Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 40: Giữ gìn

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:29
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Liên Y? … À, là Liên Y đấy .” Đôi mắt đục ngầu của Tô Phong dần dần lấy chút tỉnh táo, trong ánh thấp thoáng sự hụt hẫng.

“Cha, trời còn sớm nữa , để con dọn dẹp nhà cửa cho, cha dậy .”

Tô Liên Y quyết , nàng nhất định đổi bọn họ, đưa họ về con đường đắn, để họ cũng sống những ngày tháng t.ử tế như bao .

Tô Phong ngơ ngác con gái, vẻ mặt ngạc nhiên: “Con… con gì cơ?”

Trong lúc Tô Liên Y chuyện, tay chẳng ngơi nghỉ, gom hết đống quần áo bẩn Tô Phong vứt tứ tung quẳng thẳng ngoài sân: “Bắt đầu từ ngày mai, Tam sẽ sang ở với con. Con nhờ Hoàng thị nhà bên dạy chữ cho nó. Năm nay nó mười bốn , học bây giờ thì muộn mất.”

Tô Phong xỏ nửa cái áo, ngẩn như trời trồng, miệng há hốc: “Liên Y, con… con ? Người mệt ở ? Sao tự dưng ép thằng ba học chữ?”

Tô Liên Y cụp mắt xuống, hàng mi dài rủ xuống che tia tinh quái trong đáy mắt. Ban đầu nàng còn chuẩn tinh thần tranh cãi một phen, ai ngờ vô tình nắm điểm yếu chí mạng của Tô Phong, thế thì quá .

“Cha, đêm qua con mơ thấy nương.”

Quả nhiên, , Tô Phong bỗng bật dậy, sắc mặt thoáng đỏ bừng, giọng lắp bắp run run: “Thật… thật ? Nương con… nương con gì?”

Tô Liên Y đặt đống quần áo xuống, đến mặt Tô Phong, cố cho vẻ mặt trông thật chân thành: “Nương thấy con với Tam lười biếng chẳng gì, nên buồn lòng lắm, suối vàng cũng chẳng yên.”

Sắc mặt Tô Phong tái hẳn: “Quế Hoa… Quế Hoa trách … Hóa … nàng hết…”

Nhìn Tô Phong lúc trông t.h.ả.m hại, Tô Liên Y cũng xót xa. cho cùng, bản tính con vốn phần lương thiện, Tô Liên Y và Tô Bạch thành thế , phần lớn cũng do Tô Phong mà cả.

“Phải, nương thể nào tha thứ cho cha.” Giọng nàng lạnh tanh, mỗi lời như lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng n.g.ự.c Tô Phong.

Quả nhiên, y như Tô Liên Y đoán, cái tên Quế Hoa chính là điểm yếu của Tô Phong. Lúc đây, ông đau khổ đến mức chẳng còn chút cứng cỏi nào.

… nương vẫn còn thương cha, dạy con một điều… ‘sai thì sửa còn hơn ’, đêm qua nương mắng con một trận, con mới hiểu . Nương bảo con chuyển lời cho cha, giao cho con một việc: dạy dỗ Tam nên .”

Tô Phong bệt xuống giường, cả như xẹp hẳn , rượu phai dần, chẳng rõ là do gió mát thổi do lời con gái mà ông dần tỉnh táo.

“Nương con… thật sự… ?” Giọng ông khản đặc, yếu ớt hẳn .

“Phải, chuyện của nương, con dám bịa lừa cha?” Tô Liên Y chắc như đinh đóng cột.

Một lúc lâu , Tô Phong mới nặng nề gật đầu. Vẻ ngang ngược kiêu căng ngày nào biến mất còn dấu vết, ông lúc như già thêm cả chục tuổi. Ông loạng choạng bước sân, phịch xuống chiếc ghế gỗ mục giữa sân, vò đầu bứt tóc, mắt dại .

Tô Liên Y ông, trong lòng cũng mềm , nhưng nghĩ tới chuyện bao năm ông lười biếng, khổ vợ con, nàng thấy thôi cũng đáng. Mong hồn Quế Hoa còn linh thiêng, thể lay chuyển ông cuối.

Nàng mở toang hết cửa sổ trong phòng, gió mát mang theo nắng ban trưa ùa , cuốn sạch mùi ẩm mốc và mùi rượu hôi hám bám kín bao năm.

Y hệt như ở phòng Tô Bạch, Tô Liên Y tiếp tục quăng quần áo bẩn sân, tháo chăn đệm cũ kỹ, phơi vỏ chăn lên dây cho nắng hong diệt trùng, còn ruột chăn bẩn thì vứt góc sân chờ giặt.

Đến khi nàng khỏi phòng, mùi rượu cay nồng biến mất, chỉ còn vương chút mùi bồ kết sạch sẽ.

“Tiếp theo, giặt đồ!” Tô Liên Y xắn tay áo lên, gom hết quần áo bẩn của hai cha con thành một đống. Thấy Tô Bạch định chuồn êm, nàng lẹ tay túm áo kéo : “Định hả? Ở việc!”

Tô Bạch mặt mày rầu rĩ, đành ngoan ngoãn ở .

Đến khi giặt xong đống đồ, trời ngả chiều, bóng nắng cuối ngày vàng rực phủ kín sân.

Chăn màn phơi lên phồng phềnh thơm tho, Liên Y mặc bộ áo giặt sạch, mồ hôi đầm đìa ướt lưng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-40-giu-gin.html.]

Tô Bạch thì khỏi , miếng cơm nào bụng, việc cả ngày đến hoa mắt ch.óng mặt, nhưng uy lực của tỷ tỷ, chỉ còn nghiến răng mà chịu.

Tô Liên Y Tô Phong vẫn bất động ở ghế, khẽ thở dài, cúi xuống, giọng nhẹ đôi chút: “Cha, trời tối , sang nhà con ăn cơm tối nhé.”

Tô Phong cứ thế ngơ ngẩn ghế giữa sân, một lời.

“Tỷ tỷ, đói sắp c.h.ế.t , ăn thịt!” Tô Bạch lăn lộn đất nũng.

“Câm miệng! Ta đang chuyện với cha, ngươi chen miệng cái gì?” Tô Liên Y đầu trừng Tô Bạch một cái, sang Tô Phong, giọng liền dịu xuống: “Cha, tuy thật sự dạy dỗ con cùng tam nên , nhưng công nuôi dưỡng cũng nhỏ. Con tin nương trời linh thiêng chắc chắn cũng thấy . Hơn nữa, nương đúng: mất bò mới lo chuồng vẫn muộn. Từ nay về , chỉ cần nghiêm khắc dạy dỗ tam , khi cha trăm tuổi già , cũng coi như lời ăn với nương.”

Tô Phong chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt vốn oai phong giờ chỉ còn đau đớn và tang thương.

“Thật ? Nương con… sẽ tha thứ cho ?”

Tô Liên Y mỉm , gật đầu chắc nịch: “Sẽ mà cha. Con chẳng ai hảo, dù là thần tiên trời cũng dám hảo sai sót. Huống chi năm xưa nương gả cho cha, hiểu tính cha thế nào . Chỉ cần cha cố gắng hết sức, sống cho thẹn với lòng là đủ .”

Người xưa vốn tin sâu chuyện luân hồi báo ứng. Vừa Tô Phong đau khổ như thế cũng chẳng sợ đày xuống địa ngục, mà lo xuống âm phủ ăn với Hứa Quế Hoa.

Tô Liên Y rõ nhược điểm , nên cứ nhằm Hứa Quế Hoa mà khuyên giải, cuối cùng cũng như ý .

Tô Phong chẳng còn chút khí thế thường ngày, mắt đờ đẫn, lời Tô Liên Y thế nào ông cũng theo. Còn Tô Bạch thì khỏi bàn, sớm là cái đuôi trung thành của tỷ tỷ, thành chuyện “cải tạo” coi như bước đầu thành công.

Mặt trời dần khuất núi, mây chiều đỏ rực, đến giờ cơm tối.

Tô Bạch xách nửa tảng thịt, hí hửng chạy theo Tô Liên Y, cứ nghĩ lát nữa ăn ngon là sướng rơn, quên cả trời đất. Tô Phong thì vẫn cúi đầu lặng thinh, đang nghĩ gì.

“Đại Hổ, ngươi về ?” Tô Liên Y đẩy cửa sân, thấy Đại Hổ đang cúi đầu rửa mặt giữa sân.

Có lẽ thấy Tô Liên Y nhà, bèn cởi trần cho tiện việc, hình rắn chắc, bắp thịt nổi rõ, cường tráng vô cùng.

Tô Liên Y khẽ nhướn mày, ngờ mặt thì nhưng vóc dáng coi đến .

Đại Hổ tiếng, ngẩng đầu lên thấy Tô Liên Y về, bèn túm cái áo bên cạnh khoác :

“Ừm.”

“Nay mời cha với Tam tới ăn tối. Dù đây là nhà , nhưng vẫn với ngươi một tiếng, coi như .”

“Ừm.” Đại Hổ hờ hững đáp, xoay bước nhà.

“Này! Cái mặt rỗ như cóc ghẻ ! Tỷ chuyện với ngươi đó, ngươi điếc câm hả?” Tô Bạch thấy Đại Hổ cứ tỉnh bơ với Tô Liên Y, liền nổi cơn, c.h.ử.i lao đến định đ.á.n.h.

“A a a… tỷ tỷ… tai … đau quá…”

Tô Liên Y nhanh tay lẹ mắt, vươn tay túm gọn cái tai tròn vo của Tô Bạch, giật mạnh , lập tức tiếng la oai oái.

Đại Hổ lưng , cơ bắp bỗng căng cứng, ai thấy gương mặt lúc trở nên dữ tợn thế nào.

“Tô Bạch! Ai cũng khuyết điểm, ngươi tưởng Đại Hổ mang cái mặt rỗ đó chắc? Mở miệng là lôi khuyết điểm mắng, ngươi soi xem, thì béo núc, lười tham ăn, chẳng lẽ với cha gọi ngươi là ‘heo mập’ mới bụng ?” Tô Liên Y cảm nhận rõ sát khí từ Đại Hổ, sợ nổi điên, vội nạt Tô Bạch càng dữ, mắng càng to. Lòng thầm mong Đại Hổ ngàn vạn đừng tay, chứ sức tay một cái, chắc nàng cản nổi.

Đại Hổ sững . Cái tên “cóc ghẻ” vốn là Liên Y gọi , ai ngờ giờ chính nàng bênh . Cái cảm giác khác che chở lạ khó tả.

 

 

Loading...