Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 268: Biến cố (1)
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:39:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rạng sáng hôm , doanh trại tĩnh lặng suốt đêm bỗng sống dậy. Mọi đều tranh thủ nghỉ ngơi, bởi hôm nay sẽ là ngày lên đường trở về doanh chính.
Trở về, hai chữ khiến ai nấy đều phấn chấn. Ở ngoài, luôn cảnh giác, nghiêm túc từng cử chỉ. khi về đến căn cứ, thể thoải mái đôi chút: buổi tối uống chén rượu, chơi vài ván bài nhỏ, tự nhiên. Còn ở đây, giữa vùng thôn hẻo lánh, tất cả đều giữ lễ, “giả bộ thành đạo mạo” đúng như lời đám lính tráng vẫn đùa.
Khi bầu trời còn vương sắc chàm đậm, nhóm bếp, nấu ăn, tháo dỡ lều trại. Mọi động tác đều nhẹ nhàng, dứt khoát. Đến lúc mặt trời tách khỏi tầng mây xám, nơi từng là doanh trại hóa thành một đoàn xe dài nối đuôi sẵn sàng xuất phát.
Tô Liên Y dậy sớm. Nàng chỉ huy đưa Ngọc Dung đến nhà trưởng thôn Ngọa Long, giờ cũng là vị tế ti cấp cao nhất vùng. Dân trong thôn thấy hộ pháp của Phụng Nhất giáo đến dưỡng thương thì hân hoan chào đón, vô cùng cung kính.
Bên ngoài, Tô Liên Y rằng Ngọc hộ vệ đêm qua trèo núi ngắm trăng, chẳng may trượt chân ngã, nên ở điều dưỡng ít ngày.
Người gãy xương sườn, chỉ một cử động nhỏ cũng đủ đau thấu tim. Ấy mà từ đầu đến cuối, Ngọc Dung chẳng một tiếng rên, gương mặt vẫn tĩnh như hồ thu. Tô Liên Y mà thầm cảm phục.
Chu Lập thì vui mặt. Trong mắt , chủ nhân tuy bề ngoài ôn hòa, nhưng bản tính kiêu ngạo, khó ai khiến cúi đầu. Thế mà chỉ vị tiểu Liên cô nương khiến chủ nhân ngoan ngoãn như mèo nhỏ. Dù ai cũng hiểu rõ, con mèo … thật là hổ.
Mọi việc chuẩn xong xuôi, Tô Liên Y mang đến một bát t.h.u.ố.c sắc xong.
“Ngọc hộ vệ, mời ngài uống t.h.u.ố.c giảm đau.” Giọng nàng dịu đến mức cũng thấy lòng mềm .
Ngọc Dung ngẩng mắt, thoáng nhíu mày: “Bình thường giữa trưa mới uống, hôm nay sớm ?”
Tô Liên Y điềm đạm đáp: “Vì sáng nay ngài chuyển chỗ, e thể mệt, nên nên uống sớm để bớt đau.”
Ngọc Dung cúi đầu, im lặng.
Tô Liên Y mím môi, thầm thở dài. Người đàn ông quả thật đa nghi, tâm tư tinh tế đến mức như kim mũi. Dù tỏ tin nàng, nhưng vẫn dè chừng từng chút. Mà nàng thể trách. Bởi đúng là… đoán trúng.
Nàng cho uống t.h.u.ố.c sớm chẳng vì lo đau, mà để ngủ. Trong t.h.u.ố.c chút d.ư.ợ.c an thần, đủ khiến mê mệt trong chốc lát. Nàng cần gì khi đoàn xe rời , để khi An Liên “đột ngột” đưa nàng theo, sẽ rơi hết về phía Thánh nữ.
Cái tội thất tín, chẳng ai mang. Nếu kẻ gánh, thì sẽ là An Liên.
Tô Liên Y khẽ nghiêng đầu, nở nụ dịu dàng: “Vừa chuyển chỗ, dù ai cũng cẩn thận, chắc ngài vẫn đau chứ? Xem kìa, mặt tái thế … Ngọc hộ vệ, chịu lời?”
Chu Lập bên suýt bật . Dám mắng chủ nhân như mắng trẻ con, e đời chỉ nàng . thật lạ, Ngọc Dung chẳng những giận, mà còn khẽ cong môi, nở một nụ nhạt.
“Được.” Một chữ thôi, mà đủ khiến lòng Tô Liên Y dâng tràn niềm vui. Không vì lời, mà vì… kế hoạch của nàng sắp thành.
Có lẽ vì vui mừng mà sắc mặt nàng hồng lên, khóe môi cũng ửng sáng. Nàng nhẹ nhàng đút từng muỗng t.h.u.ố.c cho , động tác dịu dàng đến mức như đang nâng niu thứ quý giá nhất.
Bát t.h.u.ố.c vơi dần, chỉ còn trơ đáy. Còn Ngọc Dung, giữa làn t.h.u.ố.c mỏng, ngẩng nàng, ánh mắt hiếm khi dịu đến thế.
“Uống t.h.u.ố.c xong , Ngọc hộ vệ hãy nghỉ ngơi một lát nhé. Ta… để quên hòm d.ư.ợ.c ở chỗ cũ, lấy.” Tô Liên Y nhẹ giọng .
Quả nhiên, ánh dịu dàng trong mắt Ngọc Dung chợt biến mất, đó là một tia cảnh giác lạnh lẽo.
Tô Liên Y chỉ khẽ mỉm bất đắc dĩ, sang bảo: “Chu thị vệ, thể phiền ngài cùng một chuyến ?”
Chu Lập sang Ngọc Dung, chờ ý chủ nhân. Người đàn ông dần thả lỏng, khẽ nhắm mắt, gật đầu thật nhẹ.
“Được , Tiểu Liên cô nương, chúng thôi, nhanh nhanh về.” Chu Lập , giọng mang theo ý tán thưởng. Vì hiểu rõ, chủ nhân tuy , nhưng chẳng nỡ để nàng xa.
…
Đoàn xe chuẩn sẵn sàng, chỉ đợi một lệnh của Thánh nữ là lập tức khởi hành.
Trong xe, An Liên sốt ruột yên, thỉnh thoảng vén rèm hướng thôn Ngọa Long, mong ngóng một bóng , nhưng mãi chẳng thấy.
“Con tiện nhân đó chắc chạy theo Ngọc Dung ! Loại đàn bà đàn ông thì sống nổi!” Chu Hải nghiến răng c.h.ử.i độc.
“Câm miệng!” An Liên gắt lên, sắc mặt tối sầm.
Chu Hải sững , bỗng nhớ , chẳng Thánh nữ đại nhân cũng là rời nổi đàn ông ? Vội cúi đầu, cuống quýt phân bua: “Thánh nữ đại nhân, thuộc hạ tuyệt dám ! Thuộc hạ chỉ là… chỉ là khác thôi!”
càng càng sai.
“Bảo ngươi câm thì câm! Nếu còn hé môi nửa câu, bản tọa sẽ ném ngươi xuống xe, cho ở dân làng Ngọa Long luôn đấy!” An Liên giận đến run , định giơ tay tát Chu Hải thì chợt thấy phía xa hai bóng đang tiến .
Một nam một nữ, dáng cao tương đương , mà phụ nữ đó, Tiểu Liên thì còn ai?
Nhìn thấy nàng, An Liên càng thêm bực bội. Cái con nhỏ … cao thế để gì? Đàn bà cao thường thấy mặc cảm, còn con bé thì ngẩng cao đầu, chẳng hề thấy lạc lõng, thậm chí còn toát vẻ tự tin đáng ghét.
Giờ An Liên cũng thấy chướng mắt, thấy Tô Liên Y là tức, thấy dáng của nàng càng thêm khó chịu.
Người đến chính là Tô Liên Y, cùng với Chu Lập.
Chiếc hòm gỗ đựng t.h.u.ố.c vốn là nàng cố ý để trong doanh, còn việc dẫn Chu Lập theo để chứng cho “màn Thánh nữ ép buộc mang nàng ” cũng trong tính toán từ .
Trên lưng con tuấn mã đỏ thẫm, Vân Phi Tuân từ xa thấy bóng nàng, khóe môi khẽ cong, liếc về phía xe của An Liên, rõ ràng là đang chờ xem kịch vui.
Tô Liên Y và Chu Lập tới gần đoàn xe, nàng liền hành lễ, giọng trong trẻo vang lên: “Tiểu Liên chúc Thánh nữ đại nhân lên đường bình an.”
An Liên khựng , lập tức nhảy khỏi xe: “Ngươi gì? Chẳng ngươi sẽ cùng chúng ?” Theo kế hoạch, Tiểu Liên lén lên xe cùng đoàn cơ mà!
Chu Hải cũng len lén bước , ánh mắt đầy nghi hoặc.
Trong lòng Tô Liên Y thoáng lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ nghiêm trang: “Thật xin , Thánh nữ đại nhân. Tiểu Liên vốn theo hầu , nhưng… Ngọc hộ vệ nhất quyết ở chăm sóc.”
An Liên thoáng cau mày. Hôm nay con bé quá giữ lễ. Lúc mới quen đúng là nó từng năng cung kính như , nhưng dạo gần đây thì khác, miệng lưỡi sắc bén, chẳng coi ai gì. Càng nghĩ càng thấy lạ, nhưng vẫn kịp nghi ngờ sâu.
“Ngọc hộ vệ chẳng Trương đại phu lo cho ? Hơn nữa, chính ngươi ngươi rành về xương cốt bằng ông mà?”
Tô Liên Y gật đầu: “Tiểu Liên dám dối, thật sự kém hơn Trương đại phu.”
“Thế thì còn ở gì? Lên xe với !” An Liên quát, giọng chát chúa.
Chu Lập bên cạnh chỉ nhếch môi lạnh: “Ngọc hộ vệ đích dặn tiểu Liên cô nương ở thôn Ngọa Long. Nếu thánh nữ cứ ép , e rằng… khó mà giữ thể diện cho Ngọc hộ vệ đấy.” Giọng lạnh như băng, rõ ràng là một lời cảnh cáo.
An Liên giậm mạnh chân, nghiến răng: “Tiểu Liên, chẳng chúng bàn ? Ngươi sẽ cùng mà?”
Cơn giận trào dâng, nhưng nàng vẫn cố kiềm, dám buột miệng hai chữ lén , kẻo Chu Lập đem chuyện thuật với Ngọc Dung. Khi , hậu quả sẽ .
Tô Liên Y khẽ thở dài, sang Chu Lập, giọng nhu hòa mà ẩn ý sâu xa: “Chu thị vệ, ngài cũng thấy đấy, Tiểu Liên thật sự vô cùng khó xử. Xưa câu: ‘Một nữ thể hai phu, một tướng thể hai chủ.’ Ta vốn theo Thánh nữ đại nhân từ , nay trái lệnh để ở hầu Ngọc hộ vệ, chẳng hóa là bất trung ? Ở giữa hai bên thế , Tiểu Liên chỉ thể chọn lệnh Thánh nữ mà thôi.” Nói , nàng cúi đầu, vẻ mặt như mang đầy do dự và u sầu, hệt đang gắng gượng đưa một quyết định đau lòng.
Chu Lập chẳng kẻ dễ dắt mũi, hừ lạnh: “Hừm, Thánh nữ đại nhân đây là công khai đối đầu cùng Ngọc hộ vệ ? Nếu thật là thế, cứ việc mang nàng . Ta nhất định sẽ bẩm rõ đầu đuôi, chỉ mong Thánh nữ đại nhân gánh nổi hậu quả là !”
Nghe thế, An Liên lập tức tái mặt. Nàng dĩ nhiên dám đắc tội với Ngọc Dung. Người đó, ngay cả giáo chủ còn kiêng nể ba phần!
Bên cạnh, Chu Hải đang vặn ngón tay thon, ánh mắt xoay chuyển, rõ ràng đang tính toán điều gì.
Cuối cùng, An Liên nghiến răng, qua kẽ môi tái nhợt: “Thôi, Tiểu Liên, ngươi ở .”
Tô Liên Y thoáng ngẩn , ngờ An Liên thấp hèn đến . Trước mặt bao nhiêu mà để Chu Lập dọa cho cúi đầu thế ! Thật đáng thương, mà cũng đáng giận.
Nàng rời khỏi đây, đó là điều chắc chắn. giờ trông chờ An Liên thì vô vọng, đành tự nghĩ cách khác.
Đang lúc còn cân nhắc, thì thấy Chu Hải len lén bước đến thì thầm bên tai Thánh nữ. Lời dứt, mắt An Liên liền ánh lên vẻ hiểm độc lẫn quả quyết.
“Không ! Tiểu Liên, ngươi vẫn với .”
Tô Liên Y thoáng giật , nửa vui nửa lo.
Vui, vì rốt cuộc An Liên cũng chịu nhận vai “kẻ mang tiếng”; lo, vì chẳng Chu Hải giở trò gì. Với cái đầu nham hiểm của gã, mưu kế đó ắt chẳng vì lành. Nếu theo họ trở về doanh, e rằng sớm muộn gì nàng cũng sẽ gặp nạn.
thôi, lợi .
Tô Liên Y giả vờ cúi mặt, thở dài một thật khẽ: “Xin , Chu thị vệ… Dù Tiểu Liên cũng là tỳ nữ của Thánh nữ đại nhân. Lệnh của , Tiểu Liên dám trái.” Nói , nàng hành lễ thật sâu với Chu Lập, lấy tay che mặt, giả bộ như sắp , chạy về phía đoàn xe.
“Thánh nữ! Người dám vô lễ với Ngọc hộ vệ ?” Chu Lập quát lớn, mặt giận đến đỏ bừng.
“Người !” — An Liên tuy mặt trắng bệch, nhưng vì kế hoạch định sẵn nên cố lấy dũng khí, gằn từng chữ: “Chu Lập phạm thượng, bắt cho !”
Các thị vệ bên cạnh do dự một thoáng, vẫn tiến lên khống chế Chu Lập.
Tất nhiên, An Liên chẳng dám thật sự gì , ai cũng Chu Lập là cận của Ngọc Dung. Nàng vội leo lên xe, quát to: “Đi! Nhanh lên, xuất phát!”
Chu Hải nở nụ đắc ý, cao giọng hô: “Thánh nữ đại nhân lệnh, đoàn xe khởi hành!”
Phía , Vân Phi Tuân thúc ngựa chạy lên đầu đoàn. Khi đ.á.n.h xe còn kịp phản ứng, vung roi quất mạnh m.ô.n.g con ngựa dẫn đầu. Con vật hí vang, nhấc vó lao vun v.út.
Ngựa đầu phi nước đại, những con cũng nối gót, chỉ trong chốc lát, cả đoàn xe ầm ầm tiến về phía , bụi tung mịt mù.
Đợi đến khi bóng xe khuất hẳn, mấy thị vệ theo hầu Thánh nữ mới thả Chu Lập , rối rít xin , rằng họ chỉ theo lệnh , thật sự còn cách nào khác.
Chu Lập giận tím mặt, tát mỗi hai cái, lập tức đầu phi ngựa trở về báo tin cho chủ nhân.
…
Còn Tô Liên Y đang “che mặt ” , giờ đang gì trong xe? Khóc ư? Tất nhiên là !
Nàng đang nửa nửa trong khoang xe rộng, thong thả lật xem y thư. đường gập ghềnh quá, xe xóc nảy liên hồi, một lúc thì hoa cả mắt, đành gập sách , nhắm mắt nghỉ.
Tô Liên Y khẽ thở dài, nhớ đến kỹ thuật giảm xóc của xe hiện đại, dù chẳng lò xo giữa bánh và xe, chỉ cần lốp cao su thôi cũng đủ êm ái hơn gấp trăm cái thứ cổ lỗ sĩ . Đáng tiếc, nàng chẳng giỏi hóa học, cũng chẳng chế tạo, chỉ thể than thầm mà thôi.
Đoàn xe hồi doanh vội như lúc xuất phát. Gặp chỗ nên nghỉ là dừng, đêm đến thì dựng trại. Người, ngựa, xe đều nghỉ ngơi đầy đủ, chẳng ai quá sức.
…
Đêm
Các thị vệ tập hợp đoàn xe , vây thành một vòng lớn. Lửa trại rực sáng ở giữa, khói bay lượn quanh. Có bận rộn nấu ăn, kẻ sưởi bên than hồng. những cỗ xe của những địa vị cao hơn như xe của Thánh nữ An Liên, xe của Tô Liên Y, xe của Vân Phi Tuân, cùng mấy xe của các thống lĩnh thị vệ, đều tách riêng , đỗ cách đó một đoạn.
Tất cả đều là do An Liên sắp đặt, ai dám trái lệnh.
Trong xe của Thánh nữ, vang lên những âm thanh khiến mặt đỏ tim đập. Trên tấm t.h.ả.m dày, một nam một nữ quấn c.h.ặ.t lấy , trần như nhộng. Chu Hải vốn loại đàn ông cường tráng, mấy hôm nay Thánh nữ đòi hỏi ngày đêm, sớm mệt mỏi rã rời, nay gần như kiệt sức.
An Liên từng trải bao , nhận ? Nàng đá sang một bên, giọng lạnh như băng: “Phế vật, ngươi mà cũng xứng gọi là đàn ông ?”
Chu Hải quỳ đất, đầu cúi thấp, ngoài mặt ngoan ngoãn nhưng trong lòng thầm rủa: “Con đàn bà điên , đúng là thứ…”
An Liên cầm gương lên soi, khuôn mặt vốn quyến rũ mê hồn nay méo mó, xí như quỷ. Nếu vì dung mạo hủy, nàng để Chu Hải ở bên mỗi đêm?
Nàng tuyệt cho phép ai ngoài gã thấy diện mạo hiện tại. Chỉ khi khôi phục vẻ xưa, nàng mới để khác đến gần.
Tô Đại Hổ
Nghĩ đến cái tên đo như một mũi d.a.o khoét sâu trong tim. Vừa nghĩ đến, hận ý trong lòng càng sục sôi, mà hận nhất chính là Tiểu Liên!
“Việc , bao giờ tay?” An Liên hỏi, giọng lạnh lẽo.
Chu Hải lập tức nở nụ nịnh bợ: “Bẩm Thánh nữ đại nhân, đợi chúng về doanh là thể hành động.”
An Liên chau mày, giọng sắc như d.a.o: “Không ! Bổn tọa đợi nổi nữa, ngay đêm nay!”
Chu Hải trầm ngâm giây lát, nhoẻn miệng gian: “Thật giờ tay cũng . Một là ai nghi ngờ, hai là nếu Ngọc hộ vệ tin Thánh nữ ép mang Tiểu Liên , e rằng sẽ đuổi theo. Càng chần chừ càng sinh biến, chi bằng sớm tay cho gọn.”
Nghe , sắc mặt An Liên dịu . Thấy khéo ăn , nàng cũng tự nặng lời. Nàng đưa cánh tay trắng muốt như rắn nước vòng qua cổ Chu Hải, nghiêng tới, giọng mềm như mật: “Hải nhi , bổn tọa chỉ là tâm trạng , lỡ trút giận sang ngươi, đừng giận nhé…”
Chu Hải nịnh: “Không dám, thuộc hạ nào dám giận Thánh nữ đại nhân.”
Lời dứt, hai cuộn lấy trong làn chăn dày, âm thanh mơ hồ lan khỏi xe.
…
Cùng lúc đó, ở một rừng cây nhỏ xa trại. Tô Liên Y bỗng thấy rùng , hắt một cái, lạnh đến mức nổi da gà. Nàng ngẩn , thì thầm: “Có ai đang ?”
Vân Phi Tuân bên cạnh thấy , liền kéo nàng sát lòng, dùng nhiệt sưởi ấm: “Trong lòng ấm hơn, trong tấm áo choàng của ấm hơn?”
Tô Liên Y bật , ánh mắt cong cong: “Từ nay gọi ngươi là Vân Phi Tuân nữa, gọi là Vân Phi Ghen mới đúng, giấm chua bay đầy trời !”
Vân Phi Tuân cúi đầu, nhẹ hôn lên trán nàng: “Ta ghen đấy, mà chỉ ghen với nàng thôi. Đàn ông ghen thì mất mặt lắm ?”
Nàng lắc đầu, đáp khẽ nhưng dứt khoát: “Không. Ta thích như .”
Đoạn đối thoại ngắn xen chút tình ý kết thúc, hai trở về chuyện chính, bàn bạc kỹ lưỡng kế hoạch cho chuyến hồi thành sắp tới.
…
Đêm càng lúc càng khuya.
Ra khỏi vùng phong thủy ba mặt núi bao quanh của thôn Ngọa Long, phía ngoài chỉ còn gió thu tiêu điều thổi qua, lá vàng rơi xào xạc.
Trong trại, ngoài những thị vệ tuần đêm, phần lớn đều tranh thủ nghỉ ngơi. Họ ngủ trong xe, mà trải chiếu ngay đất, quấn chăn, cạnh lửa trại. Dù tiết thu lạnh, ánh lửa vẫn khiến giấc ngủ ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-268-bien-co-1.html.]
Trăng đêm nay mảnh như lưỡi câu, giăng thưa thớt, đến ngẩn ngơ nhưng ngoài vòng sáng của đống lửa, chỉ là một mảng đen thẳm.
Vân Phi Tuân, âm thầm bảo vệ Tô Liên Y, rời lâu — An Liên gọi đến, và rơi một vòng dây rối rắm khác…
Bất chợt, một tiếng thét ch.ói tai của phụ nữ x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng. Ngay đó, tiếng la vang dậy khắp trại: “Cháy ! Cháy !”
Từ xa, ánh lửa rực bốc lên, một cỗ xe ngựa đang bốc cháy dữ dội, ngọn lửa cao như nuốt trọn cả bầu trời.
Cả doanh trại lập tức hỗn loạn như tổ ong vỡ. Thị vệ tuần đêm vội vàng chạy đến, những đang ngủ cũng đ.á.n.h thức, lật chăn bật dậy, choàng áo chạy theo ánh lửa đỏ.
“Mau mang nước đến, xe ngựa cháy !”
“Nước , nước !?”
“Xe của ai thế?”
“Là xe của Tiểu Liên cô nương!”
“Tiểu Liên cô nương !? Trời ơi, chẳng lẽ nàng còn ở trong đó!?”
Tiếng la hét, bước chân, tiếng thùng nước va vang rộn cả trời, mấy trăm rối loạn như đàn kiến.
Giữa lúc đó, Vân Phi Tuân đang cố nén giận ứng phó với An Liên trong xe, chợt khựng . Giọng hét …
An Liên vẫn chắn cửa xe, trong mắt thoáng hiện nụ hiểm độc, thành công .
“Tránh ! Ta ngoài!” Vân Phi Tuân quát lớn, sắp xông cửa.
Thật , sớm rời , nhưng An Liên cố tình mặc mỏng manh, chắn ngay lối, còn uy h.i.ế.p: nếu dám , nàng sẽ la lên rằng nhục nàng .
Vân Phi Tuân vốn sợ lời đồn, nhưng sợ nhất là Tô Liên Y hiểu lầm, thêm phận bí mật thể bại lộ, nên chỉ đành nhẫn nhịn. giờ khi thấy tiếng hét giống nàng đến thế, như phát điên.
“Không tránh!” An Liên giọng nhỏ , đôi vai trần khẽ nghiêng, tà áo rơi xuống, làn da trắng như tuyết lộ mờ mờ trong ánh nến: “Đại Hổ, ngươi còn trả lời… chiếc áo choàng của , ?”
Ngay khoảnh khắc đó, bên ngoài hét lên…
“Là xe của Tiểu Liên cô nương cháy !!”
Một câu như sét đ.á.n.h giữa đêm. Vân Phi Tuân chỉ thấy m.á.u dồn ngược cả , tim như bóp nghẹt. Lý trí tan biến, danh tiếng, phận, thể diện, tất cả hóa mây khói.
Hắn vớ lấy tấm chăn bên cạnh, ném thẳng mặt An Liên, tung chân đá một cú cực mạnh.
“A…!”
An Liên kịp kêu đá văng khỏi xe, lăn tròn đất, gần như trần trụi, chỉ còn kịp quấn lấy tấm chăn mỏng. Nàng gào lên the thé như tiếng lợn chọc tiết: “Đại Hổ! Ngươi… ngươi to gan lắm!!”
khi nàng ngẩng đầu, mắt nào còn bóng dáng nữa.
Vân Phi Tuân lao như gió. Hắn đang nghĩ gì, đôi chân chạy bằng sức nào, chỉ vài trượng đường mà dài như mấy năm trời.
Đến nơi, ngọn lửa cuộn trào ngút trời, xe gỗ nổ lốp bốp, tàn tro bay tứ phía. Đám thị vệ đang dội nước. Giữa lúc , một từ trong đám lửa ngã ngoài, còn hình nữa, chỉ là một khối lửa đang cháy rừng rực!
Người đó lảo đảo vài bước, một tiếng, đổ sập xuống đất, quằn quại, co giật.
“Dội nước! Mau lên!!” Mấy thị vệ hét.
Nước tạt ào xuống, lửa tắt bớt, khói trắng bốc mù mịt. Mùi thịt cháy khét lẹt lan , khiến ai nấy đều nôn.
Vân Phi Tuân lao đến, mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt tràn nỗi tuyệt vọng. Hắn chẳng còn gì nữa, chỉ nhào tới, lấy chính dập lửa .
Lửa tắt. Người cháy đen vẫn co giật, rên rỉ khàn đặc như tiếng dã thú sắp tắt .
Vân Phi Tuân quỳ phịch xuống, run rẩy. Hắn cúi đầu t.h.i t.h.ể đang động đậy, đầu óc trống rỗng, chẳng nhớ gọi đại phu, chẳng nhớ cứu thế nào.
Chỉ đó, lặng lẽ, đôi mắt sâu thẳm dần nhòe .
Hắn khẽ nắm lấy bàn tay cháy sạm, giọng nghẹn ngào: “Liên Y… đừng chơi nữa… Ta về nhà … Chúng … về nhà nhé?”
Sau lưng, xe ngựa vẫn cháy, “rắc” một tiếng, mái xe sụp xuống trong ngọn lửa.
Các thị vệ đặt thùng nước xuống, vây thành một vòng, ai một lời, chỉ lặng hai giữa tro tàn.
Vân Phi Tuân xưa nay từng mặt khác, nhưng giờ nước mắt càng lúc càng dâng, dâng đến mức còn chỗ chứa trong hốc mắt.
Ngay khoảnh khắc giọt lệ đầu tiên sắp rơi xuống, thể cháy đen của kẻ bỗng vật gì đó rơi … là một thẻ bài đeo lưng.
Trong doanh trại của Phụng Nhất Giáo, thị vệ đều thẻ bài, đó là giấy thông hành duy nhất để doanh địa. Mỗi chức vị màu khác : thị vệ thường là màu đen, còn thị vệ cận của Thánh Nữ thì là màu đỏ.
Miếng thẻ tuy lửa l.i.ế.m qua, nhưng do trong lớp áo trong nên cháy hẳn. Dưới lớp tro than, nền đỏ chữ đen vẫn mơ hồ nhận hai chữ lớn:
Chu Hải.
Vân Phi Tuân sững . Giọt lệ sắp rơi lập tức rút ngược trở .
Người … Liên Y.
Người là Chu Hải!
Chu Hải? Sao xuất hiện trong xe ngựa của Liên Y? Rốt cuộc xảy chuyện gì?
Vậy còn Liên Y… nàng đang ở !?
“Cộp!” Một thùng nước rơi xuống đất, tiếng vang đ.á.n.h thức xung quanh.
Có run run hỏi: “Tô thị vệ… đây… đây là Tiểu Liên cô nương ?”
Người cháy thành than đen, bất động… c.h.ế.t .
lúc .
“Cứu… cứu mạng…” Một giọng yếu ớt, run rẩy vang lên. Là giọng nữ.
Giọng của Tô Liên Y!
Vân Phi Tuân giật phắt đầu lên, bật dậy, lao như tên b.ắ.n về hướng phát tiếng gọi.
Mấy thị vệ cũng dám chần chừ, vội vã chạy theo.
Không xa chỗ xe cháy, mặt đất vương vãi khắp nơi: áo quần của phụ nữ, vài quyển y thư, cùng chiếc hòm gỗ đựng d.ư.ợ.c liệu, qua liền hiểu, ai đó cố ném chúng ngoài cửa sổ xe khi lửa bốc lên.
Âm thanh cầu cứu phát từ một bụi cỏ tối cách đó mấy bước.
Vân Phi Tuân một bước vọt tới, vén những cành cỏ khô rối rắm … và thấy Tô Liên Y đó, tóc tai rối bời, y phục rách nát tả tơi.
Hắn và nàng sớm nghi ngờ Chu Hải và An Liên sẽ giở trò ám hại, giờ cảnh tượng mắt, hiểu tất cả.
Ắt hẳn… Chu Hải tới xâm phạm nàng. Chúng hủy hoại danh tiết của Liên Y… để trả thù.
Nghĩ đến đây, tim Vân Phi Tuân thắt như d.a.o cứa. Hắn quỳ xuống, ôm lấy vai nàng, giọng run rẩy: “Liên Y… nàng chịu khổ …”
Lúc , đám thị vệ cũng chạy tới, giơ đuốc soi sáng. Chỗ rừng vốn tối om bỗng chốc sáng rực như ban ngày.
Tô Liên Y cúi gằm đầu, b.úi tóc tán loạn, những sợi tóc rũ che nửa khuôn mặt.
“Tô… thị vệ…” Nàng khẽ gọi, giọng yếu như gió.
Vân Phi Tuân đau như đứt từng khúc ruột, trong lòng sớm chuẩn cho điều tệ nhất… rằng nàng nhục. cho dù thế nào, nàng vẫn là Liên Y của . Dù kẻ khác hại, nàng vẫn trong sạch như xưa.
Hắn cố gượng , giọng nhẹ như sợ nàng tổn thương thêm: “Đừng sợ… Liên Y, . Ở đây vui nữa … Chúng về kinh thành nhé?”
Nói , nhẹ nhàng vén tóc che mặt nàng …
Trong ánh đuốc vàng, hiện lên khuôn mặt đẫm m.á.u. Từ trán đến cằm, từ tai trái sang tai , ba đường rách sâu đến tận xương, m.á.u tuôn ngừng nghỉ.
“Đây… đây chính là… kế hoạch của chúng ?” Vân Phi Tuân lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
Nếu lúc nãy m.á.u rút sạch, thì giờ nó sôi trào, dội thẳng lên đỉnh đầu!
. An Liên, đàn bà đó thể để kẻ khác xâm phạm Liên Y? Nàng cần phá thể Liên Y, nàng chỉ phá hủy gương mặt !
An Liên ghen tỵ nhan sắc của nàng, nhưng dám rời xa trí tuệ của nàng. Thứ nàng , chính là một Tô Liên Y hủy dung, sống hèn mọn bên cạnh suốt đời.
“Con súc sinh đó…” Giọng Vân Phi Tuân trầm thấp, bình tĩnh đến rợn . trong đôi mắt , đỏ rực như m.á.u. Mắt mở to, sâu hoắm, trống rỗng, chỉ còn một thứ duy nhất: Máu và sát ý.
Tô Liên Y Vân Phi Tuân như thể hóa thành Tu La khát m.á.u, trong lòng run lên một trận. Thấy xung quanh vô thị vệ vây , nàng vội khẽ hạ giọng:
“Phi Tuân… ngươi bình tĩnh , …”
Vân Phi Tuân còn lọt tai. Hắn “soạt” một tiếng phắt dậy, bỏ .
Tô Liên Y sợ hãi đến mất hồn, mặc kệ m.á.u mặt vẫn đang tuôn, vội ôm c.h.ặ.t lấy chân : “Đừng !”
Vân Phi Tuân cúi đầu xuống, khuôn mặt chút biểu cảm, nhưng giọng dịu dàng đến bi thương: “Liên Y, chờ một lát thôi… Một khắc nữa sẽ đón nàng. Chúng … về nhà.”
Nói dứt câu, dùng sức gỡ tay nàng , xoay chạy về hướng khác…
chính là hướng xe ngựa của An Liên.
An Liên Vân Phi Tuân đá văng khỏi xe. Nàng mới quấn chăn bò trong xe. Cơ thể trắng nõn giờ bầm tím loang lổ, lưng và cánh tay cũng trầy xước khắp nơi.
Nàng nghiến răng, dùng khăn lau bùn đất vết thương, nguyền rủa Tô Đại Hổ, mắng Tô Liên Y, cho rằng chính con tiện nhân đó hại nông nỗi .
nghĩ … Chu Hải phá hủy dung mạo của Tiểu Liên, từ nay con tiện nhân đó chẳng còn sắc để quyến rũ đàn ông nữa, cũng chẳng nơi nào dung , chỉ thể rụt rè sống dựa , ý nghĩ khiến nàng khoái trá đến run lên.
“Đồ tiện nhân! Cho mày quyến rũ đàn ông nữa xem! Đáng đời mày thành con xí!” An Liên lau vết thương, rít lên từng chữ, đầy oán độc.
Bất chợt.
“Rẹt!” Một tiếng xé dữ dội vang lên. Màn xe giật tung, mạnh đến mức cả thùng xe đang chèn bằng đá cũng rung lắc dữ dội.
An Liên hoảng hốt ngẩng đầu, ánh lửa leo lét, nàng thấy một hình cao lớn, vai rộng, gương mặt cứng rắn, đôi mắt sáng rực như lưỡi d.a.o, ép đến khiến nàng nghẹt thở.
“Đại Hổ… ngươi về ? Làm đau c.h.ế.t…” Chưa kịp hết câu, cánh tay rắn chắc vươn tới, bóp c.h.ặ.t lấy cổ nàng .
“Đạ… Đại Hổ… ngươi… ngươi gì …”
An Liên gần như trần trụi, nhấc bổng lên khỏi đất chỉ bằng một tay, bóp cổ lôi thẳng khỏi xe.
Từ xa, hô lên: “Tô thị vệ! Ngài gì !?”
Là mấy thị vệ chạy theo tới. dù họ chăm luyện võ, tốc độ vẫn thể nào đuổi kịp Vân Phi Tuân.
Hắn đáp, ngoảnh . Khuôn mặt vô cảm, cánh tay giơ cao, ngón tay như mỏ kìm sắt, siết c.h.ặ.t lấy cổ An Liên.
Nàng treo lơ lửng , hai chân đạp loạn, hai tay sức gỡ nhưng cạy nổi bàn tay như thép . Hơi thở chặn , sắc mặt nàng chuyển dần sang tím bầm.
“Dám hủy dung của Liên Y ?... Hừ.” Giọng khàn đặc, đầy sát khí, khuôn mặt méo mó trong ánh lửa, tựa như ác quỷ hiện hình.
An Liên há miệng định , rằng nàng Liên Y là ai, rằng Đại Hổ hiểu lầm . kịp thốt , Vân Phi Tuân rút d.a.o găm bên hông, đưa lên kề sát mặt nàng .
“Tô thị vệ, mau buông Thánh Nữ !” Phía , mấy thị vệ vung đao xông tới.
Vân Phi Tuân ngoảnh đầu , nhưng dường như gáy cũng mọc mắt. Thân nghiêng nhẹ sang một bên, lưỡi đao lớn c.h.é.m . Tên thị vệ sững , rõ ràng canh chuẩn mới tay, mà đối phương hề đầu, thậm chí chẳng động nửa tấc, đòn c.h.é.m vẫn hụt. Còn kịp hiểu chuyện gì xảy , mắt lóe lên một vệt sáng lạnh, lập tức cổ tê dại, m.á.u nóng trào . Khi thể tên thị vệ đổ gục xuống, đầu lìa khỏi cổ, tất cả những còn đều c.h.ế.t lặng.
“Tô Đại Hổ… là , là quỷ ?” Có kẻ lắp bắp , giọng run như gió. Rõ ràng tên thị vệ c.h.é.m từ phía , mà Tô Đại Hổ hề đầu, chỉ thuận tay quét d.a.o một nhát, liền khiến đối phương đầu lìa khỏi xác, chỉ bằng một con d.a.o găm! Không d.a.o bén, mà là tay quá nhanh, sức quá mạnh.
“Vút! Vút! Vút!” Ba đường d.a.o liên tiếp. Vân Phi Tuân chẳng chút do dự, một tay xách cổ An Liên, tay vung d.a.o, ba nhát rạch thẳng lên mặt nàng . Vàng là da, đỏ là thịt, trắng là xương, ba màu hòa trộn thành một bức họa kinh hoàng giữa ánh lửa. Đám thị vệ dám ngăn, nhưng chứng kiến cảnh c.h.ế.t ban nãy, chẳng ai dám xông lên một . Họ đưa mắt , đồng loạt giơ đao, cùng nhào tới.
“An Liên…” Giọng Vân Phi Tuân khàn khàn: “Ngươi… nên động đến Liên Y.” Lời dứt, “vút v.út v.út”, ba nhát d.a.o nữa bổ xuống từ hướng khác, rạch thêm ba vết thương sâu đến tận xương mặt An Liên. Cùng lúc đó, những lưỡi đao lớn của đám thị vệ cũng đồng loạt c.h.é.m tới. Vân Phi Tuân xoay theo vòng, và thế là bộ đao kiếm đều trúng lưng An Liên.
“A——!” Tiếng thét cuối cùng của nàng xé rách màn đêm, tắt lịm. Thân thể ghì c.h.ặ.t quá lâu, thở đứt đoạn, An Liên c.h.ế.t trong tuyệt vọng và m.á.u.
Vân Phi Tuân ném xác nàng xuống đất như vứt một đống rác, cúi đầu, ánh mắt lạnh buốt, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ chế giễu, xoay bỏ .
“Khoan ! Tô thị vệ! Ngươi dám g.i.ế.c Thánh Nữ !?” Có tiếng hét phía , nhưng Vân Phi Tuân hề đáp, cũng chẳng đầu. Hắn bước nhanh về hướng Tô Liên Y thương, tim đập thình thịch mà chân chịu lời, dường như tận sâu trong tiềm thức, sợ đối diện với sự thật. Nếu tất cả chỉ là mộng… thì bao.
Từ xa, tiếng vó ngựa và xe lăn rầm rập, đuốc cháy bốc cao, rọi sáng cả một vùng. Đoàn xe dừng bên chiếc xe ngựa đang cháy, một cưỡi ngựa tiến lên, giọng trầm nặng: “Chuyện gì xảy ở đây?” Người chính là Chu Lập. Bọn thị vệ vội chạy đến, hốt hoảng : “Chu thị vệ trưởng! Không xong ! Trong trại xảy chuyện lớn! Tiểu Liên cô nương… tấn công !”
“Cái gì!?” Chu Lập biến sắc: “Ngươi ai tấn công!?” Tên thị vệ nuốt khan, sắc mặt trắng bệch, run rẩy mà hét lên: “Là… là Tiểu Liên cô nương!” Toàn Chu Lập cứng đờ như tượng, ngẩng đầu về chiếc xe cháy thành tro. Chiếc xe đó… nhận ngay. Chính là xe ngựa của Tiểu Liên.