Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 29: Vu oan

Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:54
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Là ai?” Đại Hổ hỏi.

“Chắc là Triệu Đại Thiết và Lý Nhị Lại.” Tô Liên Y chẳng mấy để tâm: “Vì bênh vực nhà Tôn gia nên đắc tội với hai tên lưu manh đó, đoán chừng đây là trò trả thù hèn hạ của chúng thôi.”

Nếu là chút liêm sỉ, ai dùng cái kiểu trả thù rẻ tiền thế , chẳng gì cả.

Đại Hổ khẽ gật đầu. Mọi chuyện của nàng, đều rõ. Từ chuyện nàng giúp nhà Tôn giấu tiền giúp Ngô thị, đ.á.n.h gãy răng Triệu Đại Thiết, chữa khỏi bệnh lạ cho Tôn Đại Hải… từng việc một, đều âm thầm theo dõi.

Chính vì theo dõi kỹ như , mới chắc chắn nàng gián điệp ai đó gài bên cạnh .

“Giờ ngươi định gì?” Đại Hổ hỏi, múc một gáo nước lạnh trong chum, ngửa cổ uống cạn.

Tô Liên Y khẽ cong môi : “Tính gì chứ? Kệ bọn họ đồn thì đồn. Có mất miếng thịt nào . Lưu manh đàn bà lăng loàn cũng chẳng khá hơn mấy, quen tai .”

Tay Đại Hổ đang cầm gáo nước khựng một nhịp, đặt xuống, đầu Tô Liên Y, trong mắt thoáng chút kinh ngạc: “Ngươi thật sự để tâm?”

Tô Liên Y chỉ liếc , nhàn nhạt đáp: “Ngươi đoán xem.”

Nói xong, nàng xoay bếp, bắt đầu trộn bột rong biển với muối, coi như tự muối i-ốt dùng dần.

“Tỷ… tỷ… nguy , nguy to …” Lại là tiếng Tô Bạch vang lên ngoài sân.

Đại Hổ bước cửa, thấy ngay tên mập Tô Bạch mồ hôi nhễ nhại, thở phì phò. Tên nhóc còn liếc một cái đầy khinh khỉnh, ánh mắt chẳng hề che giấu vẻ coi thường, lật đật chạy sân tìm nhị tỷ của .

Tô Liên Y ung dung từ trong bếp bước , giọng thản nhiên: “Hét cái gì mà hét, như trời sập đến nơi bằng. Là đàn ông thì bớt hoảng loạn ?”

“Dạ… … lời tỷ dạy lắm…”

Nếu đổi khác mắng thế , Tô Bạch sấn tới cãi tay đôi . mắng là nhị tỷ luôn lời nhất — nên chỉ rụt cổ chịu đựng.

“Tỷ , thật sự nguy … Cha chúng … cha đ.á.n.h với Lý Nhị Lại !”

Tô Liên Y khẽ nhướng mày, giọng vẫn lãnh đạm: “Đánh thì đ.á.n.h chứ . Hai thằng lưu manh choảng , gì lạ?”

Tô Bạch ngớ : “Tỷ… nãy tỷ bảo điều tra xem ai tung tin đồn ? Ta theo manh mối, moi là con mụ Lưu — vợ Lý Nhị Lại — loan tin bậy bạ. Cha xong tức quá, lôi cả Thất thúc với Bát thúc sang nhà Lý Nhị Lại đ.á.n.h luôn. Đánh tới mức đầu Lý Nhị Lại vỡ toác, m.á.u me đầy sân, trưởng thôn cũng tới . Tỷ mà mặt thì sắp án mạng tới nơi đấy!”

Tô Liên Y chỉ nhướng mày, giọng dửng dưng: “Liên quan gì tới ?” Dù cái xác là con gái ruột của Tô Phong, nhưng nàng chẳng tí tình nghĩa nào với Tô Phong. Loại lưu manh đáng gặp báo ứng, gì oan?

Tô Bạch sững , Tô Liên Y đầy khó tin: “Tỷ… nhưng đó là cha ruột của chúng mà!”

Đại Hổ bên cạnh : “Ngươi vẫn nên qua đó xem một chuyến.”

Nói xong, Tô Liên Y một cái thật sâu, ánh mắt đó như nhắc nàng: Đừng để chuyện rắc rối hơn nữa.

Nhìn ánh mắt của Đại Hổ, Tô Liên Y hiểu ngay đang lo điều gì, đành bất đắc dĩ : “Biết mà.”

Nói xong, nàng lấy một chậu nước rửa sạch rong biển dính tay, tháo tạp dề xuống, xoay bước khỏi sân.

Tô Bạch ngơ ngác hết bóng lưng tròn trịa của nhị tỷ , sang Đại Hổ mặt mũi bầm dập chẳng hình , ngửa cổ mây trắng lững lờ trời.

“C.h.ế.t tiệt, chẳng lẽ trời sắp đổ mưa m.á.u* ?”

*Đổ mưa m.á.u thường dùng đề diễn tả một việc bất ngờ, trái ngược với thường ngày, khiến nghĩ “ khi trời sập cũng nên”.

Nhị tỷ xưa giờ mắng c.h.ử.i, động tay động chân với Đại Hổ, mà giờ tự dưng ngoan ngoãn lời ?

Nếu nhầm... chẳng là cái cảnh “Phu xướng phụ tùy*” trong mấy lời đồn trong làng ?

*Phu xướng phụ tùy là một thành ngữ Hán Việt, nghĩa đen là “chồng hát, vợ hòa theo”.

Thế thì chắc chắn trời đổ mưa m.á.u cũng mưa xanh mất thôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-29-vu-oan.html.]

Quay đầu , thấy bóng lưng tròn tròn của nhị tỷ xa, Tô Bạch dám chậm trễ, vội vàng ba chân bốn cẳng đuổi theo, chạy kêu: “Tỷ tỷ, chờ với, đừng nhanh thế chứ!”

Hai tỷ khỏi, Đại Hổ vẫn im một chỗ. Bề ngoài vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng ngổn ngang kinh ngạc.

Sao nàng thể hiểu rõ ý đến ? Sao ăn ý với như thế chứ?

Nghĩ lúc , rõ ràng nhiều cũng vô cớ đoán trúng nàng đang tính gì, gì… Biết rõ Tô Liên Y đầy sơ hở, vẫn bất chấp nguy hiểm tin nàng… Thật hiểu nổi!

Cùng lúc đó, ở bên .

Tô Bạch cuối cùng cũng thở mà đuổi kịp Tô Liên Y.

“Tỷ tỷ, tỷ nhanh thế chứ?”

Tô Liên Y liếc , bình thản : “Chẳng ngươi bảo Lý Nhị Lại đ.á.n.h vỡ đầu còn gì? Nếu mà xảy án mạng thật thì cha ngươi cũng gánh nổi .”

Nhìn Tô Bạch mồ hôi nhễ nhại, hình tròn trịa mập mạp, Tô Liên Y bỗng thấy cũng đến mức đáng ghét như . Không là vì cơ thể vốn cùng huyết thông, vì Tô Bạch nay vẫn luôn lời nàng răm rắp.

Tô Bạch dùng tay áo lau mồ hôi trán, thở hổn hển: “Tỷ tỷ, tự nhiên cứ thấy tỷ đang nỗi đau khác thế?”

Tô Liên Y bật khúc khích, liếc một cái đầy ý : “Đó là ảo giác của ngươi thôi. Đi nhanh lên.”

Thật , Tô Liên Y cố tình chậm để đợi Tô Bạch đuổi kịp. Dù gì nàng cũng chẳng nhà Lý Nhị Lại chỗ nào. Đại Hổ bảo nàng đích qua đó, dĩ nhiên lý do. Nếu thực sự án mạng, quan phủ nhất định sẽ nhúng tay. Đến lúc đó, Đại Hổ bại lộ thì nàng cũng chẳng khá hơn là bao.

Nói tò mò về phận của Đại Hổ thì đúng là dối lòng. Một kẻ lẳng lặng ẩn trong thôn, chịu nhịn nhục, tuyệt đối tránh gây chú ý, chẳng lộ mục đích gì rõ ràng, chẳng lẽ…

Lông mày Tô Liên Y khẽ giật giật, trong đầu bất giác nảy ý nghĩ phần đen tối: Chẳng lẽ Đại Hổ là… kẻ trộm mộ?

Nàng mơ hồ nhớ lúc từng xem qua vài bộ phim tài liệu, rằng mộ phần của bậc quyền quý thường chôn ở nơi phong thủy : núi nước, đặc biệt những cổ mộ hàng trăm năm tuổi thường rải rác ở các thôn quê hẻo lánh. Mà trộm mộ êm thấm lộ, bước đầu tiên của bọn trộm chính là cắm rễ trong làng, âm thầm dò la địa thế.

Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán linh tinh của Tô Liên Y mà thôi. Luật pháp thời hiện đại thì cấm tiệt chuyện trộm mộ, chứ thời cổ nào luật nào cấm nổi bọn đó.

“Tỷ, tới , ngay mặt .” Tô Bạch chỉ về phía sân mặt. Nơi đó ồn ào huyên náo, trong thôn chen chúc chật cứng, cổ ai nấy đều vươn dài ngó bên trong. Loáng thoáng còn thấy tiếng phụ nữ gào t.h.ả.m thiết, đứt gan đứt ruột.

“Tránh , tránh , mau tránh !”

Nghe thấy tiếng Tô Bạch, đám vây quanh vội vã né sang hai bên, ai nấy đều sợ mất vía. Ở thôn Tô Gia , ai dám đụng nhà Tô Phong chứ?

Nhìn thấy lưng Tô Bạch còn cả Tô Liên Y, đám xung quanh càng sợ tái mặt, vội vàng rút lui thêm mấy bước, chừa một lối thật rộng.

Quả nhiên, trong sân lúc đang loạn thành một đống. Một đám lao đ.á.n.h túi bụi, m.á.u vương vãi khắp đất. Lý Nhị Lại đè đất, thoi thóp hấp hối, còn Tô Phong thì cứ thế đè lưng gã, đ.ấ.m rít lên c.h.ử.i: “Cho ngươi chừa cái tội vu oan nữ nhi của ! Cái mồm mày chỉ giỏi phun phân ch.ó thôi hả?!”

Cạnh đó, thê t.ử Lý Nhị Lại — một mụ đàn bà mặt mũi xảo quyệt, son phấn lòe loẹt — thì chồm hổm góc sân, vỗ đùi gào t.h.ả.m thiết: “G.i.ế.c ! Trời ơi, còn để ai sống nữa hả trời…”

Khóc thì , nhưng tuyệt dám liều mạng xông lên can ngăn.

Trưởng thôn cũng sợ xanh mặt, nép tít góc tường, run giọng can: “Tô Phong! Ngươi mà đ.á.n.h c.h.ế.t thật thì tù mọt gông đấy!”

Tô Phong chẳng buồn ngẩng đầu, tay vẫn nện như giã đỗ: “Ngồi thì ! Ông đây dù bóc lịch cũng đập c.h.ế.t cái thằng ch.ó c.h.ế.t , dám bôi nhọ danh tiếng nữ nhi ông!”

Trong lòng Tô Liên Y khẽ dâng lên một luồng ấm áp. Dù đàn ông thương xót là thương cho chủ xác , chứ nàng. , dù là kẻ thô lỗ cục súc, vẫn còn tình cha, vẫn còn chút lương tri.

“…Cha… đến …”

Nàng ngập ngừng một chút, nhưng nghĩ đến lời trưởng thôn , Lý Nhị Lại gần như hấp hối. Nàng , đ.á.n.h nữa thật sự án mạng.

 

 

Loading...