêm cảnh Ngọc Dung quấn quýt bên Tô Liên Y mà bản chẳng thể gì. Chỉ còn cách, tránh xa, khỏi chướng mắt.

Không ai ngờ , ngay trong đêm đó, một đại sự bất ngờ xảy : trong giáo, hai vị thần quan cao cấp của Phụng Nhất giáo tập kích giữa đêm.

Đêm .

Đàn tế mới dựng xong. Đám thị vệ việc suốt một ngày ròng rã cuối cùng cũng phép về trại nghỉ ngơi. Ngoại trừ vài canh gác, bộ doanh địa chìm giấc ngủ yên bình, tĩnh lặng đến mức chỉ tiếng gió.

Giờ Sửu, chính là lúc con ngủ say nhất.

Bỗng một tiếng thét ch.ói tai vang dội trong đêm tối.

Ngay đó là những tiếng t.h.ả.m thiết, the thé, rõ ràng là giọng của Thánh nữ An Liên.

Tô Liên Y chợp mắt bao lâu, tiếng hét liền bật dậy, khoác vội áo ngoài lao khỏi trướng, chạy thẳng đến trại của An Liên.

Khi nàng tới nơi, bên ngoài doanh trướng, Lý bà bà và Tôn bà bà đang trùm kín trong bao tải, miệng nhét giẻ, trói c.h.ặ.t nhúc nhích . Tô Liên Y chẳng buồn để tâm tới tiếng rền rĩ trong trướng, lập tức cúi xuống cởi trói, tháo miếng vải trong miệng họ.

“Lý bà bà, Tôn bà bà, rốt cuộc chuyện gì thế?” Nàng hỏi dồn, giọng đầy lo lắng.

Lý bà bà thở dốc, bộ dạng vô cùng chật vật: “Cô… Tiểu Liên cô nương, lão cũng … vốn đang ngủ ngon, bỗng chụp bao lên đầu, trói thế .”

Tô Liên Y buông Lý bà bà , lập tức xông trong trướng. “Thánh nữ đại nhân, chứ?”

“Hu hu hu… chút nào hết…” An Liên rống, nước mắt nước mũi chảy đầy, chẳng còn chút dáng vẻ cao quý nào của Thánh nữ nữa.

Tô Liên Y thấy lạ, An Liên dù nông nổi, nhưng dù cũng là trưởng thành, đ.á.n.h cũng đến nỗi lóc t.h.ả.m thương như . Nàng vội tìm đá lửa, châm đèn soi sáng để xem xét thương tích.

Không xem thì thôi, thấy giật kinh hãi.

An Liên lúc còn bóng dáng yêu kiều quyến rũ của vũ cơ ngày nào, khuôn mặt nàng sưng phồng như cái đầu heo, chỗ xanh chỗ tím, hình . Ngoài mặt, cổ và cánh tay đều đầy vết bầm tím, đ.á.n.h đến t.h.ả.m nỡ .

“Là kẻ nào tay ác độc thế ?” Tô Liên Y cũng thấy chua xót , dùng khăn nhẹ nhàng lau m.á.u mũi cho nàng , xem xét xương mũi.

“Thánh nữ đại nhân, đau lắm ?”

An Liên gào ngẫm nghĩ, khẽ lắc đầu.

Tô Liên Y ngẩn : “Không đau ?”

An Liên nức nở, gật đầu.

Tô Liên Y bất giác bật : “Thế là đ.á.n.h một trận tơi tả mà thấy đau, ? Rốt cuộc xảy chuyện gì, rõ hết cho xem nào.”

An Liên khựng một chút, “òa” lên lớn hơn, nức nở kể: “Ta… đang ngủ thì xông , thổi tắt đèn, đó lấy chăn trùm lên đầu đ.á.n.h túi bụi… hu hu hu hu…”

Tô Liên Y thở dài, xem An Liên đúng là dọa sợ thật , ngay cả thói quen mở miệng “bổn tọa thế , bổn tọa thế ” cũng chẳng còn.

“Người cởi áo ngoài , để xem thương chỗ nào .”

An Liên lắc đầu lia lịa: “Không… , đều… đều ở mặt thôi… oa…” Nói đến đây òa nức nở.

Bên ngoài trướng, tiếng xôn xao, đám thị vệ trong doanh tiếng kêu gào của Thánh nữ đều kéo chạy đến. Lý bà bà và Tôn bà bà ngăn bên ngoài, dù đây cũng là phòng riêng của Thánh nữ, thể tùy tiện để đàn ông bước .

Tô Liên Y nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng: “Được , đừng nữa. Khóc thêm nữa, cho đấy.”

Nghe , An Liên cố nén tiếng nức nở, dần dần cũng bình tĩnh .

Tô Liên Y thì càng lúc càng cảm thấy chuyện điều lạ. An Liên đang ngủ yên lành, vì đ.á.n.h? Kẻ tay là ai? Mục đích của là gì? Nếu là kẻ thù của Phụng Nhất giáo, hại An Liên, lẽ bắt hoặc g.i.ế.c luôn, chứ đ.á.n.h cho một trận tơi tả bỏ , chẳng khác nào cố ý nhục.

“Gần đây, ngươi đắc tội với ai ?” Tô Liên Y hỏi.

An Liên thút thít lắc đầu: “Không… suốt ngày ở trong phòng, thể đắc tội với ai chứ?”

Đột nhiên nàng sực nhớ điều gì đó, mặt biến sắc, run rẩy nắm lấy tay Tô Liên Y: “Tiểu Liên… ngươi xem, hủy dung ? Dung mạo của … mặt …” Giọng nàng càng càng run, sợ hãi tột độ.

Tô Liên Y suy nghĩ, tay xem chừng ý lấy mạng, chỉ dằn mặt, bêu nàng mà thôi, trong đó mang nặng ý báo thù.

“Thánh nữ đại nhân.” Nàng hỏi tiếp: “Người bao nhiêu kẻ đ.á.n.h ? Một , nhiều ?”

An Liên sụt sịt: “Là… là mấy … nhưng rõ bao nhiêu, chỉ một .”

Tô Liên Y gật đầu, dường như đoán phần nào, ngoài gọi:

“Tôn bà bà, Lý bà bà, hai thể cho một đây ?”

“Dạ, tới ngay đây.” Lý bà bà xong, để Tôn bà bà ở canh, còn bước : “Liên cô nương, chuyện gì thế?”

Tô Liên Y hỏi: “Bà và Tôn bà bà cũng trùm bao ? Hai đ.á.n.h ?”

Lý bà bà lắc đầu: “Không, chúng chỉ trùm bao, nhét giẻ miệng trói , đó ai ngó ngàng gì. Bọn họ xông phòng Thánh nữ luôn.”

Bà ngẩng đầu An Liên, khuôn mặt sưng húp, tím xanh từng mảng, suýt nữa bật , nhưng chỉ âm thầm c.h.ử.i thầm trong bụng: Đáng đời!

“Tiểu Liên… ngươi… ngươi là ai đ.á.n.h ?” An Liên hỏi, giọng nghẹn ngào.

Trong lòng Tô Liên Y đoán một , nhưng ngoài mặt vẫn tỏ mơ hồ: “Ta cũng , đang ngủ thì tiếng la, liền chạy đến thôi.”

Chuyện … chắc chắn là !

Không thể sai .

Loading...