Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 75: Chưng cất rượu

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:04:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẫu Đơn viên.

Ngay khi Tô Liên Y rời , sắc mặt Lý phu nhân lập tức đổi. Vẻ ôn hòa và u sầu ban nãy biến mất, chỉ còn một tầng băng lạnh và sự nghiêm nghị toát từ trong đáy mắt.

cụp mắt xuống, nhẹ nhàng vuốt tay áo, giọng bình thản nhưng mang theo vài phần suy tính: “Xảo Ngọc, ngươi xem, con bé Tô Liên Y thật là sẽ giúp Đào di nương tìm cách cầu con ?”

Xảo Ngọc, chính là tên của Lưu ma ma thời còn trẻ.

Lưu ma ma bước lên nửa bước, giọng tuy cung kính nhưng giấu nổi sự hoài nghi:

“Phu nhân, theo lão nô thấy, nếu Đào di nương thể sinh, thì mấy năm nay sinh . Nhà nàng cũng hạng nghèo hèn, từng mời ít danh y, mà vẫn kết quả. Còn Tô Liên Y… dù khéo léo thế nào, suy cho cùng vẫn chỉ là một nha đầu mười mấy tuổi, thể gì?”

Lý phu nhân đáp ngay, chỉ lặng lẽ siết nhẹ tay áo, đáy mắt thoáng qua một tia lạnh lùng.

Nghĩ đến Đào di nương, khóe môi bà khẽ mím , như tức giận thành lời.

ngươi cũng thấy đó... bệnh của lão gia bao nhiêu năm, bao nhiêu danh y bó tay. Vậy mà con bé đó đến, chẳng bao lâu liền chuyển biến. Ta xem qua bao , thấu Tô Liên Y… thật giống bình thường.”

Lời dứt, hai hàng lông mày nhíu thật sâu. Nếp nhăn giữa trán, như hằn sẵn từ lâu.

Lưu ma ma chột . Bà hiểu rõ năng lực của Tô Liên Y, chính từng nàng tính kế, đến nay vẫn xem như mang nợ. mặt Lý phu nhân, chỉ đành lựa lời mà :

“Phu nhân cũng đừng nghĩ nhiều, theo lão nô thấy, Tô cô nương là ưa tranh đấu, tính tình ôn hòa, phần khép . Chỉ e là thông minh, nhưng chen thị phi.”

Lý phu nhân liền gật đầu, song ánh mắt vẫn mang theo vài phần sâu xa.

“Ừ, cũng lý... Một cái xưởng rượu nho nhỏ, chẳng chỗ dựa gì rõ ràng. Nếu thật lòng nương nhờ, dựa Đào di nương đều lợi, mà từ đầu đến cuối, con bé chỉ luôn giữ thế trung lập, tỏ rõ ý ngả về bên nào.”

Nhớ lúc nãy trò chuyện, bà dốc lòng kéo gần quan hệ, mà luôn Tô Liên Y khéo léo né tránh. Tô Liên Y càng phe của bà, thì bà càng lôi kéo nàng về phía .

Ngọc Đường...

Lý phu nhân đột nhiên nhớ đến con trai thứ hai của , Lý Ngọc Đường.

Trước đây từng một lời đồn rằng: Sau khi Ngọc Đường từ chối thì tinh thần của Tô Liên Y đả kích nghiêm trọng, trở về thôn bao lâu liền ngã bệnh, suýt nữa mất mạng. Đến khi tỉnh thì như biến thành một khác, chỉ gầy nhanh ch.óng, mà tính cách cũng đổi . Không rõ lời đồn là thật giả.

Tô Liên Y đơn giản. Nếu nàng thật sự thể trở thành của bà , thì chỉ lợi cho riêng bà , mà cũng sẽ là một sự trợ giúp lớn cho Lý gia!

“Này, Xảo Ngọc.” Nghĩ đến đây, Lý phu nhân liền gọi Lưu ma ma : “Trước ngươi từng gặp Tô Liên Y, thật sự con bé từng mê đắm Ngọc Đường lắm ?”

Trước những chuyện Tô Liên Y gây ở hậu viện Lý phủ chỉ là mấy chuyện nhỏ nhặt, náo loạn đôi chút, tự nhiên chẳng thể lọt mắt của Lý phu nhân.

“Vâng, đây mỗi xưởng rượu Tô gia đưa rượu đến, Tô Liên Y nhất định sẽ theo.” Lưu ma ma đá: “Ăn mặc lòe loẹt như hoa nở mùa xuân, chỉ mong nhị thiếu gia liếc nàng một cái. Có mấy còn lén lút chạy đến viện Hải Đường khi ai để ý.”

Tô Liên Y khi đó, khác với bây giờ. Người thì béo mập thô kệch, tính tình hung dữ lỗ mãng. Nếu tận mắt chứng kiến nàng đổi, thì thật khó mà tin hai là một.”

Lý phu nhân nhíu mày, chậm rãi hỏi: “Vậy là từ khi nào thì bắt đầu đổi?”

Lưu ma ma suy nghĩ kỹ một lúc, chợt như bừng tỉnh: “Lão nô nhớ … là đám nha của Thúy Nhi đ.á.n.h một trận.”

Thế là bà kể đầu đuôi sự việc hôm đó cho Lý phu nhân , cả chuyện đó đưa bạc bịt miệng cũng giấu.

Lý phu nhân xong, càng thấy Tô Liên Y là tâm cơ kín đáo, việc chu , quả thật thể xem thường. Trầm ngâm một lát, bà khẽ gật đầu: “Trước cũng từng , khi trải qua biến cố lớn thì đổi tính cách. Có lẽ nàng là một như thế.”

Lưu ma ma khẽ gật đầu.

Lý phu nhân trầm ngâm thêm một lát, đôi mắt khẽ nheo : “Thúy Nhi giờ đang ở ?”

“Phu nhân, rõ Thúy Nhi phạm gì, dạo gần đây liên tiếp nhị thiếu gia trách phạt hai , hiện tại vẫn đang hầu hạ bên cạnh thiếu gia.” Trong mắt Lưu ma ma thoáng hiện một tia âm trầm, hạ giọng , sắc mặt cũng lạnh hơn vài phần: “Có cần gọi Thúy Nhi đến ạ?”

Lý phu nhân hiểu rõ dụng ý của Lưu ma ma, ý đưa Thúy Nhi “vật hi sinh” để thu phục Tô Liên Y. Bà khẽ lắc đầu: “Không cần, gọi Ngọc Đường đến đây.”

“Vâng.” Lưu ma ma liền đầu phân phó một nha cận mời nhị thiếu gia.

Lý phu nhân nhẹ nhàng nhấc chén bên cạnh, nhấp một ngụm, chậm rãi hồi tưởng từng câu , từng cử chỉ của Tô Liên Y lúc nãy. Càng nghĩ, bà càng chắc chắn một điều: Nhất định kéo Tô Liên Y về phe . Mà cách nhanh nhất, đơn giản nhất bây giờ… đương nhiên là để từng khiến nàng si mê Ngọc Đường mặt.

Tô Liên Y đ.á.n.h xe lừa, đầu tiên ghé qua hiệu t.h.u.ố.c lấy t.h.u.ố.c theo đơn t.h.u.ố.c bàn với Chu đại phu, mới đến xưởng rượu. Trời thì nóng hầm hập, gió thổi cũng chẳng mát chút nào, mà nàng hắt liền hai cái, chẳng hiểu .

Vừa nghĩ, lẩm bẩm: Chẳng lẽ ai đang lưng ?

Nàng thật sự thể hiểu nổi đám phụ nữ trong Lý phủ. "Gia đình" vốn là chốn bình yên để nghỉ ngơi, mà với họ trở thành chiến trường. Nàng chỉ hỏi một câu: Mệt ?

Hôm nay nàng hối hận c.h.ế.t, chỉ vì tới thăm Chu đại phu một chuyến mà vướng bao nhiêu rắc rối. Thật lòng chỉ mong hai vị phu nhân cao quý thể buông tha cho nàng, để nàng sống những ngày yên .

Đang nghĩ miên man đủ thứ thì xe lừa dừng xưởng rượu.

Nàng xuống xe, buộc lừa cẩn thận cổng bước trong.

Công nhân đang việc thấy tiểu thư tới đều ngừng tay, chào. Tô Liên Y cũng vui vẻ đáp từng . Lúc , quản sự của xưởng là Dương Xương bước . Năm nay ba mươi tư, sống gần đây, từng buôn xa nhưng thất bại về. Thấy Tô gia tuyển , liền công. Về , Tô Liên Y thấy kinh nghiệm, quản lý giỏi thật thà nên đề bạt lên quản sự.

“Dương đại ca cứ việc , cần lo cho . Ta tới tìm Đại Hổ.” Nàng .

Đám công nhân thấy nàng tìm Đại Hổ, ai nấy đều nở nụ đầy ẩn ý. Không ai hô lên: “Ê, Đại Hổ, nương t.ử ngươi tới tìm kìa!”

Đại Hổ đang xúc nguyên liệu nấu rượu bằng xẻng sắt, tiếng liền khựng , tai đỏ lên thấy rõ từ phía .

Ban đầu, Đại Hổ chỉ thỉnh thoảng đến giúp, thấy là phu quân tiểu thư nên kính trọng. dần dần thấy thật thà, ít , việc siêng năng chẳng kém gì công nhân chính thức, cũng quen hơn, coi như .

Đám đàn ông đùa quá trớn, bữa trưa ăn cơm cũng chuyện tếu táo. Có lúc nổi hứng, họ còn trêu Đại Hổ rằng đêm với tiểu thư thì ai là . Đại Hổ hổ quá, tức lên đ.ấ.m cho mấy cái, từ đó mới thôi hỏi nữa.

Giờ cái kiểu trêu chọc tiếp tục tái diễn.

Tô Liên Y chẳng hiểu gì, chỉ : “Đại Hổ, mang hai chum rượu về với , hôm nay về sớm, còn việc cần .”

“Ừ.” Đại Hổ gật đầu, kho lấy rượu.

Hai rời khỏi xưởng, đằng một tràng nín nhịn nổi vang lên từ đám công nhân.

Tô Liên Y đưa tay chỉnh b.úi tóc, sờ lên mặt , chẳng gì bất thường cả.

“Họ đang cái gì ?” Nàng khó hiểu hỏi.

Đại Hổ đỏ lựng cả vành tai, mỗi tay xách một chum rượu, đáp khẽ: “Họ điên cả .”

Tô Liên Y hỏi thêm, nhưng trong lòng vô cùng tò mò. Những rốt cuộc chọc giận gì Đại Hổ thế? Hắn xưa nay vốn ít khi nổi nóng với ai, mà hôm nay như chạm đến chỗ nhạy cảm. Chẳng lẽ bọn họ nắm nhược điểm gì của Đại Hổ? Là chuyện gì nhỉ? Tò mò, thật sự tò mò.

Hôm nay Sơ Huỳnh tới xưởng, nên Tô Liên Y đ.á.n.h xe lừa đưa cả hai cùng về nhà.

Trên đường, Đại Hổ bỗng hỏi: “Hôm nay về sớm ?”

Thật trời cũng khá muộn, nhưng so với thường ngày thì đúng là hôm nay về sớm hơn.

“Hôm nay thử một việc, chưng cất rượu.”

“Chưng… cất?” Đại Hổ cau mày.

“Ừ, tức là cho rượu mạnh hơn. Nói theo cách ở đây, là ‘tăng độ’.” Tô Liên Y giải thích.

Đại Hổ vẫn hiểu: “Tăng độ để lâu là ?”

là để lâu sẽ mạnh hơn, nhưng quá mất thời gian. Ta thử cách chưng cất, chờ lát nữa ngươi xem là hiểu.”

Khi nhiệt độ đủ cao, chất lỏng sẽ hóa thành khí, đó nguội thì khí ngưng tụ thành chất lỏng. Kiến thức thời hiện đại học từ cấp hai, nhưng xưa lẽ hiểu rõ nguyên lý, hiện tượng thì họ chắc từng thấy.

Vừa chuyện, họ về đến nhà. Tô Liên Y dừng xe, còn Đại Hổ thì dắt con lừa chuồng bên hông sân, tháo xe, buộc dây cẩn thận cho nó ăn cỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-75-chung-cat-ruou.html.]

Tô Liên Y xách hai chum rượu bếp, tìm một cái nồi lớn sạch sẽ và một cái đĩa sắt cũng chùi kỹ. Trước tiên nàng đổ rượu nồi, đó nhóm bếp. Thấy Đại Hổ bước sân, nàng gọi: “Rửa tay giúp một tay.”

“Ừ.” Đại Hổ đáp, rửa tay sạch sẽ bếp.

“Cần gì?”

“Nâng cái đĩa sắt lên.” Nàng đưa cho tấm sắt. “Lát nữa thể sẽ nóng, cố chịu một chút. Xong việc cho ngươi tắm ở hồ Tiên Thủy.”

“Ừ.” Đại Hổ đáp lời, nhưng trong lòng vẫn hiểu nổi Tô Liên Y đang bày trò gì nữa đây.

Lửa trong lò mỗi lúc một mạnh, rượu trong nồi cũng bắt đầu sôi ùng ục. Hơi nước trắng xoá bốc lên, nhưng ngay lập tức tấm sắt mà Đại Hổ đang giữ bên chặn . Tấm sắt mát hơn trong nồi, thế nên tuy một phần bốc mất, vẫn một phần tụ hóa thành giọt nước, nhỏ tí tách xuống cái bát mà Tô Liên Y để sẵn bên . Cứ như , rượu chưng cất lượt nhỏ giọt bát.

“Nâng tấm sắt thế mệt ?” Liên Y lo lắng hỏi: “Để cho.”

Thời tấm inox mỏng nhẹ như hiện đại, tấm sắt là hàng thật giá thật, vô cùng nặng.

“Không .” Đại Hổ vẫn đều giọng đáp.

Thấy chịu đổi, Tô Liên Y cũng cố nữa, mà việc quan trọng hơn.

Một nén nhang trôi qua, rượu trong nồi bay quá nửa. Tô Liên Y chăm chú quan sát hiện tượng, trong đầu bắt đầu vẽ hình dáng một thiết chưng cất chỉnh.

Nàng vốn học y chứ kỹ sư hóa cơ khí, nếu vì trời xui đất khiến xuyên tới nơi , lẽ cả đời nàng cũng chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện thiết kế mấy thứ thế . giờ thì đành c.ắ.n răng mà , nghĩ cách giảm hao hụt nước, nghĩ xem để lạnh thật nhanh.

Sau mẻ đầu tiên, hai chum rượu chỉ thu vỏn vẹn bốn bát. Tô Liên Y nhớ lượng nước lãng phí, ước chừng nếu thất thoát, ít nhất cũng thu mười bát.

Sau mẻ đầu tiên chưng cất, Tô Liên Y tiếp tục chưng cất hai, là đun nóng bốn bát rượu thu để nâng độ lên thêm nữa.

Nàng vẫn mải miết việc, vô cùng tập trung. Còn Đại Hổ thì giữ tấm sắt, ánh mắt kìm nàng.

Vì nhiệt độ trong phòng quá cao, mồ hôi nàng chảy xuống đầm đìa, thể uyển chuyển thêm gương mặt vốn mảnh mai nay càng thêm hồng hào vì nóng. Làn da trắng nõn mịn màng như hấp qua nước, lông mày cong nhẹ, mắt đen long lanh, sống mũi nhỏ nhắn cao đủ, đôi môi đỏ mọng như quả đào... Đại Hổ ngẩn đến xuất thần, đầu tiên trong đời cảm thấy thì nữ nhân thể đến , khiến che chở cả đời.

Tô Liên Y ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt đờ đẫn của đang chằm chằm, bốn mắt giao .

Đại Hổ như bắt quả tang, lập tức dời ánh , ngước đầu lên thật nhanh. Tô Liên Y chẳng vẻ gì là phát hiện ánh vụng trộm . Nàng chỉ rút khăn tay từ trong n.g.ự.c áo , dậy bước đến mặt , dịu dàng hỏi:

“Ngươi thấy nóng lắm ?” Vừa nhẹ nhàng lau mồ hôi mặt cho .

Trong lòng nàng dâng lên một chút áy náy. Mải mê với việc thử nghiệm, nàng quên mất rằng Đại Hổ vẫn luôn ở đó, tay cầm tấm sắt nặng giữa nóng hầm hập. Tấm sắt nước bốc lên phả suốt cả thời gian, hẳn nóng đến mức kinh .

Lau xong mồ hôi trán , nàng đưa tay chạm nhẹ tấm sắt.

“A!” Nàng giật nảy : “Nóng thế !”

Đại Hổ gì. nóng, nhưng vì đây là “thí nghiệm” của Tô Liên Y, vẫn cố chịu đựng một lời than vãn.

“Để , tay ngươi chắc bỏng !” Tô Liên Y định giành lấy tấm sắt.

“Không cần.” Đại Hổ vẫn yên, cánh tay cứng như đá, để nàng thể giật nổi?

“Ngươi còn dễ bỏng hơn.” Hắn khẽ: “Tay chai , còn đỡ hơn nhiều.”

Trong lòng Tô Liên Y dâng lên một nỗi xúc động khó tả, ánh mắt khẽ lướt qua dáng cao lớn, rắn rỏi của Đại Hổ. Nàng ngẩn một lút. Thân phận thì ? Tuổi tác thì gì quan trọng? Người đàn ông mặt nàng lúc , vững chãi như tảng đá, điềm tĩnh như núi lớn, đủ để nàng dựa suốt một đời.

Nàng cúi đầu, hai má bất giác đỏ bừng. Khác hẳn vẻ điềm đạm thường ngày, nàng bất ngờ bật khúc khích, phần ngốc nghếch.

Đại Hổ nhíu mày: “Ngươi gì thế?”

Tô Liên Y lắc đầu, khẽ đáp: “Không gì.” Nàng dám ngẩng lên, sợ để thấy vẻ bối rối của .

Cuối cùng, mẻ rượu thứ hai cũng tất. Tô Liên Y vội vã bảo Đại Hổ đặt tấm sắt xuống, thậm chí chẳng buồn kiểm tra bát rượu thu , nắm lấy cánh tay Đại Hổ kéo khỏi bếp, chạy nhanh sân, múc nước chậu ngâm tay trong.

“Ngươi ngốc quá !” Nàng nhăn mặt, giọng đầy đau lòng.

Đại Hổ im lặng. Đã lâu lắm Tô Liên Y mới gọi là “ngốc” như thế. Trước nàng gọi là vì tức giận, còn khiến lòng ấm áp, thật thiết.

Nàng để ngâm tay một lúc lâu trong nước mát, đó mới nhẹ nhàng nâng hai bàn tay lên xem xét kỹ. Vết bỏng khá nặng, dù chai dày bao phủ, lòng bàn tay vẫn đỏ ửng cả một vùng. Không trách khi để nàng cầm tấm sắt. Độ nóng , đến nàng chắc cũng chịu nổi dù chỉ một lúc.

Vậy mà giữ hơn nửa canh giờ, tức hơn một tiếng đồng hồ.

Thật là một đàn ông mạnh mẽ!

Thấy nàng lo lắng như , Đại Hổ phần lúng túng, liền vội vàng chuyển chủ đề: “Không , mai là khỏi thôi. Thí nghiệm của ngươi thành công chứ?”

Tô Liên Y nhíu mày, lòng vẫn yên: “Chuyện đó quan trọng bằng tay ngươi.” Giọng đầy xót xa, như thể chỉ gánh nỗi đau cho .

Nghe , tim Đại Hổ như một dòng suối ấm trào qua, một cảm giác thể gọi tên, chỉ thấy nhẹ nhõm, hạnh phúc đến lạ. Trong một khoảnh khắc, chẳng kịp suy nghĩ gì, xoay bàn tay đang thương , nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng: “Thật sự .”

Dù trong lòng bàn tay vẫn còn đau rát, nhưng cảm giác mềm mại, mịn màng nơi tay nàng khiến nỡ buông chút nào.

Ban đầu Tô Liên Y để yên, để mặc nắm lấy tay . một lúc, thấy vẫn chịu buông, nàng bắt đầu đỏ mặt, chút lúng túng.

Trong đêm yên tĩnh, gió nhẹ lay động lá cây xào xạc, tiếng côn trùng râm ran đều đều. Dù chẳng biển hoa t.ử đinh hương thảo nguyên lộng gió như những cảnh tượng nàng từng mơ tới, nơi đây vẫn mang một vẻ lãng mạn dịu dàng, nhẹ nhàng thấm từng kẽ hở cuộc sống.

Trăng tròn vằng vặc, sắp đến rằm. Ánh trăng rải khắp sân nhà, phủ lên thế gian một lớp ánh bạc dịu dàng.

Đại Hổ cúi đầu nàng. Trong ánh trăng, Tô Liên Y còn vẻ sắc sảo, lý trí thường ngày, mà chỉ còn nét thẹn thùng của một cô gái bình thường. Một giọng vang lên trong đầu : Đây là thê t.ử của . Hai bái đường thành , là phu thê danh chính ngôn thuận. Từ ngày đó đến nay, họ cùng sống, cùng trải qua những ngày bình dị và giản đơn.

Tô Liên Y nên gì, rút tay nhưng giữ quá c.h.ặ.t. Bàn tay thật nóng, thể cũng nóng, ấm qua chỗ tay nắm truyền sang nàng khiến tim đập loạn, mặt mày đỏ bừng.

Ngay lúc , Đại Hổ như thể đưa một quyết định nào đó, đột ngột kéo tay nàng gần, hình cao lớn chậm rãi cúi xuống.

Tô Liên Y kinh ngạc mở to mắt: Hắn… định hôn !?

Đầu óc nàng trống rỗng, phản ứng . Nên tránh ? Hay nên… để yên?

Trong tiềm thức, lẽ nàng sẵn sàng. Mấy tháng nay, họ cũng , trong mắt ngoài, họ vốn là phu thê thật sự. Cả hai cũng cùng giường chung gối.

Nơi dị thế cô đơn , là luôn lặng lẽ lắng nàng kể chuyện, nghi ngờ, truy hỏi. Khi nàng ốm, là chăm sóc rời. Khi nàng gặp khó khăn trong công việc, bỏ qua phận bí ẩn của , gác chuyện, đến xưởng rượu việc nặng nhọc như bao . Khi nàng thương, là cõng nàng từng bước xuống núi. Khi nàng nổi loạn, chỉ lặng lẽ bao dung, để mặc nàng vùng vẫy, nũng…

Nàng từng yêu đương, từng trải qua chuyện tình cảm. ngay cả ở hiện đại, một đàn ông đối xử với bạn gái như Đại Hổ đang ... cũng là quá đủ .

Khuôn mặt Đại Hổ càng lúc càng gần, Tô Liên Y gần như nín thở, căng thẳng đến mức gì.

“Tô Liên Y.” Hắn thấp giọng : “Nàng… nguyện ý ở bên ?”

Đại Hổ , nếu giờ cứ thế cúi xuống hôn, nàng cũng sẽ né tránh. chính vì , càng thấy cần hỏi. Bởi yêu là một chuyện, trách nhiệm là chuyện khác.

Tim Tô Liên Y đập thình thịch ngừng, căng cứng. đúng lúc , những gì nàng chứng kiến ban ngày ở Lý phủ bỗng tràn về như thác lũ: Những âm mưu đấu đá chốn hậu viện, chế độ đa thê - tam thê tứ , sự thật tàn khốc của xã hội nam tôn nữ ti… Tất cả như một gáo nước lạnh dội thẳng ngọn lửa đang bùng lên trong lòng nàng.

Nàng hỏi Đại Hổ: Liệu thể chỉ yêu một nàng ? đến cuối cùng, câu hỏi nghẹn nơi cổ họng. Nàng một linh cảm mãnh liệt rằng phận của Đại Hổ hề đơn giản. Dù võ công cao cường, nhưng phong thái và cách năng của nho nhã, chừng là trong dòng dõi quan .

Nàng đủ dũng khí để hỏi. Liệu câu hỏi đó quá ngốc nghếch ? Ở cái xã hội cổ hủ, nơi việc tam thê tứ là lẽ thường tình, liệu thể đòi hỏi một đời một kiếp một đôi ?

Cuối cùng, dù cố c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nàng vẫn mở miệng nổi. Đành co như một con đà điểu, trốn cái vỏ an của bản .

Nàng rút tay , né tránh ánh mắt : “Đại Hổ… xem rượu chưng bao nhiêu ?” Giọng nhẹ nhàng, cố gắng đ.á.n.h lạc hướng.

Tim Đại Hổ như rơi thẳng xuống đáy vực. Vậy… đây chính là lời từ chối khéo?

Tô Liên Y bước vội về phía nhà bếp, vẻ mặt còn sự điềm tĩnh thường ngày, chỉ còn nét bối rối, luống cuống. Nàng sợ. Sợ rằng nếu thực sự đáp tình cảm, từ chối, ngay cả chút cảm giác an cuối cùng , nàng cũng sẽ mất.

Hãy để nàng tiếp tục trốn tránh thêm một chút thôi… Đợi đến khi thật sự thích nghi với thời đại , mới thể đủ can đảm để đối mặt với chuyện tình cảm, một thật rõ ràng.

 

 

Loading...