Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 6: Suy nghĩ suốt đêm
Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:11
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Liên Y chỉ sững sờ trong thoáng chốc, nhanh ch.óng lấy bình tĩnh. Nàng đưa tay cầm chiếc bát trống mặt đàn ông, dịu giọng : “Làm việc xong thì nghỉ ngơi cho khỏe, múc đồ ăn cho ngươi.”
Nói xong, nàng cũng chẳng đợi phản ứng, xoay thẳng bếp.
Trong bếp, Tô Liên Y múc đồ ăn nhớ hình ảnh khi nãy.
Khuôn mặt đường nét góc cạnh rõ ràng, sống mũi cao, hốc mắt sâu, đôi mày rậm như lưỡi kiếm kéo dài về phía thái dương. Chỉ xét đường nét thì đúng là diện mạo của một nam nhân tuấn tú. vấn đề ở làn da, cũng chính là lý do khiến nàng kinh ngạc đến .
Trên mặt Đại Hổ chi chít những vết loét, từng lớp chồng lên , lan khắp gương mặt đến mức còn lấy một tấc da nào lành lặn. Những vết loét đỏ au, cái còn rỉ mủ, ghê rợn đáng sợ.
Nếu nàng nhớ lầm, thứ mụn nhọt khả năng là bệnh mụn rộp, một dạng bệnh ngoài da ác tính, nguyên nhân chủ yếu là do hệ miễn dịch suy yếu nghiêm trọng. Chính vì thế, bệnh khó chữa, dễ di truyền, nếu phát nặng còn thể đe dọa đến tính mạng.
Nàng vốn là bác sĩ chuyên về thần kinh, chứ bác sĩ da liễu. Tuy thời còn học y cũng từng học qua vài ca bệnh về da liễu, nhưng từng nghiên cứu sâu. Điều duy nhất khiến nàng nhớ kỹ về mụn rộp là bởi nó thuộc dạng bệnh ngoài da nghiêm trọng.
Đột nhiên, Tô Liên Y khựng một chút, bật khẽ, lắc lắc đầu. Lại mắc cái tật nghề nghiệp , cứ thấy triệu chứng bệnh là kìm mà phân tích. nàng thề, kiếp tuyệt đối sẽ hành y nữa.
Nàng hít sâu một , tự nhủ với lòng: từ nay về , phép chẩn bệnh nữa.
Bưng bát canh bột báng nóng hổi phòng, ánh mắt Đại Hổ giờ bình thản, thậm chí còn kèm theo một nụ dịu nhẹ: “Đại Hổ, trong nồi còn ít nữa, nếu ăn đủ, lát nữa sẽ múc thêm cho ngươi.”
Người đàn ông cuối cùng cũng giấu nổi vẻ kinh ngạc: Tô Liên Y hôm nay, quả thật khác thường!
Nếu là , nàng tuyệt đối bao giờ đối xử hòa nhã với như thế, thậm chí từng dám thẳng mặt lấy một . Nàng còn luôn miệng khăng khăng cho rằng mấy cái mụn mặt là do lây sang, một thời gian, đến cái sân cũng cấm tiệt bước .
Liên Y đặt bát xuống mặt , chỉ đĩa rau ở giữa bàn, dịu giọng : “Ăn chút rau nữa .”
Người đàn ông ngẩn , khẽ gật đầu, đó gắp vài lá rau rưới nước sốt mè đưa miệng. Lập tức, vị thanh mát của rau quyện với hương béo ngậy của sốt mè lan tỏa, hương vị lạ ngon.
Hắn khỏi kinh ngạc. Hắn cứ ngỡ cái món trộn bột báng lẫn nước chỉ là “cám heo” mà Tô Liên Y tùy tiện quăng nồi, nào ngờ ngon đến . Cứ tưởng nàng nấu nướng, ai dè mấy lá rau luộc chan sốt đơn giản thế mà cũng khiến thấy ngon miệng lạ thường.
Liên Y cũng xuống, tiếp tục ăn, nàng cũng đói lắm , thế nhưng dáng ăn vô cùng từ tốn, nhẹ nhàng.
Người đàn ông ăn, kín đáo quan sát phụ nữ đối diện, trong lòng càng lúc càng đầy nghi hoặc… đây thật sự là Tô Liên Y ?
Ăn xong bữa tối, Tô Liên Y dọn bát đũa mang bếp rửa sạch, lấy chiếc giẻ lau lúc dùng để lau bụi, cẩn thận lau bàn cho bóng loáng.
Khi nàng dọn dẹp, đàn ông chỉ yên ghế bên cạnh, một lời. ánh mắt sắc bén thỉnh thoảng liếc về phía nàng, như thấu con nàng lúc .
Khi thứ thu dọn gọn gàng, gian nhà yên tĩnh bỗng chốc trở nên ngượng ngập lạ thường, khí cũng như trầm xuống, phảng phất chút mơ hồ khó .
“Đại Hổ, ngươi ngủ nhé, còn giặt ít quần áo nữa.”
Tô Liên Y cố gắng câu thật tự nhiên, nhưng trong lòng bắt đầu thấy căng thẳng.
Nàng cũng hẳn là ghét bỏ diện mạo của Đại Hổ, chỉ là thực sự thể chấp nhận nổi việc chung giường với một đàn ông xa lạ. Huống chi lúc đầu óc nàng vẫn còn rối bời, đành giặt quần áo nghĩ cách khéo léo tránh chuyện .
Ngón tay thon dài của đàn ông chỉ về phía chiếc giường dọn dẹp ngăn nắp, giọng khàn khàn mang theo vẻ khó tin: “Ngươi định… để ngủ giường?”
Không ngủ ngoài bếp nữa ?
Vì quá bất ngờ, hôm nay hiếm hoi tận hai câu liền. So với thường ngày kiệm lời như vàng, thì quả thật là khác lạ.
Trọng tâm trong lời của Đại Hổ chính là giường. Bởi vì bản Tô Liên Y vì giữ trong sạch cho Nhị công t.ử Lý gia, nên dĩ nhiên đời nào chịu ngủ chung giường với Đại Hổ. Mà cho dù nàng , cũng xem Đại Hổ bằng lòng .
Trong nhà chỉ đúng một cái giường, Tô Liên Y chiếm thì đành ngủ ngoài bếp.
cùng một câu , lọt tai Liên Y bây giờ, trọng tâm tự động dịch chuyển sang chữ “”, ý tứ cứ như đang oán trách: “Chẳng lẽ ngươi định để lẻ loi một suốt đêm?”
Ngay lập tức, nàng như dựng gai cảnh giác!
Khoan bàn đến dung mạo của Đại Hổ, dù đặt ngay giường nàng một mỹ nam tuyệt thế nữa, nàng cũng chẳng động lòng ngủ chung. Dẫu mang tư tưởng hiện đại, nàng còn kín đáo và bảo thủ hơn cả xưa, bằng chứng là ở thời hiện đại 31 tuổi vẫn còn là một trinh nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-6-suy-nghi-suot-dem.html.]
“ , ngươi đồng cả ngày chắc mệt lắm , đừng đợi nữa, cứ ngủ .”
Tô Liên Y mỉm , cố gắng cho tự nhiên nhất, cứ như phu thê trò chuyện bình thường hằng ngày, để lộ chút sơ hở nào.
“Ta… còn chút việc . Ngày mai… ngày mai sẽ ngủ cùng ngươi, chứ?” Còn ngày mai ư? Ngày mai đương nhiên còn cả đống việc để thoái thác tiếp!
“…” Hắn vốn ý đó.
Còn kịp để gì thêm, Tô Liên Y vội vàng chạy biến ngoài như chạy trốn. Nàng bắt đầu giặt đồ, quét dọn sân, bận rộn như một con ong tránh né sói dữ.
Chậu gỗ to, nặng, Tô Liên Y hì hục đổ nước , cho thêm một nắm bột bồ kết, lựa mấy bộ quần áo còn mặc lúc , quẳng hết ngâm.
Nàng nghi ngờ đám quần áo chắc từ lúc may đến giờ từng dính nước giặt bao giờ. Dưới ánh trăng bạc, nước bồ kết màu sữa chạm vải thì lập tức loang một màu đen kịt.
Khóe miệng Tô Liên Y giật giật. Thứ nước bẩn chắc đem dùng mực tàu cũng chẳng ai phát hiện mất.
Nghĩ , nàng dứt khoát cởi giày, nhảy tọt trong chậu, bắt đầu giẫm đạp đống quần áo bằng chính đôi chân .
Đôi chân trắng trắng mũm mĩm của Tô Liên Y lúc ẩn lúc hiện trong làn nước bẩn. Một đứa dân khối tự nhiên như nàng bất ngờ nảy sinh chút thi hứng, tự hỏi đây tính là “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” nữa.
Vừa giẫm đạp đống quần áo, nàng ngẩng đầu ngắm ánh trăng sáng vằng vặc cao.
Bầu trời đêm là một màu lam đậm thuần khiết, đến mức khiến chỉ giơ tay chạm thử xem thật . Cảnh tượng thế , ở thành phố hiện đại dù tiền cũng khó mà thấy .
Dù là hòa bình loạn lạc, giàu sang bần hàn, hiện đại xuyên về cổ đại, nhưng ánh trăng đầu từng đổi.
Gió đêm nhẹ nhẹ thổi qua tựa như ôm lấy nàng. Một nỗi cô đơn cùng chút buồn vu vơ lặng lẽ len lòng.
Nàng vốn kiểu dễ bộc lộ cảm xúc mạnh mẽ. Hồi học, gọi nàng là mọt sách, đến lúc biến thành con nghiện công việc. nhớ nhà, nhớ , thì vẫn là .
Chỉ là nỗi nhớ đè nén trong lòng, nặng nề, buồn bực, chẳng cách nào để trút cho nhẹ.
Người xưa tin rằng mặt trăng treo lơ lửng ngay đỉnh đầu, chiếu sáng cõi nhân gian. một từ thế giới hiện đại xuyên đến như Tô Liên Y, nàng thừa hiểu mặt trăng thật cách địa cầu xa, là hai thiên thể riêng biệt, chẳng hề gần như vẫn ngỡ.
Mà chắc mấy trăm nghìn năm , vầng trăng cũng vẫn lặng lẽ soi sáng thế thôi.
So với những hiện tượng vĩnh hằng trong trời đất, đời mới ngắn ngủi , con nhỏ bé chừng nào. Trong mấy chục năm sống đó, trải qua bao nhiêu nỗi truân chuyên, bệnh tật dây dưa, sinh ly t.ử biệt... Thế gian , khổ sở nhất vẫn là con . Vậy thì tại tự tìm cho chút niềm vui, coi như lên trong khổ cực.
Nàng c.h.ế.t một , may mà vẫn còn mấy tỷ ở lo cho ba . Thế cũng coi như trút mối vướng bận duy nhất trong lòng nàng.
Nhảy khỏi chậu, nàng cúi đầu vùi việc, cho bản thời gian nghĩ ngợi lung tung những chuyện u ám nữa, lấy mệt nhọc của thể xác để ngăn cản mớ suy nghĩ vô ích.
Quần áo thật sự quá bẩn, bẩn đến mức khiến Tô Liên Y chỉ bất lực. Nàng hết chậu nước đến chậu nước khác, tổng cộng dùng hết năm chậu lớn, tốn bao nhiêu bột bồ kết, mới miễn cưỡng giặt màu gốc của mấy bộ quần áo .
Khi vắt khô treo lên dây phơi cao cao, Tô Liên Y mệt đến mức mồ hôi ướt đẫm lưng áo, lưng thì đau, chân thì mỏi nhừ.
Ngẩng đầu lên trời nữa, mặt trăng nghiêng về phía Đông, bầu trời đêm xanh thẫm ban nãy giờ pha thêm sắc tím xanh báo hiệu bình minh. Vậy là nàng giặt quần áo suốt cả một đêm.
Khác hẳn tâm trạng ngột ngạt mấy canh giờ , giờ phút trong lòng nàng nhẹ bẫng, thậm chí còn thấy sảng khoái vô cùng.
Tô Liên Y sững một chút, chợt mơ hồ nhớ hồi nhỏ từng xem một tiểu phẩm của Triệu Bản Sơn, trong đó một câu nổi tiếng: “ cho rằng, lao động mới là hạnh phúc nhất!”
Nghĩ đến hình ảnh Triệu Bản Sơn* mặc bộ đồ “thời trang nông dân ngắn” đầy ngộ nghĩnh, cộng thêm giọng Đông Bắc đặc sệt, buồn khiến thấy thuộc.
*Triệu Bản Sơn (赵本山) là một danh hài, diễn viên và đạo diễn nổi tiếng ở Trung Quốc, yêu thích qua các tiết mục tấu hài (tiểu phẩm, hài kịch) thường phát sóng trong các chương trình Gala Mừng Xuân (Xuân Vãn) của Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV). Trong tình tiết , Tô Liên Y nhớ đến Triệu Bản Sơn vì ông từng diễn một tiểu phẩm nổi tiếng, trong đó câu thoại: “ cho rằng, lao động mới là hạnh phúc nhất!”
Tiếng trong trẻo bật trong sân, ngân lên như chuông bạc, thánh thót như chim họa mi hót đêm, cuốn sạch ưu phiền đè nặng trong lòng, khiến sân vườn yên bình tràn ngập niềm vui rộn rã.
Đèn trong phòng tắt, ai thấy phía cửa sổ , bóng dáng cao lớn lặng lẽ đó. Đôi mắt lạnh lẽo thoáng nét trầm ngâm, hai hàng lông mày kiếm nhíu c.h.ặ.t đầy suy nghĩ.