Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 337: Đại kết cục (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:45:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chớp mắt, năm ngày trôi qua.

Mẹ con Tô Liên Y đều bình an.

Năm ngày , Tô Liên Y chỉ ôm con, lúc thì với đứa con gái còn mở mắt những lời mà ngoài hiểu, lúc thì đôi mắt đăm đăm lên đỉnh lều, chẳng rõ đang suy tính điều gì.

Tất cả đều nghĩ Tô Liên Y phát điên, nhưng chỉ Hạ Dận Hiên là đang kỳ vọng, chờ đợi Tô Liên Y mang đến cho những niềm vui mới.

Tô Liên Y thứ ngôn ngữ gì với con gái? Đáp án là tiếng Anh. Nàng trò chuyện với bất kỳ ai ở nơi , nhưng cực kỳ cần giải tỏa. Đây là cách để giảm bớt áp lực cho bản , để sắp xếp những luồng tư duy rối rắm trong đại não.

Chỉ trong năm ngày ngắn ngủi, Tô Liên Y dù nghĩ năm trăm phương án đào tẩu, nhưng năm mươi loại thì chắc chắn là .

Tô Liên Y là thầy t.h.u.ố.c, nàng tâm thái của cận kề trạng thái bệnh lý. Tình trạng tâm của phụ nữ sinh vốn đặc biệt, nếu bảo vệ sẽ cực kỳ dễ dẫn đến trầm cảm. Cuối cùng, nàng nghĩ cách dùng tiếng Anh để trút bầu tâm sự với con gái.

May , ở nơi chẳng ai hiểu tiếng Anh.

Nhờ việc trút bỏ bằng tiếng Anh, Tô Liên Y dần tìm mạch tư duy và gỡ rối các đầu mối.

Sau khi dùng xong bữa trưa, căn phòng của Tô Liên Y đón tiếp một vị khách mời mà đến, Hạ Dận Hiên.

Hôm nay Hạ Dận Hiên vẫn mặc một bộ bào y bằng vải cotton mịn màu xanh cỏ. Hắn ít khi mặc đồ tơ lụa gấm vóc, sự xa hoa phô trương, chỉ gu thẩm mỹ kín đáo.

Khi Hạ Dận Hiên bước phòng, đứa bé còn tên mới b.ú sữa xong, đang yên bình trong vòng tay Tô Liên Y ngủ một giấc ngon lành.

Tô Liên Y liếc Hạ Dận Hiên một cái, cúi xuống đứa trẻ, với bà đỡ đang canh chừng bên cạnh: “Phiền bà đưa đứa bé sang phòng khác, đến tìm , e là chuyện cần bàn bạc.” Bà đỡ lúc nghiễm nhiên trở thành một bảo mẫu cần cho b.ú.

Bà đỡ dùng ánh mắt xin chỉ thị của Hạ Dận Hiên, thấy khẽ gật đầu đồng ý, bà mới bế đứa trẻ sang căn phòng khác, vốn là phòng ở ban đầu của Hạ Dận Hiên.

Tô Liên Y khoác thêm chiếc áo dậy, nàng thẳng Hạ Dận Hiên, nhàn nhạt : “Chúng chuyện một chút ?”

Hạ Dận Hiên mỉm gật đầu, trong mắt tràn đầy sự kỳ vọng.

Tô Liên Y , nếu tận sâu trong lòng vẫn còn sự phản cảm chán ghét, thì nay trở nên tê liệt: “Hạ Dận Hiên, ngươi định chơi đến bao giờ?”

Hạ Dận Hiên nhướng mày: “Điều phụ thuộc nàng.”

Tô Liên Y khổ: “Thế giới tinh thần của ngươi quá mức nghèo nàn, cứ tiếp tục như thì khổ cũng là chính ngươi thôi. Chi bằng hãy sống cuộc đời của một bình thường, nghĩ những chuyện mà bình thường nên nghĩ.”

“Ồ? Vậy nàng thử xem, bình thường nên nghĩ gì, nên gì? Nếu thuyết phục , lẽ sẽ thử một phen.” Hạ Dận Hiên .

Tô Liên Y đang khuyên Hạ Dận Hiên cải tà quy chính ? Không! Tô Liên Y hiểu rõ hơn ai hết, loại như Hạ Dận Hiên căn bản thể chấp nhận cuộc sống của bình thường, dù miễn cưỡng sống như cũng sẽ cảm thấy vô cùng tẻ nhạt. Nói cách khác, Hạ Dận Hiên mắc một loại bệnh lý tâm thần, tục gọi là "biến thái", giống như bác sĩ Hannibal Lecter trong Sự im lặng của bầy cừu. Những kẻ chỉ thông minh cực cao, tư duy sắc bén, buộc thông qua những sự kiện đặc biệt mới thể kích phát khoái cảm của chúng.

Trong phim, bác sĩ Hannibal Lecter là kẻ ăn thịt , thông qua việc ăn thịt để tìm thấy sự sung mãn về tinh thần; còn Hạ Dận Hiên thông qua việc thu thập những sự vật khác biệt để đạt khoái cảm.

Tô Liên Y với trải nghiệm xuyên mệnh danh là kỳ nữ ở Loan quốc, nàng lọt tầm mắt của Hạ Dận Hiên, và thế là tất cả chuyện tiếp theo.

“An cư lạc nghiệp, lấy vợ sinh con.” Tô Liên Y chậm rãi . Dù những lời sẽ đối phương nhạo, nhưng nàng vẫn thành khẩn thốt , chỉ để dùng sự tương phản mạnh mẽ khiến càng thêm mong chờ ván bài đặt cược .

Quả nhiên, Hạ Dận Hiên lớn, đó là tiếng khẩy, là sự giễu cợt.

Tô Liên Y thầm trong lòng, tiếp tục : “Được , thích trò chơi, chúng hãy cùng chơi một trò chơi .”

Đôi mắt Hạ Dận Hiên sáng rực lên, lập tức ngừng , dồn dập hỏi: “Trò chơi gì?”

Tô Liên Y đưa tay vuốt mái tóc rối của , khẽ mỉm : “Thay vì gọi là trò chơi, chẳng thà gọi là một vụ cá cược.”

“Ồ? Đánh cược ? Nói thử xem.” Hạ Dận Hiên tới chiếc ghế bên cạnh xuống, vẻ mặt đầy hứng thú.

Tô Liên Y liếc tấm rèm che sang căn phòng khác: “Ở kinh thành một ai hạ sinh con gái. Ngươi đoán xem, nếu lúc đưa đứa bé đến phủ Nguyên soái, bọn họ nghĩ đứa trẻ là của , và họ sẽ đối xử với nó như thế nào?”

Ngón tay thon dài của Hạ Dận Hiên khẽ vuốt cái cằm nhẵn nhụi, đôi mắt nheo , từ giữa hàng mi lóe lên tia sáng của một kẻ săn mồi: “Đưa đứa bé cho phủ Nguyên soái, tuyệt đối nhắc nửa lời về phận của nó. Phủ Nguyên soái hoặc là sẽ đem đứa trẻ tặng cho khác, hoặc là tùy tiện vứt cho đám hạ nhân nuôi nấng. Ai thể ngờ đứa trẻ gửi đến một cách nặc danh là con cháu Vân gia? Nhìn con cháu Vân gia nuôi dạy như nô tì, cuối cùng thực sự trở thành nô bộc của Vân gia... Chuyện chừng vẻ thú vị, nhưng ngẫm kỹ thì liên quan gì đến ? Vô vị.”

Tô Liên Y nhún vai: “Không ngờ Thất hoàng t.ử đến tuổi quên , lúc nãy đây là một vụ cá cược cơ mà.”

“Cược thế nào?” Hạ Dận Hiên hỏi.

Tô Liên Y : “Không hé môi về phận đứa trẻ, chỉ cược xem của phủ Nguyên soái nhận đây là cốt nhục của Vân gia ? Thế nào, dám cược ?”

Hạ Dận Hiên ngẩn , buông tay khỏi cằm, trừng lớn mắt: “Tô Liên Y, nàng điên ? Tự dưng xuất hiện một đứa bé, bọn họ thể nhận đó là con của nàng? Nàng quá đề cao đám tầm thường ở phủ Nguyên soái đó.”

“Như mới kích thích, ?” Tô Liên Y hề lay động: “Quần áo của đứa trẻ, tã lót bọc ngoài đều do ngươi quyết định. Có để thư tín cũng do ngươi quyết định. Ngay cả đưa đứa bé cũng là do ngươi chọn. Ta can thiệp, chỉ cược xem của phủ Nguyên soái nhận thôi.”

Hạ Dận Hiên bật dậy, sải bước về phía Tô Liên Y cúi xuống, một luồng khí tức nguy hiểm ập đến: “Tô Liên Y, lẽ nào nàng sợ khỏi lều , sẽ sai ném con gái nàng cho sói hoang ăn thịt ?”

chuẩn tâm lý từ , nhưng thấy lời của Hạ Dận Hiên, tim Tô Liên Y vẫn run lên bần bật, nhưng mặt nàng vẫn giữ nụ bình thản: “Nhân sinh tự cổ thùy vô t.ử (Đời xưa nay ai c.h.ế.t)? Nếu nó mệnh hệ gì thì cũng là cái của nó, hy vọng kiếp nó đầu t.h.a.i chỗ hơn. nếu ngươi thực sự , ngươi thấy kết quả ván cược đây?”

Thấy Hạ Dận Hiên vẻ đang suy tính, Tô Liên Y lạnh tiếp: “Ngươi lặn lội đường xa bắt cóc tới đây, chẳng tìm chút niềm vui ? Nay giúp ngươi tìm thú tiêu khiển, ngươi chẳng dám nhận ván cược . Chậc chậc, cái phong thái rụt rè sợ sệt thật chẳng giống Thất hoàng t.ử chút nào.”

Hạ Dận Hiên lớn, đó đáp: “Mấy cái trò khích tướng bao giờ tác dụng với . Tô Liên Y, nàng thì lợi ích gì?”

Tô Liên Y : “Hừ, đối với thì lợi gì chứ? Chẳng qua là hy vọng con gái an thôi. Thất hoàng t.ử ngay cả điều mà cũng nghĩ ?”

Hạ Dận Hiên thu nụ , gương mặt bình thản nhưng đầy vẻ nguy hiểm: “Ta nữa, đừng khích .”

Tô Liên Y mỉm đáp.

“Được, cứ theo đề nghị của nàng. Nếu phủ Nguyên soái nhận thì coi như thắng; ngược là nàng thắng.” Hạ Dận Hiên : “Nếu thắng, cả đời Tô Liên Y nàng cam tâm tình nguyện theo , nàng dám đồng ý ?”

“Nếu thắng thì ?” Tô Liên Y hỏi.

Hạ Dận Hiên âm hiểm: “Nếu nàng thắng? Con gái nàng nhận tổ quy tông, chẳng là phần thưởng nhất ?”

“...” Tô Liên Y cạn lời. Ý của Hạ Dận Hiên là: Nàng thắng cũng đổi phận bắt cóc, còn nếu thua thì trâu ngựa cho : “Được, nhất ngôn vi định.”

Quả hổ danh là Hạ Dận Hiên, dù quyết định thế nào thì kẻ đắc lợi vẫn luôn là , còn Tô Liên Y nàng chẳng lấy một cơ hội để phản kháng.

Tô Liên Y thở dài một tiếng thườn thượt trong lòng, bởi vì đến nước là giới hạn lớn nhất mà nàng thể cứu vãn . Trong tình cảnh cô lập giúp đỡ , ngay cả khi Hạ Dận Hiên đồng ý ván cược mà trực tiếp mang đứa trẻ , nàng cũng chẳng cách nào. Thất lạc ở kinh thành Loan quốc, dù cũng may mắn hơn nhiều so với việc thất lạc giữa đại thảo nguyên hoang vu , cơ hội tìm về cũng lớn hơn nhiều.

Dựa sự hiểu của nàng về Hạ Dận Hiên, tuyệt đối sẽ lệnh g.i.ế.c c.h.ế.t vứt bỏ đứa trẻ giữa đường, vì mong chờ thấy kết quả ván cược, cách khác, càng mong chờ thấy cảnh con cháu Vân gia nuôi dạy như nô tỳ hơn.

“Chu Hồng.” Hạ Dận Hiên gọi.

Chu Hồng tiến lên quỳ xuống: “Có nô tỳ.”

“Đổi bộ quần áo của đứa bé đó sang đồ mới, tuyệt đối để bất kỳ manh mối nào. Sau đó ngươi và bà đỡ mang đứa trẻ về kinh thành, vứt cổng phủ Nguyên soái. Ngươi và bà đỡ hãy ẩn nấp ở chỗ tối canh chừng, đợi đến khi phủ Nguyên soái đưa quyết định sắp xếp cho đứa bé thì mới về bẩm báo.” Hạ Dận Hiên nhàn nhạt lệnh.

“Rõ, thưa chủ t.ử.” Chu Hồng nhận lệnh dám chậm trễ, lập tức sang phòng bên cạnh cùng bà đỡ quần áo cho đứa trẻ, đó thu dọn hành lý chuẩn khởi hành ngay lập tức.

“Đợi .” Tô Liên Y ngăn hai .

Hạ Dận Hiên mỉm đầy ẩn ý: “Sao thế, hối hận ?”

Tô Liên Y thể hối hận? Dù chuyến đầy rẫy hiểm nguy nhưng vẫn an hơn nhiều so với cái hang sói : “Dù thắng thua, kẻ thắng lớn nhất vẫn luôn là Thất hoàng t.ử ngài, điều chấp nhận . chỉ một yêu cầu.”

Hạ Dận Hiên nhướng mày: “Yêu cầu gì?”

Tô Liên Y rũ mắt: “Đứa trẻ do bà đỡ và Thanh cô nương đưa .”

Trước mặt Hạ Dận Hiên, Chu Hồng dám biểu lộ bất kỳ sự bất mãn nào, chỉ lẳng lặng nghiêm nghị một bên, mặt chút biểu cảm.

“Tại ?” Hạ Dận Hiên hỏi.

Tô Liên Y bình thản đáp: “Giữa và Hồng cô nương chút hiểu lầm, sợ Hồng cô nương tuổi trẻ nóng nảy, đường sẽ điều bất lợi cho đứa trẻ.”

Hạ Dận Hiên ngẩn , đó lớn: “Tô Liên Y Tô Liên Y, lẽ nào nàng thể dối một cách uyển chuyển hơn ? Nàng thế chẳng đắc tội với Chu Hồng ư?”

Tô Liên Y liếc Hạ Dận Hiên: “Nói dối? Trước mặt Thất hoàng t.ử ngài mà dối thì tác dụng gì ?”

Hạ Dận Hiên nhướng mày: “Vô dụng.”

Theo yêu cầu của Tô Liên Y, Chu Thanh cùng bà đỡ đồng thời đưa bé gái mới sinh vài ngày khởi hành về kinh thành.

Tô Liên Y lo lắng ? Làm lo cho !?

Người thường con cái là khúc ruột của , thà c.h.ế.t chứ để con chịu tổn thương. Trước Tô Liên Y thể thấu hiểu điều đó, nhưng đến giờ phút nàng hiểu rõ. Khoảnh khắc hài nhi đang oe oe bế khỏi phòng, Tô Liên Y cảm thấy linh hồn như ai đó rút cạn, đầu tiên cảm nhận sự trống rỗng và bất lực đến nhường .

Tình cảm của nàng dành cho con gái, ngoài tình m.á.u mủ ruột rà, còn một nỗi day dứt khôn nguôi!

Đứa trẻ đáng thương, nàng thậm chí cho con một ngày bình yên. Đầu tiên là vượt đường xa từ thành Đông Ô về kinh, đó trải qua sự việc Thác Bạt Nguyệt mà suýt nữa thì sảy thai, quen Hạ Dận Hiên tên giả Mộ Diệp Phàm, cho đến khi mang bầu bắt cóc, và giờ đây thể cho con một cuộc sống ấm êm. Con gái nàng là đứa trẻ đáng thương nhất thiên hạ, còn nàng là tròn bổn phận nhất thế gian.

“Tô Liên Y, nàng đang đấy ?” Giọng của Hạ Dận Hiên hề ý quan tâm, trái giống như đang nỗi đau của khác.

Tô Liên Y ở cửa phòng, theo bóng chiếc xe ngựa đang dần biến mất nơi xa, khóe môi khẽ nhếch lên: “Có lẽ .” Như thế cũng , nàng còn nỗi lo lưng nữa, thể tâm ý đối phó với Hạ Dận Hiên .

Những ngày đó, bộ lạc Thanh Lang sóng yên biển lặng. Mặc dù Bất Kỳ Yên vẫn thèm thuồng Tô Liên Y, nhưng vì sự hiện diện của Hạ Dận Hiên, cũng chỉ thể từ xa mà .

Tô Liên Y vẫn duy trì thái độ mập mờ rõ ràng với Hạ Dận Hiên, mỗi chuyện với Bất Kỳ Yên đều nước đôi nửa vời, chẳng hề khẳng định quan hệ với Hạ Dận Hiên, nhưng tạo cảm giác như hai thực sự là phu thê.

Một khi thế "phá phủ trầm chu" ( còn đường lui), Tô Liên Y hề bài trừ việc dùng mỹ nhân kế. Nàng Bất Kỳ Yên đang say mê , cũng từng nghĩ đến chuyện ly gián hai , mượn tay Bất Kỳ Yên để nhổ cỏ tận gốc Hạ Dận Hiên. "lang" và "bối" (sói và cáo) dễ dàng chia cắt? So với mỹ sắc, một con sói đầy dã tâm như Bất Kỳ Yên càng thể rời xa con cáo thể trợ giúp một tay như Hạ Dận Hiên! Bất Kỳ Yên thể thiếu Hạ Dận Hiên, mà thực lực của cũng xa mới bằng họ Hạ.

Điều Tô Liên Y thể chỉ là lặng lẽ chờ đợi thời cơ, nàng sẽ dễ dàng phát tác, nhưng một khi hạ thủ, tuyệt đối là đòn chí mạng.

Công phu phụ lòng , sự mong mỏi khôn nguôi của Tô Liên Y, cơ hội cuối cùng cũng đến, và đó là chuyện của mười ngày .

Tề Lan quốc phía đông giáp Loan quốc, phía bắc giáp Bắc Tần quốc, phía đông bắc tiếp giáp Thần Mộc quốc. Tình trạng đặc thù của Tề Lan quốc gì khác ngoài một quốc gia tồn tại trong trạng thái vô chính phủ. Những bộ lạc và thôn làng đầy rẫy mâu thuẫn như thể hình thành nên một quốc gia, quả thực là một kỳ tích.

Trạng thái vô chính phủ khiến Tề Lan quốc trở thành một miếng thịt béo bở, bất kể quốc gia nào cũng c.ắ.n một miếng thật mạnh, thậm chí là chiếm của riêng!

Trong đó, Thần Mộc quốc vì lãnh thổ nhỏ bé, thực lực tổng hợp yếu kém nên chỉ dám tằm ăn rỗi, quấy nhiễu nhỏ lẻ; Loan quốc vì vài năm các hoàng t.ử tranh đoạt ngôi vị nên tình hình biến động bất an, nay Hạ Dận Tu tuy đăng cơ đế, nhưng khi bình định mâu thuẫn nội bộ cũng dám tùy tiện xuất binh chinh phạt Tề Lan; quốc gia còn chính là Bắc Tần đế quốc hùng mạnh nhất lục địa!

Sáng sớm hôm , Tô Liên Y khi dùng xong bữa sáng vẫn bận rộn trong bộ lạc như thường lệ. Nàng dùng tư thế của một "Ân công phu nhân" để triển khai ngoại giao với tộc nhân, dạy phụ nữ may vá dệt vải, khám bệnh bốc t.h.u.ố.c cho già trẻ nhỏ, thậm chí còn giao lưu "tâm kinh" với thầy phù thủy của bộ lạc. Phải rằng, Tô Liên Y từng là Thánh nữ của tà giáo, về những bộ tâm kinh mê hoặc lòng thì nàng cả một kho, thao thao bất tuyệt dứt.

Toàn bộ tộc Thanh Lang đều hết lòng tôn sùng Tô Liên Y, kính trọng nàng như một vị nữ cứu thế.

Ngay khi Tô Liên Y đang thăm hỏi bệnh tình của một lão nhân trong bộ lạc, đột nhiên đến báo, rằng mời phu nhân tới đại sảnh nghị sự, xảy chuyện lớn : Bắc Tần quốc phát động chiến tranh với Tề Lan quốc.

Tộc nhân trong bộ lạc bắt đầu hoảng loạn, trong lòng lòng thầm mừng rỡ, nhưng ngoài mặt vẫn dịu dàng an ủi rằng Thiên thần nhất định sẽ phù hộ cho của bộ lạc Thanh Lang.

Khi Tô Liên Y bước doanh trướng, nàng thấy ngoài Bất Kỳ Yên và Hạ Dận Hiên còn thêm mấy ăn mặc quái dị cũng đến để bàn thảo chiến sự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-337-dai-ket-cuc-1.html.]

Do hiện trạng đa dân tộc và vô chính phủ của Tề Lan quốc, cả đất nước một quy định bất thành văn: hễ gặp chiến sự, tất cả các bộ lạc, thôn làng dẹp bỏ ân oán cá nhân để liên minh chống địch. Trong thời kỳ đặc biệt , các bộ lạc sẽ bầu một vị lãnh đạo tạm thời để chịu trách nhiệm điều phối nhân sự giữa các bên, biên chế quân đội, v.v.

Lần Bắc Tần quốc kéo đến với khí thế hung hãn, đối với Tề Lan quốc mà chính là tai họa ngập đầu!

Việc mời Tô Liên Y là quyết định của Bất Kỳ Yên, bởi sự thông tuệ và tháo vát của nàng gây chấn động mạnh mẽ đến , thậm chí khiến một sự sùng bái thánh khiết, chỉ hận vì vị phu nhân của là của ân công. Mời Tô Liên Y đến chính là để cùng tham mưu kế sách chiến đấu.

Bộ lạc Thanh Lang vốn dĩ là một bộ lạc nhỏ yếu luôn bắt nạt, đó Bất Kỳ Yên phát hiện , lấy con gái độc nhất của thủ lĩnh trở thành thủ lĩnh mới. Sau đó, nhờ cơ duyên xảo hợp mà nhận sự tài trợ về tài lực, vật lực từ Hạ Dận Hiên, cộng thêm việc Hạ Dận Hiên hiến kế lập công, bộ lạc Thanh Lang dần dần vươn lên, trở thành một ngôi mới nổi ở phía bắc Tề Lan quốc.

Một bộ lạc trẻ tuổi và đầy dã tâm như , thứ cần nhất chính là chiến công và uy vọng. Chỉ lập công mới nâng cao địa vị bộ lạc, thu hút thêm những kẻ tài năng gia nhập, đó thông qua các phương thức như liên hôn để cuối cùng sáp nhập bộ lạc, mở rộng thế lực.

“Bất Cơ thủ lĩnh, ý của Minh chủ là giao cho ba bộ lạc Thanh Lang, Thương Lam và Đại Xà phòng tuyến đầu tiên phía Bắc Tề Loan quốc, thực hiện cuộc giao tranh mở màn với Bắc Tần. Ba bộ lạc các vị sẽ cống hiến vô ích, Minh chủ sẽ ban thưởng cho mỗi bộ lạc năm mươi vạn lượng bạc trắng, một vạn con cừu và năm ngàn thớt chiến mã.” Vị sứ thần : “Ngoài , sẽ một lượng lớn từ các bộ lạc khác tới chi viện, ít nhất là vài vạn .”

Tất cả tộc nhân bộ lạc Thanh Lang mặt tại đó đều kinh ngạc. Đây là một khối tài sản khổng lồ, mà những bộ lạc mới nổi như Thanh Lang thứ cần nhất chính là tiền tài!

tiền tuy , nảy sinh một vấn đề.

Sắc mặt Bất Kỳ Yên trở nên khó coi: “Sứ thần đại nhân, bộ lạc Thanh Lang chúng tự nhiên là sẵn lòng vì quốc gia mà xông pha, nhưng… Thanh Lang mới giao chiến với Thương Lam xong, mà Thương Lam với Đại Xà vốn dĩ thiết, chỉ sợ bọn họ sẽ dung nạp Thanh Lang chúng .”

Tô Liên Y thầm nhạo trong lòng: Lúc là các hung hăng càn quấy, bây giờ hối hận ? Tiếc là muộn.

Cách thức tác chiến của Tề Lan quốc khác với các nước khác. Minh chủ và mấy vị trưởng lão thành viên cấp cao sẽ chọn các bộ lạc chủ chiến, đó yêu cầu các bộ lạc khác điều động một tỉ lệ nam đinh nhất định lập thành quân đội để chi viện cho bộ lạc chủ chiến. Nói một cách dễ hiểu, chính là định thủ lĩnh của mấy bộ lạc sức chiến đấu mạnh nhất Thống binh Nguyên soái, ban tặng lượng lớn tiền bạc và chi viện quân lính. Có thể , trở thành bộ lạc chủ chiến cả lợi lẫn hại, nhưng lợi nhiều hơn hại!

Tuy nhiên, điều kiện kèm là giữa các bộ lạc chủ chiến là mâu thuẫn quá lớn. Nếu , đa sẽ áp đảo thiểu , tư cách bộ lạc chủ chiến sẽ tước bỏ để bầu chọn bộ lạc khác, còn bộ lạc loại điều động nam đinh chi viện cho bộ lạc chủ chiến mới.

Những bộ lạc chủ chiến thì vẻ an , nhưng thực tế . Môi hở răng lạnh, bộ lạc chủ chiến thất thế thì bộ lạc chủ chiến cũng chẳng thể tồn tại, đúng là “Khi cả tổ lật, còn trứng nào nguyên vẹn?”!

Ngược , bộ lạc chủ chiến sẽ cả danh lẫn lợi. Vừa lượng lớn tiền bạc, thể lợi dụng binh lính của bộ lạc khác để thành đại nghiệp của , càng nâng cao uy vọng, đúng là trăm lợi mà một hại.

Bất Kỳ Yên căng thẳng. Bộ lạc Thương Lam và bộ lạc Đại Xà đời đời giao hảo, nếu cả hai đồng thời phản đối Thanh Lang, thì cơ hội ngàn năm một coi như tuột khỏi tầm tay! Bất Kỳ Yên sốt ruột, Bất Kỳ Yên cam lòng.

Sứ thần : “Nếu quả thực như , thiết nghĩ Minh chủ sẽ bầu bộ lạc chủ chiến thôi, những chuyện do chúng quyết định. Bất Cơ thủ lĩnh, Thanh Lang là trạm dừng chân đầu tiên của chúng , tình hình khẩn cấp, chúng thể nán lâu, lập tức lên đường tới bộ lạc Thương Lam ngay.”

“Đợi… đợi .” Bất Kỳ Yên cuống cuồng: “Cái đó… hai vị sứ thần đại nhân xin dừng bước. Tuy chiến sự khẩn cấp nhưng con cũng ăn cơm chứ? Người , chuẩn rượu thịt thịnh soạn, mời sứ thần đại nhân dùng xong bữa trưa hãy .”

Bất Kỳ Yên liếc mắt một cái, quân sư tâm phúc liền ngấm ngầm dâng lên một chiếc túi lụa cho sứ thần. Chiếc túi lụa tròn căng, sờ hình dáng thì chính là trân châu.

Đá quý vùng ven biển là đáng giá nhất vì vùng ven biển mỏ quặng; trân châu vùng nội địa là quý giá nhất vì biển sản sinh trân châu, từ xưa đến nay luôn là như .

Mấy vị sứ thần thấy liền thuận thế ở , dự tính dùng xong bữa trưa mới .

Bất Kỳ Yên mời Hạ Dận Hiên và Tô Liên Y sang một chiếc lều khác, cuống đến mức đầu óc rối bời, mặt đỏ gay gắt: “Ân công, ân công phu nhân, hai vị phu thê ngài là thần thông quảng đại nhất, cầu xin hai nghĩ cách giúp với. Đây là đầu tiên bộ lạc Thanh Lang chúng chọn bộ lạc chủ chiến, mất cơ hội !”

Hạ Dận Hiên rủ mắt, bắt đầu trầm tư suy nghĩ.

Tô Liên Y lạnh trong lòng: Bất Kỳ Yên tâm cao khí ngạo, tự phụ quá mức, bắt nạt hết thảy các bộ lạc nhỏ xung quanh, còn thường xuyên gây hấn với Thương Lam. Hắn căn bản hiểu gì về ngoại giao, hành vi của chẳng khác nào hạng trọc phú mới nổi vô học, giờ đây cuối cùng cũng là ác hữu ác báo ?

“Ân công, ngài nhất định nghĩ cách nhé!” Gã Bất Kỳ Yên vạm vỡ hung tợn lúc trông cứ như sắp đến nơi, tuyệt đối thể để mất cơ hội .

Hạ Dận Hiên : “Cách thì .”

Bất Kỳ Yên vội vàng : “Cách gì? Ân công mau cho .”

Hạ Dận Hiên mỉm chỉ tay về phía Tô Liên Y: “Ngày đó của bộ lạc Thanh Lang các ngươi cướp bóc đàn cừu của Thương Lam, chính nàng cứu mạng ba của bộ lạc họ. Mà sở dĩ bộ lạc Thương Lam suốt đêm kéo quân tới tập kích, chỉ vì kẻ thương chính là con trai út của thủ lĩnh bộ lạc. Nàng cứu đó, tự nhiên thể dùng chút nhân tình .” Nói đoạn, dùng nụ đầy ý đồ về phía Tô Liên Y.

Tô Liên Y lạnh mắt ngoài quan sát, nàng thừa Hạ Dận Hiên sẽ đem nàng vật trao đổi.

Bất Kỳ Yên chạy đến mặt Tô Liên Y, cúi thật sâu: “Ân công phu nhân, ngài nhất định giúp việc , Bất Kỳ Yên trâu ngựa cũng sẽ báo đáp ân tình của ngài!”

Tô Liên Y thèm đếm xỉa đến Bất Kỳ Yên, nàng về phía Hạ Dận Hiên: “Ngươi cam lòng để đến bộ lạc Thương Lam ? Nếu thì tính thế nào?”

Hạ Dận Hiên khinh miệt: “Ta cam lòng để phu nhân một đến đó? Đương nhiên là vị phu quân đồng hành .”

Tô Liên Y nhướng mày: “Gan to gớm nhỉ, ngươi sợ khi đến bộ lạc Thương Lam, sẽ bán ngươi, rằng việc cướp đàn cừu ngày đó ý của Bất Cơ thủ lĩnh, mà là ý của ngươi ?”

Hạ Dận Hiên hừ , kìm đưa tay nắm lấy một lọn tóc mây đang xõa vai Tô Liên Y, nắm trong lòng bàn tay mà vân vê nghịch ngợm: “Nàng thật sự nghĩ rằng cách nào trị nàng ? Nếu nàng thử thách tính khí của , cứ việc thử xem.”

Bất Kỳ Yên ngây , sang Hạ Dận Hiên sang Tô Liên Y.

Hạ Dận Hiên : “Bất Cơ đừng chê, và phu nhân đêm qua cãi cọ, hôm nay chỉ là đang giận dỗi thôi.”

Tô Liên Y cũng mỉm gì thêm. Những lời nàng chỉ là đang thăm dò, quả nhiên Hạ Dận Hiên căn bản sợ chiêu của nàng. Đừng là biến sắc, ngay cả mắt cũng chẳng buồn chớp lấy một cái.

“Ha… ha ha, ân công và phu nhân thật là ân ái quá… .” Bất Kỳ Yên gượng gạo, đó cẩn trọng hỏi Tô Liên Y: “Ân công phu nhân, ngài… thể giúp tiểu Bất Cơ ?”

Tô Liên Y híp mắt: “Tất nhiên , thực ngay cả khi nhắc tới, cũng sẽ giúp Bất Cơ thủ lĩnh mà.” Nếu , lấy cơ hội mà bỏ trốn?

Thế là Bất Kỳ Yên hớn hở mặt, thương lượng với mấy vị sứ thần nhận hối lộ, để Hạ Dận Hiên và Tô Liên Y cùng họ lên đường tới bộ lạc Thương Lam, thuyết phục bộ lạc Thương Lam bỏ qua hiềm khích cũ, đồng lòng kháng địch.

Buổi chiều, một đội nhân mã chính thức khởi hành. Ngoài đàn cừu cướp lúc , theo gợi ý của Tô Liên Y, họ còn mang theo ba xe lương thảo bồi thường. Trên thảo nguyên, lương thảo quý giá hơn nhiều so với trâu bò dê cừu cùng giá trị.

Kinh thành.

Sau khi Chu Thanh và bà đỡ tới kinh thành, họ bắt đầu chờ đợi thời cơ. Chu Thanh vốn huấn luyện bài bản, việc cực kỳ thận trọng, nàng mù quáng ném đứa bé ngay cổng phủ Nguyên soái mà âm thầm khảo sát suốt hai ngày đêm. Nàng xác định khi canh ba, phủ Nguyên soái canh gác cũng tuần tra, là thời điểm thích hợp nhất để đặt đứa trẻ.

Chu Thanh tìm thấy một tên lưu manh lang thang trong kinh thành, thuê đúng giờ giấc quy định đặt đứa bé cổng phủ Nguyên soái, chỉ cần xong việc sẽ một khoản tiền thưởng lớn. thực tế, theo cách thường thấy của t.ử sĩ, để tránh "đêm dài lắm mộng", khi nhiệm vụ thành, tên lưu manh khốn khổ nhận tiền bạc mà là một cú đ.á.n.h chí mạng.

Màn đêm buông xuống, phu canh gõ ba tiếng lốc cốc thanh tre báo giờ rời .

Đã canh ba.

Chu Thanh ẩn trong bóng tối, dùng thủ thế hiệu cho tên lưu manh đang ôm chiếc giỏ tre đặt đứa bé cổng lớn phủ Nguyên soái. Tên lưu manh áo quần rách rưới, điệu bộ khép nép sợ hãi, ôm giỏ tre dáo dác xung quanh như thể sợ khác phát hiện.

Chu Thanh nấp trong bóng tối nheo mắt , tay nắm c.h.ặ.t con d.a.o sắc lẹm, chỉ cần gã lưu manh thì đó chính là ngày giỗ của .

Gã lưu manh khúm núm đến cổng lớn phủ Nguyên soái, cứ chần chừ do dự mãi chịu đặt giỏ tre xuống, khiến Chu Thanh sốt ruột đến mức giậm chân.

Cuối cùng gã lưu manh cũng hành động, chỉ điều đặt chiếc giỏ xuống mà là hướng về phía chỗ ẩn nấp của Chu Thanh một thủ thế.

Chu Thanh ngẩn , còn kịp phản ứng thì từ trong bóng tối vọt mấy bóng đen, đồng loạt tấn công nàng . Chu Thanh lập tức rút d.a.o, lao cuộc hỗn chiến với đám bịt mặt.

Gã lưu manh đưa tay gõ cửa, cổng lớn phủ Nguyên soái mở , bước hạ nhân trong phủ mà là Thôi Bằng Nghị đang mặc thường phục.

“Đại nhân, nữ t.ử thuê thuộc hạ đem hài nhi đặt cổng phủ Nguyên soái lúc đêm khuya, rõ dụng ý là gì.” Gã lưu manh đó kẻ lang thang bình thường, mà chính là một trong những ám tiếu (tai mắt) cải trang của Thôi phủ — đại bản doanh của Ảnh Hồn Vệ.

Kể từ khi Tô Liên Y mất tích, cả đội Ảnh Hồn Vệ dốc lực xuất kích. Đám hành khất, lưu manh kẻ trộn khắp kinh thành, kẻ tỏa các thành trì khác để âm thầm ngóng tung tích nàng. Mà tên ám tiếu trong lúc cải trang ban ngày lọt mắt Chu Thanh, thế là nàng thuê. Chu Thanh mơ cũng ngờ , nàng thiên toán vạn toán, cuối cùng tự dẫn xác dâng tận cửa.

Về phần Thôi Bằng Nghị, mật phục tại phủ Nguyên soái nhiều ngày. Bất kể là phủ Nguyên soái Vân phủ đều bố trí lượng lớn Ảnh Hồn Vệ ẩn náu, bởi theo lẽ thường, Tô Liên Y bắt cóc thì nhất định sẽ kẻ đến đưa thư, bọn họ bắt sống kẻ đó ngay lập tức. Ngờ thư thì chẳng thấy, đón về một đứa bé sơ sinh.

Chu Thanh vốn là t.ử sĩ, thủ bất phàm, nhưng võ công của Ảnh Hồn Vệ cũng là hạng vạn một, huống hồ lúc đôi bên chênh lệch nhân quá lớn.

Chu Thanh thấy còn đường lui, ngầm nghiến răng thật mạnh, túi độc giấu trong răng hàm c.ắ.n vỡ, lập tức t.ử vong tại chỗ.

“Người , mau đến Mãnh Hổ Doanh báo cho thủ lĩnh, đưa đến một hài nhi.” Thôi Bằng Nghị lập tức dặn dò thuộc hạ , còn thì bế đứa bé trong phủ.

Tại phủ Nguyên soái, Vân Trung Hiếu và phu nhân đều mặt ở phòng khách. Thôi Bằng Nghị đặt hài nhi lên bàn, mở lớp tã bọc , chỉ thấy mặt mũi đứa trẻ đỏ hồng, hai mắt nhắm nghiền, chắc hẳn cho uống loại t.h.u.ố.c đặc biệt để gây ngủ.

Vân phu nhân xót xa đến mức nước mắt chực trào, lập tức sai mời đại phu và tìm nhũ mẫu đến để chăm sóc đứa trẻ.

Vân Phi Tuân thúc ngựa thần tốc trở về. Khi thấy hài nhi thì nhũ mẫu mới tìm mới cho đứa bé b.ú xong, đang bàn tán về phận của nó. Một đứa trẻ mới chào đời mười mấy ngày, thể mặt mà đoán phận? Mọi mở tung lớp tã lót để tìm manh mối nhưng tuyệt nhiên chẳng gì.

Đột nhiên, Vân Phi Tuân run rẩy bế hài nhi lên. Trong lúc còn đang ngơ ngác, Phi Tuân thốt lên: “Đứa bé là của , là con của và Liên Y.”

Câu khiến tất cả những mặt đều bàng hoàng. Vân phu nhân dù cảm thấy việc một đứa bé xuất hiện bất thình lình lúc nước sôi lửa bỏng khả nghi, nhưng bà tin đây là con do Tô Liên Y sinh , chỉ nghĩ Vân Phi Tuân vì quá mong nhớ vợ mà hóa hồ đồ .

Vân Phi Tuân khổ lắc đầu, đặt đứa trẻ lớp chăn bàn, chỉ một vết bớt hình con bướm lưng đứa trẻ: “Vết bớt , Liên Y cũng một cái y hệt, đều lưng.”

Phải , với tính cách của Tô Liên Y, nếu nắm chắc mười phần, nàng thể vô duyên vô cớ đ.á.n.h một ván cược nực như thế với Hạ Dận Hiên? Những điều , Hạ Dận Hiên e là cả đời cũng , càng tài nào đoán nổi.

Thảo nguyên bao la bát ngát, đoàn ngựa đang chậm rãi tiến bước. Vì đàn cừu cùng nên dù tất cả đều cưỡi tuấn mã thiên lý nhưng cũng thể tiến nhanh, huống hồ phía còn kéo theo ba cỗ xe chở đầy lương thảo.

Đám sứ thần trì hoãn hành trình đương nhiên là vui, nhưng "ăn của thì miệng mềm" (nhận hối lộ thì chịu), bọn họ cũng chỉ thể bấm bụng nhẫn nhịn.

“Ta , các vị ở bộ lạc Thanh Lang, chúng khẩn trương lên đường thôi. Chớp mắt sắp tối , các vị đấy thôi, hiện giờ thảo nguyên an chút nào, thường xuyên các toán thám mã của Bắc Tần quốc xuất hiện, ít thì vài chục, nhiều thì lên tới hàng trăm. Chúng mang theo lượng lớn cừu và lương thảo, nếu đụng thám mã Bắc Tần thì tuyệt đối kết cục !” Một vị sứ thần của liên minh Tề Lan quốc lo lắng .

Mọi ai nhận , khi lời sứ thần , Tô Liên Y khẽ rũ mắt, nơi đáy mắt thoáng qua một tia quái dị.

Thám mã chính là lính trinh sát, thám mã thể chia hai loại: Những tiểu đội quân ít chỉ phụ trách khảo sát địa hình, thu thập tin tức quân sự; nhưng những đội thám mã quân đông thì nhiệm vụ phức tạp hơn nhiều — đốt phá, g.i.ế.c ch.óc, cướp bóc, cưỡng bức lao dịch và bắt giữ những kẻ địch lẻ tẻ để tra khảo tin tức.

Vì lời của sứ thần, ai nấy đều bắt đầu sợ hãi, vội vàng gia tăng tốc độ, nhưng do vướng đàn cừu nên thực tế tốc độ cũng chẳng nhanh hơn bao nhiêu.

Tô Liên Y đang cùng cưỡi ngựa cũng nhịn mà ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay: “Cái gì? Thật ? Chuyện … chuyện bây giờ?”

Vị sứ thần thở dài: “Phu nhân, chuyện thể là giả ? Có một bộ lạc bắt mất mấy , duy nhất một trốn thoát trở về. Người đó t.r.a t.ấ.n đến mức chẳng còn miếng da nào lành lặn, khi thoi thóp kẻ bắt là ai thì liền tắt thở.”

Vị sứ thần còn cũng kể chuyện : “Hơn nữa, chỉ bộ lạc đó bắt, gần đây mấy bộ lạc lân cận liên tục mất tích, xem đều liên quan đến các đội thám mã Bắc Tần.”

Tô Liên Y thầm lạnh trong lòng, đúng là hoàng thiên phụ lòng , cuối cùng nàng cũng tìm thấy cơ hội . Tuy nghĩ nhưng ngoài mặt nàng vẫn tỏ vẻ kinh hoàng bất an: “Bắc Tần quốc tuy lớn, nhưng Tề Lan quốc vốn nổi tiếng vì sự kiêu hùng thiện chiến, lẽ nào Tề Lan sợ Bắc Tần ?”

Vị sứ thần đầu tiên lắc đầu: “Người Tề Lan dù thiện chiến đến mấy thì so với Bắc Tần quốc hùng mạnh vẫn là chênh lệch quá lớn. Huống hồ Tề Lan quốc chỉ vùng phía Đông là thể lên chiến trường, còn đám vùng phía Tây chỉ trồng hoa cỏ thì căn bản chẳng trông mong gì . Thêm đó, Tân đế Bắc Tần quốc đích ngự giá chinh, nếu đ.á.n.h một trận sống mái thì định sẽ chịu thôi . Tân đế Bắc Tần dã tâm bừng bừng, khi g.i.ế.c c.h.ế.t em để đăng cơ liền lập tức xâm phạm Tề Lan , thật là khiến tức c.h.ế.t mà!”

Tô Liên Y trông thì vẻ đang lắng chăm chú, thực chất lời của sứ thần nàng chẳng hề để tâm, trong đầu nàng lúc là nghĩ cách để dẫn dụ đội thám mã Bắc Tần tới. Dù doanh trại Bắc Tần nguy hiểm, nhưng vẫn an hơn nhiều so với việc ở cạnh Hạ Dận Hiên. Nếu thể, nàng thà đao sơn hỏa hải cũng thấy gương mặt của thêm một giây nào nữa.

“Phu nhân, đang nghĩ gì ?” Hạ Dận Hiên nửa nửa , sang hỏi Tô Liên Y.

Tô Liên Y ngẩng đầu, khổ một tiếng: “Đây chính là nơi mà ngươi chọn đấy, mới đến gặp chiến loạn, hy vọng chúng cuốn trong đó.”

Hạ Dận Hiên nhún vai: “Ta cũng việc Bắc Tần sẽ đ.á.n.h Tề Lan.” Nói đoạn, biểu cảm chợt đổi, một cách quái đản: “Nàng thấy rằng, đ.á.n.h thế mới thú vị ?”

Tô Liên Y thành tiếng: “Ngươi đúng là đồ thần kinh, thèm chuyện với ngươi nữa.” Nói xong, nàng thúc ngựa xuống cuối đội ngũ, nhất quyết chịu ngang hàng với Hạ Dận Hiên. Hành động giận dỗi của Tô Liên Y khiến Hạ Dận Hiên khoái chí, tiếng sảng khoái vang vọng thảo nguyên hết lớp đến lớp khác.

Vị sứ thần sợ tới mức mặt mũi trắng bệch: “Hiên công t.ử, ngài đừng nữa, lỡ to thế mà dẫn dụ thám mã đến thì ?”

lúc , ngửi thấy mùi khét, đầu . Không thì thôi, suýt chút nữa là ngã khỏi lưng ngựa, hóa lương thảo cháy ! Lương thảo tích trữ thảo nguyên đều phơi khô để dễ bảo quản và mốc, chẳng rõ vì nguyên nhân gì mà bỗng nhiên bốc hỏa. Ngọn lửa đám lương thảo khô khốc càng lúc càng dữ dội, cuối cùng bùng lên hừng hực, ánh lửa rực sáng cả một góc trời.

Ngay đó là tiếng ngựa hí vang vì hoảng sợ. Hóa là những con ngựa kéo xe lương thảo kinh động, chúng kéo theo đống lương thảo đang cháy ngùn ngụt bắt đầu chạy điên cuồng. Mọi đang định thúc ngựa lao tới để dập lửa cứu ngựa thì thời chí, thì thời nhanh (nhanh như chớp), tiếng ngựa hí vì hoảng loạn vang lên — , là ngựa của Tô Liên Y kinh sợ.

“A ——!” Kèm theo tiếng thét ch.ói tai đầy bất lực của Tô Liên Y, con ngựa bắt đầu l.ồ.ng lên chạy điên cuồng mục đích.

 

 

Loading...