Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 72: Cởi hay không cởi? (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:04:05
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Liên Y lải nhải đến tận khi nào, chỉ cảm thấy trời hửng sáng, cuối cùng nàng cũng thấy mệt mỏi. Đại Hổ thì im phăng phắc từ lâu.

Tô Liên Y khổ một tiếng: “Đại Hổ ngủ ? Cũng , cũng nên ngủ thôi.”

“Chưa, vẫn đang .” Đại Hổ đột ngột lên tiếng.

Tô Liên Y khựng , ban nãy chỉ coi như đang trút bầu tâm sự, đầu tiên tìm để xả hết bao điều cất giấu trong lòng. Cứ tưởng Đại Hổ ngủ từ lâu, ngờ vẫn còn . Những chuyện nàng , phần lớn là mấy điều cổ đại hiểu, vẫn kiên nhẫn .

Người cổ đại!?

Nàng giật , phá lên . Thế giới … đúng là kỳ lạ thật.

Tô Liên Y thêm nữa, chẳng mấy chốc thở đều đều, chìm giấc ngủ. Đại Hổ thấy nàng ngủ , mới nhắm mắt , cũng dần chìm mộng.

Trời hửng sáng.

Tâm trạng hôm nay của Tô Phong sảng khoái, bước khỏi phòng khe khẽ huýt sáo một điệu hát chẳng bài nào. Phải công nhận, con gái đúng là sống sạch sẽ, gọn gàng, phòng lớn nhưng ấm áp dễ chịu.

Rửa mặt chải đầu xong, ông khỏi phòng ngủ, phòng khách, đầu , thấy ổ khóa to đùng treo cửa một căn phòng khác. Ông liền hì hì, nhẹ nhàng bước tới mở khóa , ghé tai bên cửa một lát, động tĩnh, đoán chừng hai vẫn còn đang ngủ.

Mặt mày ông hớn hở nở nụ mãn nguyện, lon ton chạy bếp nấu cơm.

Tô Liên Y tỉnh trong mơ màng, mở mắt thì thấy khuôn mặt của Đại Hổ, giật suýt hét lên. nhanh lấy bình tĩnh, nhớ chuyện xảy tối qua.

Đại Hổ cảnh giác cao, chỉ cần Tô Liên Y cử động là lập tức tỉnh dậy, cũng mở mắt , hai cứ thế .

Ngượng ngùng...

“Chào buổi sáng.” Tô Liên Y cố gắng giữ bình tĩnh, cất tiếng chào lùi một chút, vì từ lúc nào hai ngay giữa giường, sự đụng chạm da thịt như sắp bốc cháy đến nơi.

“Ừ.” Đại Hổ đáp một tiếng.

Tô Liên Y càng nghĩ càng tức, cha hờ đúng là quá đáng, nàng gì đắc tội với ông , giở trò thế , lát nữa nàng nhất định chuyện rõ ràng với ông , tình nên trở thành công cụ uy h.i.ế.p, nếu như thì chẳng ô uế sự vô tư của tình ?

“Đại Hổ, chắc cha dậy , ngươi sang phòng bên lấy quần áo mang về ?” Tô Liên Y , nghĩ đến việc Đại Hổ đang mặc gì, liền bổ sung: “Ta trộm .”

Lại cảm thán nữa, cổ đại đúng là phiền phức. Ở thời hiện đại biển, phụ nữ mặc bikini, đàn ông mặc quần bơi là chuyện bình thường, nhưng ở thời xưa mặc chẳng khác nào mặc gì.

Đại Hổ gật đầu, lật chăn dậy, mở cửa bước .

Thôi , cuối cùng Tô Liên Y vẫn nhịn liếc trộm vài cái, trố mắt. Bóng lưng cao lớn, vạm vỡ của Đại Hổ, thực sự mãn nhãn.

Tô Phong đang nấu cơm, cửa phòng mở toang, Đại Hổ bước nhanh ch.óng tìm thấy quần áo của mặc , đó lấy quần áo của Tô Liên Y, đẩy cửa phòng nàng hé một khe nhỏ, ném quần áo trong đóng cửa rời .

Tô Liên Y mặc xong quần áo, rửa mặt chải đầu mới khỏi phòng sân, hít một sâu, chuẩn chuyện rõ ràng với Tô Phong. Nếu cần thì cãi cũng , thể để ông hành hạ khác như nữa.

đến sân thì mới phát hiện, Tô Phong nấu xong bữa sáng, Đại Hổ đang bưng đồ ăn bàn, chỉ chờ Tô Liên Y thức dậy ăn cơm.

Ngạc nhiên thật đấy, cái gã lưu manh nông thôn trong truyền thuyết mà cũng nấu cơm ?

Tô Liên Y đến bên bàn, bát cháo và đĩa thức ăn mặt, tuy gọi là tinh xảo, nhưng cũng coi như , trông khá ngon miệng. “Cha, thật ngờ, ngươi cũng nấu ăn đấy chứ.” Nàng buột miệng thốt từ cảm xúc chân thành. xong thì liền hối hận, vì thiếu ngủ cả đêm, đầu óc hôm nay mụ mị, phạm sai lầm sơ đẳng như . Với tư cách là con gái, cha nấu ăn ?

Đại Hổ nhận , liếc nàng một cái đầy cảnh cáo.

Tô Phong thì hề chuyện con gái hoán đổi, chỉ cho là con gái đang trêu chọc , liền đáp bằng giọng đầy trách mắng nhưng thiếu phần yêu thương: “Con nhóc thối, nấu ăn thì ngươi ăn gì lớn lên? Nương ngươi mất sớm, nấu cơm thì ba đứa nhỏ sống bằng gì?”

Tô Liên Y ngẩn , sống mũi bất giác cay cay. Tuy Tô Phong vẻ nhẹ tênh, nhưng nghĩ kỹ , một cha nuôi dạy ba đứa con khôn lớn, chắc chắn là cực khổ vô cùng. Vậy mà ông từng than vãn, chỉ lặng lẽ gánh vác tất cả.

Thế gian tuyệt đối, cũng tuyệt đối. Ở ngoài, Tô Phong thể là dân làng ghét bỏ, một kẻ vô công nghề, chuyên kiếm chuyện lừa lọc, một tên lưu manh già. trong nhà, ông chồng luôn thương nhớ vợ khuất, là cha vụng về nhưng tận tâm chăm lo cho ba đứa con.

Cái ý định ban đầu cãi với Tô Phong của Tô Liên Y bỗng dưng tiêu tan hết. Với một cha như thế mà cãi , chỉ thể gọi là bất hiếu? Rõ ràng là tổn thương lòng .

Tô Phong chạy sang nhà con gái “giở trò lưu manh”, rốt cuộc là vì cái gì? Chẳng cũng chỉ vì hạnh phúc của con gái đó ? Có thể cách của ông phần cực đoan, nhưng tấm lòng cũng đủ khiến cảm động.

“Những năm qua, vất vả cho .” Tô Liên Y khẽ , từ góc độ của một con gái với cha ruột, mà là sự cảm thán chân thành từ một ngoài cuộc.

Tô Phong cau mày: “Con nhóc ngủ đến ngu ? Nói bậy gì đó? Nuôi con chẳng là lẽ đương nhiên ? Bớt lắm lời , mau ăn sáng , ăn xong còn việc nữa đấy.”

Bây giờ, chỉ còn mỗi Tô Phong dám chuyện với Tô Liên Y kiểu đó. Ngoài ông , ai mà chẳng kính cẩn, dè dặt khi đối diện với nàng? Thế mà lời thẳng thắn, phần cộc cằn của Tô Phong hề khiến nàng khó chịu, trái còn thấy thiết lạ thường.

Tô Phong là thô lỗ, chút chữ nghĩa đều là do theo vợ quá cố là Hứa Quế Hoa học lỏm, chẳng lời ý gì, càng mấy đạo lý cảm động lòng . chính sự chân chất khiến Tô Liên Y thấy ấm lòng.

Trong bữa sáng, Tô Liên Y mấy định mở miệng từ chối ý của ông, cuối cùng vẫn thể . Thực , thứ nàng thể từ chối là “thiện ý”, mà là tình phụ t.ử sâu nặng, vô tư đến khó lòng chối từ.

Ăn sáng xong, Tô Liên Y đ.á.n.h xe lừa đưa cả ba trở xưởng rượu.

Ba ? Dĩ nhiên là thêm cả Sơ Huỳnh.

Theo lý thì dạo Sơ Huỳnh nên tránh mặt mới , mấy bữa nay còn dám tới ăn chực, vì mới lưng chơi xỏ Tô Liên Y một cú. Giờ tránh bao xa là tránh bấy nhiêu.

Sau khi đưa ba tới xưởng, Tô Liên Y quản sự xưởng rượu báo cáo công việc, xác nhận các đơn đặt hàng, mới đ.á.n.h xe về phía huyện thành.

Tầng hai của tiệm rượu Tô gia chính là văn phòng riêng của Tô Liên Y. Bình thường tiếp khách tính sổ gì cũng đều ở đây.

Hôm , Tô Liên Y đang tính toán đơn hàng bằng bàn tính thì Lôi T.ử từ lầu lên, gọi: “Tiểu thư Liên Y, lầu tìm, là một vị quan gia.”

Tô Liên Y cau mày thắc mắc. Quan gia? Nàng gì quen ai là quan . Cùng lắm là Tri huyện Ngô, nhưng chân dung của Tri huyện Ngô treo trong tiệm rượu mỗi ngày, chẳng lẽ Lôi T.ử nhận ?

“Biết .” Tô Liên Y vội vàng dọn dẹp sổ sách, chỉnh y phục xuống lầu.

Quả nhiên, lầu là một lão nhân dáng gầy gò mặc quan phục, lưng đeo một chiếc hòm gỗ, điều khiến Tô Liên Y bất ngờ là, đó chính là Triệu pháp y (bổ đầu giám định t.ử thi).

“Thì là Triệu đại nhân.” Tô Liên Y mỉm : “Đại nhân đến đây thật khiến Liên Y bất ngờ và vinh hạnh. Mau, mời lên lầu, còn kịp cảm ơn giúp đỡ.”

Lần ? Dĩ nhiên là vụ khám nghiệm xác chuột ở Vạn Trân Lâu. Khi , Triệu pháp y chẳng những giúp gì, còn tỏ thái độ lạnh nhạt. Ông vốn tưởng tới địa bàn của Tô Liên Y sẽ nàng ghẻ lạnh, ngờ nàng tiếp đón nồng hậu như thế, khiến ông phần ngượng ngùng.

“Đâu gì, vụ án ở Vạn Trân Lâu là nhờ trí tuệ của cô nương mới giải quyết , lão phu thực chẳng giúp gì.”

Tô Liên Y mời ông lên lầu: “Sao ? Nếu đại nhân chứng, dù miệng bao nhiêu lời thì cũng chẳng ai tin. Phong thái cẩn trọng và danh tiếng của đại nhân mới là giúp một việc lớn.”

Lời khiến Triệu pháp y càng thêm lúng túng, nhưng cũng âm thầm cảm thán: Tô Liên Y đúng là giống thường, quả thực như lời đồn: phóng khoáng, khiêm nhường, dễ mến.

Tô Liên Y rót mời ông: “Hôm nay đại nhân bận ?” Người như Triệu pháp y chẳng dễ gì xuất hiện, tất nhiên là chuyện .

Triệu pháp y đặt chiếc hòm gỗ lên bàn, đưa tay đón lấy chén , uống mà chỉ nhẹ nhàng đặt xuống bàn. “Lão phu , cô nương y thuật?”

Tô Liên Y lập tức nghĩ đến khả năng ông chuyện qua lão gia họ Lý, cũng giấu giếm: “Chỉ sợ khiến đại nhân chê , chẳng qua chỉ chút da lông mà thôi.”

Triệu pháp y nàng khiêm tốn, liền hỏi tiếp: “Vậy theo cô nương thấy, nghề pháp y với nghề thầy t.h.u.ố.c liên quan gì?”

Tô Liên Y hiểu vì ông hỏi chuyện , nhưng vẫn thành thật đáp: “Theo tiểu nữ thấy, pháp y là khám c.h.ế.t, thầy t.h.u.ố.c là chữa sống, tuy đối tượng khác nhưng kiến thức sử dụng tương thông. Cho nên, đều thuộc về y học.”

“Thật ? Cô nương thật sự nghĩ như ?” Triệu pháp y như mở cờ trong bụng.

“Dĩ nhiên , ?” Tô Liên Y hiểu vì ông phản ứng mạnh đến thế.

Niềm vui sướng trong mắt Triệu pháp y thể che giấu nổi, ông xúc động : “Tô cô nương, ngươi là đầu tiên lão phu gặp trong đời cái như ! Lão phu xuất từ một gia đình y học, vì cơ duyên mà chuyển sang pháp y. trong lòng , vẫn luôn xem hành y. Vậy mà giờ đồng môn xa lánh, họ bảo pháp y là y. lão phu nghĩ mãi hiểu, pháp y cũng thuộc y học, tính là nghề y chứ?”

Tô Liên Y mặt vẫn giữ nụ điềm đạm, nhưng trong lòng thì khỏi cảm thấy dở dở … Cái mà cũng đau đầu đến mức ?

Nếu pháp y thì là pháp y, là y y thì gì khác ? Dù cứu nghiệm c.h.ế.t, thì đều dùng đến y thuật, đều giá trị và ý nghĩa riêng cả. Hà tất so đo mấy chuyện danh phận như ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-72-coi-hay-khong-coi-1.html.]

Nàng nghĩ thế, nhưng thể hiện ngoài.

Triệu pháp y hỏi tiếp, ánh mắt nghiêm túc: “Tô cô nương, lão phu hỏi thêm một câu, ngươi cho rằng, học pháp y thì ích lợi gì đối với việc hành nghề y ?”

Tô Liên Y trầm ngâm một chút, khẽ thu nét dịu dàng thường trực nơi khóe môi, bằng vẻ nghiêm túc, chững chạc: “Tiểu nữ cho rằng, nghề y nên học qua pháp y. Tuy y lý nơi đây phần nhiều xoay quanh âm dương, kinh mạch, nhưng thật sự hiểu rõ con , cần nắm chắc cấu tạo các cơ quan trong cơ thể, như hệ hô hấp, tuần m.á.u, nội tạng… Những điều , chẳng là nền tảng quan trọng nhất để chẩn bệnh ? Hiểu sống, tất hiểu cả c.h.ế.t. Có thế, mới thật sự gọi là hiểu về y học.”

Triệu pháp y xong, ánh mắt bỗng sáng rực, ông giơ tay đập mạnh lên bàn: “Hay! Tô cô nương thật sự cái thấu đáo! Lão phu cũng từng nghĩ như , ít đề xuất đem pháp y nhập y đạo, nhưng nào cũng đều châm chọc, chế nhạo. Ta từng nghĩ, đời chẳng còn ai hiểu . Không ngờ hôm nay cô nương một lời thấu tận tâm can!”

Lúc Tô Liên Y mới hiểu vì Triệu pháp ý cứ quanh co mãi chẳng chịu thẳng vấn đề, thì là vì một nỗi niềm cố chấp với y học.

Nàng thầm thở dài trong lòng.

Y học phương Đông vốn luôn trọng truyền thống, cầu định, còn Triệu pháp y thì mang trong khát khao tìm tòi như y học phương Tây: thẳng thắn, thực chứng, lý tính.

Trong cái xã hội phong kiến bảo thủ , cách của ông quả thực vượt thời đại.

Hiểu điều đó, Tô Liên Y cũng khỏi động lòng. Nàng bắt đầu trò chuyện với ông nhiều hơn về tri thức Tây y mà . Từ hệ cơ quan, cho đến nguyên lý tuần m.á.u, phương pháp m.ổ x.ẻ, diệt khuẩn...

Hai cứ thế trò chuyện mê mải suốt mấy canh giờ.

Kỳ thực, Tô Liên Y mỏi mệt từ sớm. Đêm qua thức trắng chuyện với Đại Hổ, cổ họng nàng khô rát, giọng khàn như gió qua lá tre. Nàng mấy uyển chuyển tìm cách ngắt lời, nhưng Triệu pháp y hăng say chẳng dừng.

Bất đắc dĩ, nàng đành rót cho chén , thả thêm vài cánh kim ngân hoa , mong thể thanh nhiệt, nhuận hầu, gắng gượng thêm chút nữa.

Cuối cùng, Triệu pháp y cũng mệt mỏi, đành dừng . Nhìn ánh trời bên ngoài, ông giật kinh ngạc: “Ôi chao! Hôm nay thật thất lễ, phiền Tô cô nương quá lâu .”

Quả thật, rượu gặp tri kỷ ngàn chén còn thấy ít, xưa nay vốn là kiệm lời, mà hôm nay ông dừng .

“Đâu , trò chuyện với Triệu đại nhân, Liên Y cũng học hỏi nhiều điều, thật sự hữu ích.” Tô Liên Y dịu dàng đáp.

Triệu pháp y mỉm đầy cảm khái: “Nếu Tô cô nương chỉ là một nữ t.ử bình thường, lão phu thật lòng nhận ngươi đồ , đem hết những gì cả đời tích góp truyền . ngươi tài giỏi thương trường, danh tiếng vang xa, lão phu dám vọng tưởng. Hôm ở Vạn Trân Lâu, thấy ngươi thích dụng cụ như thế, lão phu liền quyết định đem theo một bộ riêng. Nếu ngươi thích, xin nhận cho lão phu vui lòng.”

Vừa , ông nhẹ nhàng đẩy chiếc hòm gỗ mặt về phía nàng.

Lúc Tô Liên Y mới để ý đến chiếc hòm gỗ , chiếc hòm cũ mà Triệu pháp y từng mang theo đến Vạn Trân Lâu, mà là một chiếc mới toanh. Ổ khóa hòm chế tác từ bạc trắng, sáng bóng, tinh xảo và thanh nhã, toát lên vẻ quý giá.

Phải rằng Triệu pháp y đúng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Hôm ở Vạn Trân Lâu, nàng dùng thử con d.a.o mổ thì liền nhớ mãi, cảm thán bằng d.a.o phẫu thuật thời hiện đại, còn định dò hỏi xem liệu thể tìm mua ở . Nào ngờ hôm nay ông mang cả bộ tới tận nơi. là món quà quá hợp lòng .

“Bộ dụng cụ mới là do Khởi đại nhân ở kinh thành, xưng là nhất pháp y của nước Loan chúng , đích tặng cho lão phu. Nay lão phu đem tặng cho cô nương.”

Bộ dụng cụ khác gì với đồ thông thường ? Vừa lời cảm ơn, Tô Liên Y mở nắp hòm. Quả nhiên, bằng mắt thường cũng thể nhận : chất lượng gia công của bộ dụng cụ loại tầm thường, thậm chí thể sánh ngang với bộ d.a.o mổ phủ lớp nano hiện đại. Không chỉ mắt, mà lưỡi d.a.o còn sắc bén và mỏng đến kinh ngạc.

“Triệu đại nhân, món quà quá quý giá, tiểu nữ thật sự thể nhận.” Nàng vội vàng từ chối. Thứ e rằng là vật quý ông cất giữ lâu, nàng thể nhận chứ?

Triệu pháp y chỉ hiền hậu: “Cô nương chớ từ chối nữa. Bảo kiếm tặng hùng. Lão phu tuổi xế chiều, nay thấy lớp trẻ tài giỏi kế thừa, sóng xô sóng , thật lòng cảm phục. Lời cô nương khiến lão phu cảm thấy những năm tháng nghề của uổng phí. Bộ dụng cụ , chỉ ngươi mới xứng.”

Tô Liên Y cố từ chối vài nữa nhưng lay chuyển ý ông, đành vui vẻ nhận lấy, trong lòng khỏi phấn khởi. “Vậy tiểu nữ xin nhận, nhưng cũng chuẩn chút lễ mọn đáp lễ, đại nhân nhất định nhận nhé.”

Lễ vật của nàng, dĩ nhiên là rượu Tô gia.

Sau khi Triệu pháp y rời , Tô Liên Y sai tiểu nhị mang theo hai vò rượu t.h.u.ố.c và hai vò rượu gia truyền của Tô gia, đích đưa đến tận nơi.

Xong việc, nàng kiểm tra sổ sách, nhưng trong lòng như lửa đốt, cứ nhịn mở hòm gỗ xem xem bộ dụng cụ . Mỗi món đều cầm lên ngắm nghía, nâng niu rời tay.

Một ngày nữa trôi qua. Tô Liên Y đeo hòm dụng cụ lên lưng, leo lên xe lừa về nhà. Trên đường, nàng ghé qua xưởng rượu đón Sơ Huỳnh và .

nỗi khổ bắt đầu dâng lên. Hôm qua coi như vượt qua, nhưng đêm nay… đây?

Có những chuyện, Tô Liên Y lo lắng là thể tránh . Ví như, đêm đến.

Sơ Huỳnh giỏi quan sát sắc mặt khác. Thấy vẻ mặt Tô Liên Y vui, nàng liền lặng lẽ trốn một góc, đến cơm tối cũng chẳng dám ăn ké, lập tức chuồn về nhà như bôi dầu chân.

Tô Phong vẫn ngang nhiên "tung hoành" trong nhà Tô Liên Y. Ăn tối xong, tắm rửa xong, ông thản nhiên bước phòng nàng như chuyện thường ngày.

So với tối qua, tối nay Tô Liên Y bình tĩnh hơn nhiều. “Cha , quy củ thì tụi con đều hiểu , trời cũng còn sớm, cũng nên nghỉ ngơi sớm . Bọn con… ừm… cởi đồ lên giường thôi, khỏi lo nữa.” Vừa , nàng đưa tay chuẩn cởi áo khoác.

Đại Hổ sửng sốt. Tô Liên Y tối nay khác thường như ?

“Dừng, khoan .” Tô Phong nhướng mày, trong đôi mắt già nua ánh lên tia sắc bén, bất ngờ gọi giật nàng .

Trong lòng Tô Liên Y bỗng dâng lên niềm hy vọng. Chẳng lẽ lão cha "hờ" thấy nàng điều nên mềm lòng, định tha cho một , bắt cởi đồ nữa?

“Cả hai đứa, qua đây.” Tô Phong .

Đại Hổ tuy hiểu gì nhưng vẫn theo. Tô Liên Y tim như ngừng đập. Tô Phong… lợi hại đến mức đó chứ?

Nàng lề mề chịu bước qua, Tô Phong nắm cổ tay kéo mạnh một cái hất văng đến bên cửa, còn ông thì bắt đầu lục lọi khắp phòng. Nơi đầu tiên ông nhắm đến: gầm giường.

Trong lòng Tô Liên Y thầm kêu “xong ”, chân mày nhíu c.h.ặ.t, đôi mắt trừng lớn, hàm răng nghiến c.h.ặ.t môi , đầu óc xoay mòng mòng tìm cách đối phó. Giờ đây?!

Đại Hổ cũng nhận Tô Liên Y điều bất thường, ngạc nhiên nàng.

Chỉ thấy Tô Phong vén chăn lên, lật luôn cả nệm. Từ lớp nệm, ông lôi hai bộ y phục — một bộ nam, một bộ nữ — ném mạnh xuống chân Tô Liên Y: “Con nha đầu thối , học trò che mắt cha ?!”

Đại Hổ lúc mới chợt hiểu . Thì Tô Liên Y lặng lẽ giấu hai bộ quần áo gầm giường, định bụng đợi Tô Phong rời lén mặc . Nàng còn gian xảo đến ?!

Tô Liên Y thở dài sườn sượt. Lừa ư? Chẳng do ông ép quá đáng mới ? “Cha , thật sự là hiểu lầm. Hai bộ đồ đó gầm giường lúc nào con cũng . Thiệt tình luôn đó, nãy giờ chúng mới phòng đầu mà, lấy thời gian để giấu?”

Tất nhiên là nàng giấu lúc sáng sớm…

Tô Phong càng giận, giọng gằn lên: “Nói là… hôm qua hai đứa tụi bay mặc mấy bộ mà ngủ hả?!”

Đại Hổ hoảng hốt lắc đầu lia lịa: “Không ạ!”

Tô Liên Y thấy gậy ông đập lưng ông, suýt luôn tại chỗ: “Không mà, cha con giải thích …”

Tô Phong chẳng buồn nàng tiếp, mà lập tức quỳ rạp xuống đất, bắt đầu lục tung cả căn phòng như tìm bảo vật. Gầm giường, khe tủ, hộc bàn, bỏ sót một chỗ nào. Nếu giờ cái hang chuột, ông cũng ngại moi cho bằng sạch.

“Con nha đầu thối, nếu ngươi chịu ngoan ngoãn lời thì tha cho . Thế mà còn dám bức đến nước , đuổi cùng g.i.ế.c tận mới cam lòng ?!” Tô Phong nổi trận lôi đình, cả như phát hỏa.

“Cha ơi, xin thề trời đất, sai , thật sự sai ! Ta quỳ xuống cho xem ?” Nếu chỉ cần quỳ xuống là xong chuyện, nàng sẵn sàng tặng thêm ba cái dập đầu miễn phí nữa cũng !

“Bớt lắm lời! Cởi đồ!” Tô Phong quát lớn: “Đại Hổ, ngươi cởi !”

Hôm nay Tô Phong quyết hạ sát chiêu, nhất định khiến hai thật sự “động phòng hoa chúc” mới yên lòng.

Đại Hổ c.ắ.n răng khổ sở. Sao nào cũng đến lượt trời?!

Hắn lén sang Tô Liên Y, chỉ thấy nàng áy náy nháy mắt với một cái, biểu cảm như : chịu khó tí nhé, quen còn gì…

Đại Hổ rốt cuộc cũng c.ắ.n răng, cởi áo khoác ngoài, để lộ chiếc áo lót, lên giường yên, dùng tấm chăn mỏng phủ .

Tô Phong vẫn hài lòng, hằm hằm tiếp: “Quần trong cũng cởi nốt!”

Đại Hổ trợn to mắt, là giận, hổ, kinh hãi. Tên lão già gì nữa đây?!

“Thế nào? Ngươi cũng lời nữa hả?!” Tô Phong trừng mắt: “Ngươi cưới Liên Y, là cha ngươi, cha dạy dỗ ?!”

Một câu “cha ngươi” khiến Đại Hổ tiến thoái lưỡng nan, sắc mặt đổi mấy , cuối cùng chuyển ánh mắt sang Tô Liên Y, mong nàng đưa quyết định: Giờ ? Cởi cởi?

 

 

Loading...