Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 310: Ai sẽ liên hôn?

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:43:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi yến tiệc tuy tổ chức gấp gáp, nhưng vẫn hề qua loa, trái vô cùng long trọng và xa hoa.

Trường Sinh Điện của Loan Quốc trùng tên với Trường Sinh Điện thời nhà Đường của Trung Hoa, nhưng công năng khác biệt.

Trường Sinh Điện thời Đường là một phần của khu vườn hoàng gia, còn gọi là Thất Thánh Điện, dùng để thờ linh vị bảy vị hoàng đế từ Cao Tổ Lý Uyên, Thái Tông Lý Thế Dân trở xuống, thực tế là nơi hoàng tộc hưởng lạc.

Còn Trường Sinh Điện của Loan Quốc là một bộ phận quan trọng trong hoàng cung, chuyên dùng cho các nghi lễ lớn, thiết yến, khánh công, tế tự v.v…

Đã là ban đêm, thế nhưng khu vực quanh Trường Sinh Điện sáng rực như ban ngày. Những chiếc cung đăng sáng choang treo san sát bao quanh đại điện, từ xa thể thấy tiếng nhạc du dương. Tơ trúc hòa quyện cùng tiếng ca của vũ nữ, bên trong điện là những xà nhà chạm trổ, vách tường vẽ vàng son rực rỡ, vật bày biện trong điện, dù lớn nhỏ, đều quý giá vô song. Đứng ở nơi , dường như còn phân biệt là nhân gian, là thiên đường.

Phía sâu trong đại điện là đài cao đặt long ỷ, hai bên tả hữu là loan ỷ. Chờ đến khi quần thần cùng gia quyến tề tựu đông đủ, vị Hoàng đế trẻ tuổi đương triều của Loan Quốc sẽ dẫn Hoàng hậu, theo hầu Thái hậu cùng nhập tọa.

Từ long ỷ kéo dài đến cửa đại điện trải một tấm t.h.ả.m đỏ danh quý, hai bên t.h.ả.m đỏ bày bàn ghế chỉnh tề. Bàn ghế đều từ gỗ nam mộc mạ vàng thượng hạng, bàn phủ khăn lụa thêu tinh xảo, bày biện những loại hoa quả tuyển chọn kỹ càng.

Trong đại điện vô cùng náo nhiệt, các đại thần lượt nhập tọa, chào hỏi xã giao lẫn . Có tụm năm tụm ba, nhỏ giọng bàn tán rằng sứ thần nước Huyền việc quả thực khó lường, công chúa đến hòa báo , khiến Loan Quốc trở tay kịp, cả triều đình náo loạn.

Đối diện với chỗ của các đại thần là khu dành cho nữ quyến. Các phu nhân, tiểu thư đều ăn mặc lộng lẫy, hân hoan tham dự yến tiệc hoàng gia. Dù buổi yến đến đột ngột, nhưng đối với những nữ t.ử Loan Quốc vốn hiếm khi cơ hội giải trí, cảm giác chẳng khác nào đột nhiên đón Tết.

Theo thời gian trôi qua, quần thần dần dần đến đông đủ, sự chỉ dẫn của thái giám mà chỗ. Âm thanh ồn ào trong điện ngày càng lắng xuống, bởi vì thời khắc Hoàng đế nhập tọa gần kề.

Tiếng nhạc trúc dần dần ngừng . Từ phía điện, một tiểu thái giám vội vàng chạy , khẽ giọng bẩm báo với vị thái giám quản sự. Quản sự thái giám liền chỉnh y phục, bước lên một bên đài cao, cất giọng xướng lớn. Ngay đó, Hoàng thượng khoác long bào dẫn theo hậu cung phi tần tiến đại điện, quần thần cùng gia quyến hành lễ tam bách cửu khấu, mới cung kính nhập tọa, cần thêm.

Thân phận của Tô Liên Y đặc biệt, nàng trong hoàng tộc, là trọng thần triều đình, là gia quyến của quan viên. Bất luận sắp xếp nàng cũng đều hợp lý, nhưng cũng đều thích hợp. May mắn , nàng theo Thái hậu cùng đến, nên cùng một chỗ với Công chúa Kim Ngọc Hạ Sơ Huỳnh.

Tiếp đó, quản sự thái giám nữa xướng danh, sứ thần nước Huyền mang theo lễ vật lên điện, tiến hành tam bách cửu khấu, dâng lễ vật cùng hàng loạt nghi thức rườm rà khác.

Sứ thần nước Huyền giới thiệu vị công chúa cùng , ánh mắt của bộ đại điện lập tức tập trung lên Công chúa Huyền Quốc.

Chỉ thấy Công chúa Huyền Quốc mặc trang phục truyền thống của nước , một trường váy dài quét đất, gấm vóc lấp lánh ánh vàng tôn lên phận cao quý. Trên nền váy vàng kim thêu những đóa lan màu lam sẫm, xa hoa nhã nhặn.

Vị Công chúa Huyền Quốc , chính là Thác Bạt Nguyệt từng giận dỗi bỏ về nước ở thành Đông Ô. Dung mạo của Thác Bạt Nguyệt vốn tệ, tuy đến mức khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng nét cuốn hút riêng. Nay khoác lên bộ cung trang tinh xảo, thêm đó là sự nâng đỡ như chúng tinh phủ nguyệt của đoàn sứ thần Huyền Quốc, nhất thời khiến cảm giác quốc sắc thiên hương.

Thác Bạt Nguyệt cúi đầu, gương mặt luôn giữ nụ nhàn nhạt, tĩnh lặng như thiếu nữ khuê các. Các đại thần Loan Quốc âm thầm tán thưởng, đến cả Hạ Sơ Huỳnh cũng khỏi cảm khái: “Nếu cũng từng dạy dỗ lễ nghi cung đình, thật sự nghĩ Thác Bạt Nguyệt như da đổi thịt, biến thành một khác . Diễn cũng quá giống .”

Tô Liên Y mỉm , gì. Nghe những lời bàn luận xôn xao của quần thần, cảm giác bất an trong lòng nàng càng thêm mãnh liệt.

Theo như lời đồn ban đầu, đoàn sứ thần vốn Công chúa cùng. Thác Bạt Nguyệt âm thầm theo , giữa đường đột ngột xuất hiện, dùng biện pháp gì khiến Hoàng đế Huyền Quốc đồng ý hòa . Đừng Loan Quốc đ.á.n.h úp đến mức trở tay kịp, ngay cả triều đình Huyền Quốc cũng lâm cảnh luống cuống tay chân.

Đoàn nước Huyền sắp xếp một bên. Yến tiệc chính thức bắt đầu, nội dung cũng ngoài ca múa biểu diễn, quần thần ca tụng công đức, nâng chén chúc mừng hai nước Loan – Huyền trăm năm thái bình.

Rượu qua ba tuần, buổi yến đến cao trào. Không khí trong điện còn nghiêm cẩn, gò bó như lúc ban đầu, các đại thần nâng chén đùa vui, vị Hoàng đế trẻ tuổi cũng buông xuống dáng vẻ uy nghi thường ngày, tỏ vô cùng thiện. Gia quyến các đại thần lượt dâng tài nghệ góp vui, khiến bầu khí càng thêm náo nhiệt.

Tô Liên Y vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên uống rượu, chỉ chậm rãi nhấp từng ngụm xanh, đồng thời lén quan sát Thác Bạt Nguyệt. Thác Bạt Nguyệt vẫn luôn giữ dáng vẻ đoan trang, nhưng ánh mắt nhiều liếc về phía hàng ghế các đại thần, nơi Vân Phi Tuân . Thỉnh thoảng, nàng cũng sang Tô Liên Y, dĩ nhiên thể bỏ qua Hạ Sơ Huỳnh đang cạnh nàng.

Vân Phi Tuân từ đầu đến cuối hề liếc Thác Bạt Nguyệt lấy một , thần sắc điềm tĩnh, dường như để tâm đến sự việc .

Thác Bạt Nguyệt cảm nhận sự thờ ơ của Vân Phi Tuân, trong lòng âm thầm nghiến răng. Thấy một vị khuê tú trong điện đàn xong khúc nhạc, nàng liền dậy một cách tao nhã, ánh mắt chăm chú của , khoan t.h.a.i bước đến trống trải t.h.ả.m đỏ ở chính giữa điện. Trước tiên nàng hành lễ theo nghi thức nước Huyền với Hoàng đế Loan Quốc Hạ Dận Tu, đó cất giọng :

“Lần Thác Bạt Nguyệt đầu đặt chân đến hoàng cung Loan Quốc Hoàng thượng tiếp đãi long trọng như , thần nữ vô cùng vinh hạnh và cảm kích. Nguyệt đích dâng lên một món quà để tỏ lòng ơn, nhưng trân bảo tầm thường khó bày tỏ thành ý. Nếu Hoàng thượng chê, Nguyệt xin hiến một khúc ca, chúc Hoàng thượng long thể an khang, quốc thái dân an.”

Lời kiêu nhún, chân thành thỏa đáng, khiến cảm thấy dễ chịu.

“Hiến ca cho Hoàng , chẳng lẽ nàng để mắt đến Hoàng ?” Hạ Sơ Huỳnh trong tiệc khẽ nheo đôi mắt , khóe môi cong lên nụ tinh quái. Nàng ghé sát Tô Liên Y, hạ giọng : “Trong mắt , Hoàng mới là mỹ nam một Loan Quốc, ngươi thấy ?”

Tô Liên Y nổi: “Hoàng thượng quả thực tuấn mỹ, nhưng Thác Bạt Nguyệt hiến ca cho Hoàng thượng chắc là vì ái mộ, mà là mượn cơ hội phô diễn tài nghệ, một thành danh, thu hút… ánh của một vài .”

Thấy công chúa biểu diễn, sứ thần nước Huyền vội vàng bước lên, mượn cây đàn của nhạc quan trong cung, đích đệm đàn cho công chúa. Hai khẽ trao đổi vài câu, hẳn là về khúc nhạc. Sứ thần thoáng sững , đó cung kính nhận lời, xuống điều chỉnh tư thế, mười ngón tay linh hoạt, từng chuỗi âm thanh du dương liền tuôn chảy.

Trong đại điện lập tức yên tĩnh hẳn, đều chờ thưởng thức giọng ca của Công chúa nước Huyền.

Thác Bạt Nguyệt cất tiếng hát. Chất giọng vốn kiêu căng, lanh lảnh ngày thường giờ đây hóa thành mềm mại, ngọt ngào, như mây như gió, như đường như bánh, khiến lòng đều ngứa ngáy xao động.

Không thể thừa nhận, giọng hát của Thác Bạt Nguyệt thực sự . Ngay cả Tô Liên Y, từng đủ các loại nhạc phổ thông, bel canto, dân ca và vô giọng ca nổi tiếng ở thời hiện đại, cũng khỏi tán thưởng nàng hát .

Đại lục giống Trung Hoa hiện đại, nơi mỗi quốc gia ngôn ngữ riêng, trong một quốc gia phương ngữ khác . Ở thời , ngôn ngữ giữa các nước chênh lệch lớn, nhiều nhất chỉ khác ở ngữ điệu, còn trong một nước thì hiếm khi tồn tại khái niệm phương ngữ.

Khúc ca Thác Bạt Nguyệt hát là bài hát thịnh hành nhất ở nước Huyền lúc bấy giờ. Đã là ca khúc phổ biến thì nội dung tất nhiên xoay quanh tài t.ử giai nhân, bướm uyên ương, ngoài chuyện nam t.ử theo đuổi nữ t.ử, nữ t.ử thầm thương nam t.ử. Kết hợp với giai điệu mềm mại, duyên dáng cùng giọng nữ trong trẻo, khúc hát thu hút ít ánh mắt của các thanh niên tài tuấn.

Thế nhưng Vân Phi Tuân hề cuốn hút, vẫn thỉnh thoảng về phía Tô Liên Y.

Khúc hát kết thúc, dư âm như còn vương vấn bên xà nhà, khiến ánh mắt của các quan viên trẻ tuổi, các công t.ử tài hoa và gia quyến về phía Thác Bạt Nguyệt đều khác .

Thác Bạt Nguyệt hát xong, thấy gương mặt vị Hoàng đế tuấn mỹ lộ rõ vẻ kinh diễm, trong lòng khỏi tự đắc. Kể từ ngày rời huyện Nhạc Vọng về kinh thành nước Huyền, nàng nhiều suy nghĩ: với phận và dung mạo của , Vân Phi Tuân chỉ là một võ quan nho nhỏ, dựa thích nàng ? Nàng cam lòng.

Suy nghĩ mãi thông, cuối cùng một lời của nhũ mẫu vạch trần mấu chốt: thì ấn tượng nàng để trong mắt Vân Phi Tuân từ đến nay đều . Nam nhân phần nhiều đều thích những nữ t.ử dịu dàng, đoan trang, đa tài, như Tô Liên Y chẳng hạn. Vì , xuất hiện , nàng quyết tâm da đổi thịt, lấy một hình tượng mới. Và giờ phút , nàng chính là dùng thực lực để cho Vân Phi Tuân … tài nghệ của nàng .

Không ai rằng, Thác Bạt Nguyệt đến Loan Quốc hòa là sự sắp xếp ban đầu của Hoàng đế nước Huyền. Nàng lén trộn đoàn xe sứ thần, đó tốn ít tâm tư “tiên trảm hậu tấu”, khiến Hoàng đế Huyền Quốc rơi thế động, buộc gật đầu đồng ý.

Mà ngay cả Thác Bạt Nguyệt cũng hiểu vì bản nhất mực si mê Vân Phi Tuân đến . Luận về quan chức, chẳng địa vị cao; luận về dung mạo, cũng thể sánh với vị Hoàng đế tuấn mỹ đang mắt; hơn nữa còn một chính thê vững chắc. Thế nhưng nàng vẫn thích… một kiểu thích mang theo d.ụ.c vọng chinh phục.

Hạ Dận Tu bật ha hả, : “Khúc Phượng cầu hoàng quả thật hợp với mục đích chuyến của Công chúa. Hay, lắm.”

Hắn cố ý trêu chọc Thác Bạt Nguyệt, thấy nàng lộ vẻ e thẹn liền tiếp: “Hiện nay các tài t.ử kiệt xuất nhất của Loan Quốc gần như đều mặt trong đại điện . Trẫm vốn nữ t.ử nước Huyền tính tình thẳng thắn, câu nệ. Công chúa cứ xem thử, ai ý thì cứ việc chọn. Chọn nhiều vài cũng , từ đó chọn ưu tú nhất.”

Bị Hạ Dận Tu như , dù Thác Bạt Nguyệt phóng khoáng đến , lúc cũng thật sự đỏ mặt cúi đầu, nên lời.

Lời của Hoàng đế khiến trong điện bật . Thái hậu đến mặt mày hồng hào, chỉ Hạ Dận Tu : “Con đó, thật là uống quá chén . Ngay đại điện mà còn trêu chọc Nguyệt công chúa như thế, sợ Hoàng đế nước Huyền tìm con tính sổ ?”

Ở một bên khác, Hoàng hậu : “Nguyệt công chúa xinh đáng yêu, nếu nhập cung, chúng thần cũng thêm một vị tỷ .”

Thác Bạt Nguyệt tuy hổ, nhưng cũng cơ hội khó thứ hai. Nếu nàng trực tiếp điểm danh Vân Phi Tuân ngay đại điện, vì thể diện, Hoàng thượng cũng buộc ép Vân Phi Tuân đáp ứng. Chỉ cần cho nàng đủ thời gian, nàng tin chiếm trái tim của Vân Phi Tuân. Còn Tô Liên Y thì … con đều là m.á.u thịt, nàng sẽ đối đãi với Liên Y tỷ tỷ như tỷ ruột thịt, sợ nàng chấp nhận .

Nghĩ , Thác Bạt Nguyệt liếc Tô Liên Y một cái.

Ánh mắt Tô Liên Y chạm ánh , trong lòng liền “thịch” một tiếng.

“Nàng… nàng …” Hạ Sơ Huỳnh khẩn trương , bàn tay nhỏ lạnh ngắt lập tức nắm c.h.ặ.t lấy tay Tô Liên Y. Lúc nàng mới phát hiện, tay Tô Liên Y cũng lạnh buốt kém. “Phải đây?”

Tô Liên Y hạ mắt xuống: “Binh đến thì chặn, nước dâng thì đắp.”

Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y Sơ Huỳnh một cái.

Vì chỗ của Tô Liên Y và Hạ Sơ Huỳnh khá gần phía nên Thác Bạt Nguyệt thể thấy, còn chỗ của Vân Phi Tuân ở chính giữa đại điện, Thác Bạt Nguyệt trông thấy . Bởi , lúc trong lòng nàng chỉ là những tưởng tượng về vẻ kinh diễm của Vân Phi Tuân khi thấy .

Nàng chậm rãi xoay , bộ thong thả quan sát các vị thanh niên tài tuấn và quần thần xung quanh. lúc , Vân Phi Tuân sang gì đó với Thôi Bằng Nghị, nàng , khiến nàng tức giận tủi .

Thấy Thác Bạt Nguyệt , Thái hậu vội vàng cướp lời Hạ Dận Tu: “Vừa Hoàng thượng chỉ là đùa với Nguyệt công chúa mà thôi. Hôn nhân đại sự thể quyết định vội vàng? Công chúa chớ nóng lòng, ngày tháng còn dài.”

Bà e rằng đứa con trai Hoàng đế uống thêm vài chén tiếp tục năng bừa bãi.

Hạ Dận Tu gương mặt như ngọc ửng đỏ, đôi mắt vốn tinh xảo đẽ vì men rượu mà phủ thêm một tầng sương mờ, đôi môi mỏng cong lên nụ mê hoặc. Phối với nụ tà khí , thậm chí còn yêu mị hơn cả nữ t.ử, gọi là hồ ly tinh cũng chẳng hề oan uổng.

Chuyện gì xảy ở thành Đông Ô, ở huyện Nhạc Vọng, ? Thiên hạ , nơi nào chẳng là đất của Hoàng đế, nơi nào trong tai mắt của . Mọi chuyện ở thành Đông Ô, đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Thác Bạt Nguyệt đến đây là vì Vân Phi Tuân, thì xem… Tô Liên Y sẽ ứng phó .

Nghĩ , Hạ Dận Tu liếc mắt về phía Tô Liên Y, ánh mang theo sự khiêu khích ngầm.

“Nguyệt công chúa, hôm nay nếu nàng chỉ một cái tên, trẫm sẽ chủ cho nàng. Nếu bỏ lỡ hôm nay, e rằng trẫm cũng lực bất tòng tâm.”

Ý là, với tư cách Hoàng đế, “dân chủ”.

Thác Bạt Nguyệt nhất thời cuống lên, lỡ miệng thốt : “Phi Tuân ca ca… , đúng, là Vân Phi Tuân Vân tướng quân…” Giọng càng lúc càng nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-310-ai-se-lien-hon.html.]

Trên đại điện hề vang lên tiếng nhạo, nhưng trong lòng mỗi đều thầm chỉ một hai . Vừa chế giễu sự khinh suất của Công chúa nước Huyền, chờ xem trò của kỳ nữ Loan Quốc, Tô Liên Y. Dù đó, Tô Liên Y từng thẳng thắn tuyên bố, ai dám đến Vân phủ cầu hôn, chính là tuyên chiến với Tô Liên Y nàng.

Giờ Công chúa nước Huyền đích danh gọi Vân tướng quân, xem Tô Liên Y sẽ chọn đối đầu với Công chúa nước Huyền, là đối đầu với đương kim Hoàng thượng.

Vân Phi Tuân đang chuyện dang dở với Thôi Bằng Nghị bỗng cứng , khó tin về phía Thác Bạt Nguyệt.

Đáng tiếc, Thác Bạt Nguyệt đầu . Vân Phi Tuân thấy biểu cảm của nàng , nhưng thấy rõ những ánh mắt xung quanh, kẻ thì ngưỡng mộ, kẻ thì chờ xem náo nhiệt.

Hạ Dận Tu nhướng mày Tô Liên Y, ý trong mắt càng thêm đậm.

Trong hàng ngũ triều thần, hai cũng hoảng hốt về phía Tô Liên Y — một là Vân Trung Hiếu, một là Vân Phi Dương. Ở khu nữ quyến, Vân phu nhân cũng vượt qua bao nhiêu cái đầu về phía Tô Liên Y, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

Sau đó, tất cả trong đại điện đều về phía Tô Liên Y.

Nếu ánh mắt của con hình dạng, thì lúc Tô Liên Y e rằng đ.â.m thành cái sàng.

Tô Liên Y đang gì? Nàng cúi đầu, rũ mắt, thẳng thắn tiếp nhận ánh chăm chú của hàng ngàn . Trên gương mặt nàng là nụ mỹ một kẽ hở — nụ , lớp trang điểm tinh xảo, xinh vô song, mỉa mai đến cực điểm.

Trong lòng hẹn mà cùng thở dài, quả hổ danh là Tô Liên Y. Đến lúc mà vẫn thể , xem nàng sớm đối sách trong lòng. Nghĩ kỹ , thiên hạ chuyện gì mà Tô Liên Y giải quyết ? Nguyệt công chúa nước Huyền e rằng cũng chỉ là việc nhỏ. Mọi cũng chẳng cần lo lắng, cứ chờ xem kịch .

Chỉ Hạ Sơ Huỳnh mới , đúng khoảnh khắc , trong lòng Tô Liên Y đang cuộn trào sóng lớn đến mức nào.

Một tay Tô Liên Y siết c.h.ặ.t t.a.y Sơ Huỳnh, mồ hôi lạnh túa . Tay còn , theo bản năng đặt lên bụng của .

Sau đó xảy chuyện gì, Tô Liên Y nhớ rõ, ngay cả Hạ Sơ Huỳnh cũng nhớ nổi. Trong đầu Tô Liên Y trống rỗng, còn trong lòng Sơ Huỳnh chỉ còn đầy ắp lo lắng.

Yến tiệc kết thúc, Sơ Huỳnh cùng Tô Liên Y rời khỏi cung.

Dưới ánh đèn cung điện, sắc mặt Tô Liên Y càng lúc càng tái nhợt. Đến khi lên xe ngựa, lúc Sơ Huỳnh định cáo từ, Tô Liên Y bỗng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, tháo bỏ lớp ngụy trang, giọng run rẩy: “Sơ Huỳnh, hôm nay đến chỗ ngươi… giúp… giúp !”

Hạ Sơ Huỳnh giật kinh hãi, vội vàng nhảy lên xe ngựa, hai lời liền dặn phu xe đ.á.n.h xe thẳng về phủ Công chúa.

“Liên Y, ngươi ? Liên Y, đừng dọa ! Ta giúp ngươi, nhất định sẽ giúp ngươi! Ngươi là tỷ nhất đời của , giúp ngươi thì giúp ai đây?”

Tô Liên Y vóc cao gầy, lúc cúi đầu, vùi mặt bờ vai nhỏ bé của Sơ Huỳnh.

“Đến phủ Công chúa thì lập tức tìm đại phu, bí mật tìm, chuyện truyền ngoài.”

Sơ Huỳnh trợn to hai mắt, sắc mặt tái mét: “Liên Y, đừng sợ… rốt cuộc ngươi ?” Dù hỏi như , trong lòng nàng chuẩn cho khả năng tệ nhất.

“Ta… đau bụng.” Nói xong câu , Tô Liên Y liền im lặng, nghiến răng chịu đựng cơn đau.

Thai kỳ vốn dĩ định, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i tối kỵ vui buồn quá độ lao lực. Hôm nay Tô Liên Y vì sĩ diện, mặt đầy triều văn võ cùng gia quyến dồn thế khó, uất tức, xuất hiện dấu hiệu sảy thai.

Phủ Công chúa cách hoàng cung xa, chẳng mấy chốc tới nơi.

Khoảnh khắc còn dựa vai Sơ Huỳnh, nhẫn nhịn đau đớn, đến khi xe ngựa dừng , Tô Liên Y lập tức thẳng , như thể chuyện gì xảy , tự xuống xe, bước vững vàng phòng của Sơ Huỳnh.

Sơ Huỳnh mồ hôi lạnh toát khắp , lo lắng đến mức tim như nhảy khỏi cổ họng, nhưng trong lòng khỏi oán trách tính cách quá sĩ diện của Tô Liên Y, thà c.ắ.n răng chịu đựng, cũng tuyệt chịu tỏ yếu đuối.

Trong phòng của Sơ Huỳnh, danh y nổi tiếng nhất kinh thành khi bắt mạch cho Tô Liên Y liền kê đơn. Được Sơ Huỳnh căn dặn kỹ lưỡng tuyệt đối tiết lộ tin tức, vị đại phu mới rời .

Thuốc sắc xong, là t.h.u.ố.c an thai. Sơ Huỳnh đích cầm bát t.h.u.ố.c, từng chút một đút cho Tô Liên Y uống.

Sự kiên cường nhẫn nhịn của Tô Liên Y khiến nước mắt trong hốc mắt Sơ Huỳnh ngừng chực trào.

“Đỡ hơn ?” Dù thể khó chịu, Tô Liên Y vẫn nhanh uống cạn bát t.h.u.ố.c.

“Ừ, .” Tô Liên Y thở dài một , thấy bộ dạng sắp của Sơ Huỳnh thì mỉm , đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má nàng.

“Đồ ngốc, đừng , .”

Sơ Huỳnh gật đầu liên tục: “Ừ, đúng , . Phụ nữ khi m.a.n.g t.h.a.i giai đoạn đầu ít nhiều đều như thế, lúc cũng , cho nên đừng để trong lòng, uống t.h.u.ố.c là thôi.”

Tô Liên Y yếu ớt: “Đồ ngốc, thể thế nào, vì suýt sảy thai, chẳng lẽ ? Ngươi quên , Hy Đồng sinh như thế nào?”

Sơ Huỳnh thoáng lúng túng. Những lời nàng chỉ thể an ủi nữ nhân bình thường, với một thần y như Tô Liên Y thì thể qua mắt.

“Sao thể quên ? Nếu ngươi, và Hy Đồng đều còn mạng, mạng của chúng đều là do ngươi cứu.”

Tô Liên Y bất lực trợn mắt: “Đừng mấy lời sến súa như ? Mạng của ngươi là Thái hậu ban cho, mạng của Hy Đồng là do ngươi, liên quan gì đến chứ?”

Nhờ cuộc đối thoại , bầu khí bi phẫn trong phòng cũng dịu ít. lúc , ngoài cửa nha bẩm báo, rằng Vân tướng quân đến đón Quận chúa Liên Y.

Nghe , Tô Liên Y suy nghĩ một lát, : “Cứ và Công chúa ôn chuyện cũ vài ngày, bảo về .”

Sơ Huỳnh kinh ngạc: “Các ngươi là phu thê, ngươi đang như , vì để ?”

Đáng lẽ để Vân Phi Tuân Tô Liên Y chịu tổn hại thế nào, thể để con tiện nhân đạt mục đích. câu nàng dám , sợ kích động Tô Liên Y.

Sơ Huỳnh nghĩ gì, Tô Liên Y ?

“Đừng Phi Tuân ngày thường ít , thật tính khí nóng nảy. Nếu vì chuyện mà suýt sảy thai, đừng là xông hoàng cung loạn, e rằng đến việc từ quan cũng thể . Cho nên tạm thời đừng cho . Đợi từ từ nghĩ đối sách, tổn hại quan hệ hai nước, để hòa thuận lợi, để Thác Bạt Nguyệt gả Vân phủ.” Giọng của Tô Liên Y tuy yếu ớt, nhưng ngữ khí vô cùng kiên quyết.

“Được.” Sơ Huỳnh gật đầu đồng ý, sai nha truyền lời ngoài. Thế nhưng trong lòng nàng vẫn khỏi lo lắng, thật sự cách như ? Nàng giúp Liên Y, nhưng rốt cuộc thế nào đây?

Suýt sảy thai, dù là ở cổ đại hiện đại, đều chuyện nhỏ. Ngay cả ở thời đại công nghệ phát triển, những trường hợp như cũng viện theo dõi nhiều .

Chuyện sảy t.h.a.i thể lớn thể nhỏ, nếu xử lý , tổn thương đến t.ử cung thì dễ hình thành sảy t.h.a.i quen , đến lúc đó giữ t.h.a.i càng khó. Có những ca sảy t.h.a.i còn dẫn đến các bệnh phụ khoa, mà với trình độ y thuật của Loan quốc, căn bản là khó lòng chữa khỏi.

Mấy ngày tiếp theo, Tô Liên Y trở về phủ, mà ở phủ Công chúa dưỡng bệnh. Bản nàng là đại phu, tự thế nào để an thai, giảm áp lực tinh thần, tạm thời tự biến thành con đà điểu, vùi đầu tránh né, nghĩ đến những chuyện phiền lòng, tìm việc khác để phân tán tâm trí.

Nàng lo trong mấy ngày ngắn ngủi Vân Phi Tuân sẽ Thác Bạt Nguyệt gì. Nàng hiểu rõ Vân Phi Tuân, càng tin tưởng ; nếu thể dễ dàng lòng đổi như , thì là Vân Phi Tuân cộc cằn, bướng bỉnh, ít nóng nảy .

Vậy mấy ngày Tô Liên Y gì?

Đáp án: vẽ tranh.

Thư pháp và hội họa là những thứ dễ dưỡng tính nhất. Lại thêm nàng đáp ứng yêu cầu của ông chủ hiệu sách Đình Phong, sẽ vẽ vài bức để mở mang tầm mắt cho đối phương, kích thích tiếp tục dốc sức nghiên cứu hội họa phác họa. Mục đích cùng vẫn chỉ một, khiến Mộ Diệp Phàm tiếp tục sản xuất loại giấy dày chất lượng cao, cung cấp cho nàng dùng vẽ bản thảo.

Còn vẽ cái gì, là cả một môn học vấn.

Người hiện đại luyện vẽ phác họa thường vẽ già, vì nếp nhăn da là thứ nhất để rèn luyện b.út pháp. Tô Liên Y ngốc đến mức vẽ mấy ông lão, bởi cho dù vẽ sống động đến thì cũng vẫn là ông lão, ai rảnh rỗi mà thích ngắm ông lão cho vui?

Đã vẽ, thì vẽ mỹ nhân.

Trong mắt Tô Liên Y, nữ t.ử nhất thiên hạ ai khác ngoài Hạ Sơ Huỳnh. Sơ Huỳnh đường đường là công chúa một nước, thể đem dung nhan công chúa vẽ lên giấy cho ngoài thưởng lãm, thậm chí là khinh nhờn?

Thế là Tô Liên Y liền nghĩ đến… kỹ nữ thanh lâu.

Đã là danh kỹ, hoa khôi, một đêm đáng giá ngàn vàng tất nhiên sức hút riêng. Cho dù Mộ Diệp Phàm chinh phục bởi kỹ thuật vẽ của nàng, chỉ cần dung mạo hoa khôi hấp dẫn cũng coi như thành công. Cuối cùng, Tô Liên Y bỏ tiền lớn, thuê đến ba đại danh kỹ nổi tiếng nhất kinh thành.

Nhất thời, tin tức lan truyền nhanh ch.óng.

Ba đại hoa khôi kinh thành cùng lúc một bao trọn, mà đó ai khác, chính là Quận chúa Liên Y.

Một trong cung nội tình khỏi nảy sinh ý nghĩ bỉ ổi: chẳng lẽ Quận chúa tự địa vị nguy hiểm, nên mời hoa khôi về học “ngự phu thuật”, để củng cố địa vị ? Hừm, thật khiến mong chờ.

Năm ngày , Tô Liên Y , vô cùng vô tội dưỡng xong thể, ôm theo ba bức mỹ nhân đồ xuất hiện cửa hiệu sách Đình Phong. Trước khi bước , nàng tự tin mỉm

Nàng nhất định sẽ mã đáo thành công, khiến Mộ lão bản kiến thức chân chính mị lực của hội họa phác họa, để từ nay về ngừng nghỉ sản xuất loại giấy chuyên dụng .

Loading...