Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 30: Lý Nhị Lại

Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:55
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BOpQGl9nF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Liên Y cất tiếng, Tô Phong mới chịu dừng tay, đầu nàng, ánh mắt lập tức lộ vẻ lúng túng, giọng cũng lắp ba lắp bắp: “À… Liên Y … ngươi… ngươi đến hả…”

Tiếng chẳng còn chút hung hăng nào như lúc nãy, chỉ còn sự dè dặt và dịu dàng cẩn thận. Ngực Tô Liên Y khẽ nhói lên một tia ấm áp.

Trong một thế giới mà khoa học chẳng thể lý giải nổi, nàng vô tình chiếm đoạt mất hạnh phúc lẽ thuộc về một nữ nhân khác. Nghĩ đến đó, Tô Liên Y khỏi cảm thấy áy náy, nhưng cũng chẳng để trả xác .

May mà chủ nhân thật sự của cơ thể còn, nếu hồn vía vẫn còn vất vưởng đây, thì dù bỏ mạng, nàng cũng sẽ trả mạng sống cho nàng . Tô Liên Y xưa nay chỉ mong thẹn với lương tâm.

Chỉ tiếc, nay rơi cảnh chim khách chiếm tổ chim sẻ, nàng chỉ thể tự nhủ: ít sống xứng đáng với tình thương mà những dành cho .

“Cha, tránh một chút.” Nếu như đây gọi một tiếng “cha” còn gượng gạo, thì giờ thuận miệng hơn nhiều.

Tô Phong hiếm khi thấy con gái nghiêm túc như , bèn sững một lúc lặng lẽ dậy khỏi Lý Nhị Lại, để thoi thóp hấp hối đất.

Mọi xung quanh bỗng im bặt, nín thở dõi theo, ai nấy đều xem Tô Liên Y định gì tiếp theo. Với tính khí và sự quyết liệt thường ngày của nàng, chừng sẽ thẳng tay tiễn kẻ dám vu oan nàng về chầu trời ngay lập tức.

Lưu thị đang lóc t.h.ả.m thiết cũng nín bặt, thi thoảng vẫn nấc lên vì sợ.

Lúc nãy còn ỷ thế Lý Nhị Lại chống lưng nên vênh váo, giờ thì sợ đến mất mật. Tô Phong ngang ngược chừng mực, nổi tiếng khắp làng nhưng nguyên tắc riêng, mà một trong đó là tuyệt đối tay đ.á.n.h phụ nữ. Chính vì thế lão mới giữ uy tín suốt bao năm.

Tô Liên Y thì khác, nàng chẳng kiêng dè gì chuyện đ.á.n.h đàn bà, tay là nương nhẹ chút nào. Thế nên thấy nàng tới, Lưu thị lập tức im như thóc.

Điều khiến trố mắt kinh ngạc là, Tô Liên Y hề tay tàn độc như nghĩ, ngược còn một loạt hành động hết sức kỳ quặc.

Nàng tiên lật Lý Nhị Lại ngửa , đưa tay vạch mí mắt xem, dùng tay che che, xong buông , miệng lẩm bẩm như tự với : “Đồng t.ử giãn, nguy hiểm tính mạng, cùng lắm chỉ chấn động não nhẹ thôi.”

Dứt lời, nàng rút con d.a.o găm sáng loáng mua từ huyện về. Cả đám dân làng xung quanh đồng loạt hít mạnh một lạnh, sống lưng ai nấy cũng rùng .

Nữ ma đầu Tô Liên Y g.i.ế.c Lý Nhị Lại ngay lập tức, ngược còn vạch mắt kiểm tra, giờ thì rút d.a.o găm , thế chẳng định… m.ó.c m.ắ.t ! Quả nhiên độc ác! Danh bất hư truyền, Tô Liên Y vẫn là Tô Liên Y!

Con đúng là giống loài kỳ lạ, càng sợ thứ gì thì càng kìm nổi tò mò. Thứ đáng sợ càng khiến rợn tóc gáy thì càng thôi thúc họ tận mắt.

Lưu thị run bần bật, sợ đến mức bỗng thấy ấm ấm háng, lập tức một mùi khai nồng nặc lan , khiến mấy gần che mũi. Mụ … tè quần ! Nghĩ đến cảnh Tô Liên Y còn nhẫn tâm với Lý Nhị Lại như , lát nữa đến lượt mụ, chẳng sẽ lột da sống luôn !

Trưởng thôn giờ thì hối hận đến xanh mặt, thầm mắng bản : Hôm nay đúng nên dây cái vũng nước đục nhà Tô gia ! Giá như lúc sáng cứ nhà ngủ khì, bảo con dâu láo với dân là ông lên huyện , yên !

Nhà Tô gia thì còn lạ gì, mấy kẻ liều mạng, nổi tiếng m.á.u lạnh.

“Nữ… nữ nhi … cái … cái thì…” Đến Tô Phong cũng nhịn mà lắp bắp can ngăn. Đánh thì đ.á.n.h, dù Tô gia thôn cũng là nơi quê mùa chất phác, thể để xảy chuyện tàn độc đến ?

Tô Liên Y vung d.a.o một nhát gọn lỏn, mấy cô gái, phụ nữ trẻ trong đám đông sợ quá che kín mắt, chỉ một tràng tiếng hét kinh hoàng vang lên. Thế nhưng, con mắt của Lý Nhị Lại vẫn còn nguyên. Trái , tóc đầu cùng chiếc khăn vấn đầu nàng gọt sạch trơn.

Ngay đó, xoẹt xoẹt mấy tiếng nữa, mớ tóc thưa thớt còn sót đầu Lý Nhị Lại cũng bay sạch.

Đám xung quanh bật lên một tràng kêu sợ hãi. Da thịt, tóc tai đều do cha sinh , nay cạo sạch thế còn nhục hơn g.i.ế.c . Nữ ma đầu Tô Liên Y quả nhiên càng lúc càng độc, rơi m.á.u nhưng sỉ nhục kẻ khác đến mất hết mặt mũi.

Thật , đều nghĩ oan uổng Tô Liên Y . Nàng nào hứng thú thợ cắt tóc chứ! Chỉ là tình thế lúc cấp bách, Lý Nhị Lại hấp hối, vết thương đầu, xem xét kỹ thì buộc xử lý cho sạch sẽ.

Mà đầu tóc xưa dài lê thê, cạo thì rõ vết thương?

Cạo sạch tóc xong, Tô Liên Y mới thấy rõ miệng vết thương. May mà sâu, đến mức chí mạng. Xác định chỗ chảy m.á.u, nàng liền dùng tay ép cầm m.á.u, bấm thêm vài huyệt ở mặt và vai để giảm lượng m.á.u mất.

“Ngươi, mau lấy nước với băng gạc sạch! Không băng thì lấy miếng vải sạch cũng . Thêm rượu mạnh và kim chỉ mang đây!” Tô Liên Y chỉ thẳng mặt Lưu thị, giọng bình tĩnh dứt khoát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-30-ly-nhi-lai.html.]

Lưu thị lập tức gào như heo chọc tiết, sợ hoảng, chẳng buồn quan tâm váy áo còn đầm đìa mùi khai. Mụ quỳ sụp xuống đất, dập đầu bình bịch như trống trận, nước mắt nước mũi hòa một:

“Liên Y cô nương ơi, xin tha mạng cho với! Tin đồn ngươi dan díu bên ngoài bịa , là do Lý Nhị Lại tự đấy! Ta chỉ lỡ miệng thôi mà!”

là phu thê lúc hoạn nạn thì mạnh ai nấy lo. Vừa gặp họa, lập tức lật mặt bán ngay!

Tô Liên Y bất lực, chẳng buồn để ý đến Lưu thị nữa, lệnh cho Tô Bạch: “Tô Bạch, ngươi nhà Lý Nhị Lại, tìm cho mấy thứ đó mang đây!”

“Được!” Tô Bạch nhận lệnh hớn hở như phá làng phá xóm, đểu chạy thẳng nhà Lý Nhị Lại. Chẳng mấy chốc, từ trong đó vang lên đủ thứ tiếng đổ vỡ, va đập loảng xoảng như cướp phá.

Lần , Tô Liên Y thật sự nổi giận. Bình thường quậy phá nàng còn mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng hễ dính dáng đến công việc thì nàng tuyệt đối cho phép sai sót nửa phần!

Nàng hít sâu, vận khí quát thẳng về phía căn nhà: “Tô Bạch! Ngươi chán sống ? Không thì cút! Đừng ở đó mà rảnh phá của thêm nữa!”

Trong nhà lập tức im phăng phắc. Chẳng bao lâu , Tô Bạch mang đủ đồ , cung kính đặt mặt Tô Liên Y.

Tô Liên Y thêm lời nào, lập tức bắt tay xử lý vết thương: rửa sạch, khử trùng, khâu , động tác dứt khoát liền mạch như nước chảy mây trôi.

Vết thương cũng lớn, nàng chỉ khâu bốn mũi là xong, xé vải thành dải, cẩn thận băng kín vết thương đầu Lý Nhị Lại.

Đám đông cũng nín thở dám gây tiếng động, im ắng đến mức rõ tiếng kim rơi. Ai nấy tròn mắt dõi theo từng động tác của Tô Liên Y: đầu tiên ngạc nhiên vì nữ ma đầu đ.á.n.h cứu , há hốc mồm vì cách nàng cứu thật quá kỳ lạ. Dám khâu da thịt con như khâu vải , đúng là từng thấy bao giờ!

Mấy cô gái và phụ nữ trong đám đông cũng âm thầm ngạc nhiên: Tô Liên Y từ bao giờ việc may vá thế ? Nhìn nàng xỏ kim luồn chỉ mà thành thạo đến !

Xử lý xong xuôi việc, Tô Liên Y mới thở phào một nhẹ nhõm.

Ngẩng đầu lên thấy Lưu thị đang bệt trong một đống rác, mặt trắng bệch như tờ giấy. Biết rõ đàn bà chính là kẻ tung tin đồn nhảm bôi nhọ , nên Tô Liên Y chẳng thèm giữ mặt mũi: “Muốn phu quân ngươi sống thì mau nhà nấu ít nước đường đỏ mang đây.”

Lưu thị sợ đến hồn vía lên mây, lập tức lăn bò chạy tọt trong nhà. Tô Liên Y thì sang bảo Tô Bạch mang theo mấy khiêng Lý Nhị Lại trong, cho uống nước đường đỏ, xong xuôi liền bỏ .

“Tỷ tỷ, tỷ đấy?” Tô Bạch vội chạy theo hỏi.

“Về nhà.” Tô Liên Y đáp gọn lỏn.

“Tỷ luôn thế ? Thế Lý Nhị Lại c.h.ế.t ?” Tô Bạch vẫn chịu thôi hỏi.

Bước chân Tô Liên Y chậm một chút, khẽ mỉm : “Ngươi câu : thì yểu mệnh, còn kẻ tai họa thì sống dai cả ngàn năm. Lý Nhị Lại , c.h.ế.t .”

Chỉ là mấy vết thương ngoài da thôi, cùng lắm thì choáng nhẹ một chút.

“Tỷ, mấy hôm nay tỷ về nhà, cha lo cho tỷ lắm đấy.” Tô Bạch .

Trong lòng Tô Liên Y ấm áp. Nghĩ đến sự quan tâm mà kiếp ‘cha’ và ‘ ’ dành cho , bảo cảm động thì đúng là dối. , cảm động thì cứ là cảm động thôi, nó sẽ đổi thế giới quan của nàng, cũng khiến nàng vì tình riêng mà nhắm mắt ngơ để họ cứ thế ức h.i.ế.p dân làng.

Đi đến gần cổng sân nhà , nàng bỗng lóe lên một ý, dừng bước . Tô Bạch cũng khựng theo: “Tỷ tỷ, thế?”

Tô Liên Y nghiêng đầu : “Tô Bạch, ngươi chữ ?”

Tô Bạch mặt đầy vẻ nghi hoặc: “Đương nhiên là ! Tỷ quên ? Năm đó nương dạy tụi học chữ, chỉ đại ca là chăm chỉ học thôi, tỷ thì nhất quyết chịu học, nương tức đến phát bệnh. Còn tất nhiên về phía tỷ , nên cũng chẳng học gì cả.”

Nói đến đây, giọng Tổ Bạch nhỏ dần, lẽ nhớ đến mẫu mất, trong lòng chút buồn bực, nghẹn .

Tô Liên Y Tô Bạch nhắc đến mẫu qua đời, lòng cũng chùng xuống. Có lẽ là Tô Bạch ảnh hưởng, cũng lẽ là phản ứng bản năng của thể , nàng cảm thấy chút lúng túng, cũng thấy áy náy tấm lòng vất vả ngày xưa của hiền.

“Nương… là thế nào?” Nàng khẽ hỏi.

Loading...