Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 32: Góa phụ

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:20
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người m.a.n.g t.h.a.i ngã xuống, nhưng hét lên là Tô Liên Y.

Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i còn trẻ, vóc dáng nhỏ nhắn, gương mặt chỉ to bằng bàn tay, ngũ quan xinh xắn nhưng tiếc nước da đen sạm, mặt còn lấm tấm vết sẹo và tàn nhang. Đôi mắt nàng trong veo, ngơ ngác ngây thơ như mắt nai, như hiểu sự đời là gì. Vì chuyện xảy quá bất ngờ, miệng nàng khẽ hé, cả đè lên Tô Liên Y, chỉ tròn mắt ngơ ngác nàng.

Nếu đổi khác đệm lót, e rằng nàng thương. Tô Liên Y thì khác: hình tròn trịa, mềm nhũn như cái đệm thịt, để trưng cho . Nhờ thế, t.h.a.i p.h.ụ bình yên vô sự, chỉ Tô Liên Y là chịu trận, kêu t.h.ả.m một tiếng.

“Cô... cô nương, cô... thể xuống khỏi ?” Nếu lúc vì tình huống khẩn cấp nên Tô Liên Y kịp suy nghĩ gì, thì giờ trấn tĩnh , nàng mới cảm nhận rõ cơn đau rát lưng. Không chỉ đau vì cú ngã trực diện xuống đất, mà còn vì vết xước do viên đá bén cạnh cứa sâu.

“Xin... xin... xin ...” Đôi mắt phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i long lanh như mắt nai, hoảng hốt lắc đầu lia lịa, ấp úng mãi tròn câu.

Nghĩ đến tiếng của lan khắp làng xóm , Tô Liên Y chỉ khổ. Chắc sợ chẳng khác gì gặp quỷ. Nàng đành gắng gượng cong khóe môi, vẻ “ thiện” nhất thể: “Không , ngươi cứ xuống ... Lưng ... đau lắm ...” Thật chỉ đau, mà nóng rát như ai đổ muối lên vết thương.

Người phụ nữ tròn mắt thêm một lúc, mới rụt rè, chậm chạp bò xuống khỏi Tô Liên Y.

Tô Liên Y vốn kiên nhẫn, nhất là với phụ nữ yếu ớt, trẻ nhỏ già bệnh tật. Nghĩ bụng đang mang bầu, tiện, nàng chỉ c.ắ.n răng nhẫn nhịn, chờ đối phương chậm chạp bò xuống khỏi .

“Á! Máu... m.á.u... ngươi chảy m.á.u kìa!” Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i giật kêu lên, ngón tay mảnh khảnh run rẩy chỉ lưng Tô Liên Y, năng lắp bắp thành câu.

Tô Liên Y vốn đoán sẽ rách da trầy thịt. Viên đá đó cạnh sắc như d.a.o, mùa xuân quần áo mỏng, rạch trúng cũng chẳng lạ gì. Nàng chỉ khẽ phẩy tay: “Không .” Rồi gắng chống tay định dậy.

Ai ngờ chống lên, cổ tay đau buốt như kim đ.â.m, thì lúc nãy nàng vứt cái thùng nước quá mạnh, nên trật cổ tay từ lúc nào. Cổ tay vốn mập mạp, giờ sưng vù, to chẳng khác nào bắp tay.

“Không .” Tô Liên Y dùng tay trái chống đỡ, khó nhọc dậy, nhẹ giọng hỏi: “Ngươi chứ? Có thấy khó chịu ở ?”

“Ngươi... ngươi... ngươi đang chảy m.á.u kìa... bây giờ?” Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i dáng nhỏ nhắn, cạnh Tô Liên Y chỉ cao đến ngang tai nàng, lúc mặt mày tái mét, sợ cuống, hai tay run lên bịt c.h.ặ.t miệng.

Tô Liên Y dở dở ,rõ ràng đau là mà! Nàng đành dịu giọng trấn an: “Không thật mà, về nhà tự xử lý . Còn ngươi thì ? Người nhà ? Thân thể yếu đang thai, mấy việc nặng như chứ?”

Cái thùng gỗ giếng ít nhất cũng nặng hai cân, kéo đầy nước lên thì nhẹ cũng bảy, tám cân, khỏe mạnh như nàng còn thấy nặng tay, huống hồ là một phụ nữ gầy yếu bụng bầu vượt mặt thế .

Nghe , đôi mắt vốn to tròn của phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i càng trợn lớn hơn nữa: “Ngươi... ngươi... ngươi nhận nữa?”

Tô Liên Y khựng , chẳng lẽ là quen?

“Cô nương , giấu gì ngươi, mấy hôm thương ở đầu, vài chuyện quên mất . Phiền ngươi nhắc cho nhớ với, chúng ... quan hệ thế nào?”

Ánh mắt phụ nữ đầy vẻ kinh ngạc lẫn tò mò: “Tô Liên Y, là hàng xóm của ngươi mà! Bình thường ngươi vẫn gọi là ‘con ngốc góa phụ’, bắt nạt . Phấn son của ngươi giành mất, khăn tay của cũng ngươi lấy, ngươi còn hắt nước bẩn cửa nhà nữa!”

“…” Tô Liên Y cạn lời. Nếu lời phụ nữ là thật, nàng ngây thơ đến mức nào chứ! So với Tô Bạch còn ngốc hơn gấp bội! Rõ ràng bắt nạt như thế, mà trong ánh mắt vẫn chẳng vương chút oán hận nào, chỉ toát một vẻ thuần khiết, lẫn một tia oán khí.

“Thật ?” Tô Liên Y nghi ngờ.

Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i vội vàng gật đầu lia lịa, kéo tay áo lên, để lộ cánh tay trái gầy guộc, rám nắng, đó in rõ một mảng bầm tím to tướng.

, vết bầm là mấy hôm ngươi tới nhà giành lược, đ.á.n.h thương đó.” Giọng mềm mại, đáng thương khiến khỏi xót xa.

“….” Tô Liên Y cảm thấy đầu óc như rối tung. Cái quái gì thế ? “Là đ.á.n.h ?” Cái bản thể đáng c.h.ế.t , đến một góa phụ ngây ngốc thế cũng tha, cướp đồ thì thôi , còn tay đ.á.n.h nữa chứ!

Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i khẽ gật đầu, gương mặt đầy vẻ nghiêm túc: “Ta chỉ nhắc ngươi, cái lược sắc lắm, dùng cẩn thận, khéo dễ thương. ngươi cứ tưởng ngăn cản, nên… nên… nên đ.á.n.h …”

“……” Tô Liên Y cạn lời, nên trách cái bản thể bất lương nên thở dài vì phụ nữ góa phụ quá ngốc nghếch. Lúc , nàng thật sự giống như chọc trán Tô Bạch, chọc cái trán của cô nàng : Góa phụ ngốc, ngươi tỉnh táo chút coi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-32-goa-phu.html.]

Trên đất đầy vết m.á.u, đủ thấy vết thương sâu thế nào, khó trách lưng nàng đau rát như lửa đốt. “Ngươi là hàng xóm của ?” Nhà Tôn gia thì khỏi đến nữa, giờ nàng về nhà xử lý vết thương .

, đúng .” Góa phụ đáp, đôi tay vẫn run rẩy che lấy miệng, hốc mắt đỏ hoe, ánh mắt ngấn nước cứ dán c.h.ặ.t vết thương lưng Tô Liên Y.

Nàng chảy nhiều m.á.u, vết rách quần áo cũng nhuộm đỏ rực.

“Ngươi mau về , lát nữa sẽ bảo Đại Hổ giúp ngươi xách nước đổ đầy lu.” Nói xong, nàng xoay rời .

“Ta… đưa ngươi về…” Góa phụ cuống quýt đuổi theo.

Tô Liên Y bất đắc dĩ lắc đầu, sắc mặt trắng bệch vì đau: “Chỉ là vết thương ngoài da, . Vừa ngươi cũng hoảng sợ, về nhà tự hầm ít canh gà bồi bổ , mấy ngày cố gắng đừng việc nặng.”

“… Ồ.” Góa phụ ngoan ngoãn gật đầu, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn dám chuyện con gà mái đang đẻ trứng ở nhà Tô Liên Y cướp mất. Huống hồ, dù gà, nàng cũng chẳng dám g.i.ế.c để hầm.

Khi Tô Liên Y về đến nhà, mắt nàng bắt đầu tối sầm .

Lưng đau đến tê dại, cổ tay cũng .

Vết thương ở lưng, tay dùng , trong nhà thì chẳng ai. Tô Liên Y đành bất lực lê bước đến xuống bên bàn nghỉ tạm, dùng tay trái khó nhọc rót chút nước uống để bù sức lực, bắt đầu suy tính lát nữa tự xử lý vết thương chỉ với một tay trái.

Cửa mở, bước , dáng cao lớn, là Đại Hổ.

Khi Đại Hổ thấy lưng Tô Liên Y đầy m.á.u, lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t, xoay thẳng phòng.

Tô Liên Y đầu bóng dáng kẻ ít biến mất trong phòng, trong lòng tức bực, thật là vô lương tâm! Dù gì cũng nể mặt quan hệ hợp tác giữa hai , hoặc ít cũng nên hỏi han mấy câu vì mấy bữa cơm nàng nấu chứ!

Đại Hổ phòng bao lâu , đặt một lọ sứ màu nâu lên bàn.

Tô Liên Y lọ t.h.u.ố.c, giọng yếu ớt hỏi: “Đây là gì ?”

“Thuốc trị thương.” Đại Hổ đáp.

Tô Liên Y mừng rỡ, ở đây mà cũng t.h.u.ố.c trị vết thương, thật quá! Nàng đang lo dùng gì để khử trùng cầm m.á.u, sẵn t.h.u.ố.c thế !

“Ta gọi Ngô thị.” Đại Hổ xong liền rời .

Tô Liên Y cầm c.h.ặ.t lọ t.h.u.ố.c, bóng lưng Đại Hổ, cuối cùng mỉm , tựa lên bàn, trong lòng cũng yên tâm hơn phân nửa. Dù chẳng rõ thế , nhưng cứ giúp đỡ thế cũng đủ thấy ấm lòng .

Chỉ trong chốc lát, Đại Hổ trở về.

“Chuyện gì ?” Tô Liên Y hỏi.

Đại Hổ đưa tay chỉ ngoài cửa: “Có tới, chăm sóc ngươi.”

“Chăm sóc ?” Tô Liên Y khó hiểu, chẳng lẽ ở thôn Tô Gia còn quen thiết với “nguyên chủ” ?

Một lúc lâu , một cái đầu ngoài cửa mới rụt rè ló , đôi mắt to trong veo như mắt nai, dè dặt mở miệng: “Ta… đến chăm sóc ngươi…”

Không ai khác, chính là góa phụ mà nàng cứu lúc nãy.

 

 

Loading...