Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 45: Diệp Từ

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:34
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên, tiền thì việc gì cũng dễ. Chỉ bằng thời gian uống một chén , thấy nha dẫn theo Lưu ma ma vội vàng từ trong viện , len lén quanh, sợ khác trông thấy.

Lưu ma ma lờ mờ thấy bóng dáng Tô Liên Y, lập tức tít mắt.

Lão Vương cạnh ngẩn , đầu hỏi lão Mã: “Lưu ma ma thiết với Liên Y cô nương từ bao giờ thế? Trước giờ từng qua chuyện .”

Lão Mã ha hả: “Lão già, ngươi còn khối chuyện đấy! Liên Y cô nương của chúng loại như ngươi nghĩ .”

Nói câu , giọng điệu còn đầy tự hào, cứ như Tô Liên Y là con gái ruột mà ông hãnh diện lắm .

Trong lòng Tô Liên Y hiểu rõ, Lưu ma ma vui mừng thế , vì gặp nàng, mà là đang tiền của nàng.

“Liên Y , chuyện gì gấp gáp mà nửa đêm còn bắt chạy thế ? Không sợ mệt !”

Lưu ma ma tới mở miệng trách yêu, như quan tâm lắm.

Lưu ma ma là loại thế nào? Bà hậu viện cả đời, thể con mắt tinh như cáo ? Vừa thấy nha bên cạnh cung kính như , bà đoán ngay nàng lợi . Gặng hỏi thì Tô Liên Y cho đến 50 đồng tiền đồng. Lưu ma ma khỏi thán phục Tô Liên Y tay hào phóng!

Tô Liên Y còn vẻ mặt lạnh nhạt ban nãy, mỉm dịu dàng: “ chút việc cần bàn với ma ma, nhưng cũng vì nhớ ma ma nữa. Ban ngày sợ để ý, đành đợi đến đêm khuya mới dám quấy rầy.”

Nói nàng lão Mã: “Mã đại thúc, phiền ngươi đưa chúng đến Phong Thiện Lâu ? Ta mời ma ma ăn chút gì lót .”

Lão Mã và lão Vương cùng giật b.ắ.n kinh ngạc. Phong Thiện Lâu chính là t.ửu lâu sang nhất huyện thành , ăn một bữa vài lạng bạc thì đừng hòng bước khỏi cửa. Mà giờ , đa quán xá đều đóng cửa từ sớm, chỉ t.ửu lâu lớn như Phong Thiện Lâu mới mở thâu đêm cho giới nhà giàu ăn chơi phóng đãng.

Lưu ma ma cũng ngây , trong lòng mừng như mở cờ. Bà còn từng bước chân Phong Thiện Lâu bao giờ, mấy lời oán trách gọi dậy giữa đêm đều bay sạch:

“Liên Y , ngươi thật là hưởng thụ đấy!”

Tô Liên Y chỉ mỉm , gì thêm. Nàng đích đỡ Lưu ma ma leo lên xe lừa, cũng lên theo. Lão Mã Tô Liên Y gì cũng tính toán, nên hỏi nhiều, chỉ vững tay đ.á.n.h xe thẳng tới Phong Thiện Lâu.

Thời đại tuy giống Trung Hoa cổ đại, nhưng vẫn vài điểm khác. Một lạng bạc tương đương một xâu tiền, một xâu là một nghìn đồng. Một lạng bạc lớn, nhưng tiền công một tháng của nha cũng chỉ một lạng rưỡi, thế nên năm mươi đồng tiền cũng đủ để nha vui như mở hội.

Phong Thiện Lâu, nếu đặt thời hiện đại thì chẳng khác gì khách sạn năm , sơn hào hải vị, rượu ngon thức quý đủ cả. Một bữa tối bình thường cũng mất ít nhất hai lạng bạc. Thử hỏi ai tiêu cả tháng lương chỉ để ăn một bữa? Thế nên Lưu ma ma mới tít mắt thế .

Phong Thiện Lâu cao năm tầng, là toà nhà cao nhất huyện Vọng Nhạc. Tầng cùng gọi là Trích Tinh Các – ý lên đến đó thể với tay hái . Cũng chính là chiêu quảng cáo để hút khách tới.

Trước cửa Phong Thiện Lâu đậu đầy xe ngựa sang trọng. Ngựa kéo xe đều là loại to khoẻ, vóc dáng oai phong, phu xe mặc áo vải sạch sẽ, xe chuyện trò chờ chủ nhân. Thấy một chiếc xe lừa cũ kỹ lọc cọc chạy tới, đám phu xe đều ngoái phá lên .

So với dàn xe ngựa lộng lẫy, xe lừa của xưởng rượu Tô gia trông cực kỳ tồi tàn. Con lừa kéo xe còn thấp bé, chỉ cao ngang vai mấy con ngựa bên cạnh.

Gã tiểu nhị chuyên đón khách cửa thấy , lập tức chạy quát: “Giao hàng thì cửa , đừng chen chúc cửa chính! Không hiểu quy củ hả?” Thì tưởng xe lừa của lão Mã là chở hàng tới giao.

Một bàn tay trắng nõn, thon dài khẽ vịn lấy thành xe, đám phu xe đang tụm năm tụm ba cợt lập tức im bặt, ánh mắt hau háu xem rốt cuộc trong cái xe lừa cũ kỹ ai.

Người bước xuống chính là Tô Liên Y. Váy áo màu xanh biếc đôi tay khéo léo của Sơ Huỳnh cắt may vặn, chẳng những khiến hình nàng trông béo nục, ngược còn tôn thêm vẻ phúc hậu sang quý, như thể khí phách giàu sang toát từ da thịt.

Tóc b.úi kiểu phụ nhân bình thường, mớ tóc đen mượt vấn lên gọn gàng, chỉ cài vỏn vẹn một cây trâm bạc.

Vầng trán mịn màng, đôi mắt đen láy ánh lên tia sáng, qua như đang mỉm dịu dàng. nếu ngắm kỹ sẽ thấy nơi đáy mắt vẫn còn phảng phất nét lạnh lùng, tựa ánh trăng rằm, trong trẻo, tinh khiết mà càng càng chẳng nỡ rời mắt.

nàng đỏ do trang điểm, mày kẻ mà đậm nét, đúng là một giai nhân khiến gặp ngẩn ngơ.

Vẻ của nàng thứ diễm lệ mê hoặc, mà là nét khí chất thanh lạnh, bình thản, đoan trang, tựa suối ngầm mát rượi giữa trưa hè.

Tô Liên Y cảm nhận ánh mắt dán c.h.ặ.t của đám phu xe xung quanh, nhưng chẳng buồn để tâm, chỉ đỡ Lưu ma ma: “Ma ma, cẩn thận kẻo trượt chân.”

Giọng trong vắt như chuông bạc, dịu dàng mà êm ái, khiến ngay cả Lưu ma ma – xưa nay quen nha hầu hạ kỹ càng – cũng tít mắt, trong lòng ngọt như mật.

Ngay khi Tô Liên Y sắp bước qua bậc cửa Phong Thiện Lâu, tên tiểu nhị trực cửa hớt hải chạy tới chặn :

“Vị tỷ tỷ , chắc tỷ là phương xa mới tới ? Đây là Phong Thiện Lâu đấy, tỷ danh ?”

Tên tiểu nhị cũng chẳng kẻ coi thường khác, nhưng ai ngờ một vị cô nương xe lừa mà dám Phong Thiện Lâu? Nhỡ lát nữa ăn xong mà trả nổi tiền, thế nào cũng chưởng quầy mắng cho rát mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-45-diep-tu.html.]

“Ta huyện , nhưng ít nhiều về Phong Thiện Lâu . Tiểu Nhị ca cứ yên tâm.” Tô Liên Y tiểu nhị lo lắng điều gì, giải thích, khiêm tốn cũng kiêu ngạo.

Tên tiểu nhị cũng tiện khó thêm, đành dẫn một già một trẻ trong lầu.

Bên ngoài, lão Mã thong dong đ.á.n.h xe tới đỗ ngay bên cạnh dãy xe ngựa sang trọng, xe lừa bé nhỏ chen giữa dàn xe to lớn chẳng hề e dè, cứ ung dung hệt như đang ngang hàng. Lão vươn vai, rút hồ lô rượu uống một ngụm ngon lành, khiến đám phu xe xung quanh thèm nhỏ dãi. Dù gì thì họ cũng dám uống rượu khi đang việc.

Còn bên trong, Lưu ma ma bước sảnh ngỡ ngàng như bước chân Đại Quan Viên. Mắt đảo quanh liên tục, hết tường trần, miệng ngớt xuýt xoa khen ngợi sự xa hoa, lộng lẫy.

Phong Thiện Lâu giống những t.ửu lâu thông thường, Chẳng đại sảnh ồn ào, mà chỉ là các gian phòng riêng yên tĩnh, tinh tế. Tên tiểu nhị liền dẫn hai lên lầu.

Tô Liên Y liếc bộ dạng tò mò, xuýt xoa của Lưu ma ma, khóe môi khẽ nhếch lên, lộ một nụ hài lòng.

Nàng kẻ dư tiền chỗ tiêu, càng thích vung tiền để lấy tiếng. Mỗi đồng bạc hôm nay bỏ đều tính toán sẵn cả.

Việc mời Lưu ma ma đến nơi sang trọng như Phong Thiện Lâu, chỉ để "chiêu đãi", mà còn là một nước cờ đầy dụng ý.

Con vốn tâm lý phòng , khi lớp phòng gỡ bỏ thì khó lòng lời thật lòng, những gì thốt thường chỉ là mấy câu khách sáo bóng bẩy, nhất là với hạng khôn ngoan như Lưu ma ma.

một buông lỏng cảnh giác, cách nhất chính là đưa họ rời khỏi chỗ quen thuộc, thêm chút “mật ngọt rót tai”, để họ quên mất là ai, lúc moi lời thật cũng chẳng khó khăn gì.

Chiêu Tô Liên Y học từ kiếp , hồi còn bác sĩ chủ nhiệm trẻ tuổi nhất bệnh viện. Khi nàng thường xuyên tiếp xúc với đám trình d.ư.ợ.c viên, đủ loại chiêu trò nhiều thành quen, dần dà cũng tự đúc rút kinh nghiệm ứng phó.

Ở thời hiện đại, chỗ giải trí đủ cả, thậm chí mời nước ngoài du lịch cũng chẳng hiếm. ở huyện Vọng Nhạc , chỗ thể hiện sự sang trọng, dáng nhất thì chỉ Phong Thiện Lâu là thích hợp hơn cả.

Nếu ở trong phủ Lý gia, dù bỏ bao nhiêu bạc, Lưu ma ma cũng chắc hé miệng thật. Bởi những chuyện nàng cần hỏi đều nhạy cảm, Lưu ma ma , cũng tuyệt đối thể. đưa bà đến Phong Thiện Lâu, thừa lúc bà lâng lâng vui vẻ, chỉ cần khéo léo một chút là moi cả những chuyện giấu kín trong lòng.

Thật , dùng chiêu để đối phó với Lưu ma ma chẳng khác nào dùng d.a.o mổ trâu để g.i.ế.c gà, phí sức. Tô Liên Y nỡ để Tô Hạo buồn phiền, dù tốn bao nhiêu công sức, nàng cũng thề nhất định giải quyết chuyện cho bằng !

Nghĩ đến đây, khóe môi Tô Liên Y khẽ cong lên, nét đầy tự tin hiện rõ gương mặt, khiến khí chất vốn thanh lạnh của nàng càng thêm phần cuốn hút khó tả.

Mải đắm chìm trong dòng suy nghĩ của , Tô Liên Y để ý phía . Mà đàn ông từ lầu xuống cũng đang mải trò chuyện, chẳng đường, thế là hai cứ thế va .

“Ôi! Xin công t.ử, xin tiểu thư, là tiểu nhân sơ ý! Hai vị ?”

Tên tiểu nhị hoảng hốt cúi đầu líu ríu xin . Vừa nãy gã còn mải lo vị tiểu thư đủ tiền trả, nên mới phát hiện phía .

Tô Liên Y ngẩng đầu lên, trong mắt liền ánh lên một tia kinh ngạc, chỉ vì va nàng quả thật quá mức tuấn tú.

Chàng trai đôi mày rậm xếch, sống mũi cao thẳng, môi mỏng khẽ cong như , toát vẻ phóng khoáng bất kham. Đặc biệt là hai bên trán còn thả lọn tóc mái, mà chẳng khiến thấy nhẹ lẳng lơ, ngược chỉ càng nổi bật khí chất tiêu d.a.o, tự tại.

“Xin công t.ử.”

Tô Liên Y cụp mắt, khẽ né sang bên, trong lòng thầm cảm khái. Đôi mắt đa tình bao nhiêu tiểu thư thầm thương trộm nhớ, khiến bao trái tim thiếu nữ tổn thương đây.

Vị công t.ử ăn mặc hoa lệ cũng sững trong chốc lát. Hắn thấy lạ, cô nương đúng là khác thường: rõ ràng va mà vẫn bình tĩnh như , hai má chẳng hề đỏ lên, cũng vội vàng rối rít xin như bao cô nương khác. Chẳng lẽ mị lực của hôm nay kém ?

“Ha ha, Diệp , mỹ nhân mất , giờ chúng thể xuống tiếp ?”

Công t.ử trẻ tuổi cùng bên cạnh trêu, giọng nửa đùa nửa tiếc nuối: “Thật ngờ cái nơi quê mùa hẻo lánh cô nương xinh thế! Tiếc là … đẫy đà.”

Vị công t.ử tuấn tú phe phẩy cây quạt xếp, lắc đầu khẽ: “Ngươi gì chứ? Đầy đặn thướt tha đều nét riêng, chỉ thưởng một loại mỹ nhân thì uổng một kiếp nam nhi.”

Công t.ử trẻ tuổi ha hả: “Ha ha, quả hổ danh là Tam công t.ử Diệp Từ nổi tiếng kinh thành, chuyên chinh phục trái tim giai nhân. mắt , mắt !”

Vị công t.ử tuấn tú Diệp Từ lập tức nhíu mày, khẽ hừ một tiếng: “Đừng bậy! Bổn công t.ử tuy giữa hoa đào, nhưng lá từng vương , đừng bịa đặt bôi nhọ .”

Nói xong, hai chuyện bước xuống lầu. Diệp Từ bỗng cái gập quạt , ngón tay kẹp lấy, chắp tay hướng về đang chờ sẵn lầu, : “Lý công t.ử, để chờ lâu thật đấy.”

Người tới mặc bạch y, đầu đội ngân quan, mái tóc đen như mực buông xuống phủ vai áo trắng muốt. Gương mặt tuấn tú, da trắng như tuyết, đôi mắt sâu xa như núi xa mây phủ, môi mỏng cong lên nhẹ tựa nhành liễu non. Đây chính là Nhị công t.ử Lý gia, Lý Ngọc Đường.

Thanh âm của thiếu niên ôn hòa như tuyết tan đầu xuân, dịu mà lạnh: “Diệp công t.ử hẳn là Tam công t.ử Diệp Từ lừng danh kinh thành . Vinh hạnh gặp.”

 

 

Loading...