Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 47: Huynh muội
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:00:36
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Liên Y tiên ghé qua xưởng rượu, chắc chắn ca ca nghỉ ngơi mới yên tâm trở về nhà. Nào ngờ, bước chân sân, thấy Tô Hạo vẫn ngủ, đang một ngoài hiên, tay kẹp điếu t.h.u.ố.c lào, khói lượn lờ trong đêm, bóng dáng trông càng thêm thê lương.
Nhìn một cảnh , Tô Liên Y cũng hiểu rõ: chuyện giáng cho ca ca nàng một đòn nặng nề cỡ nào.
Tô Hạo vốn là trọng chữ tín, gánh vai cả trăm miệng ăn của Tô gia. Ngày xưa, Tô lão gia t.ử để xưởng rượu rơi tay Tô Phong mà một mực giao cho đứa cháu đích tôn Tô Hạo, cũng vì tin tưởng và kỳ vọng cả đời. Niềm tin trở thành gánh nặng đè c.h.ặ.t đôi vai của ca ca nàng.
“Huynh vẫn nghỉ ?”
Tô Liên Y bước qua ngưỡng sân, thấy Tô Hạo đó, tay kẹp ống điếu t.h.u.ố.c lào, bên cạnh tro t.h.u.ố.c chất thành đống như một gò nhỏ, nàng khẽ chau mày, giọng nhẹ mà trách: “Huynh càng hút, tinh thần càng căng, chất khiến đầu óc tỉnh táo, chỉ tổ khó ngủ hơn thôi.”
Tô Hạo ngẩng lên nàng, trong đáy mắt thoáng rọi một tia hy vọng hiếm hoi, giọng khàn khàn: “Liên Y, ngươi về ?”
câu buông, ánh hy vọng như ánh đèn gặp gió, lập tức tắt lịm. Suy cho cùng, thể trông mong một nữ t.ử yếu mềm như ca ca gánh vác chuyện ?
“Ừ, tai về .” Tô Liên Y nhẹ giọng đáp, xuống chiếc ghế mây bên cạnh Tô Hạo. Gió đêm khẽ thổi, mang theo lạnh thấm da thịt, bầu trời đêm rải như cát bạc.
Nàng đưa tay nhẹ nhàng giành lấy ống điếu trong tay ca ca : “Ta mới dò hỏi kỹ càng. Lý phủ ngừng luôn việc nhập rượu nhà , chỉ là Lý lão gia gần đây thể khỏe, thể uống rượu, đang tĩnh dưỡng thôi.”
Tô Hạo ngẩn , trong đôi mắt hằn tia đỏ vì thiếu ngủ chợt lóe lên ánh sáng: “Thật ?”
“Thật.” Tô Liên Y mỉm , môi cong dịu dàng, thần sắc bình tĩnh như nước hồ thu. Ai cũng thể đoán , lời kỳ thực chỉ là nàng thuận miệng bịa . Rõ ràng chuyện phía nữa, chỉ là trò vặt vãnh của Lý Ngọc Đường để răn đe nàng mà thôi.
Nghĩ đến Lý Ngọc Đường, Tô Liên Y khỏi nghiến răng: Cái tên điên , năm xưa dây dưa quấn lấy là “nguyên chủ”, giờ đổ hết tội lên đầu nàng? Huống hồ nàng dùng đủ cách để chứng minh, bản chẳng hề nửa phần hứng thú với nữa.
Tô Hạo thể tin một câu nhẹ nhàng như .
“Lý lão gia mang bệnh chuyện một sớm một chiều. Trước đây dù liệt giường, cũng vẫn đích hạ lệnh bắt đưa rượu đúng hẹn, quản gió mưa. Sao đột ngột cho mang tới nữa?”
Hơn mười năm kiên trì, tục lệ truyền từ đời , thể dừng là dừng!
Tô Liên Y khẽ , vẻ mặt vẫn bình thản: “Lần dưỡng bệnh giống đây. Lão gia Lý phủ định ngoài thành dưỡng bệnh, lẽ sẽ xa một thời gian dài, nên mới tạm ngừng rượu thôi.”
Ánh mắt Tô Hạo bỗng bừng sáng, gương mặt vốn u ám như tro tàn cũng dần nhóm lên tia hy vọng: “Thật ? Liên Y, lời ngươi … đều là thật chứ?”
Tô Liên Y vẫn mỉm , nhẹ nhàng gật đầu: “Làm gì chuyện giả ? Nếu tin, cứ hỏi lão Mã. Thúc là lão đầy tớ nhà , xưa nay từng dối. Mọi điều đều là đích dò hỏi từ miệng Lưu ma ma bên cạnh phu nhân Lý phủ. mà, ngươi nhất định đừng tự ý ngoài hỏi , kẻo liên lụy đến bà , mang phiền phức đáng .”
Tô Hạo vội vã gật đầu: “Đó là đương nhiên, xưa nay nào hạng thích nhiều lời đồn thổi.”
Tảng đá lớn đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng gỡ xuống, thở một dài, gầy gò mắt, trong lòng dâng lên muôn phần xót xa.
“Liên Y, vất vả cho ngươi … thật lòng cảm ơn ngươi.”
Tô Liên Y chỉ khẽ lắc đầu, nở nụ hiền hòa: “Là một nhà thì lời khách sáo? Người vất vả nhất vẫn là ngươi, bao nhiêu năm nay đều do ngươi gánh vác nuôi cả nhà. Ngươi mới là vất vả nhất.”
Tô Hạo mím c.h.ặ.t môi, nơi đáy lòng dâng lên vị đắng chát.
Tô Liên Y khẽ ngừng một chút, dịu giọng tiếp lời: “Ca , cứ thế mãi cũng kế lâu dài. Xưởng rượu Tô gia chúng thể chỉ trông chờ mỗi Lý phủ mà sống. Sao thử quản lý hơn, mở rộng thêm đầu , tìm nhiều khách hàng khác nữa?”
Nghe nàng hỏi , Tô Hạo khẽ thở dài một tiếng thật dài:
“Chuyện vốn dĩ liên quan đến rượu nhà . Rượu Tô gia là bí phương tổ truyền, hương vị độc nhất vô nhị, nhưng công đoạn vô cùng phức tạp, sản lượng ít, giá thành cao, thường khó mà mua nổi. Theo lý, bí phương của xưởng rượu Tô gia, các ngươi đương nhiên quyền , nhưng khi gia gia còn sống, các ngươi và phụ …”
Tô Hạo lưỡng lự, cân nhắc từng lời để cho .
Tô Liên Y sớm hiểu rõ, liền gật đầu thong thả: “Ta đoán . Ba cha con từng khiến gia gia đau lòng, cho nên ông mới chỉ truyền bí phương cho ngươi, còn bắt ngươi lập thề tiết lộ cho chúng , sợ bí phương Tô gia rơi tay ngoài, ?”
Sắc mặt Tô Hạo thoáng lộ rõ vẻ kinh ngạc, khó mà che giấu : “Liên Y, cảm thấy ngươi đổi, giờ kỹ , cứ như ngươi trở thành một khác. Rốt cuộc xảy chuyện gì? Hay là… ngươi chịu đả kích gì ?”
Tô Liên Y bất đắc dĩ bật : “Ca, đừng ngốc nữa. Bây giờ chẳng hơn gấp trăm ? Chẳng lẽ ngươi về bộ dạng ngốc nghếch ngày xưa?”
Tô Hạo ngượng, khẽ ho một tiếng: “...Ngươi… dù thế nào cũng vẫn là của . thấy ngươi nay hiểu chuyện, cũng vui mừng.”
“Nói đúng lắm, ngươi thế nào thì cũng vẫn là của , nên đừng hỏi giữa chừng xảy chuyện gì nữa. Quá trình quan trọng, quan trọng là kết quả, đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-47-huynh-muoi.html.]
Tô Liên Y mỉm nhàn nhạt, tiếp lời: “Bí phương của xưởng rượu sẽ hỏi tới. tình hình xưởng rượu, chúng nhất định đổi. Không thể chỉ dựa mỗi phủ Lý gia, như thế quá rủi ro.”
“Ừm, Liên Y, ca chỉ việc chứ chẳng giỏi buôn bán. Về chuyện cứ theo lời ngươi.”
Tô Hạo mừng rỡ mặt, tựa như gánh nặng trong lòng dỡ xuống một nửa. Nếu Tô Liên Y thật sự thể quản việc buôn bán, thì xưởng rượu Tô gia hẳn sẽ hy vọng khởi sắc.
…
Dù hơn nửa đêm, mà hai Tô gia vẫn chuyện rôm rả trong sân mãi cho đến khi gà gáy báo bình minh.
Tô Liên Y sợ Tô Hạo vui buồn thất thường tổn hại thể, bèn mềm cứng đều dùng, ép ca ca nghỉ ngơi bù giấc, còn thì lặng lẽ trở về nhà.
Lúc trời sáng hẳn, nhưng ánh bình minh le lói, màu lam ngọc của chân trời điểm lẫn một vệt trắng mong manh.
Tô Liên Y bước sân, xuống chiếc ghế kê ở góc sân, đưa tay khẽ xoa thái dương của , trong lòng một khắc thảnh thơi, vẫn ngừng lật lật chuyện trải qua suốt mấy ngày liền.
Quá nhiều manh mối đan xen, cần gỡ cho rõ ràng. Cả đêm chợp mắt, đầu óc nàng mệt mỏi đến rối như tơ vò.
Cửa phòng khẽ mở , là Đại Hổ, quần áo còn chỉnh tề, là vội vàng mặc .
“Ngươi tỉnh ? Vẫn còn sớm, ngủ thêm chút nữa .” Tô Liên Y mở miệng mới phát hiện giọng khản đặc, cả đêm thức trắng nhiều, cổ họng khô rát vô cùng.
Đại Hổ khẽ nhíu mày, mấy mấp máy môi như thôi, cuối cùng do dự mãi, vẫn cố lấy can đảm cất tiếng: “Có gì cần giúp ?”
Tô Liên Y chỉ mỉm lắc đầu, dậy trở phòng, rót cho một chén nước nóng, thả mấy cánh kim ngân khô . “Đừng lo, .”
Nàng uống ngụm nước, cảm giác bỏng rát nơi cổ họng vơi ít.
“Ta nấu cơm đây.”
Đại Hổ lặng lẽ theo bóng Tô Liên Y khuất dần cửa, lông mày càng chau c.h.ặ.t, trong đáy mắt chợt ánh lên một tia thương xót mà chính bản cũng hề .
Liên Y chạy bếp nấu cơm, còn Đại Hổ thì về phòng xuống, nhưng cảm thấy trong lòng bồn chồn, chẳng yên . Hắn lật qua lật , nghĩ mãi mà chẳng hiểu vì , cuối cùng dứt khoát bật dậy, mặc quần áo, sân.
Vừa đến nơi thấy bóng Tô Liên Y đang bận rộn trong bếp, cái cảm giác “ yên lòng” chẳng những tan , mà còn càng lúc càng đè nặng trong n.g.ự.c.
Chỉ mới một tháng, bất kể là Tô Liên Y cái gọi là “gia đình” , thứ đều đổi đến ngờ. Trước , nơi chẳng khác gì chuồng lợn, bẩn thỉu bừa bộn. Thế mà giờ quét tước gọn gàng đấy, thua kém bất cứ gian nhà nào trong tay một vợ hiền đảm đang.
Giặt giũ, nấu nướng, quét dọn, việc lớn việc nhỏ trong nhà đều do một tay Tô Liên Y lo liệu. Ngoài , nàng còn tranh thủ chữa bệnh quái lạ cho Tôn Đại Hải, sắp xếp việc học hành cho Tô Bạch và Tôn Cẩm, giờ gánh thêm chuyện sinh kế của xưởng rượu Tô gia.
Ban đầu, vốn chẳng bận tâm gì, thế mà từ khi nào, chẳng thể dứt nữa.
Hắn sải bước tới mặt nàng, đưa tay nắm lấy cánh tay Tô Liên Y, giọng khàn khàn đầy lo lắng: “Tô Liên Y, ngươi bằng sắt, nghỉ ngơi chút .”
Tô Liên Y bật khẽ, nhẹ nhàng rút tay về, giọng khàn nhưng vẫn dịu dàng: “Chỉ một đêm ngủ thôi, .”
Chuyện là gì , những ngày còn trong bệnh viện, ba ngày ba đêm chợp mắt, thậm chí còn kịp mổ hai ca mở hộp sọ, nàng vẫn gắng gượng mà.
Đại Hổ nàng, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn: “Ta giúp ngươi.”
Tô Liên Y gã Đại Hổ vốn nay hờ hững, nay chủ động lời giúp đỡ, bỗng thấy bao mệt mỏi dường như tan biến phân nửa. Nàng cong khóe môi, nhẹ giọng: “Được, phiền ngươi sân thu quần áo khô mang giúp , để trong phòng , lát nữa gấp.”
“Ừ.” Đại Hổ đáp gọn, xoay ngay, thu gom quần áo phơi ngoài sân mang phòng.
Trời dần sáng rõ, gà trống gáy vang từng hồi, làng xóm đồng ruộng một đêm tĩnh lặng cũng bắt đầu rộn ràng trở . Tô Liên Y bưng những đĩa thức ăn nóng hổi, thơm phức bàn gỗ kê ngoài sân, bàn sẵn bát cháo trắng và mấy cái bánh bao trắng mềm.
“Đại Hổ, ăn sáng .”
Đại Hổ bước đến xuống, bưng bát cháo lên, uống gắp thức ăn, nhưng ánh mắt thì cứ tự chủ mà dõi về phía phụ nữ đang ăn uống tao nhã mặt.