Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 57: Rượu thuốc

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:01:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tay của Đại Hổ chỉ đơn giản là sưng? Lúc bắt đầu chuyển sang tím bầm!

Tuy loài bọ cạp ở vùng đủ độc để gây c.h.ế.t , nhưng độc tố thể tích tụ. Một bàn tay đốt liên tục nhiều , hậu quả để cũng vô cùng nghiêm trọng.

Tô Liên Y cảm thấy tim như thắt , tựa hồ như tay của Đại Hổ đốt, mà là chính trái tim nàng đang kim chích.

Nàng nắm lấy cánh tay , kéo đến bên bàn ở tiền sảnh, gom hết đèn đuốc trong phòng hai một chỗ, đó lấy cây kim thêu vẫn dùng để may vá với Sơ Huỳnh, hơ qua ngọn lửa nến dùng rượu lau sạch.

“Có đau ?” Tô Liên Y cúi đầu, cẩn thận quan sát vết thương ánh sáng rực rỡ.

“Ừ.” Đại Hổ đáp.

Tô Liên Y thở dài: “Đau , sớm hơn? Đợi ăn xong mới chịu ? Nếu thấy, định để tới sáng mai chắc?”

“Đêm qua ngươi còn ngủ.” Đại Hổ trả lời lảng sang chuyện khác.

Chỉ một câu đơn giản , mũi Tô Liên Y bỗng cay xè, hàng mày khẽ nhíu . Nếu ai nàng là kẻ mau nước mắt thì cứ việc , bởi nàng thật sự nhịn . Đây là đầu tiên một nam nhân đối xử với nàng đến thế: chăm sóc lặng lẽ, bảo vệ âm thầm. Làm nàng cảm động ?

Không thêm lời nào, nàng chuyên tâm dùng kim nhẹ nhàng lấy hết những chiếc gai ngược mà bọ cạp để trong vết thương. Dù so với nọc độc thì cơn đau do gắp gai chẳng đáng là gì, nhưng nàng vẫn cố gắng nhẹ tay hết mức thể.

Một cái…

Hai cái…

Ba cái…

Tổng cộng tới mười ba chiếc, xếp hàng thẳng tắp mặt bàn, đ.â.m nhói cả mắt Tô Liên Y.

Sáng nay, Tôn Cẩm bắt mười bảy con bọ cạp, Đại Hổ bắt mười sáu con, Tô Bạch tám con, còn nàng chỉ bắt ba con.

Mười sáu con bọ cạp, mười ba chiếc gai ngược, rõ ràng Đại Hổ – một kẻ mới nghề – chẳng màng đau đớn, bất chấp tất cả để bắt bọ cạp, chỉ vì giúp nàng.

Cắm cây kim trở túi kim chỉ, nàng đưa tay lên dụi mắt, lặng lẽ lau khô khóe mắt.

“Sao thế?” Đại Hổ hỏi.

“Đèn sáng quá, ch.ói mắt.” Nàng nhẹ, thản nhiên dối: “Gai lấy hết , theo sân.”

Tô Liên Y hòa bột bồ kết với nước, từ từ rửa sạch vết thương cho Đại Hổ, đảm bảo còn sót chút độc nào. Sau đó, nàng cẩn thận nặn m.á.u độc ánh đèn.

“Ngươi chắc t.h.u.ố.c giải độc chứ?” Nàng hỏi. Đại Hổ dân thường, phận thần bí, kiểu gì cũng chuẩn loại t.h.u.ố.c sẵn.

“Ừ, tự bôi t.h.u.ố.c là .” Đại Hổ bước phòng lấy t.h.u.ố.c, ngờ Tô Liên Y theo .

“Để giúp.” Nàng giật lấy hũ t.h.u.ố.c trong tay , đích bôi lên vết thương, dùng vải sạch băng bó cẩn thận.

Đại Hổ cúi đầu từng động tác của nàng, ánh mắt vốn lạnh lùng cứng rắn nay dần trở nên dịu dàng hơn.

Xử lý xong xuôi vết thương, Tô Liên Y chợt nhớ chuyện chính, chạy vội bếp khiêng hũ rượu , kiên quyết từ chối sự giúp đỡ của Đại Hổ. Hắn chỉ còn bên cạnh .

Tô Liên Y rót rượu một chiếc vò sành tinh xảo, đó bỏ những trái tim của bọ cạp còn sống mà họ bắt trong ngày vò, đậy miệng vò thật kín.

“Bọ cạp tuy độc, nhưng thể chữa bệnh. Ngâm rượu với bọ cạp sẽ tác dụng mạnh gân cốt, hoạt huyết tiêu viêm, giảm đau trừ phong. Chờ bảy ngày nữa là thể uống . Đến lúc đó, đầu tiên nếm thử sẽ là ngươi.” Nàng , như đang giải thích cho sự thắc mắc trong lòng Đại Hổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-57-ruou-thuoc.html.]

“Ừm.” Khóe môi của Đại Hổ khẽ nhếch lên, những đường nét cứng đờ gương mặt dường như dịu đôi phần.

Khuôn mặt đầy mụn mủ của , ánh đèn lờ mờ, trông cũng phẳng phiu hơn ít, còn vẻ dữ tợn đáng sợ. Hàng lông mày của , rậm rạp như hai thanh kiếm, xéo lên đến tận chân tóc mai, toát lên vẻ mạnh mẽ nam tính. Hốc mắt sâu, đôi mắt to đen láy, như hai viên đá quý màu mực. Chiếc mũi cao và thẳng, bên là đôi môi quá dày cũng quá mỏng, thường ngày luôn mím c.h.ặ.t .

Ngắm hoa trăng, ngắm đèn.

Ánh đèn thể làn da con , nổi bật rõ hơn đường nét ngũ quan. Vào giờ phút , Tô Liên Y cảm thấy Đại Hổ… trai, thậm chí là .

“Đại Hổ, trị bệnh da liễu sở trường của , còn mụn mặt ngươi, nghi là bệnh herpes*, nhưng thể xác định. … nếu ngươi đồng ý, thể thử một chút.” Sau nhiều do dự, Tô Liên Y cuối cùng vẫn .

*Bệnh Herpes (mụn rộp) là một bệnh nhiễm virus do virus herpes simplex (HSV) gây , gồm hai loại chính:

HSV-1: Thường gây mụn rộp ở miệng, môi (mụn nước quanh môi).

HSV-2: Thường gây mụn rộp ở bộ phận s.i.n.h d.ụ.c.

Đặc điểm:

Xuất hiện các mụn nước nhỏ, đau rát, thể vỡ và đóng vảy.

Lây truyền qua tiếp xúc trực tiếp (hôn, quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c, dùng chung đồ cá nhân).

Không chữa khỏi , nhưng thể kiểm soát triệu chứng bằng t.h.u.ố.c.

Tóm : Herpes là bệnh phổ biến, quá nguy hiểm, nhưng dễ tái phát và lây lan.

Nàng vốn định hành nghề y nữa, nhưng dùng cách gì để báo đáp sự bụng của Đại Hổ dành cho , điều duy nhất nàng thể cống hiến, chính là y thuật.

Đại Hổ nhíu mày, những đường nét vốn sâu khuôn mặt càng trở nên đậm nét hơn, đôi mắt đầy nghi ngờ, nhưng cũng lóe lên một tia hy vọng.

“Herpes?” Hắn đó là bệnh gì, nhưng mơ hồ nhớ Tô Liên Y từng qua: “Ngươi… ngươi thể chữa khỏi mặt ?” Giọng dần dần tràn đầy hy vọng.

Tô Liên Y bỗng thấy căng thẳng lý do: “Ta dám chắc, nhưng sẽ cố gắng hết sức. Nếu thật sự chữa thì…”

“Không cả.” Đại Hổ vội vàng ngắt lời.

Tô Liên Y thấy vội vã như thế, liền đoán để tâm đến chuyện đến mức nào. Trong lòng thầm hạ quyết tâm: Dù thất bại một vạn , cũng nhất định chữa khỏi cho !

“Ừ, sẽ tranh thủ thời gian nghiên cứu thêm.”

Vừa , nàng nhịn ngáp một cái, mới sực nhớ , hai đêm liền ngủ.

Đại Hổ còn định hỏi thêm điều gì đó, nhưng thấy nàng như cũng nỡ phiền. “Ngươi nghỉ sớm .”

“À… Ừm.” Tô Liên Y lau nước mắt nơi khóe mắt do ngáp mà chảy , về phòng, “Đại Hổ, chúc ngủ ngon.”

“Ngủ… ngon.” Đại Hổ cũng học theo lời chào kỳ lạ , bóng dáng cao ráo của nàng bước phòng, cửa phòng đóng , bao lâu đèn cũng tắt.

Hắn thêm một lúc lâu, mới chợt phát hiện vô cớ dán mắt theo bóng lưng nàng. Hắn đưa tay sờ lên khuôn mặt lồi lõm đầy vết tích của , nhớ những ánh mắt ghét bỏ và xa lánh của lạ trong ký ức, ánh mắt dần trở nên trống rỗng.

Khuôn mặt … thật sự thể chữa khỏi ?

 

 

Loading...