Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 78: Bị đầy bụng

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:04:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BOpQGl9nF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sân nhà nông yên tĩnh, gốc cây đặt một bộ bàn ghế mộc. Trên bàn là vài đĩa thức ăn đơn giản, mà nam nhân mặc y phục tím quý phái ăn ngừng xuýt xoa khen ngon.

Dưới mái hiên gần đó, nơi góc tối khuất ánh sáng, hình cao lớn, rắn rỏi của Đại Hổ lặng lẽ , ánh mắt rời khỏi Tô Liên Y. Nàng chỉ liếc một cái như điều suy nghĩ, mang theo chút áy náy, lặng lẽ thu hồi ánh .

Trong bóng tối trầm lặng, tim Đại Hổ như ai đó bóp nghẹt, chẳng lẽ đây là thứ hai nàng từ chối ?

Theo góc của một nam nhân, rõ ràng tên Diệp Từ đến đây với mục đích rõ ràng, chính là vì Tô Liên Y. Vậy còn nàng? Có nàng cũng chút cảm tình với Diệp Từ?

Tên đó mặc y phục sang trọng, dung mạo tuấn mỹ, cử chỉ tao nhã, bình thường. Nếu như Tô Liên Y thực sự động lòng với như … cũng dễ hiểu.

Nghĩ đến đây, Đại Hổ cảm thấy n.g.ự.c đau nhói. Hắn thể nào tiếp tục cảnh tượng , xoay bước nhà, lặng lẽ trở về phòng .

Ngay khoảnh khắc ảnh Đại Hổ khuất bóng, nơi khóe mắt Diệp Từ đang ăn ngớt lời khen, thoáng lướt qua một tia đắc ý.

Mấy món ăn đúng là tồi, nhưng cũng chẳng đến mức khiến ăn như thể mỹ vị nhân gian. Một nữ t.ử dù khéo tay đến mấy, cũng khó mà dùng những nguyên liệu thường nhật, rẻ tiền để sánh với tay nghề của đầu bếp t.ửu lâu. Rõ ràng, đang cố tình biểu hiện thái quá, tất cả đều vì mỹ nhân vui lòng. trong lòng rõ ràng.

Tên nam nhân luôn trong phạm vi quan sát của , dễ dàng tình ý với Tô Liên Y. ánh mắt của nàng phần lãnh đạm, mang vẻ si mê như nữ t.ử đang chìm đắm trong tình yêu. Điều đó càng khiến thêm chắc chắn về phán đoán trong lòng.

Hắn tao nhã gắp một đũa thức ăn, nụ môi càng thêm tà mị, đôi mắt đào hoa lấp lánh như chứa đầy quyến rũ, chậm rãi về phía Tô Liên Y.

Thế nhưng, Tô Liên Y nào tâm tư để chú ý đến ? Nàng đắm chìm trong dòng suy nghĩ của riêng

Diệp Từ từ chối một cách khéo léo, nhưng chẳng để tâm, chỉ nhún vai một cái. Chính vì Tô Liên Y đặc biệt nên mới khiến thu hút; nếu nàng dễ dàng hấp dẫn thì chuyến của cũng kể như uổng công. Thú vị thật, nữ nhân ... nhất định .

Diệp Từ ăn nhiều, quét sạch cả bàn đồ ăn, nhưng mới phát hiện kham nổi. Dưới gầm bàn, hung hăng giẫm mạnh lên chân Diệp Hoan, hiệu bằng ánh mắt.

Diệp Hoan vốn luôn theo hầu Diệp Từ, tất nhiên hiểu ý chủ t.ử, mặt mày đưa đám, c.ắ.n răng bắt đầu ăn. Thực ... đói, bữa tối cũng ăn .

Cuối cùng, món ăn đều sạch trơn, đến mức còn thừa một miếng, khiến Liên Y ngạc nhiên. Bao lâu hai chủ tớ nhà ăn cơm?

Diệp Hoan phụ giúp Tô Liên Y thu dọn bát đũa, còn nàng thì bắt đầu thấy khó xử.

"Từ, xe ngựa của các ngươi ?"

Diệp Hoan nhỏ giọng lầm bầm một câu: "Xe ngựa ? Tất nhiên là thiếu gia bảo nó về ." Giọng nhỏ, Tô Liên Y rõ.

Diệp Từ phe phẩy quạt, vẻ mặt ung dung, chút sơ hở nào: "Là thế , bọn đến vội, nên tạm thuê một chiếc xe ngựa ở trạm dịch. Xe ở trạm mà, ngươi cũng đấy, đến nơi thì trả tiền, nó sẽ trạm ngay."

Tô Liên Y khẽ gật đầu, thì . Xem Diệp Từ đúng là lòng, thật sự nghĩ cho xưởng rượu Tô gia.

Diệp Hoan trong lòng chỉ trợn trắng mắt: Thiếu gia , ngài đang gạt cô nương nhà đấy , chiếc xe ngựa của ngài sang trọng đến mức dù trạm dịch thật, ai mà thuê nổi?

Tô Liên Y mỉm nhẹ: "Không , nếu hai chê, chiếc xe lừa vẫn dùng hằng ngày, để đưa hai về huyện thành nhé."

Diệp Từ thoáng sửng sốt, vội xua tay từ chối: "Không cần, cần . Đêm khuya thế , còn đường, mất ngủ cả đêm. Hơn nữa cũng chuyện gì gấp, cần vội về. Khó khăn lắm mới đến vùng quê thế , tranh thủ cảm nhận một chút phong vị nông thôn cũng . Ha ha... cho nên, ... thể tá túc nhà Liên Y một đêm ?"

Diệp Hoan cúi đầu, dám thiếu gia nhà nữa.

Tô Liên Y nghĩ một lúc, thấy cũng đúng thật. Nếu giờ đ.á.n.h xe về huyện thành cũng mất hơn một canh giờ, cả cả về gần ba canh giờ, tổng cộng là sáu tiếng.

Nàng thể ráng thức khuya một chút, nhưng như Diệp Từ thì thật sự cần chịu khổ như .

mà…

Tô Liên Y liếc ngôi nhà sạch sẽ, gọn gàng của , hối hận vì lúc xây thêm vài phòng. Nhà chỉ hai gian, nàng một phòng, Đại Hổ một phòng. Nếu bọn họ ngủ , thì ngủ ở bây giờ?

"Từ, nhà đơn sơ, nếu hai chê, thể ở tạm một phòng, chen chút một chút ?" Tô Liên Y hỏi.

"Được chứ!" Diệp Từ lập tức gật đầu lia lịa: "Không , thật đấy! Ta là dễ tính lắm, ở cũng . Thật mà, với thì ăn uống chỗ ở đều kén chọn." Diệp Từ liền một .

Diệp Hoan xong câu đó, suýt chút nữa thì ngã quỵ ngay tại chỗ.

Tô Liên Y mỉm , trong lòng khỏi cảm khái, Diệp Từ đúng là một nam nhân . Hóm hỉnh, hài hước, tính cách hòa nhã, dù xuất giàu nhưng hề kênh kiệu. Quan trọng nhất là... tình nghĩa! Vừa phát hiện cơ hội ăn lập tức nghĩ đến nàng đầu tiên, còn đích đến báo tin. Người bạn như , nàng nhất định kết giao cho bằng .

"Được . Hai cứ nghỉ ngơi một chút, tìm Đại Hổ bàn chuyện chỗ ngủ." Tô Liên Y dịu dàng dậy, chậm rãi bước trong nhà.

Diệp Từ nhướng mày, trong lòng đầy khinh miệt. "Đại Hổ"? Cái tên thật khó ! nghĩ thì... đúng là hợp với cái gã . Tô Liên Y mà ở cùng với chẳng khác nào hoa nhài cắm bãi phân trâu. Không , nhất định hùng cứu mỹ nhân!

Bên cạnh, Diệp Hoan đầy lo lắng: "Thiếu gia, ngài chắc là ngủ ở đây chứ?" Thiếu gia nhà từ nhỏ sống trong nhung lụa, từng chịu khổ. Chỉ mới ở khách điếm hạng sang Duyệt Phương ở huyện Thanh Châu, vì "điều kiện đủ " mà trằn trọc cả đêm mất ngủ, huống gì là ở nơi thôn quê thế .

Diệp Từ siết c.h.ặ.t nắm tay: "Vì mỹ nhân, bổn thiếu gia thể chịu đựng !"

Diệp Hoan khẽ nhún vai, thầm nghĩ: Nếu thiếu gia nhịn, thì còn lo lắng gì? "Thiếu gia, ngài… chịu nổi chứ?" Vừa vô thức xoa xoa bụng .

Bị Diệp Hoan nhắc một câu như thế, Diệp Từ cũng bắt đầu cảm thấy dày khó chịu.

thì mấy món ăn cũng thô sơ, còn món chính nữa, thường ăn thì , nhưng Diệp Từ từ nhỏ ăn gì mà lớn lên? Toàn là vi cá, bào ngư, ngay cả từng hạt cơm cũng chọn lựa kỹ càng, hạt nào , quá to quá già đều lọt nổi miệng. Bây giờ ăn cả đống rau lớn luộc sơ sượng, bụng đầy những thứ khó tiêu.

Huống chi, vốn dùng bữa tối , giờ ăn thêm một bữa nữa, no đến mức khó chịu. Nãy giờ còn mải để tâm đến mỹ nhân nên để ý, giờ rời , mới cảm thấy bụng âm ỉ đau.

, vì Tô Liên Y, vẫn nghiến răng chịu đựng.

Tô Liên Y bước nhà, giơ tay nhẹ gõ cửa phòng của Đại Hổ: "Ngủ ? Đại Hổ, chuyện bàn với ngươi một chút."

Lúc Đại Hổ đang ngửa giường, mắt trân trân lên mái nhà, tiêu cự. Nghe tiếng của Tô Liên Y, lập tức bật dậy, dậy mở cửa.

Tô Liên Y thấy Đại Hổ thì khẽ , nụ mang theo chút áy náy: “Xin ngươi, Đại Hổ… Ta chuyện nhờ.”

Một câu khách sáo nhẹ nhàng, nhưng khiến cách giữa hai lập tức kéo xa.

Đôi mắt Đại Hổ mới nhen lên chút hy vọng liền vụt tối , chỉ lặng lẽ gật đầu: “Ừ.”

Tô Liên Y ngượng ngùng, tay xoắn nhẹ vạt áo: “Diệp Từ và Diệp Hoan, hai họ vì chuyện của xưởng rượu mà lặn lội đường xa đến tận đây báo tin. Giờ trời tối muộn, nếu để họ về ngay e là sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi… cho nên… ờm… ngươi thể… thể nhường phòng cho họ ngủ tạm một đêm ?”

Nàng xong mà trong lòng cũng thấy ngượng ngùng. Chuyện của , phiền đến Đại Hổ?

“Vì xưởng rượu”? Đại Hổ đương nhiên tin, nhưng đáng tiếc, Tô Liên Y nhận . Hắn khẽ thở dài một , trong lòng trĩu nặng, chỉ nhàn nhạt đáp: “Ừ.”

Nói xoay định phòng lấy chăn nệm.

“Đêm nay…” Tô Liên Y đỏ mặt, do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn c.ắ.n răng :

“Đêm nay… ngươi sang ngủ tạm phòng nhé?”

Câu nàng cân nhắc kỹ càng, nhưng thốt , vẫn khỏi cảm thấy… mờ ám đến mức khiến đỏ mặt.

“Ta ngủ ở nhà bếp.” Đại Hổ dứt khoát đáp, cầm lấy quần áo và chăn đệm chuẩn ngoài.

Tô Liên Y lập tức nắm lấy tay áo , kéo : “Đừng... Như chẳng sẽ để phát hiện hai phu thê thật ?”

Nghe , Đại Hổ cúi đầu, ánh mắt nàng đầy phức tạp: “Thật thì là thật, giả... thì cũng chẳng thể thành thật . Người khác thì ?”

Tô Liên Y hiểu đang nghĩ gì, nhưng nàng đối mặt với điều đó.

… nhà bếp mùi dầu mỡ, bẩn lắm.”

Đại Hổ khẽ thở dài. Tô Liên Y... đến một câu giải thích cũng , đủ để thấy trong lòng nàng chỗ cho .

“Thôi khỏi.” Hắn rút tay khỏi tay nàng, dứt khoát bước khỏi phòng.

Nhà bếp vốn Tô Liên Y quét dọn sạch sẽ, Đại Hổ cũng quen tay, lôi tấm đệm cỏ từ đống đồ bên cạnh , trải nền đất, phủ chăn lên, đặt gối xuống, bản cũng xuống luôn, nhắm mắt , buồn để ý đến Tô Liên Y đang lưng.

Tô Liên Y đó, thôi. Cuối cùng, nàng chỉ khẽ thở dài. Nếu là hữu duyên vô phận, những chuyện sớm muộn gì cũng đối mặt. Thà dứt khoát từ khi bắt đầu, còn hơn để cả hai lâm cảnh lúng túng. Ít vẫn thể bạn.

“Cảm ơn ngươi, Đại Hổ.” Giọng nàng khẽ vang lên, dịu dàng như gió thoảng.

Nói , nàng xoay bước khỏi bếp, còn cẩn thận khép cửa cho .

Đợi đến khi bóng nàng khuất hẳn, đôi mắt nhắm c.h.ặ.t của Đại Hổ mới chậm rãi mở . Đôi mày rậm, lúc thì cau , lúc thì giãn , cau , như điều gì đó nặng nề đè trong lòng.

Bên ngoài nhà bếp, giữa sân…

“Từ, hai đợi một lát nhé. Ta dọn phòng cho hai .” Tô Liên Y mỉm lịch sự với Diệp Từ, đó bước nhà.

Diệp Từ nụ của Tô Liên Y cho ngây ngất, tâm hồn như bay lên tận mây xanh. Hắn lập tức túm lấy Diệp Hoan đang ôm bụng rên rỉ bên cạnh: “Thấy ? Liên Y và cái tên mãnh thú tuyệt đối phu thê thật! Nếu là thật, ngủ cùng phòng? Quả nhiên đoán sai, là lão cha họ Tô ép nàng lấy ! trong lòng Liên Y vốn là tên thư sinh mặt trắng nhà Lý gia! Về , Liên Y thông minh thấu bộ mặt thật của nên thất vọng chán chường, dốc lòng sự nghiệp. Liên Y , Liên Y… mệnh trời định, đàn ông đích thực của nàng chính là đây!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-78-bi-day-bung.html.]

Diệp Hoan thì chẳng còn tâm trí mấy lời bốc đồng đó, nhăn nhó : “Thiếu gia, ... khó chịu quá…”

Diệp Từ chẳng buồn để ý, đẩy sang một bên: “Vừa giỏi việc nước, đảm việc nhà. Thông minh, sắc sảo, cần cù hiểu chuyện. Tô Liên Y Tô Liên Y, thiên hạ ngoài Diệp Tam thiếu , còn ai thể hàng phục nàng đây?”

Nói đến đây, bất giác cũng đưa tay ôm bụng.

Phải thật… giờ cũng bắt đầu thấy khó chịu.

Bên trong phòng, Tô Liên Y cẩn thận dọn dẹp phòng của Đại Hổ vốn sạch sẽ, ga giường mới giặt, lấy thêm gối và chăn mỏng dự phòng, bước ngoài, đến chỗ Diệp Từ và Diệp Hoan.

“Trời cũng khuya , hai rửa mặt nghỉ ngơi . Sáng mai, sẽ đưa hai về huyện.”

Diệp Từ cùng mỹ nhân tâm sự đôi lời trăng, nhưng Tô Liên Y ý đó, đành nén , tự nhủ chuyến đến là để xác nhận chuyện nàng và cái tên “mãnh thú” phu thê thật . Mà kết quả, hài lòng.

“Vậy thì phiền ngươi quá .” Diệp Từ mỉm .

“Không dám, là phiền công t.ử mới .”

Tô Liên Y dẫn hai phòng, chỉ cho họ chỗ rửa mặt, khép cửa , về phòng .

Nàng đồ, rửa mặt, chuẩn nghỉ. Dù hôm nay cũng là một ngày dài bận rộn.

Sau khi rửa mặt xong, Diệp Từ và Diệp Hoan cùng giường. Nghĩ đến việc cùng một mái nhà, Tô Liên Y đang ở căn phòng kế bên, Diệp Từ cảm thấy cuộc đời viên mãn từng thấy. Hắn ôm bụng khúc khích, hạnh phúc đến mức quên bẵng cả cái sự gian khổ của chốn quê mùa .

Diệp Hoan thì vui vẻ như , trằn trọc bật dậy: “Thiếu gia, … vẫn thấy khó chịu lắm.”

Diệp Từ cũng thở dài, đưa tay xoa xoa cái bụng căng tròn của : “Thật cũng khó chịu lắm.” mà, gì chứ?

“Ráng chịu , mai về .” Hắn ngạc nhiên: Mình mà an ủi gã tùy tùng ?

Ở gian phòng bên , khi Tô Liên Y đồ rửa mặt cũng vội ngủ. Trong đầu nàng cứ lặp lặp hình ảnh của Đại Hổ, ánh mắt phức tạp , nét mặt u sầu .

Nàng , Đại Hổ hẳn đang buồn, thất vọng. nàng thật sự thể đáp tình cảm , càng thể hứa hẹn điều gì.

Chẳng vì hai mới quen vài tháng, mà bởi... nàng gần như gì về cả: Thân phận, quá khứ, thậm chí tên thật cũng rõ, thể tùy tiện trao trái tim ?

là từng chút rung động, nhưng khi bình tâm , nàng nhận cảm xúc chỉ là sự dựa dẫm khi yếu đuối, giống như cái bọn vô tấn công, chính xuất hiện cứu nàng. Cảm động... tình yêu đích thực.

Nàng trằn trọc mãi thể ngủ. Cuối cùng, đành thắp đèn dầu, lôi sổ sách tiếp tục xem phần sổ kịp đối chiếu ban ngày.

Ngay lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Tô cô nương, ngươi ngủ ? Ái da…” Là tiếng của Diệp Hoan, thì vẻ đang .

Tô Liên Y vội khoác đại một chiếc áo, mở cửa.

“Diệp Hoan, ngươi ?”

Ngoài cửa, Diệp Hoan đang ôm bụng, mặt đỏ gay, trông đau đớn.

“Tô cô nương, nhà gừng ? Thiếu gia với tối nay ăn no quá, giờ đầy bụng khó chịu, tài nào chợp mắt …”

Tô Liên Y giật : “Ta xem thử.”

Nàng vội lấy ngay. Nếu là khác, chắc sẽ lấy đưa liền, nhưng nàng là thầy t.h.u.ố.c. Nàng , nhiều khi bệnh đơn giản như vẻ ngoài. Sốt chắc là cảm, đau bụng hẳn do tiêu chảy. Cái nàng lo nhất chính là... ngộ độc thực phẩm.

“Diệp công t.ử, ngươi chứ?”

Vừa bước phòng bên, Tô Liên Y hoảng hốt. Trước mắt nàng là Diệp Từ mặt trắng bệch, đang ôm bụng cuộn giường.

Thấy mỹ nhân trong lòng xuất hiện, Diệp Từ lập tức ngẩng đầu, cố gắng nặn một nụ mê hoặc lòng .

Tô Liên Y thì chẳng tâm trạng để trò”, nàng bước thẳng gần, theo bản năng đưa tay sờ trán . Nếu là ngộ độc thực phẩm thì đa phần sẽ gây sốt.

“Cho , đau chỗ nào?”

Diệp Từ chỉ vùng bụng , vị trí dày.

Tô Liên Y do dự một chút: “Ta thể sờ thử ?”

Diệp Từ gật đầu như gà mổ thóc: “Được, chứ! Chỗ nào cũng !”

Tô Liên Y đưa tay đặt lên bụng . Nàng vốn nghĩ hạng công t.ử như chắc bụng chỉ mỡ mềm, ai ngờ chạm thấy cơ bụng rắn chắc đến khó tin. Thậm chí dùng chút lực mới ấn xuống .

“Chỗ đau ?” Nàng hỏi, ấn phần bụng n.g.ự.c.

Diệp Từ lắc đầu: “Không đau.”

Trong lòng thì như bay lên trời: Mỹ nhân đang chạm bụng ! Cái tay trắng trẻo mềm mại , ôi trời, nếu mà xuống thấp một chút nữa thì…

đáng tiếc cho , Tô Liên Y chẳng hề “thuận nước đẩy thuyền”, ngược còn di chuyển tay lên , ấn thêm nữa: “Còn chỗ thì ?”

Diệp Từ thất vọng tràn trề: “Cũng đau…”

Trong lòng gào thét: Tại ấn xuống chứ?! Tại ?! Đáng ghét!!!

Tô Liên Y ấn thêm vài vị trí nữa, đó kết luận trong đầu. Dù cả hai Diệp Từ và Diệp Hoan đều triệu chứng tương tự, nhưng xét riêng tình trạng của Diệp Từ thì thể loại trừ các bệnh như viêm ruột thừa, viêm đại tràng tiêu chảy.

Khi tay nàng ấn đến vùng dày, nàng chắc chắn: “Ăn quá nhiều, quá nhanh, nên tiêu hóa nổi.”

Nói xong, nàng dậy về phòng. Diệp Hoan cũng lẽo đẽo theo , mong Tô Liên Y sẽ pha đặc giúp tiêu thực. bất ngờ , nàng chẳng lấy lôi một túi trái cây chua đỏ rực.

Loại quả ở nước Loan gọi là toan quả, trong thời hiện đại gọi là sơn tra. Đây là thứ mọc hoang khắp núi, nhà nông nào cũng , trẻ con thì thích, lớn cũng thường nấu canh giải nhiệt bằng loại quả .

“Từ, đừng nữa, dậy dạo một chút với Diệp Hoan ngoài sân. Ta chuẩn xong sẽ mang liền.” Vừa , nàng cầm túi sơn tra bếp.

Nghĩ đến Đại Hổ đang ngủ trong bếp, Tô Liên Y cảm thấy phần áy náy. Nàng ngập ngừng một chút, cuối cùng nhẹ nhàng gõ cửa: “Đại Hổ, ngủ ? Ta… cần dùng bếp một lát.” Giọng mang theo vẻ áy náy.

Chẳng bao lâu , cửa bếp mở . Đại Hổ vẫn đồ, vẫn là bộ quần áo lúc , chỉ khẽ ừ một tiếng nghiêng nhường lối.

Thời gian gấp rút, Tô Liên Y vội múc nước nhóm lửa, đồng thời dùng d.a.o cắt nhỏ túi quả chua. Nước sôi , nàng đổ hơn nửa túi nồi, thêm ít đường .

Đại Hổ hiểu: “Cái là?”

Tô Liên Y khẽ thở dài: “Hai chủ tớ bọn họ ăn tối cẩn thận, giờ khó tiêu. Ta nấu ít canh chua giúp họ tiêu thực.” Vừa cho thêm củi bếp, lửa bốc lên rừng rực.

Nước sôi liên tục, trắng cuồn cuộn bốc lên, Tô Liên Y cho thêm củi nữa mà dùng muôi múc canh bát, thêm nước nồi tiếp tục hầm. “Đại Hổ, xin ngươi nhé.”

“Không .” Đại Hổ bình thản đáp.

Không thời gian để khách sáo, Tô Liên Y bưng bát rời khỏi bếp: “Từ, hai khỏi cần , đến đây uống bát .”

Nói xong, nàng đưa bát cho Diệp Từ múc thêm bát khác mang cho Diệp Hoan.

Hai chủ tớ chằm chằm bát canh đỏ đỏ, đặc quánh, hương vị chua nồng xộc thẳng lên mũi, chỉ … lùi ba bước. Cái mà nuốt nổi ?!

“Tô cô nương, cái là gì ? Không khó tiêu thì nên uống đặc ? Cái ích gì?” Diệp Hoan hỏi.

Tô Liên Y mỉm , nhẹ nhàng giải thích: “Đây là canh chua. Đồ ăn dày thì cần dịch vị để tiêu hóa. Mà dịch vị là chất axit. Ăn nhiều quá, dịch vị đủ, nên cần bổ sung thêm chua để giúp tiêu. Còn là kiềm, những tiêu hóa mà còn trung hòa cả lượng axit vốn . Những điều các cần hiểu, chỉ cần nhớ: uống hết canh là .”

Vì mỹ nhân mặt, Diệp Từ cũng coi như là liều , đời chịu đủ khổ, chẳng lẽ ngại mỗi chén canh ? Hắn ngửa đầu, ực một uống cạn.

Vị chua xộc , suýt nữa ói , nhưng vì Tô Liên Y, vẫn c.ắ.n răng nuốt xuống.

Diệp Hoan thấy chủ t.ử cũng uống , đành bịt mũi uống theo. Cái canh chua đến mức răng cũng ê hết cả dãy! là thử thách nhân phẩm.

Tô Liên Y thấy cả hai uống xong, mới mỉm thu bát: “Trà đặc chỉ giúp giảm cảm giác đầy bụng vì mất vị dầu mỡ, nên tưởng lầm là tiêu hóa . tỉnh táo, uống buổi tối thì ngủ ngon?”

Diệp Từ vội vàng hùa theo: “ đúng, Liên Y đúng!” sai gì quan trọng, Liên Y cũng là đúng!

Tô Liên Y khẽ. Người đúng là thú vị. “Vậy thế , lát nữa sẽ dạo một vòng với hai , tiêu thực xong thì về ngủ.”

Diệp Từ xong thì sướng đến nở hoa trong lòng: “Được!”

Đau bụng thế … cũng xứng đáng !

 

 

Loading...